(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 584: Ma pổ da!
Ngay khi Nguyễn Địa Lô vừa khai hỏa, âm thanh ồn ào trong quân doanh lập tức im bặt, lửa tắt ngúm, chỉ mấy chốc sau, quân doanh Xóm Trại đã chìm vào bóng tối. Tiếng thanh la vang lên khắp bốn phía, lúc gần lúc xa, ba quân Thiên Đức từ các vị trí mai phục, đón lõng đồng loạt xông ra, hò reo truy đuổi các toán thổ binh.
Vương Côn Sơn cùng toán thân binh vài mươi người ở hư���ng chính diện hăng hái nhất, quyết lấy mạng thổ binh Mường Động để trả thù cho những binh sĩ đã tử trận trước đó. Về phía bờ sông bên trái, Phùng Nguyên Hoàn chỉ huy vài trăm kỵ binh nhẹ chạy men theo sông Hắc về phía Bắc, nhằm ngăn cản thổ binh bơi qua sông tẩu thoát. Bên cánh phải, Bố Giáp và Kiều Quân Kỷ mỗi người đem theo hơn ba mươi tinh binh luồn rừng nhanh hơn cả khi đi trên đất bằng, vừa truy đuổi vừa gõ chiêng đánh động.
Cánh đồng lúa ven Xóm Trại phút chốc đã đen đặc người, nhưng tuyệt nhiên không hề có một ánh đuốc nào. Tất cả, từ kẻ trốn đến người truy, đều ẩn mình dưới ánh trăng.
Chương vận giáp trụ, leo lên tuấn mã phóng vọt ra khỏi quân doanh, theo sau Vương Côn Sơn không xa. Dương Yên Thư vận y phục lụa màu xanh thiên thanh, tay cầm trường côn, cùng bọn Vi Thọ Kỳ hộ tống Chương.
Nguyễn Địa Lô không vội tham gia truy kích, anh chàng chạy đến kiểm tra hai mục tiêu đã bắn hạ. Mục tiêu thứ nhất mất mạng vì viên đạn trúng bả vai, xuyên từ sau ra trước. Mục tiêu thứ hai bị thương, viên đạn trúng vào bắp đùi, về sau mới biết đó là Tôn Viết Văn. Tôn Viết Văn nằm sấp nhịn đau giả chết, chờ Nguyễn Địa Lô lại gần, bất thần lật người vung một đường kiếm nhằm ám hại đối phương. Nguyễn Địa Lô từng nhiều lần theo hộ vệ Chương, cảnh giác luôn có thừa, nên đường kiếm của Tôn Viết Văn đã chém vào hư không. Địa Lô tung cước đá văng thanh kiếm, dí nòng súng hãy còn ấm nóng vào vết thương của Tôn Viết Văn, gằn giọng:
- May cho mày ông đây không đánh kẻ ngã ngựa.
Dứt lời, Địa Lô cúi xuống túm cổ áo Tôn Viết Văn, một cậu lính địa phương chạy đến giúp sức, thu sạch số tiễn đeo trên lưng Tôn Viết Văn.
- Thằng này cao to, cậu gọi thêm người đưa nó về doanh nhờ Quan đại phu cứu chữa.
Quan Lam Giang mau chóng gắp viên đạn ra, Tôn Viết Văn gào thét như lợn bị chọc tiết, đau đến mức bất tỉnh. Nhờ được cứu chữa kịp thời, Tôn Viết Văn giữ lại được một mạng.
Vương Côn Sơn đuổi chưa thể bắt kịp được mấy toán thổ binh bởi chốc chốc họ phải khom người, giơ khiên che chắn những mũi tiễn độc bắn trả. Vương Côn Sơn kiên trì bám sát và tấm tắc khen đám thổ binh dù đang rút chạy nhưng vẫn chưa hỗn loạn. Kẻ thì chạy, người lại quỳ gối giương nỏ bắn chặn đoàn truy binh. Quãng đường truy đuổi ngày một xa, thổ binh dần thưa thớt, một phần vì họ tản ra bỏ chạy, phần khác thì bị trúng tiễn phóng ra từ nỏ Liên châu mà bị loại khỏi vòng chiến.
Dưới ánh trăng khuya, Vương Côn Sơn phát hiện một bóng người tháo chạy, kèm theo vài kẻ chặn hậu, đoán chừng đó chính là kẻ cầm đầu. Vương Côn Sơn hô thân binh cầm khiên bọc đồng nhất tề xông lên đuổi bắt cho bằng được.
Bóng người Vương Côn Sơn truy chính là Hà Công Rộng. Rộng đã bắn hết số tiễn đem theo, trong tay chỉ còn thanh trường kiếm nên cắm đầu chạy. Thổ binh hộ vệ ban đầu bám sát gót Hà Công Rộng nhưng tiễn độc đem theo chẳng còn, đám thổ binh chặn hậu nhanh chóng thất thế khi trong tay chỉ còn kiếm. Dù một thổ binh chẳng thể chống lại vài binh sĩ Thiên Đức, nhưng đa phần bọn họ không chịu khuất phục. Thân binh Vương Côn Sơn dẫn theo đồng loạt dùng trường côn xông vào vụt tới tấp, bắt sống được vài chục kẻ. Chương thong dong cưỡi ngựa đến, đúng lúc Vương Côn Sơn hừng hực khí thế băng ngang một thửa ruộng, nhắm đến gò đất phía trước, định bụng chặn đầu bắt Hà Công Rộng đang chạy trối chết.
Đang hăm hở vì sắp bắt được kẻ đầu sỏ, Vương Côn Sơn giật mình khi từ sau lùm cây trên gò đất, một bóng người đột nhiên đứng bật dậy, giương cung nhắm thẳng vào Vương Côn Sơn. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Vương Côn Sơn kịp nhảy sang bên trái né tránh, mũi tiễn sượt qua cánh tay, để lại một vết xước nhỏ.
Vương Côn Sơn còn chưa kịp định thần, thì một loạt tiễn đã từ trên gò bắn xuống như mưa. Vương Côn Sơn vốn có thân thủ tốt, lăn tròn nhiều vòng, tránh được vài mũi tiễn chí mạng. Thân binh lúc này cũng kịp đến, nhào tới dùng khiên che chắn, tạm thời cứu Vương Côn Sơn một mạng.
Vương Côn Sơn bật dậy nhìn quanh chẳng còn trông thấy bóng dáng Hà Công Rộng đâu nữa thì tức lắm. Ngẩng lên gò, Vương Côn Sơn thấy một nữ nhân tóc búi cao đang ngồi trên lưng ngựa, giương cung bắn chặn về phía thân binh của mình, vừa bắn vừa cất giọng oang oang:
- Ma pổ da! Ma pổ da!
Nghe giọng nữ nhân chừng tuổi con mình, Vương Côn Sơn thêm điên tiết, móc quả lựu đạn tre, châm lửa rồi ném về phía gò đất. Quả lựu đạn đúng ra phải rơi trúng mục tiêu, nhưng chẳng hiểu sao lại rơi xuống sườn gò mà phát nổ. Tiếng nổ lớn khiến con ngựa cất tiếng hí vang trời, tung hai vó l��n trời.
Tôn Ninh Hà bấy giờ mới giật mình kinh sợ, hoảng hốt gò cương không chế được chiến mã.
Vương Côn Sơn định châm lửa quả lựu đạn thứ hai, bỗng cảm thấy cánh tay phải vô lực, buông thõng, hai mắt hoa lên và đôi chân cũng không đứng vững, lảo đảo như người say.
Chương đứng không quá xa chứng kiến mọi sự từ đầu chí cuối. Bóng nữ nhân trên lưng ngựa vừa khuất dạng, Chương đã kịp thúc ngựa chạy đến. Vương Côn Sơn nằm vật ra đất, hơi thở khò khè.
- Thủ trưởng bị trúng tiễn độc của ả tiện nhân kia!
Một thân binh hét toáng lên.
- Xin cho em đuổi bắt ả đó!
Dương Yên Thư xin lệnh, Chương vô thức phẩy tay như thể đồng ý, bởi lúc này anh đang lo lắng cho tính mạng của Vương Côn Sơn.
Mạng người nào cũng quý nhưng mạng của một số người quý hơn một chút.
Thân binh xác nhận Vương Côn Sơn bị tiễn bắn sượt qua cánh tay, vết thương nhỏ, máu vừa rỉ ra đã đông lại nhanh đến nỗi Chương không tin vào mắt mình, đứng như trời trồng trong một thoáng. Đột nhiên Chương túm lấy một thân binh thét hỏi:
- Tiễn độc đâu? Tiễn độc đâu?
Thân binh lúng túng, một người khác nhặt vài mũi tiễn độc, đúng loại mà Vương Chí Linh từng gửi về báo cáo.
- Đem mấy thằng kia lại đây, mau lên!
Chương gào lên, chỉ về phía mấy thổ binh vừa bị bắt. Thân binh của Vương Côn Sơn dường như hiểu ý định của Chương, tù binh liền bị áp giải đến ngay tức khắc. Thân binh đá vào khuỷu chân, bắt tất cả tù binh quỳ gối. Chương chẳng nói nửa lời, cắm phập ba mũi tiễn lên đùi ba tên tù binh, trợn mắt, nghiến chặt hai hàm răng rồi rít lên:
- Đếch cần biết chúng mày có hiểu không, nếu người này chết thì tất cả chúng mày sẽ chết theo, không chừa thằng nào. Thuốc giải đâu?
Chương túm tóc tù binh gần nhất, quát thẳng vào mặt:
- Tao hỏi thuốc giải đâu?
Một binh sĩ Xóm Trại bấy giờ mới hoàn hồn, hiểu ý thượng quan, liền quát theo bằng tiếng Mường.
- Nói với chúng nó mau đưa thuốc giải ra, nếu không cắm mỗi thằng một tiễn vào gáy. Mau lên!
Quả nhiên có thuốc giải!
Binh sĩ Xóm Trại thông ngôn xong, liền lần xuống khố tù binh, lấy ra được một viên đan dược đen sì, nhỏ như hạt đậu. Chương chẳng biết đó có phải thuốc giải hay không, sai quân bỏ vào miệng Vương Côn Sơn. Kỳ lạ thay, chẳng mấy chốc vết thương nơi cánh tay của Vương Côn Sơn tiếp tục rỉ máu, hơi thở cũng đều dần, hai con ngươi không còn trợn ngược đến trắng dã nữa.
- Bọn mọi này thật kinh tởm. - Chương thở phào. - Sao chúng lại giấu thuốc giải ở chỗ nhạy cảm thế chứ! Các anh nghe đây, không kẻ nào được hé răng nói rằng ta lấy thuốc giải từ bộ hạ của bọn mọi này để cứu ông Sơn. Cứ nói là tìm thấy trong khố của chúng thôi.
Thân binh vâng dạ, người lính Xóm Trại rụt rè hỏi:
- Thưa thượng quan, có cần dịch lời vừa rồi cho chúng nghe không ạ?
Chương nghệt mặt nhìn cậu trai trẻ, cười như mếu:
- Không cần! Cậu mau nói với mọi người lục soát, lấy hết thuốc giải của chúng.
Bấy giờ Chương ngó quanh, giật mình không thấy Yên Thư đâu, liền hỏi Vi Thọ Kỳ đang cầm đoản đao đứng quay lưng cảnh giới gần đó. Vi Thọ Kỳ đáp:
- Dương tiểu thư được thượng quan cho phép đã dẫn một toán Thân Vệ và thân binh của ông Sơn đuổi theo ả kia.
Chương ngây ra:
- Ta cho đi khi nào?
Đến lượt Vi Thọ Kỳ bối rối. Chương giục:
- Mau đuổi theo! Yên Thư có bề gì ta biết ăn nói sao với Uyển Như?
Vi Thọ Kỳ vội vàng dẫn binh tháp tùng, vừa đi được một quãng thì Nguyễn Địa Lô bắt kịp. Thật may, cả bọn đi gấp chưa đến ba dặm đã nghe thấy đằng trước vọng đến nhiều tiếng hò reo, Vi Thọ Kỳ sai quân lính vọt lên trước nắm tình hình, lát sau có lính bẩm báo:
- Dương tiểu thư đang đánh nhau với ả tiện nhân bắn ông Sơn ở đằng trước ạ!
- Sao lại có tiếng hò reo nhiệt tình như vậy? Chúng có bao nhiêu quân?
- Chỉ một nhúm hơn chục đứa thôi ạ. Dương tiểu thư và ả kia chửi nhau rồi lao vào đánh. Anh em không dám vào trợ chiến vì Dương tiểu thư đã nói đó là chuyện đàn bà.
Chương nhăn mặt:
- Có chuyện hay như vậy à? Được! Để ta xem con gái xứ Mường Động trên núi đọ tài với nữ nhân Đằng Châu dưới đồng bằng ra sao.
Chương ngoảnh sang hỏi Vi Thọ Kỳ:
- Anh Kỳ! Anh nghĩ ai sẽ thắng đây?
- Dương tiểu thư được truyền thụ Dương gia côn và Bạch Hổ Thần quyền nên… sẽ có lợi thế ạ. Tuy vậy… một vài môn võ bí truyền ở các xứ Mường dù không hoa mỹ nhưng lại rất hiệu quả ạ. Tôi thực không dám võ đoán.
- Ồ! - Chương ngạc nhiên. - Nói vậy anh đánh giá cao ả kia. Ta cũng thấy tò mò. Thân mẫu của Yên Thư cũng từng ngang dọc, chẳng nhớ bà ấy thuộc tộc nào nữa.
Chương thúc ngựa phi nước kiệu, càng đến gần chỗ đám đông tụ tập càng thấy náo nhiệt.
Cứ ngỡ đàn bà lắm chuyện, hóa ra đàn ông cũng chẳng kém là bao, khi mấy chục thanh niên đứng quây xem nữ nhân thi triển quyền thuật, bình phẩm vô cùng sôi nổi.
Mọi bản dịch đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hãy đón đọc các chương truyện tiếp theo.