(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 645: Chiêu hàng Khúc Bàng Giang
Rằm tháng Hai, tiết trời lạnh giá, mây xám giăng kín, suốt mấy ngày trời chẳng thấy bóng mặt trời ló dạng, cỏ cây lúc nào cũng ẩm ướt. Trong bán kính mười dặm quanh Kẻ Mẩy, đâu đâu cũng thấp thoáng cờ xí. Những con đường đất quanh co băng qua cánh đồng, gò đống hằn sâu dấu ngựa xe.
Chiều ngày rằm, Lữ đoàn Thần Sấm đang đưa thần công cùng các loại pháo sang sông. Bùi Công Hoảng không có nhiều thời gian suy tính, liền sử dụng hàng trăm chiến thuyền nhỏ xuôi dòng, dùng hỏa công quyết phá bỏ cầu phao, chia cắt đội hình Thiên Đức quân. Hai bên bờ, Khúc Bàng Giang và Nguyễn Xuân Tảo cùng phối hợp tấn công vào hai điểm đầu cầu đổ bộ do quân Thiên Đức trấn giữ.
Lúc này tại Ngọc Mịch, Trung đoàn 5 Sơn cước do Trung đoàn phó Kiều Quân Kỷ chỉ huy vừa mới thế chân Trung đoàn 2 Sơn cước. Kiều Quân Kỷ chủ động đem quân ra chặn Khúc Bàng Giang. Hai bên giao chiến đến chập tối, quân họ Khúc không thể tiến, buộc phải lui binh hạ trại qua đêm. Dưới dòng Nhuệ Giang, Bùi Công Hoảng gặp vô vàn khó khăn. Dù những chiến thuyền nhỏ gọn lướt băng băng trên mặt nước, chúng vẫn liên tục hứng chịu mưa đạn đá lớn nhỏ từ hai bờ dội xuống. Gần ba mươi chiến thuyền bị chìm, hàng chục chiếc khác bị hư hỏng, Bùi Công Hoảng tạm lui quân, chờ chi viện từ Nguyễn Xuân Tảo bên cánh trái. Vương Chí Linh chỉ huy Trung đoàn 2 Sơn cước bố trí ba trận địa Cự thạch pháo kết hợp Hỏa pháo liên hoàn bảo vệ phía Bắc điểm đổ bộ ở bờ tả ngạn. Nguyễn Xuân Tảo có mươi khẩu pháo trong tay, còn chưa kịp dàn trận, Vương Chí Linh đã chủ động dùng Hỏa pháo liên hoàn tấn công, buộc Tảo phải bỏ cả pháo lui về gần làng Noi hạ trại. Thủy quân binh triều từ làng Am ngược sông Nhuệ đánh lên, nhưng vấp phải mưa đạn chặn đường của cả Vương Chí Linh và Kiều Quân Kỷ tại khúc sông hẹp, không thể hội quân cùng Bùi Công Hoảng. Lý Mẫn điều pháo tới muộn, đấu pháo qua lại với Trung đoàn 2 Sơn cước hơn một ngày. Đến trưa ngày 17 tháng 2, Lữ đoàn Thần Sấm hoàn tất việc chuyển quân, dùng thần công bắn phá. Pháo của binh triều phải bỏ trận địa lúc chiều muộn do thua thiệt về tầm bắn, càng giao chiến càng bất lợi.
Trong khi đó, thủy chiến dưới sông Nhuệ có phần căng thẳng hơn. Sáng sớm ngày 17 tháng 2, Bùi Công Hoảng bất chấp thiệt hại nhân mạng, dùng tất cả chiến thuyền có trong tay ồ ạt xuôi dòng, quyết phá cho bằng được cầu phao. Thủy quân binh triều dưới hạ lưu cũng đánh ngược lên. Bộ quân Thiên Đức bố trí hai bên bờ bảo vệ cầu phao, chống trả quyết liệt. Bùi Công Hoảng đánh mãi đến lúc mặt trời đứng bóng vẫn chẳng thấy Khúc Bàng Giang đem bộ quân trợ chiến, biết có điều chẳng lành, đành phải lui binh. Về đến làng Noi, Bùi Công Hoảng điểm lại chỉ còn hơn sáu mươi chiến thuyền lành lặn. Binh sĩ thuộc quyền tản mát khắp nơi, phần nhiều trong số ấy bị bắt ở khúc sông gần làng Ngọc Mịch.
Mãi đến chiều ngày 17 tháng 2, một đám tàn quân hớt hải tìm đường qua sông về làng Noi trình diện. Một tiểu tướng bẩm báo với Bùi Công Hoảng:
- Khúc tướng quân đương giao chiến với quân họ Kiều, đang nắm thế thượng phong, chợt có đạo binh tập hậu, chắn lối sông Nhuệ. Khúc tướng quân bị chia cắt với quân thuộc hạ, e rằng lành ít dữ nhiều, may mắn lắm thì đã rơi vào tay Thiên Đức.
Bùi Công Hoảng bày tỏ nỗi tiếc thương, thở hắt ra rồi sai thuộc hạ về kinh thành báo tin cho Khúc phủ.
- Cấp báo về thành: Khúc tướng quân vì nước quên thân. Xin Thái úy cấp cho ta một nghìn quân túc vệ, năm mươi cỗ pháo. Ta quyết nhổ cái gai Ngọc Mịch này!
Quân hầu đi rồi, Nguyễn Xuân Tảo nói với Bùi Công Hoảng:
- Toàn bộ bờ hữu ngạn Nhuệ Giang đã nằm trong tay Thiên Đức. Nay mai, quân dân có lòng với Trữ quân sẽ theo về bên này, khi đó ta sẽ có thêm binh lực. Tướng quân xin thêm quân túc vệ trợ giúp e rằng khó được chấp thuận.
Bùi Công Hoảng nói:
- Phải giữ chặt những gì còn lại, ghìm chân quân Thiên Đức ở Kẻ Mẩy. Giờ ta chỉ còn kiểm soát một nửa Liên Mạc môn, nếu lui nữa chỉ còn sông Tô. Thiên Đức nhất định sẽ chiếm Liên Mạc nhằm kiểm soát Nhuệ Giang, vì vậy cần có đối sách. Còn nếu muốn bức rút Thiên Đức khỏi Kẻ Mẩy sớm, chỉ còn cách dốc toàn lực đánh vào Ngọc Mịch. Nếu chúng giữ Kẻ Mẩy lâu, binh lực mạnh, Đô thống sẽ khó địch nổi vì khi ấy phải chống đỡ hai mặt.
Tả Vũ vệ tướng quân Khúc Bàng Giang chưa tử trận. Thực tế, ông ta đã khoanh tay chịu trói, hàng phục Thiên Đức.
Số là, Chương hay tin Khúc Bàng Giang đánh Kiều Quân Kỷ không thành, bèn gọi Mai Đắc Thắng đến bảo rằng:
- Họ Khúc vẫn chưa thật thần phục, chưa chọn được phe. Ta lại rất nể trọng những kẻ một lòng một dạ. Cậu sang Ngọc Mịch, sai thư sinh họ Doãn làm thuyết khách. Đó là cách tốt nhất để giảm thương vong cho cả hai bên.
Mai Đắc Thắng cho Liêu Gia Trinh cùng sang Ngọc Mịch. Doãn Tử Sung bị giam lỏng trong làng, đứng ngồi không yên. Vừa nhác trông thấy bóng dáng Mai Đắc Thắng ở ngoài khoảng sân đất trước mái tranh, Doãn Tử Sung hớt hải chạy ào ra, quỳ gối dập đầu. Mai Đắc Thắng vội đỡ dậy rồi cùng hai người vào nhà. Doãn Tử Sung lại nói:
- Tại hạ có mắt không tròng, thái sơn trước mặt chẳng nhận ra. Cúi xin Mai đại nhân lựa lời nói giúp, ơn này tại hạ suốt đời không quên.
Mai Đắc Thắng bật cười, ra hiệu Doãn Tử Sung yên vị.
- Thắng này là bầy tôi. Doãn huynh có lòng hướng về Mạc triều thì cơ hội đã đến rồi, hãy dốc lòng phụng sự. Đại Vương chiêu hiền đãi sĩ chẳng kể xuất thân. Doãn huynh nắm lấy cơ hội này, Doãn phủ sẽ có cơ hội trở mình.
Đoạn, Mai Đắc Thắng nói tường tận mục đích của chuyến đi cho Doãn Tử Sung nghe. Sung luôn miệng vâng dạ, vẻ hào hứng hiện rõ trên khuôn mặt.
- Chuyện tôi vừa nói là tuyệt mật, hiểm nguy cũng có chứ chẳng không. Cậu Trinh đây là người nhanh nhẹn, sẽ theo Doãn huynh chuyến này. Hai người đi sớm về sớm, tôi chờ tin.
Nói rồi, Mai Đắc Thắng lấy kim bài đưa cho Doãn Tử Sung, dặn rằng:
- Có bị quân Thiên Đức bắt thì đừng chống cự, cứ xin gặp chỉ huy, trình lệnh bài tự khắc sẽ có người đưa về.
Ngập ngừng một chút, Mai Đắc Thắng hỏi thêm:
- Khi nào Doãn huynh có thể lên đường?
- Việc quân cấp bách, được Đại Vương giao phó, tại hạ xin được đi ngay, chẳng thể chậm dù chỉ một khắc.
Mai Đắc Thắng đứng nghiêm, giơ tay chào:
- Trăm sự nhờ hai vị. Bây giờ tôi phải đi gặp anh Kỷ.
Trông theo dáng Mai Đắc Thắng rảo bước thật mau, nhoáng một cái đã khuất dạng. Doãn Tử Sung bần thần một hồi, dường như hãy còn chưa thực tin vào mọi chuyện.
- Không còn nhiều thời gian. Liêu Gia Trinh nhắc. Doãn công tử, chúng ta phải đi ngay mới được.
Bấy giờ, Doãn Tử Sung bừng tỉnh, vội trở vào trong định thay y phục. Liêu Gia Trinh thấy vậy liền ngăn lại:
- Y phục nhàu nhĩ sẽ tốt hơn, tránh gây chú ý. Tai mắt binh triều cài cắm ở đâu còn chưa rõ, chẳng thể để chuyện không đáng truyền đến tai họ Lý.
Doãn Tử Sung gật đầu nghe theo, cả hai vội vã đến cửa Bắc làng Ngọc Mịch. Liêu Gia Trinh để lại giấy tờ cá nhân, nhận hai ruột tượng lương thảo. Trời chiều ngả bóng, quân canh dẫn hai người lòng vòng một hồi đến trạm kiểm soát tiền tiêu cách bờ tre làng Ngọc Mịch hơn ba dặm rồi bàn giao. Chờ trăng lên, Liêu Gia Trinh dẫn Doãn Tử Sung trực chỉ hướng Bắc, vạch lá mà đi, tránh xa những nơi nghi ngờ binh triều lập đài quan sát.
Quá nửa đêm, lòng vòng cả chục dặm đường, hai người chọn nghỉ chân cạnh một gò nhỏ cây cối rậm rạp. Trông về hướng Tây Bắc có nhiều ánh đuốc, Gia Trinh nói:
- Quân doanh họ Khúc ở đằng đó. Từ đây trở đi sẽ khó khăn lắm, trông cậy vào Doãn huynh cả.
Doãn Tử Sung khẽ gật đầu:
- Tại hạ còn thẻ bài khi còn tại ngũ chưa trả, đương lúc nhiễu nhương thế này hẳn có thể qua mắt được đám lính dõng. Liêu huynh người Cam Giá, còn trẻ đã là thân tín của Đại Vương, tại hạ thật ngưỡng mộ.
- Tôi mới được thu nhận, còn phải rèn luyện nhiều. Chuyến này hộ tống Doãn huynh cũng là cơ hội của tôi. Xin huynh đừng khách sáo. Nay huynh đã là người Thiên Đức, cũng cần thay đổi cách xưng hô cho phù hợp mới được.
- Vận số nhà họ Doãn chưa hết! Doãn Tử Sung nói. Tôi biết Đại Vương cho tôi cơ hội này, tôi mừng lắm. Với người trẻ như huynh và tôi, cơ hội để thể hiện bản thân quan trọng lắm lắm.
Doãn Tử Sung và Liêu Gia Trinh thay nhau chợp mắt, chờ đến đầu trống canh Năm lại bàn bạc thêm một lần, rồi trực chỉ hướng Tây Bắc, thẳng lưng rảo bước. Quả nhiên cả hai đi chưa được bao xa liền bị binh triều bắt được. Bị nghi là gian tế Thiên Đức, Doãn Tử Sung lấy thẻ bài ra, vội trình bày:
- Tại hạ là người Doãn phủ, thân phụ là Doãn Tử Ngang. Thiên Đức đánh trang Văn Quán mạnh ai nấy chạy. Tại hạ và gia nô bị truy gắt, vừa chạy vừa trốn, chẳng thể qua sông. Biết Khúc đại tướng quân hạ trại ở đây nên đã tìm tới.
Nói đoạn, Doãn Tử Sung ngoắc tay ra hiệu, Liêu Gia Trinh lấy ra một nén bạc. Sung dúi vào tay tên lính, giọng van nài:
- Trăm sự nhờ huynh, chỉ cần huynh trình với ngài Tả Vũ vệ, bẩm Doãn Tử Sung xin gặp là được. Giả như ngài ấy không chuẩn y, tại hạ không thắc mắc gì thêm.
Liêu Gia Trinh quỳ mọp, chắp tay vái như tế sao, phụ họa cho bộ dáng hèn mọn của Doãn Tử Sung. Tên lính sai mấy kẻ khác áp giải bọn Sung về doanh, còn bản thân thì cầm thẻ bài vào trướng trình lên. Khúc Bàng Giang nhận thẻ bài, cặp lông mày khẽ động đậy. Dẫu biết Doãn Tử Sung vốn có chỗ thâm tình với Khúc Hồng Châu, nhưng việc công tử họ Doãn lặn lội tìm đến doanh lúc chiến sự mang nhiều nghi vấn. Vả lại, đại quân ở Văn Quán trang rút lui, Doãn Tử Sung lại ở trung quân, theo hầu Lý Đô thống, chẳng có lý nào lại ở hậu quân của Nguyễn Nặc mà phải trốn chạy. Khoảng thời gian từ hôm Văn Quán trang thất thủ đến nay cũng đã ngót mười hôm.
"Hẳn có ẩn tình..."
Nghĩ vậy, Khúc Bàng Giang cho Doãn Tử Sung vào trình diện. Quân hầu dẫn bọn Sung, Trinh vào trướng. Khúc Bàng Giang điềm nhiên trước bộ dáng nhếch nhác của hai người. Doãn Tử Sung thi lễ xong, trình bày lý do tìm đến nương nhờ, cầu xin được chỉ lối qua sông Nhuệ. Trong suốt quá trình ấy, ánh mắt có phần dữ tợn của Khúc Bàng Giang không rời Doãn Tử Sung lấy một giây. Chờ Sung dứt lời, Khúc Bàng Giang đập mạnh tay xuống bàn tre khiến tả hữu giật mình kinh sợ. Doãn Tử Sung run rẩy quỳ mọp xuống.
Khúc Bàng Giang quát lớn:
- Tội ngươi đáng bêu đầu làm gương! Chủ tướng lui về Vĩnh Thuận, giờ đang ở Kính Chủ thống lĩnh ba quân chống giặc. Thân là tùy tùng, cớ sao ngươi lại lưu lạc đến đây? Nể tình thân phụ ngươi có công với triều đình nên ta mới hậu xét. Bay đâu! Nọc đánh hắn hai mươi trượng, rồi sung vào quân chăn ngựa!
Doãn Tử Sung ú ớ, hai tên lính chờ sẵn nhào đến xốc nách lôi ra ngoài. Liêu Gia Trinh trong thân phận gia nô nãy giờ quỳ gối cúi đầu lặng im, giờ tình huống không như định liệu, túng thế tùng quyền, liền giật miếng sắt đeo ở cổ ném xuống đất. Anh ta dập đầu vái lạy, cốt để Khúc Bàng Giang nhìn thấy và xin Khúc tướng quân tha cho Sung.
Quân hầu áp sát, định lôi Trinh ra ngoài. May thay Khúc Bàng Giang nhận ra hành động lạ trước đó của Trinh nên ra hiệu dừng tay. Quân hầu nhặt miếng sắt trên đất dâng lên. Khúc Bàng Giang nhác trông đã nhận ra Tinh hoa ngũ hành thiết, mặt biến sắc nghĩ thầm:
"Vậy là Thiên Đức đã lọt vào thành, ván cờ ngã ngũ mất rồi."
Khúc Bàng Giang gằn giọng:
- Hãy khoan!
Quân hầu trả Sung lại chỗ vừa quỳ. Khúc Bàng Giang thừ người ngồi xem kỹ miếng sắt được chế tác tinh xảo. Đoạn, Khúc tướng quân thở hắt ra, đổi giọng:
- Ta và Doãn đại nhân vốn có chỗ thâm giao. Ta châm chước cho ngươi lần này, còn có lần sau bỏ chủ cứu thân nhất định sẽ chém theo quân pháp.
Doãn Tử Sung lạy tạ rồi theo quân hầu thay y phục gọn gàng. Khúc Bàng Giang sai quân bày tiệc rượu trong trướng soái tiếp đãi Doãn Tử Sung vào buổi tối. Tuy nhiên, Khúc Bàng Giang lấy làm lạ khi quân sĩ thưa rằng, các toán tiền tiêu của Thiên Đức đóng đối diện chẳng hiểu vì sao lại lùi về sau quãng hai dặm. Khúc Bàng Giang suy ngẫm một chốc, đồ rằng đó là ẩn ý từ phía Thiên Đức, bèn cho gọi bọn Doãn Tử Sung vào trướng.
Tất cả quyền chuyển ngữ của tác phẩm này thuộc về truyen.free.