Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 640: Loa Sơn phía trước

Tin đồn về một đạo binh Thiên Đức vượt Nhuệ Giang, chiếm làng Kẻ Mẩy, đã nhanh chóng lan truyền từ chợ Dừa sầm uất ngay cửa Đông thành ngoại qua miệng các bà các cô. Người nọ truyền tai người kia, đến quá trưa, hầu hết dân chúng trong thành đều đã hay biết, song thực hư ra sao thì chẳng ai rõ. Tin đồn lan đến phủ thái uý lúc nửa buổi. Khi Tô Trung Từ về phủ, nghe qu��n hầu bẩm báo, ông bán tín bán nghi, vội sai thám mã đi xác minh. Thám mã trở về báo cáo rằng, từ làng Sở, làng Đơ Thao cho đến địa phận Kẻ Mọc, bao gồm các hương Nhân Mục Tả, Nhân Mục Hữu, rồi cả bờ sông Nhuệ đều vẫn yên ổn. Tin tức đại quân Lý Đô thống tấn công phản tặc Lê Phụng Hiểu tại La Khê, cùng việc giao tranh với quân Thiên Đức dưới trướng Cam Giá Phùng thị ở mạn Cự Khê đều diễn ra thuận lợi, khiến Tô Trung Từ phần nào yên tâm. Lúc này, thám mã cử đến doanh Kẻ Mẩy vẫn chưa có tin tức.

Đầu giờ chiều, thân nhân của những tù binh ở doanh Kẻ Mẩy, chẳng biết vô tình hay hữu ý, đã kéo nhau đến trước phủ thái uý, khóc lóc, van xin Tô Thái uý mau chóng điều binh cứu lấy con cháu họ. Khung cảnh hỗn tạp. Đến chiều muộn, cả nghìn già trẻ lớn bé tụ tập trước phủ, khiến quân canh phải ra sức xua đuổi.

Nhắc đến bọn thằng Cò cùng đám mục đồng bạn nó, theo lời dặn của Mai Đắc Thắng, chúng dễ dàng qua cổng thành lúc gần chính Ngọ với gánh củi trên vai, mặt mày lem luốc, áo quần nhàu nhĩ, vá chằng vá đụp.

Thằng Cò và một đứa khác tìm chỗ bán trâu. Lái trâu trông thấy hai đứa trẻ, bèn dụ khị, nhờ vậy mà mua được cả trâu lẫn nghé với giá hời. Lúc đếm tiền, thằng Cò quay sang đồng bạn dặn: - Tiền này tao với mày cưa đôi, đường ai nấy đi, có duyên ắt gặp lại.

Lái trâu tò mò hỏi: - Hai đứa chúng bay ăn trộm trâu ở đâu thế? Để tao biết đường mà tránh.

Thằng Cò thật thà: - Cháu chăn trâu cho ông Phú hộ Mão ở Kẻ Mẩy Thượng. Ông ấy hay bỏ đói, trời lạnh chẳng cho cháu nổi cái áo tử tế nên nửa đêm cháu dắt luôn cả trâu lẫn nghé đi bán, may có thằng này dẫn đường. Nam nhân ra đường, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.

Lái trâu hất hàm hỏi bạn thằng Cò: - Mày người ở đâu?

Thằng bé bận nhét những đồng xu vào cạp quần, đáp gọn lỏn: - Cháu bên Ngọc Mịch.

- Chúng mày nói láo! - Người lái trâu nạt. - Dân đây đang đồn ầm lên, quân Thiên Đức chiếm Kẻ Mẩy, nội trong ngày hôm nay sẽ đánh đến kinh thành.

Thằng Cò tròn mắt, tỏ ra ngạc nhiên quay ra hỏi bạn: - Thật à?

Thằng bé nhếch miệng cười nhạt: - Hơi đâu mà nghe tin đ���n nhảm! Chiều hôm kia tao còn ở làng, có gì đâu. Tao làm lạc trâu, sợ bị đánh nên chiều tối tao lên đò ngang sang bên này.

Thằng Cò lắc đầu thản nhiên nói với người lái trâu: - Chú nghe ở đâu thế? Cháu ở làng Kẻ Mẩy Thượng, ai mà cháu chẳng biết. Cháu dắt trâu đi lúc gà còn chưa gáy, làm gì có Thiên Đức? Nếu có Thiên Đức thì chú nghĩ cháu dắt trâu đi bán được ư?

Nói đoạn, Cò quay sang vỗ vai đứa bạn: - Thế nhé, gặp sau.

Mỗi đứa nhảy chân sáo theo một hướng, chẳng quan tâm đến điệu bộ của người lái trâu. Là một lái trâu, lẽ nào ông ta lại không biết đến Phú hộ Mão ở Kẻ Mẩy Thượng?

- Thây kệ! Thời buổi nhiễu nhương, tin Thiên Đức nay đánh mai lui chẳng liên quan gì mình.

Nói đoạn, ông ta bảo người hầu mau dắt trâu đi, sợ gia nô Phú hộ Mão tìm đến bắt vạ. Con trâu này đích thị là trâu trong đàn của Phú hộ Mão ở làng Kẻ Mẩy Thượng vì có đóng ấn đàng hoàng.

Đến chiều hôm ấy, dân sinh sống gần cửa Đông thành ngoại lại nghe rằng tin Thiên Đức chiếm Kẻ Mẩy là tin đồn nhảm, nhiều người còn khẳng định chắc nịch, cam đoan bản thân vừa ở đó lúc sáng.

Tin tức nhiễu loạn chẳng biết đường nào mà lần.

Thám mã phái đi Kẻ Mẩy vẫn bặt vô âm tín, khiến Tô Trung Từ đứng ngồi không yên. Ông liền cử bộ tướng Lý Tùng Hoán dẫn một nghìn quân kỵ bộ xuất thành vào giữa giờ Thân, hạ trại dã chiến cách cửa Đông 7 dặm về hướng Đông Bắc, để b���o vệ sườn phải Loa Sơn và sẵn sàng ứng phó khi có biến. Đồng thời, Tô Trung Từ truyền lệnh yêu cầu Lý Mẫn tạm dừng tấn công La Khê, quay lại Văn Quán trang và đưa một bộ phận tinh binh rút về đất Vĩnh Thuận, nơi có làng Sở, giáp với đất Kẻ Mọc.

Loa Sơn, dãy gò đồi thoai thoải nằm cách chợ Dừa chẳng bao xa, sáng rực đuốc khi bóng chiều vừa tắt. Đứng trên bờ tường thành ngoại, bằng mắt thường vẫn trông thấy bóng quân canh chống giáo đứng trên lầu cao đổi gác khi trống canh Một vừa điểm.

Cách Loa Sơn chưa đầy 3 dặm là lũy tre của các xóm Đình, Đông, Tứ, Dộc, Cái. Bờ tre của năm xóm dày san sát, nổi bật trên nền trời đêm. Mỗi xóm ngăn cách với nhau bởi một con đường đất chạy ngang qua hoặc vài thửa hoa màu. Đa phần dân cư sinh sống trong năm xóm là thân nhân binh sĩ hoặc tiểu tướng trong quân nên họ rất trung thành với triều đình. Có thể nói, năm ngôi làng này như phên giậu che chắn cho cửa Đông thành ngoại.

Cách làng Tứ, ngôi làng nằm ở trung tâm trong số năm ngôi làng, hơn 1 dặm về phía Đông là làng Sở, một làng nhỏ với hơn m��t trăm nóc nhà, hình thành hơn ba chục năm về trước.

Dân làng Sở xưa kia gốc làng Sở Hạ bên phủ Sơn Tây, nơi phát tích của Lý tiên vương. Khi Lý tiên vương lên ngôi, ngài đã đưa dân làng Sở Hạ về đây lập làng. Dân làng lấy tên làng Sở nhằm nhắc nhở con cháu đời sau về gốc gác. Thuở ban đầu khi lập nước, dân làng Sở có chút vị thế hơn mấy làng bản địa như Đình, Đông, Tứ, Dộc, Cái hay Đơ Thao gần đó, bởi họ từng theo Lý tiên vương lúc dấy cờ.

Vật đổi sao dời, Lý tiên vương băng hà, triều đình có biến loạn, xảy ra loạn Tam Vương. Một phần nhỏ dân làng Sở đã tay xách nách mang về Sơn Tây do cha anh họ theo chân Lý Đạo Thành. Dân làng Sở còn lại dần mất vị thế, vì dưới quyền Tô Thái uý, chẳng còn mấy người con làng Sở được trọng dụng. Làng Sở hiện tại bị pha loãng, trở thành nơi trú ngụ của nhiều cô đầu và dân tứ xứ phiêu bạt.

Từ lúc Thiên Đức động binh vào cuối năm trước, cổng làng Sở có một doanh bộ binh với hơn ba trăm quân thường trực. Lùi về phía sau cổng làng Sở một quãng là nơi đứng chân của một đơn vị khinh kỵ hơn hai trăm quân, cùng một trận địa cự thạch pháo chừng ba mươi khẩu được bố trí ở rìa làng Đông và làng Dộc.

Tại làng Đình, nằm ngoài cùng bên tả, là vị trí đóng quân tạm thời của hai trăm quân thiết kỵ làm nhiệm vụ cơ động. Làng Cái ở ngoài cùng bên hữu, đúng như tên gọi của nó, là ngôi làng lớn nhất với hơn một nghìn nhân khẩu, đồng thời là bản doanh tạm thời của hơn năm trăm quân kỵ bộ dưới quyền Trần Hoàng Sinh.

Cánh đồng các làng quanh khu vực trở nên nham nhở khi hàng trăm hầm hố, ụ đất, rào cự mã… được sắp đặt có chủ đích kể từ khi Lý Mẫn rút quân về Văn Quán trang.

Từ làng Sở cho đến bờ sông Nhuệ, cách vài ba dặm lại có một trại quân nhỏ. Trại lớn nhất vừa được dựng gấp gáp ven bờ sông, ngay cạnh bến thuyền. Tô Trung Từ xác định rằng, một khi Mạc Thiên Chương đẩy lui Lý Mẫn, nếu muốn tiến sát thành ngoại thì sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt khi vượt qua quãng đường chưa đầy hai mươi dặm này.

Bộ chỉ huy và Bộ tham mưu của Chương biết rất rõ điều đó, và vì vậy m��i cần thiết phải tránh chỗ mạnh, đánh vào chỗ yếu. Đích nhắm đến của Chương là làng Cái hay xóm Cái, tùy theo cách gọi của từng người. Theo dự tính của Chương, một khi anh tấn công Trần Hoàng Sinh, binh triều đình ở Loa Sơn gần đó sẽ chi viện ngay tức khắc. Và tất nhiên, bộ binh tại làng Sở cùng các đơn vị khác cũng sẽ ứng chiến rất mau lẹ.

Chương nhận tin do trinh sát tiền trạm cấp báo, biết Lý Tùng Hoán lập trại dã chiến gần Loa Sơn liền bật cười mà rằng: - Lão cáo già họ Tô thừa biết Loa Sơn là tử huyệt nên điều binh che chắn là lẽ tất nhiên.

Mai Đắc Thắng trải tấm họa đồ bằng da dê để mọi người cùng xem. Sau khi trinh sát chỉ rõ vị trí đóng quân của Lý Tùng Hoán, Chương khẽ nhíu mày: - Lạ nhỉ? Sao Lý Tùng Hoán lại hạ trại cạnh hồ nước? Chiến mã cần nước nhiều đến vậy ư? Có gì đó không đúng ở đây.

Chương gõ nhẹ ngón tay lên họa đồ, ngoảnh nhìn bọn Bố Giáp, Phùng Hiền, Vi Thọ Kỳ, Cao Tòng Chinh… - Có thể Lý Tùng Hoán muốn tận dụng hồ nước để giảm thiểu việc bị tấn công bên sườn phải. - Cao Tòng Chinh đ��a ra nhận định. - Vốn là sở trường của ta đó ạ.

Chương hướng ánh mắt nhìn Mai Đắc Thắng. Thắng vội lấy thêm mấy tấm họa đồ bằng giấy, vẽ chi tiết địa hình, đối chiếu với vị trí Lý Tùng Hoán dừng chân. Chương xem kỹ, rồi hỏi thêm Bố Giáp, người rành rẽ địa hình hơn cả. Bố Giáp gọi đến mấy người dân Kẻ Mẩy, nhờ họ mô tả kỹ càng hơn vì đã hơn hai chục năm trôi qua, Bố Giáp không dám nói bừa.

Chương chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại đưa tay lên trán bóp nhẹ. Đoạn Chương đứng vụt dậy, hướng ánh mắt nhìn về màn đêm u tịch ở mạn Tây Nam. - Lý Tùng Hoán người ở đâu?

Chúng tướng ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt đổ dồn lên người Mai Đắc Thắng khiến anh này lúng túng. Mai Đắc Thắng ấp úng: - Dạ bẩm… thuộc hạ không có thông tin về hắn.

Chương lại quay ra hỏi quân trinh sát: - Hắn đem theo bao nhiêu quân kỵ? - Dạ thưa thủ trưởng, không ít hơn bốn trăm ạ.

Bố Giáp mạnh dạn hỏi: - Thưa Quan gia, ngài còn trăn trở điều gì? Lý Tùng Hoán người ở đâu thì nguy hại ra làm sao ạ?

Chương không trả lời, thay vào đó anh nói với Vi Thọ Kỳ: - Ta muốn túm vài tên lính để tra hỏi. Ta muốn biết Lý Tùng Hoán gốc gác ở đâu.

Vi Thọ Kỳ lập tức chạy biến vào màn đêm. Chúng tướng im thin thít vì chưa hiểu ý đồ của Chương. - Truyền lệnh ba quân giữ nguyên vị trí chờ lệnh mới.

Dứt lời, Chương quay người bỏ đi, đến bên một gò mối, anh thở dài ngồi phệt xuống, tựa lưng vào gò, phóng tầm mắt lên bầu trời đêm khuya, suy nghĩ mông lung.

Bọn Bố Giáp chụm đầu bàn tán, đoán già đoán non một hồi, bèn nhờ Quan Lam Giang và Dương Yên Thư khéo léo dò ý Chương. Yên Thư và Lam Giang tỏ ra ái ngại vì hiểu rằng mỗi khi Chương lặng im suy tư, đều không muốn ai làm phiền. Những lúc như thế này, chỉ có Hoàng hậu và Thần phi mới dám hỏi.

Ngọc Hà, cô hầu gái giật nhẹ gấu áo Yên Thư thỏ thẻ: - Các tướng quân chỉ huy thiên binh vạn mã sao lại nể sợ ngài ấy đến vậy hả chị? Giám quân là chức gì vậy, chị?

Yên Thư bật cười mà rằng: - Xem mấy ông tướng làm gì sai để phạt.

Đoạn Yên Thư bảo nhỏ với Lam Giang: - Trời lạnh mà cứ đứng mãi ở đây không được, em đánh bạo đi, lấy cớ nhắc ngài uống nước ấm.

Lam Giang cẩn thận bưng bát nước trà nóng, quỳ xuống bên cạnh Chương nhỏ nhẹ: - Vương thượng, nếu ngài cần em hầu ở đây, em sẵn lòng.

Chương ngoảnh sang nhìn Lam Giang, nhoẻn cười: - Sao có thể? Ta uống nước được rồi.

Chương nhấp một ngụm, khẽ lắc nhẹ cái bát rồi thêm ngụm nữa mới trả lại Lam Giang. - Bảo mấy ông kia lại đây ngồi.

Lam Giang vừa dứt lời, bọn Bố Giáp vội vã chạy lại. Chương đang ngả lưng, chân co chân duỗi, một tay đặt lên đầu gối. Chúng tướng bèn quỳ gối khom lưng chờ lời vàng ý ngọc.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, không ai có thể sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free