Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 589: Tôn Ninh Hà

Sau đám cúng ma cho những thổ binh thiệt mạng, biết Tôn Viết Văn vẫn còn sống, Tôn Ninh Hà cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Tôn thị không còn than khóc vật vã, thay vào đó túc trực ở nhà quan lang, hối thúc Đinh Sơn nhanh chóng đưa con về. Trong số hàng chục bà vợ của Đinh Sơn, Tôn thị phần nào có chỗ đứng bởi tháo vát, biết thu vén, giỏi làm kinh tế và đã là tay hòm chìa khóa cho Đinh Sơn nhiều năm nay.

Tôn Ninh Hà hiếu thắng, không cam chịu thiệt thòi, đêm ngày vắt óc suy nghĩ, muốn tìm cách đòi lại công bằng cho bản thân. Từ nhỏ, Tôn Ninh Hà được mẹ dạy dỗ phải biết giữ thân và... những chỗ kín đáo chỉ dành cho người đàn ông sẽ lấy làm chồng. Những lời ấy ăn sâu vào nếp nghĩ của Tôn Ninh Hà. Gã Kinh tộc kia đã nhìn thấy thứ không nên nhìn, nàng phải moi cặp mắt của hắn ra mới hả lòng.

Tôn Ninh Hà đến gặp Bùi Tượng, hỏi tình hình bên huyện Sơn Lăng. Bùi Tượng vừa ngồi đan sọt vừa kể đầu đuôi, Tôn Ninh Hà chắc mẩm kẻ cô nhắm đến chính là Quan Bình thông qua mô tả của Bùi Tượng.

– Hà ơi! – Bùi Tượng nói. – Tôi nhắc con, thằng đó là thượng quan, chung quanh nó kẻ hầu người hạ hàng chục người, đều là bọn lấy mạng người trong chớp mắt. Con bỏ ý định trả thù đi, dù gì tối trời nó cũng chẳng nhìn thấy gì, con đừng nghĩ ngợi nhiều mà sinh bệnh đó.

– Chú Tượng ơi, cháu phải trả thù chứ. Không lấy được cặp mắt cú vọ của nó thì cháu ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên đâu.

Bùi Tượng thở dài:

– Tôi biết là thế nhưng con phải nén lòng lại, nay mai quan lang đánh bọn Thiên Đức, con cứ mặc sức báo thù, ngại gì.

Tôn Ninh Hà hỏi:

– Chú bảo tướng mạo nó khôi ngô, toát ra khí chất khiến người đối diện dễ bị cuốn hút, mê hoặc khi nói chuyện có phải không? Tài nghệ của nó thế nào?

Bùi Tượng ngưng tay, cầm tẩu rít một hơi thuốc, nhả khói, đôi mắt lim dim:

– Trông sắc diện và đôi bàn tay của nó thì không phải kẻ luyện cung kiếm, nó là văn nhân chỉ giỏi dùng miệng lưỡi làm hại người khác. Cứ nhìn bọn thuộc hạ xung quanh toàn đám cao thủ, ánh mắt sát khí đằng đằng sẽ thấy thân phận nó chẳng tầm thường.

– Nó là quan đứng đầu chuyên việc cày cấy. Nó hệt như mấy môn khách quan lang mời về, chú đừng quá đề cao nó như vậy.

Bùi Tượng lại rít thêm một hơi thuốc, phả thẳng vào mặt Tôn Ninh Hà, vừa cười vừa nói:

– Tôi thường giao thiệp với đủ hạng người miền xuôi bao năm nay, tôi thấy nó khác thì tôi bảo khác vậy thôi. Nó không biết cầm khiên cầm đao, điều này tôi chắc lắm. Hà à, núi cao còn có núi cao hơn, cánh rừng này còn có cánh rừng khác rộng hơn. Người tài trong thiên hạ rất nhiều nhưng có mấy ai thực sự lừng danh nhờ đao kiếm đâu nào. Con học chữ, đọc trăm sách là đã hơn vạn người xứ mường này rồi. Con ra đường bà con dân bản quý mến là bởi con biết chữ, nào phải con múa kiếm, cưỡi ngựa giỏi giang gì.

Tôn Ninh Hà chẳng chịu, vẫn nói ngang:

– Dù gì cháu cũng phải moi mắt nó về ngâm rượu mới hả dạ.

Tôn Ninh Hà đến nhà lang gặp Tôn thị. Tinh thần của Tôn thị phần nào ổn định, Tôn Ninh Hà mới hỏi về quyền thuật được truyền thụ. Tôn thị tạm dừng tay thêu khăn, nhìn Tôn Ninh Hà nói:

– Lúc trạc tuổi con bây giờ, mế cậy sức, nhiều phen đánh nhau với trai tráng dưới sông. Mế không phải dân bản, sống dưới thuyền mà. Trai tráng trêu ghẹo nên mế đánh cho hả giận, cứ lấy mái chèo mà đuổi.

– Con chỉ muốn hỏi về môn phái Bạch Hổ Thần quyền, mế là môn đệ phải không ạ?

Tôn thị đáp:

– Nào phải! Hồi ấy dưới bến thuyền có mấy anh chị em nhà kia họ Lạc lớn hơn ta dăm ba tuổi. Có bận trai bản kéo nhau thách đấu, nếu thua thì bọn mế theo về làm vợ, nếu thắng thì đám trai bản sẽ làm phu khiêng vác không công cho bọn mế ba năm.

– Vậy… mế thua hay thắng?

Tôn thị cười:

– Mế đánh không lại quan lang nên chịu về làm vợ. Hai người họ Lạc kia thì khác, họ đánh mấy tráng đinh ngã dúi dụi.

Tôn Ninh Hà đôi ba lần được nghe lúc nhỏ nhưng lần nào nghe lại cũng tò mò lắm.

– Eng của con có đánh với họ không ạ?

Tôn thị nheo mắt nhìn bầu trời cao vời vợi, nhớ chuyện mấy mươi năm về trước:

– Quan lang chỉ nhắm đến mế, thắng rồi, ông ấy đâu có tham gia. Trai bản giữ lời phụ giúp khuôn vác hàng hóa hơn hai năm, sau đó chị em họ Lạc đều về xuôi cả. Mế nhớ, người chị tên Mua theo làm lẽ cho thuyền buôn họ Lâm, còn người em tên Lạc thì không rõ phiêu dạt phương trời nào. Vì cùng cảnh ngụ cư, hai chị em họ Lạc đã truyền dạy cho mế thêm quyền thuật gia truyền của họ. Trước khi học, mế đã sửa soạn một mâm lễ đơn giản, bái hai người ấy làm sư tỷ. Mế phải thề Bạch Hổ Thần quyền chỉ được truyền cho nữ giới.

Tôn Ninh Hà bó gối trầm ngâm, ánh mắt đăm đăm nhìn than hồng trong bếp lửa rực đỏ mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua. Ít lâu sau, Tôn Ninh Hà kể chi tiết về cuộc giao đấu với Dương Yên Thư rồi kết luận:

– Ả ta dùng tuyệt chiêu Phật gia quyền hơi khác so với con. Ả tận dụng sức bật để tăng thêm lực, nếu không có vòng bạc đỡ giúp e là con mất mạng rồi. Mế có nghĩ ả ta là con gái của hai bà họ Lạc ngày đó không? Ả ta mới ngoài hai mươi tuổi mà thôi.

Tôn thị châm thuốc lào vào tẩu, nhón tay véo một ít, rồi nói:

– Đất trời bao la sao mà biết được. Hồi đó mế mới lấy quan lang, việc học võ nghệ còn đôi chút chểnh mảng vì mế cũng có sở trường riêng của mình rồi. Bạch Hổ Thần quyền cần phải luyện tập thường xuyên và chú tâm. Ả ta dùng giáo dài, vậy ngoài quyền thuật hẳn ả còn rất thạo trường côn. Trường côn và Bạch Hổ Thần quyền kết hợp ắt sẽ thiên về sức mạnh, còn con dùng song kiếm, chú trọng đòn thế uyển chuyển, hoàn toàn có thể khắc chế được.

Tôn Ninh Hà bày tỏ ý định trả thù Quan Bình, đòi lại sự trong sạch.

– Ông Tượng đã nói rồi, hắn ta là thượng quan, xung quanh có rất nhiều kẻ bảo vệ, con hãy bỏ ngay ý định ấy đi.

Tôn Ninh Hà vẫn cố chấp:

– Nhưng nó đã nhìn thấy hết ngực con rồi, bọn kẻ dưới mà biết chuyện, sau này con lấy chồng, chồng con sẽ khinh rẻ mất thôi.

Tôn thị nhẹ giọng:

– Nó đã đụng chạm gì đâu, là do con sơ hở mà thôi. Nó còn ném áo cho con, vậy cũng xem như là một kẻ đàng hoàng. Lại còn tha con về, chứng tỏ nó không hề lợi dụng tình thế để bắt con về hầu hạ. Con phải nghĩ theo hướng đó mới đúng.

Tôn Ninh Hà phụng phịu:

– Nói thế con phải mang ơn nó ư?

Tôn thị kết luận:

– Lấy công chuộc tội, chôn xuống đất là xong.

Nhưng Tôn Ninh Hà không chịu chôn thiệt thòi xuống đất.

Vài ba ngày sau, Tôn Ninh Hà trong bộ dạng gọn gàng, chuẩn bị cung tên, lương thực khô cùng nhiều vật dụng cần thiết khác để vào rừng săn bắn dài ngày. Để tránh Tôn thị nghi ngờ, Tôn Ninh Hà dắt ngựa rời bản một quãng xa, đợi đến khi khuất dưới tán cây rừng mới vòng ngược về hướng Nam. Chiều hôm sau, Tôn Ninh Hà buộc ngựa, nghỉ chân trong một hốc đá ven sông Hắc, phóng tầm mắt nhìn sang bờ đối diện.

Tôn Ninh Hà dành ba ngày theo dõi và ghi nhớ các khung giờ khinh thuyền của Thiên Đức tuần tra trên sông. Trong ba ngày đó, Tôn Ninh Hà kết sẵn một chiếc bè, làm mái chèo, chờ trời vừa sẩm tối thì vượt sông cùng tư trang. Con ngựa cô buộc ven hốc đá cùng đống cỏ khô và nước mưa đủ dùng trong khoảng mươi ngày.

Lên được bờ, Tôn Ninh Hà tháo bớt gỗ, chỉ giữ lại ba thân gỗ và mái chèo vừa đủ để bơi qua sông. Cô giấu bè trong bụi rậm ven sông, ngụy trang cẩn thận rồi nhằm hướng núi Vua mà băng qua cánh đồng lúa. Tôn Ninh Hà cẩn thận men theo bìa rừng xuôi về hướng Nam khoảng vài dặm để tìm chỗ trú chân trước khi trời sáng rõ.

Từ nơi ẩn náu tạm thời, Tôn Ninh Hà thay đổi y phục, cất giấu binh khí và lương thực mang theo. Nàng lận lưng thanh chủy thủ cùng túi bạc vụn, lần mò về phía bờ sông trong bộ dạng nghèo khổ. Mục đích là tìm việc nhổ sắn, gùi sắn, ngũ cốc từ làng ra bến sông để kiếm miếng cơm qua ngày, đồng thời nghe ngóng tình hình và tìm kiếm bản doanh của Thiên Đức. Thời gian này, dân huyện Sơn Lăng thu hoạch sắn và ngũ cốc đem bán cho thương lái. Mọi năm, mưa lũ, nước sông dâng cao vào khoảng giữa tháng 10, các loại hoa màu trồng ven sông cần được thu hoạch trước khi lũ về.

Tôn Ninh Hà tuy mới 16 tuổi nhưng sức vóc đã như con gái mười tám đôi mươi, lại rất khỏe mạnh, chẳng khó khăn gì để kiếm cơm qua ngày.

Trong những ngày sau đó, dù đã để ý nghe ngóng nhưng Tôn Ninh Hà vẫn chưa biết được nơi quân chính quy của Thiên Đức đóng ở đâu. Một đêm trời mưa nhỏ, Tôn Ninh Hà trở lại bờ bên kia, định bụng từ bỏ ý định trả thù. Sau một ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, khi vừa cầm dây cương định dắt ngựa đi, Tôn Ninh Hà trông thấy cờ hiệu của một toán khoảng ba mươi khinh kỵ Thiên Đức từ hướng Nam ngược lên Bắc. Cô đứng trên cao, dõi theo bóng kỳ tinh cho đến khi khuất hẳn.

– Phải rồi! Nơi này giáp ranh với vùng Đỗ Động Giang kiểm soát, ta phải ngược lên phía trên mới đúng. Kẻ mặt trắng ấy không có võ nghệ thì hẳn phải ở nơi đông người, có nhiều quân canh bảo vệ. Thử một lần nữa xem sao.

Tôn Ninh Hà lại vượt sông thêm lần nữa.

Chương rời lều tạm nơi bìa rừng, chuyển về một ngôi làng nhỏ cách bờ sông không xa để tiện cho công việc. Trong khoảng thời gian này, Yên Thư và Lam Giang thường dẫn Thiên Kim đi phiên chợ quê cách làng chừng 5 dặm, nằm ven sông. Chợ bình thường cứ 5 ngày họp một phiên, riêng tháng 10 và tháng Chạp thì 3 ngày họp một phiên vì đây là khoảng thời điểm mua bán tấp nập. Tôn Ninh Hà sắm sửa đòn gánh và đôi quang, giả trang thành người phu gánh thuê, khuân vác hàng hóa từ thuyền lên bờ hoặc gánh hàng hóa từ chợ về làng khi có người thuê.

Đến ngày thứ ba gánh thuê, Tôn Ninh Hà trông thấy Dương Yên Thư trong chợ, lòng vui như mở cờ, chỉ muốn cầm đòn gánh mà đánh thẳng vào Yên Thư ngay giữa chợ. Tôn Ninh Hà bám theo Yên Thư, Lam Giang và Thiên Kim. Rời khỏi chợ được một quãng, nàng phải nấp vội ven đường, bỏ dở việc theo dõi, miệng lẩm bẩm:

– Ả ta là ai mà theo sau có cả toán nam nhân giả trang bảo vệ? Hừ! Õng ẹo thế kia chắc chẳng đoan trang gì, có khi lại là con hầu của cái thằng mắt cú vọ kia. Chúng nó đi về hướng ấy, vậy lần theo sẽ tìm ra được thôi.

Đêm xuống, Tôn Ninh Hà ngủ nhờ dưới thuyền ghe, đổi lại bằng việc giúp đỡ vặt vãnh cho chủ thuyền. Tôn Ninh Hà gặp may, chưa từng bị xét hỏi giấy tờ bởi lẽ ở Sơn Lăng ngày nào cũng có hàng chục, hàng trăm người đến trình quan xin làm dân Thiên Đức. Vả lại, quan quân Thiên Đức trấn giữ trong vùng nhận lệnh không làm khó bách tính buôn bán nhằm thu hút thêm thương nhân. Nếu thương nhân nào muốn vào sâu trong làng mạc tìm mua ngũ cốc sẽ có lính dẫn đường.

Ba hôm sau, Yên Thư và Lam Giang lại đến chợ phiên mua sắm cùng Thiên Kim. Yên Thư dắt Thiên Kim đi ăn hàng, còn Lam Giang thì mải mê với mấy hàng bán các loại thuốc nam phơi khô. Lam Giang mua nhiều, chủ hàng đề nghị gánh về tận nhà giúp. Tôn Ninh Hà, với đôi quang gánh quẩy trên vai, đã chờ sẵn từ lúc nào, liền xin nhận việc với tiền công bằng một nửa bình thường, kèm theo một phần cơm nắm.

Yên Thư, Lam Giang và Thiên Kim ríu rít trở về, chẳng hề để ý đến người đang gánh đống nguyên liệu thuốc nam, đầu đội nón lá, đi phía sau. Ma Kê và toán Thân Vệ giả trang theo sau cũng không mấy để ý đến Tôn Ninh Hà bởi vẻ ngoài lam lũ của cô. Tuy nhiên, Tôn Ninh Hà chỉ đạt được phần nào mục đích, bởi khi gần đến làng, Lam Giang bảo cô dừng lại và dúi vào tay Tôn Ninh Hà mấy đồng bạc, nói:

– Chị gánh tới đây là được rồi, số bạc này em tặng chị. Mùa đông sắp đến, chị mua thêm cái áo lành lặn mà mặc cho ấm nhé.

Hai người tráng niên vượt lên, chẳng nói chẳng rằng trao lại cho Tôn Ninh Hà cặp quang, thúng và đòn gánh, rồi gánh đống thuốc nam đi như bay về phía ngôi làng trước mặt, bỏ Tôn Ninh Hà đứng ngây ngốc với mấy đồng bạc trong tay.

Lững thững quay trở lại chợ để tránh bị nghi ngờ, Tôn Ninh Hà biết được tên ngôi làng mà Yên Thư khuất sau rặng tre. Đó là làng Trù, một làng chuyên trồng trầu và có hàng nghìn cây cau.

– “Cái thằng mặt trắng, mắt cú vọ, mũi diều hâu đó nhất định đang ở trong đó cùng ả ta.”

Đêm xuống, Tôn Ninh Hà muốn tiếp cận lũy tre làng nhưng khó khả thi. Dưới ánh trăng, Tôn Ninh Hà phát hiện vài bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trên những thửa ruộng gần bờ tre. Nhớ lại lời bọn Hà Công Rộng, Quách Kín kể khi tiếp cận Xóm Trại đã bị phục kích ngoài đồng, Tôn Ninh Hà từ bỏ ý định đột nhập vào làng lúc ban đêm.

Toàn bộ bản biên tập này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free