Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 651: Kinh thành còn xa

Cửa Nam quân doanh bị Chương cho phóng hỏa. Mấy toán binh triều xông ra, nghe tiếng súng thần công nổ đanh gọn thì hồn vía lên mây, kéo nhau tháo chạy ngược trở lại. Các toán binh triều dàn quân sau hàng rào cự mã, bắn trả bằng hỏa tiễn các loại khiến nhiều đống rơm, cỏ khô nuôi ngựa cùng lều tạm bốc cháy.

Để che giấu số quân ít ỏi đang có trong ánh lửa rực cháy, Chương sai quân khiêng súng pháo lùi lại một quãng, quay nòng sang bên hữu khai hỏa, thay vì bắn phá trực diện. Chương còn cho quân dùng mấy tấm ván gỗ che nòng súng thần công, nhằm che đi chớp lửa đầu nòng. Đạn thần công cỡ nhỏ bay vào quân doanh gây thương vong không đáng kể, song lại khiến sĩ tốt triều đình sợ hãi, vội vã tháo dỡ ván gỗ che chắn.

Sau khi bắn mươi loạt sang bên hữu, Chương lệnh quân xoay nòng thần công sang bên tả bắn xéo, trong khi hướng chính diện chỉ dùng một khẩu hỏa pháo ném lựu đạn nổ cầm chừng. Nhờ đó, dù trong tay Chương có ít hỏa khí nhưng binh triều trấn cửa Nam không nắm được binh lực của Chương có bao nhiêu. Tướng trấn cửa Nam quân doanh thử vận may, dẫn một đạo kỵ bộ mấy trăm người xông ra ngoài. Chương nằm sấp dưới mặt đường đất, quạt một băng AK, hạ gục hàng chục người ngựa dẫn đầu đạo binh. Tiếng liên thanh khô khốc khiến ba quân kinh hãi, tiếng hò reo im bặt, chủ tướng mất mạng, ba quân chạy về điểm xuất phát.

Tại mặt phía Bắc quân doanh, Bố Giáp dẫn binh vượt qua rào cự mã giao chiến, trong khi Phạm Bạch Hổ chỉ huy thần công không ngừng yểm trợ, trút những loạt đạn vào sâu trung quân. Hoàng Hựu cùng các tướng binh triều vừa chống đỡ vừa lui, cố gắng không để đội hình bị chia cắt. Nhưng sau gần nửa canh giờ giáp chiến, trong cảnh khói lửa mịt mù, quân reo ngựa hí, máu chảy đầu rơi, đạo binh của các tướng Nguyễn Cảnh Thăng và Đoàn Nhật Tăng bên tả doanh đã bị chia cắt khỏi trung quân Hoàng Hựu. Tướng sĩ Trung đoàn 5 Sơn cước của Kiều Quân Kỷ và thổ binh người Mường do Bùi Lạc Thủy dẫn đầu rất xông xáo, lăn xả chém giết. Đoàn Nhật Tăng tử trận, Nguyễn Cảnh Thăng bị thương, phải thúc thủ, ba quân tan vỡ chạy loạn.

Hoàng Hựu liệu thế không địch nổi, vừa lúc nhận lệnh lui binh gấp về hướng Tây để đoạn hậu cho Lý Đô thống. Binh bại núi đổ, Bố Giáp chiếm thế thượng phong, thúc quân truy kích ráo riết. Tướng sĩ binh triều chậm chân vứt khí giới xin hàng rất đông.

Tại mặt phía Tây, Phùng Hiền biết được Lý Mẫn mở đường về hướng sông Tô. Không muốn cá chết lưới rách, thay vì tổ chức chặn đánh túc vệ quân tiên phong, hắn liền cùng Vi Thọ Kỳ chia quân bám đuổi, gây nhiều thương vong cho đạo túc vệ vốn đã hao hụt trong trận chiến đêm qua. Đạo túc vệ kéo về đến bờ sông Tô chỉ còn già nửa quân số so với lúc ban đầu đứng chân che chắn mặt Tây quân doanh của Lý Đô thống.

Hoàng Hựu đoạn hậu. Bố Giáp đốc quân truy ráo riết. Trên đường rút lui, binh mã chia năm xẻ bảy, có phần chạy về ngả Loa Sơn ở phía Nam, phần khác theo bóng đại kỳ Hoàng Hựu về hướng sông Tô ở phía Tây. Quách Khướu bị thương bởi nhiều mảnh văng của lựu đạn tre, lại bị chiến mã ngã đè, chẳng thể gượng dậy được. Sớm hôm sau, khi thu dọn chiến trường, quân Thiên Đức phát hiện ra thì thi thể vị tướng họ Quách đã cứng đờ.

Lý Mẫn dừng chân bên bờ sông Tô, điểm lại binh mã, trước khi qua sông nhập thành, thì chỉ còn phân nửa quân số. Tướng sĩ ai nấy mặt mày đều hốc hác khi trải qua một ngày đêm chiến trận.

Liễu Môn Nhân y phục tả tơi, đầu tóc rối bời, ánh mắt thất thần ngồi bệt trên vạt cỏ, mắt trông về hướng Đông, nơi những toán quân sĩ binh triều đang thất thểu, bước thấp bước cao quay về. Mãi đến khi quân hầu gọi mời lên thuyền mấy lần, Liễu Môn Nhân mới sực tỉnh. Khi bước lên thuyền, nước mắt y rưng rưng: – Từ tiên sinh! Ơn cứu mạng của tiên sinh… Người này nguyện ghi lòng tạc dạ. Dứt lời, Liễu Môn Nhân quỳ sụp xuống, bái vọng về bên kia sông.

Thì ra, lúc tướng sĩ rút chạy, Từ Quý Châu khuyên Lý Mẫn thu lá đại kỳ song Lý Mẫn không chịu. Dẫu trời tối đen nhưng lá đại kỳ trong tay quân kỵ bay phần phật trong gió, nổi bật trên nền trời đêm, nghiễm nhiên trở thành mục tiêu bị nhắm đến. Vi Thọ Kỳ phát hiện ra đại kỳ liền đốc quân lăn xả vào chém giết hòng lấy thủ cấp Lý Mẫn. Thân quân đoạn hậu để Lý Mẫn chạy. Các mưu sĩ như Liễu Môn Nhân bị tụt lại phía sau. Sau một lúc đâm chém, trời tờ mờ sáng, quân Thiên Đức trông thấy hàng chục người vận y phục văn nhân đoán là mưu sĩ dưới trướng họ Lý, bèn chuyển mục tiêu truy đuổi. Liễu Môn Nhân và các mưu sĩ khác thúc ngựa chạy dài, mặc cho tên bắn đuổi như mưa rào. Đám mưu sĩ chạy được một quãng thì thấy bên tả có toán binh Thiên Đức phục sẵn đổ ra chặn lối. Từ Quý Châu ra roi, chiến mã vọt lên trước mặt Liễu Môn Nhân, lãnh trọn một mũi tên vào giữa bụng rồi ngã ngựa. Binh sĩ Thiên Đức nhào đến bắt giữ Từ Quý Châu, nhờ đó Liễu Môn Nhân và vài mưu sĩ khác có cơ hội thoát thân.

Liễu Môn Nhân không biết Từ Quý Châu được Quan Lam Giang ra sức cứu chữa nên giữ lại được một mạng.

Lại nói về Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo, khi đang chạy về Dà La thì giữa đường, hậu quân bị phục binh do Phùng Hiền bố trí đổ ra đánh vỗ mặt, mạnh ai nấy tháo thân. Bùi Công Hoảng chạy về đến Dà La còn chưa kịp thở thì thủy quân Thiên Đức tấn công thủy doanh ở cửa sông Tô. Ba quân ra sức chống đỡ, thì một đạo thủy quân khác men theo bờ hữu ngạn Xích Giang dùng hỏa công thọc sườn phải. Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo đành xoay ra chống cự. Hai bên giao chiến mãi đến tảng sáng mới đẩy lui được cánh thủy quân Thiên Đức trên bộ. Thủy quân Thiên Đức dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Yết Kiêu không chiếm được cửa sông Tô vì hệ thống công sự của binh triều được bố trí dày đặc và kiên cố, vô hiệu hóa hoàn toàn các loạt đạn thần công bắn thẳng. Tuy vậy, binh triều phải trả giá khá đắt khi hảo tướng Nguyễn Xuân Tảo tử trận cùng hơn một trăm túc vệ quân trong lúc cận chiến. Số binh sĩ bị thương do lửa cháy lan lên đến ba, bốn trăm người. Cùng với đó, hơn hai trăm quân bản bộ của Bùi Công Hoảng cũng tử trận.

Về phần Đô thống Đại Nguyên soái Lý Mẫn, vừa nhập thành vào đầu giờ Ngọ thì thám mã từ Vĩnh Thuận đã cấp báo. Theo đó, từ đầu trống canh Năm, Lê Phụng Hiểu tổ chức cho đại quân vượt sông Nhuệ. Tướng Nguyễn Nặc đốc quân chống trả quyết liệt đến sớm tinh mơ, buộc phải lui binh do hỏa khí Thiên Đức bắn từ dưới sông yểm trợ bộ quân Thiên Đức, gây sát thương lớn.

Quân Đỗ Động Giang tiếp ứng Nguyễn Nặc, tạo lập phòng tuyến chặn được đà tiến của Lê Phụng Hiểu tại Nhân Mục Môn vào quãng đầu giờ Tỵ.

– Binh mã Thiên Đức ùn ùn kéo sang, không dưới năm nghìn người. Tận mắt tiểu nhân trông rõ kỳ hiệu thêu bốn chữ “Thiết quyền tướng quân” của Lê Phụng Hiểu trước trận tiền. Khí thế Thiên Đức quân rất mạnh, tướng quân Nguyễn Nặc xin được chi viện.

Liễu Môn Nhân cặp mắt còn hoe đỏ, ngồi xếp bằng bên tả, bèn cất tiếng nói: – Tàn quân chưa về thành, túc vệ quân hiện không thể xuất thành. Thứ nữa… dàn quân lập phòng tuyến lúc này chẳng phải thượng sách, vì Lê Phụng Hiểu nắm trong tay quân thiết kỵ Thiên Đức. Y sẽ tận dụng kỵ binh càn lướt, khoan thẳng vào vị trí trọng yếu.

Lý Mẫn quay ra hỏi: – Liễu tiên sinh có cao kiến nào, xin chỉ bảo.

Liễu Môn Nhân chắp tay thưa rằng: – Gom binh từ Loa Sơn và khu vực làng Cái đến đóng sau lưng tướng Nặc để trợ uy. Ngụy tiên sinh phò tá Nguyễn tướng quân ắt sẽ hiểu dụng ý của Đô thống.

Liễu Môn Nhân cũng khuyên Lý Mẫn lệnh Sùng Hoán triệt thoái binh về giữ Loa Sơn thay vì đâm đầu vào chỗ hiểm.

Lý Mẫn vừa bàn tính với tả hữu xong xuôi thì Tô Trung Từ cho gọi Lý Mẫn và Liễu Môn Nhân vào cung diện kiến Trữ quân. Lý Mẫn lộ rõ vẻ lo lắng. Liễu Môn Nhân bày rằng: – Tình hình hiện tại, dẫu Thái úy thân chinh cầm quân cũng khó giành phần lợi. Bỉ nhân đoán mười phần Thái úy muốn đóng cổng thành cố thủ chờ chi viện từ phương Bắc. Dụng binh thắng thua là lẽ thường tình, đại nhân chớ lo bị trách phạt.

Lý Mẫn thở dài: – Chỉ e nước xa khó cứu lửa gần.

– Nguyên khí của Trữ quân chưa đáng kể là hao tổn. Dù ta thiệt binh mất tướng ở Kẻ Mẩy song tinh binh vẫn còn đó. Đại nhân hãy yên lòng. Thái úy đã nắm rõ quân tình, nhất định có kế sách đối phó.

Lên ngựa vào cung, Lý Mẫn trông về phương Nam, rồi ngoảnh sang nói với Liễu Môn Nhân, giọng có phần chán nản: – Giặc chia binh cùng lúc vây đánh hai nơi. Ta muốn hợp với Trường Châu sống mái một phen cũng chẳng được. Đường thủy chúng cũng phong tỏa chặt chẽ, rồi đây kinh sư sẽ ra sao?

Liễu Môn Nhân bèn trấn an: – Đất kinh sư tam trùng thành quách (tức ba lớp thành) có đến vạn nóc nhà, sức dân hãy còn. Điểm yếu của Mạc Thiên Chương là hắn không muốn lạm sát, hòng giữ nguyên khí để hồi phục đất nước một khi lên ngôi thiên tử. Thiên Đức chỉ vây hãm, tìm cách tách quân khỏi dân, diệt hoặc thu phục từng phần, như tằm ăn lá. Thái úy đại nhân biết điều này. Lý đại nhân phải vững tâm.

Lý Mẫn nghe theo lời mách của Liễu Môn Nhân, lại có Tô Trung Từ mớm lời nên không bị Trữ quân trách phạt. Trái lại, Trữ quân thuận theo đề đạt của Tô Trung Từ, mở ngân khố chiêu mộ thêm binh sĩ phiên man. Đồng thời, Trữ quân tha bổng đám tử tù, quân trộm cắp… sung quân. Trữ quân ban chỉ, hễ đem thủ cấp quân Thiên Đức về nộp sẽ lĩnh thưởng một nén bạc. Bởi vậy thủ cấp tướng Thiên Đức như Bố Giáp, Kiều Quân Kỷ, Vương Chí Linh, Lê Phụng Hiểu… đáng giá bạc vạn. Kẻ lập đại công còn được phong ấp!

Phàm là dân đen ai ai cũng sợ mất mạng, chỉ muốn yên thân. Nhưng lệnh trưng tập được ban bố, quân túc vệ lùng sục khắp thành bắt bớ tráng niên từ 16 tuổi sung quân. Bách tính bị cưỡng ép vào quân rất đông, sinh lòng oán hận nhưng thấp cổ bé họng chẳng thể cự lại. Chỉ có đám đầu trộm đuôi cướp, đám tử tù được thả cùng đám phiên man hăng hái hơn cả.

Tô Trung Từ gian ngoan, để phòng bất trắc đã trộn quân mới cũ, không cho dân cùng làng ở trong một đội. Riêng quân túc vệ hay cấm quân vốn là nòng cốt triều đình vẫn giữ nguyên.

Ngay buổi chiều hôm ấy, một đạo binh hỗn hợp, y phục chưa đồng nhất, dưới sự dẫn dắt của Hoàng Hựu đã xuất thành theo lối cửa Đông, thẳng đến Nhân Mục Môn lúc trời vừa sẩm tối. Vừa đến nơi, Hoàng Hựu lệnh quân sĩ và dân làng gần đó suốt đêm đốt đuốc, xới tung con đường cái quan dẫn từ cửa Đông kinh thành đến tận làng Am ven sông Nhuệ.

Tô Trung Từ, Lý Mẫn và Liễu Môn Nhân muốn cản bước quân thiết kỵ của Lê Phụng Hiểu. Phá đường cắm chông theo hình chữ chi cũng là một cách khả dĩ. Bên cạnh đó, theo kế sách của Liễu Môn Nhân, ngoài việc đào hầm cắm chông còn bố trí các toán xạ tiễn, Cự thạch pháo… tản mát nhưng tương trợ lẫn nhau, hạn chế sát thương do thần khí Thiên Đức gây ra, đồng thời tạo thành lớp phòng ngự có chiều sâu, làm chùn bước quân thiết kỵ Thiên Đức.

Chiều ngày mùng 1 tháng 3, Lý Mẫn cử bộ tướng Trần Hoàng Sinh đem gần hai nghìn cảm tử quân – một đạo binh nghe rất kêu – từ Loa Sơn đến trấn phía Bắc Nhân Mục Môn, che chắn bên hữu tuyến phòng ngự của Nguyễn Nặc. Đạo cảm tử quân của Trần Hoàng Sinh có phân nửa quân số là tử tù từng đoạt mạng người, giữa trán đều thích chữ “Tử” và buộc khăn trắng. Lý Mẫn cấp thêm rượu thịt cho đạo cảm tử quân của Hoàng Sinh nhằm khích lệ tinh thần binh sĩ.

Sáng sớm ngày mùng 2 tháng 3, Cao Tòng Chinh, Bùi Lạc Thủy, Lý Hà Trung hợp với hai tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 5 Sơn cước do Kiều Quân Kỷ chỉ huy, tổ chức đánh úp đạo quân của Trần Hoàng Sinh. Trần Hoàng Sinh phái đám tử tù uống rượu gạo làm đội tiên phong, tràn ra đánh chém bất chấp hỏa mai nổ đì đùng, hàng trăm tử tù đổ gục trước mũi súng. Trần Hoàng Sinh đích thân đốc quân bản bộ theo sát, tỏa ra hai bên cánh lăn vào chém giết, khiến Lý Hà Trung và Bùi Lạc Thủy lúng túng thấy rõ. Kiều Quân Kỷ buộc phải lui binh, mất hơn hai trăm sĩ tốt.

– Thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ hai sợ kẻ cùng đường liều thân! – Kiều Quân Kỷ nhăn mặt nói với cấp dưới. – Với bọn không sợ chết này, phải lấy hỏa hổ phóng loạt mới khiến chúng khiếp sợ.

– Chúng mới đến, chưa có pháo đá. – Cao Tòng Chinh nói. – Nội trong hôm nay chúng dựng xong pháo thì nhổ chúng e khó lắm thay. Tôi thiết nghĩ… phải xin với Hổ tướng quân cấp cho thần khí cỡ lớn san phẳng luôn đạo binh muốn chết này.

Kiều Quân Kỷ vội xua tay: – Làm vậy thì dễ nhưng Đại Vương nói sinh mệnh của ai cũng đáng quý. Bớt đi một người chết thì nguyên khí quốc gia vững thêm một phần. Tôi chẳng ngại trừ sạch bọn chúng nhưng chẳng đành lòng.

Cao Tòng Chinh lại nói: – Bọn đeo khăn trắng vốn là tội nhân chờ xử tử, cậu quên rồi sao? Tô tặc để chúng ở đây là muốn kéo thêm quân ta chết cùng. Sinh mạng ai cũng đáng quý nhưng sinh mạng quân ta ắt quý hơn địch nhân, mà… chúng đáng ra chết rồi mới phải.

Kiều Quân Kỷ gãi đầu: – Anh nói phải, vậy để tôi viết thư nhờ anh Hổ giúp một tay mới được.

Kiều Quân Kỷ sai quân hầu tức tốc trở lại quân doanh ở Kính Chủ xin thần khí trợ uy, dẹp bỏ Trần Hoàng Sinh.

Nhắc đến đạo thiết kỵ tinh nhuệ của Lê Phụng Hiểu, sau khi vượt sông Nhuệ, y chiếm được thủy doanh làng Am làm bàn đạp. Tuy nhiên, bị quân Đỗ Động Giang hợp với Nguyễn Nặc chặn đánh, nhất thời chưa thể tiến quân, y đành phải chờ tập hợp bộ quân cùng hỏa khí.

– Thằng trẻ ranh Nguyễn Nặc vốn đồ hữu dũng vô mưu, chỉ biết đâm chém chẳng đáng lo. – Lê Phụng Hiểu nói với tả hữu. – Ta chỉ dè chừng mỗi lão tướng Đặng Lương Xá mà thôi.

An Nhữ Hầu, bộ tướng của Lê Phụng Hiểu thắc mắc: – Lão tướng râu tóc bạc phơ như cước khiến chủ tướng kiêng nể đến vậy, cớ sao lại chịu ở dưới trướng, để Nguyễn Nặc sai khiến?

Lê Phụng Hiểu chép miệng, thở dài: – Đặng lão tướng tuổi đã gần lục tuần nhưng sức chẳng thua kém đám tráng niên, từng giữ chức giám quân túc vệ. Trưởng tử của ông ấy là Đặng Đại Độ, một văn quan trẻ có tiếng thanh liêm từng xử trảm một kẻ họ hàng ngang ngược của Tô Thái úy do kẻ ấy cưỡng dâm rồi giết người. Thái úy giận, song vì dân chúng trong thành đều tỏ ý ủng hộ nên đành bỏ qua. Thời gian trước, dâu trưởng của Đặng lão tướng vào cung mừng thọ Thái hậu. Trữ quân thấy nàng dung mạo xinh đẹp nên triệu vào hầu.

Lê Phụng Hiểu nói đến đó bỗng nét mặt trầm buồn, hạ giọng nói: – Sớm hôm sau chính ta hộ tống nàng ấy hồi phủ nhưng giữa đường nàng ta nhảy khỏi kiệu, đâm đầu vào cột đá ven đường mà chết. Đặng Đại Độ khóc thương vợ, căm phẫn mà chẳng thể làm được gì, bèn dùng khả năng thơ phú chửi mắng hôn quân. Dân chúng trong thành thuộc làu. Chuyện đến tai Trữ quân, Trữ quân cả giận, truyền lột áo mũ, định tru di tam tộc. Tô Trung Từ nhân hiềm cũ, nói thêm vào. May có Thái hậu đứng ra can ngăn, Đặng Đại Độ bị tống vào ngục thất. Đặng lão tướng bị bãi chức, giáng xuống làm tiểu tướng.

An Nhữ Hầu cảm khái: – Mạt tướng vốn biết triều đình nhiễu nhương rối ren, người trung lương chẳng có chỗ đứng. Nay tận tai nghe chủ tướng thuật lại, mạt tướng càng cảm thấy bùi ngùi.

Lê Phụng Hiểu cười khổ: – Lúc còn trong triều, ta nào khác kẻ dắt gái về dâng Trữ quân hưởng lạc. Khi Trữ quân hoan lạc, ta làm chó canh cửa. Đời ta tưởng đã tàn, may sao Đại Vương thu dụng nên ta mới có cơ hội xông pha trận mạc cùng chư vị.

– Nói như vậy, ta thu phục Đặng lão tướng về dưới trướng Đại Vương sẽ có lợi hơn là trừ khử ông ấy. – An Nhữ Hầu khéo léo không đề cập đến chuyện cũ của Lê Phụng Hiểu. – Trưởng tử của ông ta là văn quan. Đại Vương rất thích văn quan thanh liêm.

Lê Phụng Hiểu lại cười khổ: – Khổ nỗi Đặng lão tướng tính tình cổ hủ, hết mực trung thành với sự nghiệp tiên vương để lại. Người như ông ta sao chịu cúi đầu trước nữ nhân?

An Nhữ Hầu cảm thán: – Ôi! Một ông lão ngu trung!

Lê Phụng Hiểu nhoẻn miệng cười buồn mà rằng: – Tường thành tuy cao mà chật, giới hạn suy nghĩ của con người ta. Như ta đây có tai mắt bên ngoài nên mới nhìn được xa, trông được rộng. Nếu không, kẻ đứng bên kia chiến tuyến chống lại các ngươi chính là ta chứ chẳng phải ai khác. Thôi, chẳng dong dài nữa, đem họa đồ đến đây ta bàn tính cho xong.

Quân hầu trải tấm họa đồ lớn bằng da lên bàn. Lê Phụng Hiểu vạch một đường thẳng đến cửa Đông thành ngoại, nói với tả hữu: – Đường Thiên Lý này là đường lớn duy nhất phù hợp cho thiết kỵ về thành. Hai bên tả hữu, địa hình tuy bằng phẳng nhưng nhiều sông ngòi, mương máng chia cắt giữa các làng với nhau, khiến kỵ quân của ta khó mà đi được. Tô Thái úy nhất định bố trí thêm binh mã chặn lối của chúng ta. Quân sư bên Nguyễn Nặc là Ngụy Trí, một tay sách vở chứ chẳng thực tài. Các vị liệu tính xem chúng ta cần làm gì để tiến về thành.

An Nhữ Hầu đề đạt ý kiến bằng một câu hỏi ngỏ: – Tiền pháo hậu xung thì thế nào ạ?

Một bộ tướng khác cũng nêu ý kiến: – Nếu Bố Giáp điều quân từ Kính Chủ đánh ra Kẻ Mọc, chia cắt phòng tuyến của Nguyễn Nặc với kinh sư thì sao nhỉ?

Lê Phụng Hiểu cùng tả hữu khoanh tay nhăn trán suy ngẫm, bàn tính thiệt hơn.

Toàn bộ quyền sở hữu đối với bản biên tập này thuộc về truyen.free, kính mong độc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free