(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 588: Lối cổng trời
Cùng chén tạc chén thù dưới ánh trăng khuya, Lạc Hi thở dài chán nản, nói với Âu Minh Thông và Yên Định:
– Quan lang trọng dụng bọn ta đấy, nhưng mấy khi người chịu nghe lời trái ý đâu. Lang Nha tướng dẫn binh sang Sơn Lăng, e rằng chỉ có hiểm họa chờ chực, một đi khó trở về.
Âu Minh Thông kìm tiếng thở dài, tặc lưỡi nói:
– Chẳng hiểu Điền Hoành đã hiến kế gì mà quan lang lại tâm đắc đến thế. Dù hắn mưu sâu thật, nhưng hắn vốn không phải người Giao Châu, tất bụng dạ cũng khác. Hắn muốn được trọng dụng vì đâu còn chốn dung thân nào khác.
Yên Định trầm ngâm chẳng nói, ngửa cổ uống cạn chén rượu, bỏ miếng thịt nai vào miệng nhai như trút cơn bực dọc.
– Chẳng phải Thông này hèn nhát đâu. – Âu Minh Thông giãi bày. – Thiên Đức quá mạnh, dùng mưu với họ chẳng khác nào kẻ tiểu nhân mừng ra mặt khi đắc lợi. Cứ nhìn cách họ bình định Tam Đái, Sơn Vi hay gần đây là Tây Phù Liệt thì biết họ còn nương tay chán. Mường Động hiểm trở thật đấy… nhưng để khuất phục thì thực chẳng khó, chẳng cần đến binh đao.
Yên Định chấm miếng thịt nai vào đĩa muối trắng, cười khẩy:
– Âu huynh định nói Thiên Đức sẽ phong tỏa đường mắm muối phải không?
Âu Minh Thông cười nhạt, ngửa cổ đổ chén rượu vào miệng, không đáp.
– Lòng gan dạ thì có, mà nhạt mồm nhạt miệng chẳng chịu được, thiếu mắm muối thì…
Yên Định bỏ lửng lời nói. Lạc Hi bèn tiếp lời:
– Dạo trước Thiên Đ���c phong tỏa đường sông đã khốn đốn. Giá muối cao gấp mười lần, bọn gian thương tha hồ hốt bạc. Bài học nhãn tiền ấy học rồi chẳng nhớ. Mắm muối tích trữ trong kho dùng được bao lâu? Chưa kể kẻ ăn cắp vặt, lợi dụng mưa rơi không ướt cằm mà đục khoét đem bán ra ngoài, bỏ túi riêng làm giàu cho xứ mường của nó.
– Năm ngàn quân một ngày ăn hết bao nhiêu lương nhỉ? – Âu Minh Thông chợt hỏi.
Lạc Hi bấm đốt ngón tay nhẩm tính, lát sau nói rằng:
– Độ hai mươi lăm lượng bạc nếu tính cả gạo và ngũ cốc.
Âu Minh Thông lẩm nhẩm một hồi, lại nói:
– Thiên Đức thường động binh ngay sau vụ gặt dưới xuôi vì muốn muôn dân không đói, ấy cũng xem là nhân nghĩa. Bây giờ sắp hết tháng Mười, còn hai tháng nữa mới thu hoạch vụ chiêm mà… vụ chiêm gạo thường đờn (gãy hạt). Người Mường học bên Sơn Tây cấy hai vụ một năm nhưng chưa ăn thua, vì giống má chẳng ra gì.
Yên Định liền đoán ý:
– Âu huynh dự Thiên Đức sẽ đợi đến lúc thu hoạch chứ gì? Cũng có thể lắm! Họ đem quân đến chưa chắc đã chiếm đất vì chiếm sẽ khó giữ. Tại hạ e Thiên Đức sẽ lợi dụng lúc gặt lúa mà chiếm đoạt lương thực, vậy thì khốn đốn lắm.
– Nhãn tiền! – Âu Minh Thông nhăn mặt. – Giờ tụ tập binh mã quấy phá Thiên Đức, phải duy trì quân. Ngoài thóc gạo còn cỏ khô cho ngựa ăn, còn trăm thứ lặt vặt trên đời nữa. Ba quân bao năm quanh quẩn ở đây, sang Sơn Lăng khác nào hổ xuống đồng bằng để rồi bị chó nhà cắn xé thôi. Xem nào… sáu mươi ngày vị chi là 1500 lượng bạc trắng, cũng tính là một khoản lớn đấy chứ?
Lạc Hi nói:
– Đỗ Thục đem mấy mươi rương châu báu để mượn 1000 thổ binh, kết giao hảo với các xứ, nên chuyện tài lực tạm thời chẳng đáng ngại lắm.
– Đói bụng đem bạc ra ăn, lên rừng săn thú được bao lâu? – Yên Định cười buồn. – Nghe chừng bọn ta e phải cuốn gói khỏi đây sớm thôi.
– Yên huynh mau nản chí vậy? – Âu Minh Thông hỏi.
Yên Định khẽ lắc đầu:
– Chẳng phải! Binh quyền đang nằm trong tay Đinh Công, hắn vốn chẳng ưa chúng ta, luôn cho rằng chúng ta chỉ biết ngửa tay xin ăn. Lang Nha tướng lại là kẻ nông cạn, sẽ chẳng lạ nếu nay mai hắn cầm rìu đến cửa dằn mặt.
– Một lũ võ phu ngu độn! – Âu Minh Thông tức giận. – Từ ngày nương nhờ xứ này, bọn ta dù chẳng có công lao lớn thì cũng có khổ lao chứ. Chẳng có bọn ta mách nước chỉ đường, thì bọn Đinh Công cũng khác gì đám thổ phỉ đâu.
Lạc Hi bèn đề nghị:
– Về Thanh Hoa được không, Yên huynh?
Đang định đưa chén rượu lên môi, Yên Định đặt xuống, nói rằng:
– Nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, bách tính chạy ăn từng bữa, về đấy thì lấy gì mà sống? Muốn cấy cày thì nghe nói phải được Thiên Đức chấp thuận. Bọn ta vốn dùng miệng lưỡi nuôi thân, ở đó mà sống được thì tại hạ đến xứ này làm gì chứ. Mà bên Tam Đái hay Sơn Vi chẳng phải gần hơn ư?
– Dân xứ ấy bắt đầu bị Thiên Đức mê hoặc. – Lạc Hi chán nản. – Thiên Đức đã miễn nhiều thuế khóa, lại giảm hẳn việc bắt lính. Ngay cả con trai Phan Sứ tướng cũng gạt bỏ thù cha mà theo Thiên Đức. Tại hạ nghe đám thương nhân kháo nhau, về bên ấy dăm ba ngày kiểu gì cũng bị tóm.
– Dân báo phải không? – Yên Định hỏi.
Lạc Hi gật đầu. Âu Minh Thông ngẩng mặt lên trời than:
– Giao Châu đất rộng như vậy, mà lại chẳng có chỗ nào cho bọn ta nương thân thỏa chí. Nay mai Đinh Công thành quan lang, nhẹ thì hắn sẽ đuổi chúng ta đi, nặng thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Yên Định hạ giọng:
– Tại hạ từng nghĩ sẽ trốn sang đầu quân cho Thiên Đức. Mạc Thiên Chương trọng hiền đãi sĩ, dẫu không trọng dụng bọn ta thì cũng chẳng khinh rẻ. Nói gì thì nói, thế cục Vạn Xuân đã định, thiên mệnh đã nằm trong tay Mạc Thiên Chương rồi, khó lòng xoay chuyển lắm.
Âu Minh Thông chép miệng:
– Bọn ta bất tài thì có, nhưng nào phải bất nghĩa. Quan lang đối với bọn ta không tệ bạc, bỏ ông ta mà theo Thiên Đức, e rằng sẽ bị miệng đời chửi rủa.
Cả ba lặng im một hồi, Lạc Hi trở lại chủ đề Điền Hoành. Âu Minh Thông nói:
– Qua sông mà không cần thuyền thì có vài cách, nhưng lội qua Hắc Giang thì chẳng thể được, nhất là khi có binh mã. Bay như chim thì cũng chỉ là ảo vọng. Nhưng Điền Hoành có thể… hiến kế cho quan lang vượt sông bằng dây thừng.
– Dây thừng? – Yên Định ngạc nhiên. – Ý huynh là giăng dây thừng qua sông ư? Huynh giễu cợt tại hạ phải không? Lòng Hắc Giang rộng đến hơn một dặm kia mà.
Lạc Hi liền đoán:
– Hoặc cầu phao kết bằng luồng.
Âu Minh Thông nói:
– Có lần ngồi uống ven sông, Điền Hoành đã nói vượt Hắc Giang bằng thừng. Khi tại hạ hỏi lại thì hắn ngậm tăm. Hắc Giang mùa này nước cao, tại hạ nghĩ mãi chỉ còn duy nhất một cách.
Lạc Hi và Yên Định tò mò hỏi:
– Cách gì?
Âu Minh Thông nghển cổ ngó quanh, một hành động tuy thừa thãi nhưng đầy vẻ bí hiểm. Âu Minh Thông đọc hai câu thơ:
– “Chúng thủy giai Tây tẩu, Hắc Giang độc Bắc lưu” – mọi dòng sông đều chảy về hướng Tây, chỉ riêng Hắc Giang chảy về hướng Bắc. Hắc Giang tuy rộng nhưng không phải đoạn nào cũng rộng. Nhiều khúc có vách núi hai bên sừng sững, có thể đu dây mà qua được.
Âu Minh Thông vốn là người Sơn Vi nên Lạc Hi và Yên Định tin lời.
– Cụ thể thế nào tại hạ chưa biết, có điều tại hạ đoán, chỉ còn cách ấy mới qua được tai mắt Thiên Đức. Binh lính Thiên Đức đóng ở mạn phía Nam huyện Sơn Lăng, thuộc huyện Hát. Lang Nha tướng nếu qua được sông mà không cần thuyền, ắt sẽ đem quân sang mạn Bắc huyện Sơn Tây quấy phá nhằm gây rối hậu phương. Binh mã Thiên Đức nhất định sẽ phải đến truy lùng, và quan lang sẽ thừa cơ đánh sang sông.
– Có lý nhỉ! – Yên Định thốt lên. – Điền Hoành theo dòng Hắc Giang xuống đây, ắt đã tìm hiểu kỹ càng.
Âu Minh Thông cười đắc ý:
– Muốn biết thực hư, cứ để ý xem Lang Nha tướng dẫn thuộc hạ đi hướng nào, vải thưa sao che nổi mắt thánh.
Yên Định và Lạc Hi ngồi ngây người một lúc, rồi cùng bảo:
– Như thế chẳng phải là lối đi trên mây ư? Bảo sao quan lang lại giữ Điền Hoành ở lại, khoản đãi hậu hĩnh đến thế.
Đinh Sơn giữ Điền Hoành ở lại nhà lang yến ẩm suốt hai ngày hai đêm, trò chuyện như những tri kỷ thâm giao. Đinh Công cùng với bọn Lang Nha tướng, Ngọa Hổ tướng, Ấu Kỳ tướng… ban đầu tỏ ý khinh khi, nhưng sau khi được mách rõ đầu đuôi kế sách thì bèn tỏ ra vui mừng, mặc sức chè chén. Trấn Giang tướng Quách Cư Dĩ không được gọi đến họp bàn.
Mấy ngày sau, Lang Nha tướng dẫn theo bọn Ấu Kỳ tướng, Phác Thiên Điêu tướng, Hắc Mã tướng, Song Tiên tướng, Hà Công Rộng, Bạch Phái Đình, Quách Kín… đem theo cơm nắm muối vừng, thịt hun khói cùng Điền Hoành luồn rừng về phía Bắc, men theo dòng Hắc Giang về hướng hành doanh của Giao Châu ở kẻ Đối. Sau gần hai ngày luồn rừng, bọn Bùi Lạc Thủy đứng trên cao ngắm nhìn quang cảnh hùng vĩ của núi rừng.
– Điền tiên sinh, chỗ ngài mách có phải ở kia không?
Bùi Lạc Thủy chỉ về phía hai ngọn núi đá như hai hòn trống mái.
– Đúng vậy! Tại hạ từng thám sát nơi này vài lần. Khúc sông này hơi hẹp, vách đá dựng đứng nhưng hai ngọn núi ở hai bờ tả hữu châu đầu vào nhau như đôi chim cu. Ta xuống dưới mép sông chờ chính Ngọ ngày mai ngắm mặt trời. Bây giờ đã muộn, mặt trời đã ngả về Tây, dưới đó quang cảnh âm u lắm.
Bùi Sơn Lâm nhận xét:
– Hai mỏm núi cách nhau độ năm, bảy mươi trượng, từ dưới ngước lên hệt như một cánh cổng trời vậy. Ta có thể đóng cọc, tận dụng cây rừng, bện dây rừng giăng thành cầu treo cũng được.
Điền Hoành nói:
– Không thể! Cầu treo mà dài như vậy sẽ có độ võng lớn, chưa kể trên cao gió mạnh sẽ khiến cầu đong đưa, rất dễ khiến người rơi xuống bên dưới. Vả lại, làm cầu treo sẽ tốn thời gian, dễ bị phát hiện. Dù bên đất Sơn Lăng thưa người, nhưng đám tiều phu hoặc bọn thu sản vật rừng mà trông thấy điều lạ ắt sẽ báo cho quan binh Sơn L��ng.
Điền Hoành lấy tờ giấy trên đó vẽ sẵn những hình thù, bảo với cả bọn:
– Cử người vượt sông sang bên kia, ta sẽ dùng cờ làm hiệu. Đây nhé, tìm cho được một chỗ thích hợp làm bãi đáp ở phía bên ấy. Phía bên này, ta sẽ chọn một vị trí đối diện, cao hơn ít nhất mười trượng. Đây… dùng cái bánh xe nhỏ bằng đồng như thế này đu sang là được.
Ấu Kỳ tướng Bạch Gia Mô chỉ vào hình người đu dây, hỏi:
– Dây thừng buộc vào người đu sang để hãm lại phải không, tiên sinh?
– Phải! – Điền Hoành gật đầu. – Sau khi sang được rồi thì người bên này kéo bánh xe trở lại cho người khác sang. Nếu thời gian kéo dài, ta có thể làm giỏ mây đứng ở dưới thấp, dùng dây kéo sang cũng được.
Phác Thiên Điêu Trương Bồ rất tâm đắc với ý tưởng của Điền Hoành. Ngồi nghe không sót một chữ nào. Theo ý tưởng của Điền Hoành, bọn Lang Nha tướng sẽ làm các bãi đáp ở hai bên vách núi để thuận đường đi và về. Cờ làm hiệu ban ngày, lửa làm hiệu ban đêm. Đây thực sự là một ý tưởng vô cùng thông minh.
– Các ông cần bao nhiêu thì giờ để làm?
Nghe Điền Hoành hỏi, Lang Nha tướng, Ngọa Hổ tướng suy tính, bàn định với bọn hạ nhân rồi trả lời:
– Xin tiên sinh cho nửa tuần trăng.
Điền Hoành nói:
– Việc này nên giữ bí mật, thành bại phụ thuộc vào các ông. Trọng trách quan lang giao phó cho tại hạ chỉ đến vậy. Tiếp đây tại hạ sẽ ở lại giám sát công việc.
– Tiên sinh yên lòng! – Lang Nha tướng nói, giọng tràn đầy tự tin. – Bọn thuộc hạ đưa theo đều là thân tín cả.
– Vậy tướng quân cứ thế mà làm, chỗ nào chưa hiểu tại hạ sẵn lòng giảng giải.
– Mường Động có tiên sinh thật là may mắn biết bao. – Lang Nha tướng tâng bốc. – Kế vượt sông của tiên sinh khiến quỷ thần cũng phải kính nể vài phần.
Điền Hoành cười gượng, không nói gì thêm.
Bọn Lang Nha tướng tiến hành bện dây thừng, chọn bãi đáp, chọn cây làm cột trụ để giăng dây. Bãi đáp cheo leo hai bên vách núi đá có thể gây chấn thương, Điền Hoành bảo bọn Bùi Lạc Thủy đan nhiều tấm phên mây làm tấm đỡ, lót thêm cành lá rừng, nhằm đảm bảo an toàn cho người đu qua sông.
Lúc này là thượng tuần tháng Mười, cuối thu đầu đông. Các thương thuyền hoặc chiến thuyền Thiên Đức tuần phòng đi qua khúc sông hẹp đều không hề hay biết, rằng trên cao sắp có một cây cầu.
Mục tiêu Điền Hoành đưa ra sau khi làm xong cầu là để bọn Lang Nha tướng đem binh sang phía Bắc huyện Sơn Lăng, vượt dãy núi Vua, tấn công quấy phá các vùng phía Bắc huyện Sơn Tây, nhắm vào quân Thiên Đức đồn trú ở căn cứ Thượng Sơn.
Tất cả bản biên tập này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nguồn đọc tin cậy dành cho bạn.