Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 639: Đông Bắc kinh thành

Phùng Hiền dễ dàng kiểm soát doanh Kẻ Mẩy chỉ trong vòng một khắc đồng hồ, nhanh chóng thu giữ toàn bộ sổ sách và quân lương. Khi Chương đặt chân đến doanh trại, các tù binh đang cúi đầu quỳ gối điểm danh.

Khi Phùng Hiền đến báo cáo tình hình, Chương nhận xét:

– Lính tráng kinh thành trông ai nấy đều béo tốt nhỉ.

Phùng Hiền liền thưa:

– Trong số tù binh có không ít con em nhà phú hào, quan lại trong thành. Do Tô Thái úy ra lệnh tổng động viên, ngay cả con cháu nhà quan cũng phải nhập ngũ. Kẻ Mẩy được coi là nơi an toàn vì nằm gần kinh thành, lại cách xa tiền tuyến. Bởi vậy, quân lính trong doanh hầu như chẳng có phòng bị gì.

Chương khẽ nhịp ngón tay trên mặt bàn gỗ, tạo nên những âm thanh lách tách. Đợi Phùng Hiền trình bày đầu đuôi câu chuyện xong, Chương đứng dậy, đi lại trong căn nhà ba gian khá tươm tất nằm giữa doanh trại.

– Nhìn đám “bị thịt” mặt mày xám ngoét thật buồn cười. – Chương vừa cười vừa nói. – Giữ bọn họ chỉ tốn cơm. Kinh thành lắm của cải, ta phải nhân dịp này thu về một ít mới được. Nay mai ta làm chủ vùng này, lại miễn thuế khóa cho bách tính, vậy tiền bạc đâu ra để nuôi quân?

Nghe Chương nói vậy, bọn Phùng Hiền chẳng hiểu ra làm sao. Chương tủm tỉm cười, vẫy Mai Đắc Thắng lại gần dặn dò:

– Cậu hãy tìm trong ba xóm vừa chiếm được, chọn ra những bà, những cô mau mồm mau miệng hoặc từng có kinh nghiệm buôn bán, rồi đưa họ đến gặp ta.

Mai Đắc Thắng vừa định quay đi thi hành mệnh lệnh thì chợt nhớ ra:

– Thưa thủ trưởng, ngài cần khoảng bao nhiêu người ạ?

Chương gãi đầu, đáp:

– Dăm ba chục người thì tốt, nếu có quang gánh thì bảo họ nhớ mang theo. Ban nãy khi đi qua ba xóm, ta thấy có nhiều chuối, dặn họ hái chuối rồi gánh đến đây, xanh chín gì cũng được. Nhớ trả gấp năm lần số tiền đáng ra họ sẽ nhận được khi bán chỗ chuối ấy.

Mai Đắc Thắng kéo Liêu Gia Trinh và mấy người khác vội vàng chạy đi. Bấy giờ, Phùng Hiền mới thắc mắc:

– Bẩm Quan gia, quân lương trong doanh trại có rất nhiều, đâu nhất thiết phải mua chuối của dân như thế này?

Dương Yên Thư, Quan Lam Giang, Vi Thọ Kỳ, Ma Kê cùng những người khác cũng gật gù đồng tình với câu hỏi của Phùng Hiền.

Chương quay trở lại chỗ ngồi, nhận chén nước do Lam Giang dâng, nhếch miệng cười bí hiểm:

– Ta đã nói rồi còn gì, con cháu nhà quan, nhà phú hào đáng giá bao nhiêu? Giữ họ chỉ tốn cơm, ta muốn thân nhân của họ phải đem tiền đến chuộc người.

Phùng Hiền không tin điều đó là thật, bởi Vạn Thắng vương đâu thiếu bạc vàng, của cải trong thiên hạ đều thuộc về Vạn Thắng vương, lẽ nào Vạn Thắng vương lại cần thêm dăm đồng bạc lẻ? Dường như đoán được sự thắc mắc của cả bọn, Chương chậm rãi nói:

– Tô Thái úy đang đau đầu, ta muốn ông ta phải đau đầu thêm nữa. Ta muốn kinh thành thêm loạn chỉ với mấy mẹo nhỏ và... đàn bà là đối tượng thích hợp cho việc này. Việc này cũng được coi là cơ mật. Trước mắt, anh Hiền hãy bảo anh em tập hợp con cháu các nhà quan, phú hào ở riêng một chỗ, và lập tức lấy thông tin chi tiết về bọn họ nhé.

Phùng Hiền lập tức ra lệnh cho các thuộc tướng thi hành ngay.

Chỉ còn lại Phùng Hiền ở lại bàn chuyện. Mãi đến giữa giờ Dần, Mai Đắc Thắng vào báo cáo đã tập hợp được hơn bốn chục người, chủ yếu là phụ nữ tuổi ngoài bốn mươi, đang gánh chuối chờ sẵn ngoài cổng doanh trại. Chương bước ra. Trong ánh đuốc bập bùng, các bà các cô người đứng người ngồi bên những gánh chuối như một phiên chợ thu nhỏ. Trái với cảnh nói cười thường thấy, các bà các cô đều ngậm hột thị. Trên gương mặt m���i người phảng phất nỗi sợ hãi đối với đội quân nhà quê.

Chương nhìn một lượt, ngoảnh sang bảo Dương Yên Thư:

– Biếu mỗi bà, mỗi cô, mỗi chị ở đây mười nén bạc.

Nữ binh Thần Vũ dúi vào tay mỗi người phụ nữ số bạc được cho, ai nấy đều ngơ ngác. Có người rỉ tai nên họ nhất loạt quỳ xuống vái lạy tạ ơn Quan đại lão gia.

– Ta nhờ mọi người có mặt ở đây một việc rất hệ trọng. Nếu mọi người cùng hoàn thành tốt và trở về, sẽ được thưởng mỗi người một nén vàng, miễn thuế ba năm, tặng thêm một con trâu hoặc một con nghé.

Tiếng xôn xao rộ lên, phải đến khi Phùng Hiền quát lớn họ mới im lặng. Chương nói thêm:

– Công việc này chẳng nguy hiểm gì. Bây giờ, mọi người hãy lập tức gánh chuối đến chợ Dừa, ở cửa Đông thành ngoại để bày bán. Bán thế nào cũng tùy, cốt sao phải kháo nhau rằng con nhà ông nọ bà kia đã bị quân Thiên Đức bắt giữ tại doanh Kẻ Mẩy.

Mọi người lại ồ lên bàn tán.

Chương vẫy Mai Đắc Thắng lại dặn dò một hồi, rồi cùng Phùng Hiền trở vào trong doanh trại, giao lại mọi việc cho Mai Đắc Thắng, Liêu Gia Trinh và nữ binh Thần Vũ.

Liêu Gia Trinh trực tiếp giao nhiệm vụ cho từng bà, từng cô, cốt để họ nhớ rõ danh tính tù binh vì chẳng ai biết chữ. Hơn bốn mươi phụ nữ Kẻ Mẩy hồ hởi gánh chuối, nối đuôi nhau nhắm hướng kinh thành mà đi thật nhanh khi gà còn chưa gáy sáng.

Chương đang ngồi ăn ngô luộc lót dạ cùng Phùng Hiền thì thằng Cò lấp ló ngoài cửa, cất tiếng thưa vào:

– Dạ bẩm ông! Con đã dẫn người đến rồi ạ!

Chương nhìn Phùng Hiền rồi tự nhìn lại bản thân, sau đó ngoảnh sang nhìn Ma Kê:

– Thằng bé chào ông hẳn là chào anh rồi! Anh trông béo tốt lắm.

Quan Lam Giang đưa tay che miệng cười khúc khích, rồi bước ra cửa bảo thằng Cò và đám trẻ đi cùng vào nhà.

– Lúc đêm chú mày gọi ta là anh ngọt như mía, nay lại đứng ngoài cửa gọi ông là gọi ai?

Thay vì trả lời Chương, thằng Cò hướng ánh mắt có phần nể sợ nhìn Phùng Hiền.

– Anh này mới ba mươi tuổi, gọi ông không đúng đâu. Ở đây chẳng phải họ hàng gì, cứ theo tuổi tác mà gọi.

Giọng Chương vui vẻ, anh bảo Yên Thư lấy ngô luộc còn nóng hổi đưa cho mỗi đứa trẻ một bắp.

– Trời lạnh như thế này mà áo sống mỏng tanh, lại vá víu không ra thể thống gì thế này à?

Thằng Cò đứng gặm ngô, đáp lời:

– Có áo mặc là tốt rồi anh ạ, mùa hè còn phải cởi trần.

Chương chú ý đến cô gái nhỏ tóc dài duy nhất trong hơn chục đứa trẻ đó. Mặt mày cô bé lấm lem, tay khư khư giữ chặt bắp ngô chưa ăn.

– Cô bé này cũng là bạn chăn trâu với chú mày à?

Thằng Cò gật đầu. Chương hạ giọng, hỏi cô bé:

– Sao con bé không ăn?

– Nhà nó nghèo! – Thằng Cò đáp thay. – Nó lại để dành phần cho đứa em chập chững ở nhà đấy, anh ạ.

Nét mặt Chương thoáng buồn, anh nhẹ giọng giục cô bé:

– Ăn đi, ăn mới có sức. Chốc nữa sẽ có phần mang về.

– Nó mồ côi cha, ba mẹ con nó ở cuối xóm Kẻ Mẩy Hạ. – Thằng Cò mau miệng nói: – Ai thuê gì mẹ nó làm nấy, còn nó thì ở đợ trong nhà ông phú hộ.

Chương gật gù, nói:

– Ta dặn chú mày rủ mấy đứa gan lì, sao lại rủ cả con gái theo thế?

Thằng Cò đưa tay chùi miệng, đáp:

– Nó mười ba tuổi, cũng chăn trâu ngoài đồng như em. Trông nó còi cọc thế thôi chứ gan dạ lắm. Nó hay đánh nhau với cả bọn em, nên bọn em không coi nó là con gái.

Cô bé cúi gằm mặt, lảng tránh ánh mắt của Chương. Chương bảo Yên Thư:

– Nhiệm vụ này không cần con gái, em giữ con bé lại bên cạnh mình.

Yên Thư bước đến kéo cô bé đứng sang một bên. Chương lại hỏi cô bé:

�� Tên họ em là gì?

Cô bé lí nhí đáp:

– Em họ Nguyễn, tên Dậu ạ.

– Từ bây giờ, em sẽ có tên là Ngọc Hà.

Nói đoạn, Chương khẽ hất hàm ra hiệu. Dương Yên Thư liền đưa cô bé ra ngoài. Từ trong tay nải, Yên Thư chọn ra một bộ váy áo cho nữ nhi.

– Em đun nước nóng, lấy bồ kết gội đầu rồi quấn tóc gọn gàng, thay áo sống. Quan gia không muốn nhìn một bé gái lem luốc như vậy đâu.

– Tiểu thư… – Cô bé bẽn lẽn hỏi. – Xin hỏi tiểu thư, em sẽ làm gì ạ?

– Cứ theo chị, chị bảo gì thì làm nấy, đừng hỏi nhiều. Sau này theo chị, cái gì nhìn thấy, biết thì cứ để đấy, cạy răng cũng không được nói ra.

Cô bé ôm bọc quần áo vào bếp quân doanh, lúi húi đun nước. Yên Thư khoanh tay đứng tựa cửa, trời đã tảng sáng.

– Hãy nhớ, từ bây giờ em tên là Ngọc Hà, cái tên Dậu đã không còn nữa.

Cô bé không hiểu nhưng cũng không dám hỏi.

– Chỉ cần làm đúng những gì chị dặn và tuyệt đối trung thành với Quan gia, từ rày về sau, cuộc sống của mẹ và em trai em sẽ không cần phải bận tâm nữa.

– Dạ! Thưa tiểu thư… em có cần phải tắm không ạ?

Yên Thư ngó quanh, rồi chép miệng:

– Doanh trại toàn nam nhân, thôi được, vậy cứ tắm gội luôn trong bếp đi.

Trong gian nhà ba gian kiên cố giữa doanh trại, Quan Lam Giang vừa đưa cho bọn thằng Cò mỗi đứa mấy ống nứa nhỏ bịt kín một đầu.

– Sau khi vào thành, các con hãy để ý đến giếng nước gần cửa Đông thành ngoại. Khi nào bên ngoài bắn pháo hiệu như quy ước vào ban đêm thì tìm cách ném những ống nứa xuống giếng. Phải nhớ, tuyệt đối không được thả xuống giếng của dân lành. – Chương ân cần dặn dò: – Quân sĩ uống phải sẽ đau bụng đi ngoài, miệng nôn trôn tháo chứ không chết người. Nhớ cẩn trọng vì quân thủ thành sẽ sớm phát hiện có kẻ đầu độc nguồn nước. Bỏ xong phải tìm cách ở thật xa nơi đó, đừng lảng vảng kẻo mất mạng.

Bọn thằng Cò nhất loạt gật đầu. Mai Đắc Thắng đưa thêm cho mỗi đứa ba ống tre pháo hiệu và cẩn thận dạy chúng cách sử dụng.

– Bây giờ, mỗi đứa đi kiếm một bó củi, để lẫn ống tre vào bên trong để ngụy trang. – Mai Đắc Thắng căn dặn: – Tiền bạc mang theo cũng bỏ vào đấy.

Bọn thằng Cò dạ ran rồi trở ra kiếm củi. Chương hỏi Mai Đắc Thắng:

– Trâu với nghé đã chuẩn bị cho chúng chưa?

– Dạ, một trâu một nghé ạ. Dạ thưa, vừa rồi ông Giáp cử người đến hỏi cách xử trí các nhà phú hộ trong ba xóm, quân lính vẫn đang chờ bên ngoài ạ.

– Trước mắt, cứ tịch thu phân nửa gia sản. Ai có quan hệ làm ăn buôn bán hoặc con em trong dòng họ làm quan trong triều sẽ tính sau. – Chương nói: – Chúng ta không cướp của người giàu chia cho người nghèo, nên phải xử sự cho khéo. Ta muốn họ... tự nguyện hiến cho quân, nhưng chỉ lấy một nửa. Nhà cửa không đụng đến, chủ yếu là trâu bò, ruộng vườn mà thôi.

Phùng Hiền thắc mắc:

– Bên Sơn Tây, Vương thượng không động đến phú hào, sao ở đây lại thay đổi chính sách?

Chương thở dài:

– Mỗi nơi mỗi khác. Dân chúng ở đây mang ơn triều đình, nhiều điều đã ăn sâu vào tiềm thức của họ. Giới phú hào đang ủng hộ triều đình nhằm giữ gìn của cải, nhưng ta đã giữ mạng cho họ, không lấy hết gia sản đã là nhân đạo lắm rồi. Đất kinh kỳ lắm phú hào, cần phải định hình lại, tạo ra một thế hệ phú hào mới thuận theo Thiên Đức.

Phùng Hiền lẩm bẩm:

– Giờ là lúc phải chọn phe, mạt tướng hi vọng sẽ bớt đổ máu.

– Thực tế, ta không cần giới phú hào phải chọn phe, tốt nhất họ nên trung dung. Kẻ nào thức thời thì tốt, kẻ nào bảo thủ thì... – Chương nhún vai, nói tiếp: – Bớt vài người cũng không nghèo đi được.

Phùng Hiền chuyển chủ đề, hỏi:

– Vương thượng vẫn quyết định tối nay sẽ xuất quân chứ ạ?

Chương gật đầu:

– Chiều muộn hôm nay, dân tình đang nhốn nháo, xuất quân đánh chiếm sẽ có lợi thế, giảm thiểu thiệt hại nhân mạng. Ưu tiên tuyên truyền, gọi hàng trước, sau đó mới dùng vũ lực. Giờ thì cho anh em nghỉ ngơi hồi sức, lưu ý phong tỏa cẩn mật.

Phùng Hiền bố trí ba quân phong tỏa trong bán kính năm dặm quanh doanh trại và Kẻ Mẩy. Đầu giờ chiều, tin từ Ngọc Mịch đưa đến: Lý Mẫn đã đồng loạt tấn công La Khê và Cự Khê vào chiều ngày hôm trước. Trong đó, lực lượng tấn công La Khê lên đến hơn năm nghìn binh mã. Lê Phụng Hiểu điều quân k��� và pháo từ La Khê ra đối chiến, dự định sẽ rút về sau hai mươi dặm theo kế hoạch để nhử binh triều truy kích. Ở mạn Nam, quân Sơn Tây vẫn theo lệnh treo đại kỳ Cam Giá Phùng thị chứ không động binh, mặc cho bọn Nguyễn Nặc khiêu khích.

Chương cười, nói:

– Lý Mẫn thù ông Hiểu quá. Ông Hiểu rút khỏi La Khê thì Lý Mẫn cũng chẳng dám truy kích vì sợ trúng kế. Như vậy, diễn biến đúng như ta dự liệu. Lý Mẫn chỉ phòng quân ta ở Cự Khê đánh lên chứ không đánh mạnh ở mặt trận ấy vì lo đụng độ đại quân Sơn Tây. Cách dụng binh như thế nhìn qua tưởng chừng vẹn toàn nhưng thực chất chỉ là sách vở, toàn tính toán lợi lộc mà thôi.

Dứt lời, Chương bảo Mai Đắc Thắng:

– Truyền lệnh cho đạo thủy quân của Cao Quang Chương từ Hát Giang ngược dòng sông Nhuệ, nhớ gióng trống mở cờ như thể sẽ chặn đường lui của Lý Mẫn là được.

Lệnh truyền đi rồi, Chương tủm tỉm cười một mình.

– Liệu Tô Trung Từ có điều binh giữ dòng sông Nhuệ không, thưa Vương thượng?

Chương lắc đầu:

– Ông ta sẽ nhờ bên Đỗ Động Giang tiếp ứng, nhưng mặc kệ, dẫu sao đó cũng chỉ là kế nghi binh mà thôi. Nếu Lý Mẫn sa đà, thì công việc của anh càng nhàn hạ. Thắng bại đã rõ cả rồi.

Như vậy, Lý Mẫn vẫn chưa hay tin một đạo binh thiện chiến của Thiên Đức đã áp sát kinh thành, điều này càng minh chứng cho kế hoạch của bọn Liêu Nhất Khổng đã và đang thành công mỹ mãn.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free