Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 627: Hiểm địa Thung Lau

Buổi sớm mùa đông trung tuần tháng Chạp, bầu trời u ám, cành lá hãy còn ướt đẫm sương khuya. Bóng tinh kỳ Thiên Đức bay phấp phới dưới chân núi Thanh Sơn. Người già, trẻ nhỏ từ các làng Châu Sơn, Bút Sơn, Kiện Sơn… ùn ùn rời nơi ẩn náu trong núi, ra trình diện quân Thiên Đức.

Lý Văn Ba, Hoàng Ngưu và Trung đoàn Kiến Xương dẫn quân đến chân núi lúc trời tờ mờ s��ng để kêu gọi dân chúng mau trở về làng. Lý Văn Ba hạ lệnh sẽ phóng hỏa đốt trụi ngọn Thanh Sơn trước giờ Ngọ nếu dân chúng còn nấn ná.

Ngay lúc biết tin quân Thiên Đức tìm đến, Nguyễn Định Hoàng sợ dân chúng bị liên lụy, nhưng không chịu đầu hàng, bèn dẫn tàn quân cùng một số tráng đinh băng rừng, thẳng hướng Nam về Trường Châu. Bởi thế, trong hơn ba ngàn dân, Lý Văn Ba chẳng trông thấy bóng dáng tráng đinh nào trong độ tuổi sung quân.

Lý Văn Ba yêu cầu gặp tộc trưởng, trưởng họ và các bậc cao niên. Mấy mươi phụ lão râu tóc bạc phơ chậm rãi tách khỏi đám đông, có người run rẩy sợ sệt, có người cố thẳng lưng, ánh mắt cương nghị thể hiện sự bất khuất. Số tù binh bị Lý Văn Ba bắt được lúc đêm đều bị trùm khăn đen che mặt, thay y phục, rồi cho lên để nhận mặt. Nhờ đó, Lý Văn Ba bắt giữ tứ thân phụ mẫu, vợ con của Nguyễn Định Hoàng cùng trưởng tộc họ Nguyễn Định. Hai người con trai đang ở tuổi niên thiếu được Nguyễn Định Hoàng đưa đi cùng, hai đứa tóc để chỏm thì ở lại.

Gia quyến Nguyễn Định Hoàng không hề tỏ ra sợ sệt, cứ như sẵn lòng đón đợi cái chết. Trưởng tộc họ Nguyễn Định là một ông già ngoài thất tuần, dáng hom hem, chống gậy tre đen bóng, còn khạc thẳng bãi nước bọt vào mặt tên tù binh bị trùm mũ, buông lời mắng chửi thậm tệ bọn phản phúc. Bọn Lý Văn Ba thấy vậy, lấy làm bất ngờ.

Sau khi tù binh nhận diện và chỉ điểm xong xuôi, tất cả được dẫn về phía sau, tháo mũ trùm đầu. Quân sĩ Kiến Xương hơ thanh sắt trên lửa đỏ, đóng dấu kí hiệu lên bả vai rồi tha bổng. Những người này sau này có thể xin gia nhập quân Thiên Đức, nhưng nếu gia nhập quân đối địch mà bị bắt lần hai, lập tức sẽ bị chém đầu ngay tại trận.

Lý Văn Ba bước đến trước mặt ông cụ trưởng tộc họ Nguyễn Định làng Bút Sơn. Gã đảo mắt nhìn gia quyến của vị tướng đối địch đã làm ba quân một phen náo loạn. Dáng Ba cao lớn, trái ngược hẳn với ông cụ hom hem.

– Chúng tôi đến mời cụ và bà con về làng không phải để sát hại mọi người. Nếu muốn, tôi sai quân phóng hỏa, cần gì phải gọi mọi người ra đây?

Ông cụ cười khẩy: – Thắng làm vua, thua làm giặc. Nay con cháu ta bại, muốn chém muốn giết tùy các người.

Lý Văn Ba ôn tồn: – Xin cụ hiểu cho. Tôi ăn lộc nào thờ chủ nấy, Nguyễn Định Hoàng cũng vậy. Chúng tôi chẳng có thù oán gì với y, cũng không muốn bắt giữ gia quyến của y.

Ông cụ lại cười nhạt: – Vậy tướng quân cho bọn phản phúc chỉ điểm kia làm gì?

– Vạn Thắng vương, vua Vạn Xuân, có lệnh phải đối đãi tử tế với gia quyến của tướng sĩ Trường Châu. Nếu có sơ suất, chúng tôi sẽ phải chịu tội. Bởi thế, tôi mời cụ cùng gia quyến đây đến Châu Cầu một chuyến, đợi tình hình yên ổn rồi hãy trở về.

Ông cụ trưởng tộc ngửa đầu cười lớn rồi nói: – Như vậy có khác gì không bắt được tướng địch lại giữ người thân họ làm tin! Xưa nay nghe Vạn Thắng vương nhân nghĩa, quả thực nhân nghĩa lắm thay.

Lý Văn Ba vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng cúi xuống, nghiến răng rít lên, đủ để những người gần đó nghe thấy: – Cụ và gia quyến đây không đi cũng chẳng sao, cụ chỉ cần nói lời từ chối trước bàn dân thiên hạ là được.

Ông cụ tiếp l��i: – Và rồi…

Lý Văn Ba lạnh giọng: – Tôi sẽ bắt cụ, gia quyến và con cháu họ Nguyễn Định để tận mắt chứng kiến tôi biến cánh đồng này thành bể máu. Tôi chém sạch dân mấy làng nhưng để lại đám trẻ chứng kiến, để sau này chúng ghi hận họ Nguyễn Định, coi họ là nguyên nhân khiến chúng mất cha mất mẹ, cụ thấy thế nào?

– Các người thật ác hơn loài cầm thú!

Lý Văn Ba trừng mắt, đổi giọng: – Nghe này ông già! Nếu không phải vì quân lệnh vua ban thì tôi không ngại đốt trụi cả núi cho khỏi rách việc. Giữ lại một đám chống vua để làm gì? Ông nghĩ thằng này và anh em thích cái việc chiêu an này ư? Chẳng phải một nhát dao là giải quyết xong mọi chuyện sao? Vạn Thắng vương nhân từ, muốn dân Vạn Xuân hạn chế đổ máu, ông chẳng những không coi đó là ơn huệ mà còn dám nói thêm lời nào thì tôi sẽ cắt lưỡi thằng cháu đích tôn của ông ngay bây giờ, chọn mau đi!

Mặt ông cụ bấy giờ mới biến sắc. Già rồi chết chẳng tiếc, nhưng lỡ thằng cháu đích tôn bị cắt lưỡi quả thật không cam lòng, sống chẳng bằng chết.

– Được r���i! Già này theo lời ông vậy.

Lý Văn Ba cười nhạt: – Nói vậy từ đầu chẳng phải đỡ tốn thời gian hơn sao.

Sau cái phất tay của Lý Văn Ba, Tôn Cường đứng trước dân chúng, cầm chiếc loa gò bằng tôn mỏng, oang oang tuyên bố rằng gia tộc Nguyễn Định sẽ theo lệnh của Vạn Thắng vương mà đến Châu Cầu. Dân chúng ai về nhà nấy, lương thảo còn giấu trong núi cứ đem về mà dùng, quân Thiên Đức sẽ không đụng đến. Và sau này, nếu dân các làng Châu Sơn, Bút Sơn, Kiện Sơn còn tiếp sức cho quân chống lại Thiên Đức, sẽ bị trị tội theo luật Thiên Đức. Để thể hiện sự tử tế, năm trăm quân Kiến Xương sẽ giúp dân mang lương thực về làng.

Dân chúng nửa tin nửa ngờ. Mãi đến khi Lý Văn Ba rút quân, dẫn theo gia tộc Nguyễn Định và binh lính được cắt cử ở lại giúp sức, không hề tỏ ra sát khí, mà còn hối thúc mọi người mau chóng chỉ chỗ để họ khuân vác giúp, chứ tụ tập ở nơi đồng không mông quạnh thì lũ trẻ con phải chịu cái lạnh cắt da cắt thịt.

Gia tộc Nguyễn Định kể từ đó không còn ở đất Thanh Liêm nữa. Theo dòng thời cuộc, gia tộc này chuyển dần lên mạn Bắc.

Tin tức Phùng Thanh Hòa, Lý Quang Minh, Phan Vỹ chiếm được Mường Động và bắt được quan lang, đã đến tai Lý Văn Ba.

Lý Văn Ba lệnh binh lính mau chóng báo tin thắng trận cho toàn quân, khiến sĩ khí tăng thêm mấy phần. Ngay sau đó, Lý Văn Ba cho Tiểu đoàn 995 và 996 cùng một đại đội hỏa mai của Tiểu đoàn 990 ở lại doanh trại Châu Sơn chờ bổ sung thêm binh lực. Trung đoàn Kiến Xương và phần còn lại của Tiểu đoàn 990 Siêu Loại rời làng Châu Sơn, tiến xuống Biện Khê, thay thế quân tiên phong kiểm soát vùng đất này, biến nó thành hậu cứ.

Trung đoàn Vạn Ninh và Ninh Hải bàn giao Biện Khê, rồi tiến xuống khu vực động Thung Lau, cách Biện Khê khoảng bốn mươi dặm về phía Nam.

Thung Lau (thung lũng nhiều cỏ lau) là một thung lũng rộng nằm giữa bốn bề núi đá bao quanh như bức tường thành uy nghi, sừng sững, kiên cố cao vút, theo hình vòng cung. Động Thung Lau nằm trong hệ thống núi đá vôi chạy dọc hữu ngạn sông Hát Giang (dân Trường Châu gọi là sông Sinh Quyết) từ mạn Kim Bảng đổ về. Núi quanh Thung Lau cao trên dưới sáu mươi trượng, trở thành bức tường ngăn cách động Thung Lau với bên ngoài, trông xa như một con rồng nằm án ngữ, che chắn cho căn cứ của quân Trường Châu dưới quyền Ninh Như Viễn đồn trú.

Động Thung Lau có duy nhất con đường độc đạo dẫn vào động là một quèn nhỏ cao khoảng tám trượng với dốc đá lởm chởm, cực kỳ khó đi. Bao bên ngoài động là đầm Cút, dài khoảng sáu dặm, rộng một dặm, như con hào thiên nhiên ngăn giữ.

Bên cạnh động Thung Lau về phía Tây là Thung Lá, một thung lũng bốn bề núi bao quanh, lối vào cũng là một con quèn nhỏ duy nhất. Giữa Thung Lá và động Thung Lau là sườn núi thấp có đường qua lại dễ dàng. Xung quanh động Thung Lau có nhiều thung khác như Quèn Cả, Thung Ngô khá hiểm trở, có thể bố trí hàng vạn quân. Mặt phía Nam thung Quèn Cả có một thành đất hình vuông mỗi cạnh dài tám mươi trượng gọi là thành Hẻo (vì vắng vẻ). Thành Hẻo từng là nơi Ngô Thiên Sách đóng quân khi Vạn Xuân mới lập nước. Từ thành Hẻo có thể theo các quèn đá lên vùng núi Lạc Thủy hay vùng rừng núi Thanh Liêm, Kim Bảng, hoặc tiến ra phía đồng bằng ven dòng Sinh Quyết.

Nguyễn Định Hoàng từ núi Thanh Sơn đã rút về thành Hẻo.

Động Thung Lau nằm ở phía Bắc đất Trường Châu, ngăn cách bởi sông Đại Hoàng, một con sông lớn trong vùng Trường Châu. Sông Hoàng Long là hợp lưu của ba con sông từ miền thượng du chảy xuống. Sông Hoàng Long dài hơn sáu mươi dặm trước khi hợp lưu với dòng Sinh Quyết (tức Hát Giang đoạn chảy qua Trường Châu) từ phía Bắc tại ngã ba Gián Khẩu (bịt miệng). Tương truyền ngã ba sông có cái tên kỳ lạ như vậy là bởi hơn ba mươi năm trước, trong cuộc chiến giữa Giao Châu và Hoa quốc, một tướng địa phương vì không chịu đầu hàng đã bị quân Hoa quốc bịt miệng ném xuống sông. Tại ngã ba Gián Khẩu có hai đồn binh lớn, một đồn bên phần đất Trường Châu, một đồn bên đất Thung Lau.

Với vị trí địa lý như vậy, Thung Lau trở thành phên dậu phía Bắc của Ngô Thiên Sách. Chiếm được Thung Lau là giành chắc bốn phần mười thắng lợi, uy hiếp thủ phủ Trường Châu. Bởi vậy, vô cùng dễ hiểu khi Ngô Thiên Sách bố trí tại Thung Lau một vạn quân, chưa kể dân binh, dân phu từ mười lăm đến bốn mươi tuổi vừa được trưng tập để lo hậu cần. Tổng quân số Trường Châu bố trí tại Thung Lau ước tính có khoảng gần hai vạn.

Ninh Như Viễn, tổng chỉ huy quân dân Trường Châu tại Thung Lau, có đủ cơ sở để tin rằng quân Thiên Đức không thể xuyên thủng lá chắn Thung Lau hòng tiến xuống Trường Châu. Dĩ bất biến ứng vạn biến l�� chủ trương của Ninh Như Viễn, tận dụng địa thế đồi núi hiểm trở trùng điệp làm cái bất biến để ứng phó với vạn biến trong việc dụng binh.

Với lực lượng một trung đoàn thủy binh và một trung đoàn bộ binh đầy đủ quân số, tổng cộng hơn ba ngàn quân, Trương Văn Long tiến hành dựng trại ven bờ hữu ngạn dòng Sinh Quyết, cách cửa động Thung Lau hơn mười dặm về hướng Tây. Mỗi ngày, y cho quân khiêu chiến đôi ba bận, dụ Ninh Như Viễn đem quân ra đánh. Nhưng Viễn chẳng dễ mắc mưu đâu, bởi một khi rời khỏi động Thung Lau, sẽ lâm vào thế bất lợi.

Vài ngày sau, Trung đoàn Kiến Xương kéo đến cùng củng cố trại quân. Thám mã của Triệu Quang Phục báo tin, Lý Văn Ba và Trương Văn Long sẽ sớm nhận thêm binh mã từ Đằng Châu, Tế Giang, Đông Phù Liệt. Đặc biệt, Thắng binh và Kỳ binh – hai đơn vị mới nhưng binh sĩ giàu kinh nghiệm tác chiến núi rừng – sẽ tham gia.

Ngày 21 tháng Chạp, Trung đoàn Kỳ binh Vũ Gia, phiên hiệu 73 (gọi tắt là E73) gồm ba tiểu đoàn 730, 731 và 732 với gần hai ngàn tráng đinh do Yết Kiêu chiêu mộ và tuyển chọn từ phương Nam theo đường biển rồi hành quân bộ, đã đến nơi. Toàn bộ E73 đầu chít khăn đỏ sẫm, người nào người nấy da đen nhẻm, chân đất, khoác áo lông gia cầm, vận quần ngắn đến đầu gối, chưa vận quân phục Thiên Đức vì mới được thành lập một tháng. Binh sĩ E73 không nói được tiếng Vạn Xuân, vì thế, từ cấp trung đội trở lên đều có ít nhất hai người làm thông ngôn.

Ngoài E73, Yết Kiêu còn gần một ngàn tráng đinh Vũ Gia mới chiêu mộ, nhưng giữ lại làm thủy quân.

Ngày 23 tháng Chạp, tiết trời lạnh buốt. Trần Quan Sơn cùng Trung đoàn 1 Hoan Châu đã đến trình diện Triệu Quang Phục. Nguyễn Lạc Thổ không đi cùng mà phải ở lại Sơn Tây.

Chiều 24 tháng Chạp, Phạm Kính Ân dẫn theo Quách Cư Dĩ và bảy trăm thổ binh Mường Động đến đóng quân ở Châu Sơn để Tiểu đoàn 995, 996 vừa được bổ sung thêm nhân sự di chuyển đến Biện Sơn. Nguyễn Từ Minh, tên hàng tướng Đông Phù Liệt, được giao trọng trách chỉ huy hai đơn vị này nhằm nâng cao sức chiến đấu.

Toàn bộ gia quyến của Nguyễn Từ Minh đã đến sống tại làng Tam Vạn. Nguyễn Từ Minh được đ��i xử bình đẳng như những Lý Trí Thắng, Phan Vỹ hay Cao Quang Chương. Tâm tư của Nguyễn Từ Minh đã thay đổi hoàn toàn sau bữa ăn riêng với Vạn Thắng vương, buông bỏ mọi chuyện cũ, hướng tới việc thống nhất Vạn Xuân để dân chúng không còn phải nơm nớp lo sợ cảnh binh đao.

Với lực lượng hơn chín ngàn quân thủy bộ đóng trại từ phía Bắc và phía Tây động Thung Lau, cuộc chiến khốc liệt đã cận kề.

Bản văn này được biên tập và chịu trách nhiệm bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free