Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 641: Lúc trời hửng sáng

Chúng tướng chờ Chương một lúc, rồi chàng mới từ tốn nói:

“Cái hồ nước rộng như vậy, phía Nam hồ lại có tre trúc bạt ngàn. Quả thực, những nơi như thế rất phù hợp làm chỗ ẩn náu cho một đạo binh nhỏ. Chúng ta phao tin Kẻ Mẩy đã bị chiếm, Tô Trung Từ cử ba lượt thám mã đều bị bắt. Trong thành hẳn cũng có tin đồn do bọn thằng Cò tung ra, nhưng tin này không lan r���ng bằng tin do các bà các cô Kẻ Mẩy phao. Tuy thế, bọn thằng Cò lại tập trung tung tin ở cửa Đông, nơi binh mã đi qua. Tô Trung Từ vốn đa nghi, ông ta không chắc Kẻ Mẩy bị chiếm, hẳn nghĩ đó là tin giả do chúng ta tung ra, muốn dụ ông ta điều binh mã đến Kẻ Mẩy sớm hơn.”

Bố Giáp bèn thắc mắc:

“Vương thượng, ngài nghĩ Lý Tùng Hoán giấu binh trong quãng rừng tre. Nếu quả như chúng ta ở Kẻ Mẩy, tấn công khu vực Loa Sơn, lúc ấy Lý Tùng Hoán sẽ dẫn quân ém trong rừng tre đổ ra đánh tập hậu chúng ta?”

Chương khẽ gật đầu:

“Đó là một khả năng. Binh mã ra khỏi thành chập tối rồi hạ trại là cớ làm sao? Giả như ông là Thái úy, ông có điều binh như vậy không?”

“Mạt tướng hoặc điều binh thẳng đến Kẻ Mẩy tiếp ứng, hoặc đóng binh trong thành sẵn sàng xuất kích.” – Phùng Hiền đáp thay Bố Giáp. – “Vương thượng nghĩ Tô Trung Từ có mưu đồ khi lệnh Lý Tùng Hoán xuất thành ạ?”

Chương gật đầu. Bố Giáp thắc mắc thêm:

“Vậy… quê quán của Lý Tùng Hoán liên quan gì đến việc chúng ta dừng chân tại đây, thưa vương thượng?”

Mai Đắc Thắng trải họa đồ giấy ra, Chương chỉ tay lên đó và nói:

“Tiếp cứu Kẻ Mẩy có thể điều khinh kỵ, trọng kỵ từ làng Cái, làng Đình thay vì để Lý Tùng Hoán xuất thành. Ta muốn biết tên Hoán và quân bản bộ của hắn là người đồng bằng hay miền sơn cước để tiện liệu định.”

Cao Tòng Chinh nãy giờ lặng im quỳ gối, lặng lẽ suy nghĩ, lúc này mới lên tiếng đoán định:

“Phải chăng Đại Vương muốn dự đoán Lý Tùng Hoán sẽ hành động thế nào, đặt phục binh trong khu rừng trúc, doanh tạm chỉ là mồi nhử? Nếu Hoán là người thượng du, hắn và binh lính của hắn sẽ ẩn náu tốt. Chưa kể chúng ẩn nấp trong vùng hồ nước. Tối trời thế này, giả như chúng ta tấn công hắn, phục binh ba mặt đổ ra, lấy ít địch nhiều.”

Bố Giáp dường như đã hiểu ra, cặp mắt sáng lên, nói rằng:

“Có thể hắn đem theo khinh kỵ, điều một toán thẳng đến Kẻ Mẩy thăm dò thực hư. Nếu đụng phải chúng ta, hắn giả thua chạy dài.”

Chương nhoẻn miệng cười, vụt đứng dậy vươn vai mấy cái, nói rằng:

“Các ông đã hiểu ra rồi đấy. Tô Trung Từ mưu mẹo, không thể xem thường ông ta. Nếu ta đoán không lầm, chỉ chốc lát nữa thôi sẽ có tin từ hậu quân báo lên.”

Chúng tướng kéo nhau đứng dậy, người nào người nấy gật gù, cùng ngoảnh mặt trông về hướng Kẻ Mẩy.

Thời gian lặng lẽ trôi, đạo binh gần ba nghìn người náu mình trong đêm tối rét buốt.

Đầu giờ Sửu quả nhiên có tin tức từ hậu quân truyền đến. Một toán hơn hai trăm quân kỵ không rõ tung tích bất ngờ đột kích thẳng vào doanh Kẻ Mẩy từ hướng Tây vào khoảng cuối giờ Hợi. May mắn thay, quân cảnh giới Thiên Đức bố trí khắp nơi đã kịp phát hiện bắn pháo hiệu. Nhờ đó, quân trong doanh Kẻ Mẩy có đủ thời gian ứng phó. Toán khinh kỵ khá dũng mãnh, vượt rào cản, đánh thẳng vào cổng chính. Quân Thiên Đức trong làng Kẻ Mẩy Thượng và Kẻ Mẩy Hạ dựa vào pháo hiệu đã chia nhau ứng biến. Một đạo đến doanh, đạo còn lại thẳng về hướng Tây, vòng xuống Nam chặn hậu. Quân tiếp viện còn chưa đến, toán khinh kỵ thấy không thể chống cự nổi bèn rút lui. Rút được một quãng đụng phải đạo bộ binh từ Kẻ Mẩy Hạ đang cơ động. Hai bên chưa giao chiến, toán khinh kỵ chạy về hướng Tây Nam mất dạng. Quân Thiên Đức không truy theo, chia nhau đóng giữ tại một vài vị trí nhằm yểm hộ lẫn nhau khi có biến.

“Bọn chúng đánh một vòng nên không đụng phải chúng ta ở đây.” – Phùng Hiền tiếc rẻ. – “Nghĩa là Tô Trung Từ dự đoán chúng ta sẽ theo lối này đánh Loa Sơn?”

“Không phải đâu.” – Cao Tòng Chinh nói. – “Lối này không thuận cho kỵ binh.”

“Như vậy vương thượng đoán đúng, Lý Tùng Hoán muốn dụ chúng ta đuổi theo ngả đó và bỏ ngỏ ngả này.” – Bố Giáp nhận định. – “Tô Trung Từ tin rằng chúng ta sẽ đánh Loa Sơn nên muốn để yên cho chúng ta đi.”

Cao Tòng Chinh gõ nhẹ lên đầu:

“Thuộc hạ không hiểu vì sao Đại Vương lại phao tin trước cho Tô Thái úy. Nếu chúng ta âm thầm, mau chóng từ Kẻ Mẩy đánh đến làng Cái, Loa Sơn từ sớm chẳng phải hay hơn sao?”

Cả bọn cho là phải, cùng chờ Chương giải đáp. Chương thản nhiên nói:

“Hư hư thực thực, để ông ta tin điều ông ta muốn tin, tin rằng chúng ta mắc bẫy do ông ta đặt ra. Cũng tốt.”

Cao Tòng Chinh van nài:

“Mạt tướng hãy còn chưa tỏ, xin Đại Vương giảng giải cho thông ạ.”

“Ngươi xa kinh thành chưa lâu mà không biết Lý Tùng Hoán là ai, đó thật sự là điều đáng lưu tâm lắm. Một người dẫn quân xuất thành lúc thật giả chưa rõ ràng, đóng trại hờ hững, cố tình để lộ sơ hở thì nhất định không đơn giản. Hắn có thể mới chỉ đ���u quân dưới trướng Thái úy. Thái úy từng thất trận khi sang Siêu Loại, người như ông ta không dễ bỏ qua cho kẻ thù. Hẳn đã chuẩn bị đánh lâu dài với chúng ta.” – Chương nói một thôi một hồi.

“Những hành động của chúng ta, trừ việc dừng chân ở đây, đều nằm trong dự liệu của lão cáo già ấy.”

Phùng Hiền ngạc nhiên:

“Chứ không phải vương thượng cho quân nghỉ chân, chờ tin trinh sát mới quyết định giờ hành động ạ?”

Chương vỗ vai Phùng Hiền, tặc lưỡi bảo:

“Ta tin tưởng ở các ông nhưng một vài điều chỉ là dự đoán của ta, nói ra sớm e lòng quân rối loạn.”

Bố Giáp nói:

“Có nghĩa vương thượng muốn dừng chân, chờ Hoán đánh úp hậu quân thăm dò binh lực.”

Chương tủm tỉm cười không nói. Bố Giáp lại thêm:

“Mạt tướng đoán rằng quân binh từ khu làng Cái sẽ kéo đến Kẻ Mẩy sớm thôi.”

“Đúng!” – Chương gật đầu. – “Và lối này gần nhất phải không anh Chinh?”

“Dạ, bộ quân chỉ hơn một canh giờ sẽ đến Kẻ Mẩy theo lối này.”

Chương cười, đưa tay vuốt cằm:

“Lý Tùng Hoán ít nhiều biết binh lực Kẻ Mẩy mỏng, nhất định sẽ dùng đại binh tấn công nhanh chóng. Hạ lệnh ba quân tản ra ẩn nấp, tránh xa đường mòn. Nếu địch đi ngang qua đây đến Kẻ Mẩy cứ để chúng đi, tuyệt đối không manh động.”

Đoạn Chương nói với Phùng Hiền:

“Anh chuẩn bị sẵn một tiểu đoàn tinh nhuệ, nếu quân địch đi qua thì bám theo, chờ lúc thuận lợi hãy tập hậu.”

Rồi quay ra hỏi Bố Giáp:

“Quân tiếp viện từ Ngọc Mịch liệu giờ này đã sang Kẻ Mẩy chưa nhỉ?”

“Dạ thưa, sớm nhất cũng phải đầu trống canh Năm thì đạo tiên phong mới đến. Theo kế hoạch, hai nghìn bộ quân sẽ đóng quân trong ba xóm trước khi trời sáng đó ạ.”

“Được!” – Chương hài lòng. – “Cứ bám sát kế hoạch. Hãy để Lý Tùng Hoán thể hiện bản lĩnh một chút.”

Bố Giáp gọi quân hầu lại căn dặn cẩn thận, quân hầu vâng dạ, phút chốc bóng dáng đã lẫn vào màn đêm ở hướng Kẻ Mẩy.

Đạo binh dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Chương bắt đầu xóa bỏ dấu vết, tản ra tìm vị trí ẩn nấp cách xa đường mòn và được phép chợp mắt dưỡng sức.

Chương ngả lưng ven một gốc cây, Yên Thư và Lam Giang mỗi người một bên, thu mình nép sát vào người Chương.

Đầu canh Năm, quân cảnh giới cấp báo. Hướng Đông có một đạo binh chừng năm trăm người ngựa đang tiến nhanh, khoảng một khắc nữa sẽ đi ngang qua vị trí ẩn nấp của quân ta.

Chương tận mắt thấy đoàn binh đi nhanh như chạy trong đêm. Đạo binh này đi khuất rồi, Chương lại bảo Phùng Hiền:

“Đừng vội, chờ thêm một lúc! Số binh này không đủ để hợp lực. Tô Trung Từ sẽ đoán chúng ta từ Ngọc Mịch sang nên muốn chiếm lại Kẻ Mẩy, đón đánh chúng ta.”

Hơn một khắc sau, từ hướng Đông Nam lù mù xuất hiện một đạo binh.

“Dạ thưa Đại Vương! Đạo này hơn một nghìn quân, có mang theo Cự thạch pháo cỡ nhỏ, cùng cung thủ, ước chừng ba bốn trăm người.”

Nghe trinh sát báo cáo xong, Chương nói với Phùng Hiền:

“Bám theo đạo này, hẳn chúng từ Loa Sơn hoặc trong thành, nhớ giữ khoảng cách. Lúc giao chiến cũng giữ khoảng cách, tận dụng hỏa khí, chủ yếu là hù dọa, không sa vào quần chiến.”

Phùng Hiền nhận lệnh, lập tức dẫn một tiểu đoàn g��n khoảng ba trăm người lặng lẽ bám theo.

“Vương thượng! Ngài dự liệu như thần! Liệu còn đạo binh nào qua lối này không ạ?”

Chương cười:

“Ông Giáp ơi là ông Giáp, ông học thói xu nịnh đâu ra đấy?”

Bố Giáp gãi đầu:

“Thưa, thuộc tướng nói thật lòng.”

“Ta đã liệu tính cả rồi. Nếu còn thì phải trời sáng rõ. Quân trong thành sẽ theo ngả Lý Tùng Hoán, đi xa hơn gần hai mươi dặm nhưng… nói sao nhỉ, an toàn hơn.”

“Vậy bây giờ chúng ta tiếp tục xuất phát được chưa ạ?”

Chương gật đầu:

“Tiến về làng Cái thôi.”

Đạo quân bắt đầu di chuyển, chưa được bao xa thì Vi Thọ Kỳ quay lại.

“Dạ thưa! Lý Tùng Hoán tên thật là Sùng Hoán. Hắn là người nước Vân Nam, nghe nói văn võ toàn tài, tuổi trạc tứ tuần. Thái úy đã xin với Trữ quân ban họ Lý nên hắn cải tên. Sùng Hoán dùng binh nhanh gọn, thích đánh vỗ mặt hơn là tập kích.”

“Vất vả cho anh rồi!” – Chương nói. – “Anh lui về trung quân, để anh Kê trong đạo tiền trạm.”

Bố Giáp đi gần bên Chương, nói nhỏ:

“Tô lão tặc có vẻ ưa dùng người phương Bắc, vương thượng thấy sao ạ?”

“Hoặc dưới trướng ông ta hết nhân tài, hoặc càng ngày càng lệ thuộc. Cái thế nó vậy, càng tốt.”

“Tùng Hoán chẳng phải người miền xuôi hay miền ngược mà người ngoại bang nên cách hành binh khó lường. Nếu không có vương thượng cùng đi, thuộc tướng đã giao chiến với hắn rồi.”

Chương ngoái lại, cười và nói:

“Trước sức mạnh tuyệt đối thì vài mưu kế nhỏ nhoi của Tô lão cáo chẳng đáng kể gì. Ông có binh hùng tướng mạnh trong tay, gặp là thắng. Ta chỉ muốn giảm bớt thiệt hại cho hai bên nên mới phải tính toán kế sách để ứng phó. Làng Cái chẳng còn xa, sắp đến lúc cho dân kinh sư nghe danh Bố Giáp như nghe cọp gầm.”

“Tạ ơn vương thượng đã tin tưởng, thuộc tướng xin dốc sức.”

Đạo quân dừng chân khi cách làng Cái chừng 5 dặm, chờ trinh sát mục tiêu báo cáo lần cuối trước khi tấn công.

Trên bầu trời xanh sẫm, Sao Mai đã lấp ló ở đằng Tây, báo hiệu mặt trời sắp ló dạng.

Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free