Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 583: Lưới rách

Chuyện ba quân phô trương, say sưa yến tiệc, chẳng giữ quân kỷ đã trở thành đề tài bàn tán của bách tính quanh Xóm Trại. Họ xì xào rằng, đồn binh nơi đây vốn dĩ yên ắng, binh sĩ kỷ luật nghiêm minh, vậy mà nay quan lớn đến thị sát lại tiệc tùng thâu đêm, trái ngược hoàn toàn với những gì họ từng biết về các thượng quan Thiên Đức.

Đại đội Thân Vệ do Ma Kê chỉ huy, gồm hơn một trăm người chia thành các tổ tam tam, đã bí mật tách khỏi đội hình chính. Họ ẩn mình quanh Xóm Trại, dọc theo những đoạn đường Phùng Nguyên Hoàn dẫn binh đi qua. Mỗi tổ Thân Vệ quân đều có thêm một binh sĩ XT1 cùng một binh sĩ địa phương dẫn đường. Các toán mật phục vùi mình trong bụi cây cạnh bờ sông, trên gò đống hoặc bên gốc cổ thụ. Để chắc ăn, Bố Giáp hạ lệnh nổi lửa nấu cơm hệt như tối hôm trước, cốt để thổ binh Đà Bắc không thể đoán được quân số thực qua số bếp lửa.

Dương Yên Thư lòng dạ bồn chồn, hết đi ra lại đi vào, chốc chốc lại hỏi:

"Đại Vương, liệu đêm nay chúng ta có bị tập kích không ạ?"

"Mồi đã thả, có đớp hay không là do ta quyết định." Chương dán mắt vào hoạ đồ huyện Sơn Lăng và Mường Động. "Theo nhận định chủ quan của ta, một cơ hội tốt thế này ta nhất định không bỏ phí. Đi câu không thể vội vàng, em cứ nhấp nhổm thế này cũng chẳng giải quyết được gì."

"Dạ bẩm… em lo chúng ta ít người, Mường Động lại ngay bên kia sông. Lỡ như họ kéo sang quá đông, em phải t��nh đường lui cho ngài."

Chương ngả lưng ra ghế, Yên Thư biết ý vội chạy lại bóp vai.

"Chẳng có đường lui nào cả. Thời gian gấp gáp, thổ binh dù muốn cũng chẳng thể tập hợp kịp binh mã. Sáng nay chúng ta đã tung tin sáng mai sẽ rời đi rồi."

Dương Yên Thư lặng im một hồi, bỗng nhiên hỏi:

"Sao lần này Đại Vương lại lấy tên cũ Quan Bình? Ngài có thể đổi tên khác cơ mà?"

"Hả?" Chương ngoảnh sang, nhoẻn miệng cười. "Hay em muốn ta lấy họ tên của em chăng?"

"Dạ… quả có thế ạ."

Chương kéo Yên Thư ngồi vào lòng, anh giải thích:

"Thời nhà Trần ấy mà, quần thần gọi vua là Quan gia nên ta lấy họ Quan khi ra ngoài vì lẽ ấy."

Yên Thư thắc mắc:

"Nhà Trần là nhà nào ạ?"

"À!" Chương đáp đại cho qua chuyện. "Đó là một vương triều ở quê ta, cũng là tổ tiên của ta."

"Vậy là đúng rồi!" Đôi mắt Yên Thư sáng lên. "Mọi người vẫn nói với em rằng Đại Vương có dòng dõi quân vương nên khí chất khác người."

Chương khịt mũi, nhận vơ:

"Tổ tiên của ta đều là vua chúa cả, so với tổ tiên thì ta hãy còn kém xa."

Yên Thư choàng tay qua cổ Chương nũng nịu:

"Em muốn mang long thai mà mấy tháng rồi chưa thấy gì, trong khi các chị em khác con đàn cháu đống. Đại Vương, có phải ngài dặn Quan đại phu cho em uống canh ngừa thai không ạ?"

Chương liền đổi sắc mặt, nói:

"Không được nói càn, ta sao có thể làm vậy! Sau này em không được nghĩ như thế nữa. Con cái là trời cho, chưa đến lượt thì từ từ chứ."

"Nhưng em muốn sớm hạ sinh cho ngài một vương tử."

"Ta đâu cấm? Sắp tới ta có nhiều việc hệ trọng giao cho em, em phải gắng sức mới được."

"Thế bây giờ chờ đợi cá cắn câu, để em hầu ngài."

"Chỉ giỏi mỗi khoản đó là tài! Em với Uyển Như quả thật có nửa dòng máu giống nhau đấy."

"Em phận đàn bà, được theo hầu ngài ngày nào quý ngày đó. Em nhất định phải sớm có vương tử để sau này về già còn có chỗ nương tựa chứ ạ."

Chiều theo ý Dương Yên Thư, Chương bảo nàng đem ngọn nến ra ngoài.

Trong khi đôi uyên ương đang tận hưởng khoảnh khắc riêng tư, thì cách Xóm Trại chừng hơn năm dặm về phía Bắc, những bóng đen đang thoăn thoắt di chuyển, lúc thì chụm lại bàn định, khi lại tản ra tứ phía như đàn sóc.

Sau cùng, các toán thổ binh mình trần đóng khố tập hợp tại một gò thấp giữa cánh đồng lúa mênh mông. Đếm sơ qua, có hơn một trăm bóng đen lặng lẽ ẩn mình dưới trăng khuya. Loáng thoáng, người ta còn thấy bóng dáng nữ nhân tham gia qua mái tóc búi cao đặc trưng.

Họ đều là người Mường Động, thuộc quyền cai quản của quan lang Đinh Sơn.

Cầm đầu các toán thổ binh Mường Động là Hà Công Rộng, Quách Kín, Tôn Viết Văn, Đinh Tiên Phong, Bạch Phái Đình và Tôn Ninh Hà, cô gái tuổi vừa đôi tám. Sáu người này tuy khác họ nhưng đều là con ruột của Đinh Sơn, bởi người Mường Động từ nhiều đời nay theo mẫu hệ nên con cái thường theo họ mẹ.

Hà Công Rộng phân phó nhiệm vụ: "Chúng ta sẽ dùng hoả công và tiễn tẩm độc tập kích trại quân Thiên Đức. Các người lo chặn đường lui."

Tôn Ninh Hà có vẻ không ưng, cô nói: "Em muốn lấy đầu thượng quan Thiên Đức dâng lên bố mà, anh thuận cho em đi."

Hà Công Rộng gạt đi: "Lắm lời! Con cứ chốt ở đó, đề phòng bọn Thiên Đức truy ��uổi. Con tưởng lấy đầu thượng quan Thiên Đức dễ như trở bàn tay ư? Đừng có háo thắng! Mai sau đánh lớn, họ sẽ cho con mặc sức."

Tôn Ninh Hà cố nài nỉ: "Anh phải tin ở em, bọn Thiên Đức ốm o, chậm như con sên thì có làm gì được em đâu mà."

Hà Công Rộng rít lên: "Con đừng coi thường bọn Thiên Đức! Chúng yếu, chúng chậm thật, nhưng cây sét trong tay chúng thì nhanh lắm. Bố đã nói rồi, con theo bọn ta để học hỏi, chứ không phải nhảy vào hố lửa hòng lập công đâu!"

Tôn Viết Văn, anh ruột của Tôn Ninh Hà, thấy em gái cứng đầu bèn nói xen vào:

"Em phải biết nghe lời, sau này anh mới thuận cho đi cùng. Đừng có cãi! Trước lúc đi bố đã dặn kỹ rồi, đây là đánh trận, chứ chẳng phải đi săn hổ, săn cáo đâu."

Quan lang Đinh Sơn có hơn chục bà vợ và gần năm mươi đứa con. Các con của Đinh Sơn chia nhau cai quản các bản Mường, được gọi là Lang Đạo. Đứng đầu các Lang Đạo là Lang Cun, con trai trưởng của Đinh Sơn. Hà Công Rộng là một trong những Lang Đạo ở xứ Mường Động, có thân mẫu họ Hà, người Mường Động.

Thân mẫu của Tôn Viết Văn và Tôn Ninh Hà vốn là người Vân Nam, bởi thế Tôn Ninh Hà thừa hưởng tính thực thà, phóng khoáng, ngay thẳng như cây rừng từ Đinh Sơn, kết hợp với sự khéo léo của nữ nhân Vân Nam.

Đinh Sơn yêu chiều Tôn Ninh Hà vì cô xinh đẹp hơn nhiều chị em khác, lại tinh thông chữ nghĩa, kiếm thuật và cưỡi ngựa băng rừng. Đang ở tuổi thiếu nữ, lại được cưng chiều và ít khi bị trái ý, Tôn Ninh Hà dần sinh ra tính háo thắng, có phần ngang ngược, tự tin thái quá vào tài nghệ của bản thân. Cô nàng cho rằng cây sét của Thiên Đức không thể nhanh bằng mũi tiễn do mình bắn ra! Âu cũng chẳng có gì lạ.

Tôn Ninh Hà hỏi Hà Công Rộng:

"Anh có chuẩn bị chiến mã cho em không?"

"Chỉ có một con ngựa Mông buộc sẵn ở đằng kia," Hà Công Rộng đáp. "Đi thêm một quãng nữa sẽ gặp."

Hà Công Rộng cảm thấy phiền toái khi trong đoàn thổ binh lại có một nữ nhân vướng chân vướng tay. Tôn Ninh Hà đi cùng có nghĩa là Hà Công Rộng phải có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho cô em gái cùng cha khác mẹ này, vốn là con gái cưng của quan lang Mường Động.

Một con ngựa Bắc Hà, còn gọi là ngựa Mông, đang nhởn nhơ gặm cỏ khô trong đám cỏ tranh cao quá đầu người. Tôn Ninh Hà vuốt ve chiến mã làm quen, rồi nhảy phốc lên lưng ngựa. Cung choàng qua người, ống tiễn tre đeo sau lưng, hai bên hông, một bên đeo thanh trường kiếm chuôi gỗ quý, bên còn lại đeo thanh đoản kiếm. Trông cô chẳng khác gì một nữ chiến binh thực thụ.

Chiến tranh với cô gái người Mường như một trò săn bắn thường nhật mà thôi.

Hà Công Rộng cùng đám anh em chia thổ binh thành năm toán, mỗi toán khoảng hai mươi người. Họ lúc thì trườn bò, lúc lại lom khom chạy rồi nằm bệt xuống đất, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh tứ phía. Hà Công Rộng dự định dùng hoả tiễn tẩm chất độc cùng lúc phóng vào quân Thiên Đức rồi tháo chạy, không chủ trương giao chiến, mục đích chỉ là quấy phá và gây hoang mang cho binh sĩ Thiên Đức mà thôi.

Quá nửa đêm, trăng hạ tuần lên muộn, nhưng đã treo cao. Địa hình quanh Xóm Trại bằng phẳng, tầm nhìn đôi khi bị che khuất bởi những tán cây, bờ bụi.

Nguyễn Địa Lô nằm phục cùng bốn người khác ven một bờ thửa, khẩu súng hoả mai VX1 đặt trên bụng. Đang say giấc nồng thì anh được chàng Thân Vệ cảnh giới lần lượt đánh thức, rồi chỉ cho vài bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trên cánh đồng lúa xanh rì.

Nguyễn Địa Lô dụi mắt, hỏi nhỏ:

"Chúng đông chứ?"

"Chẳng rõ nữa, chúng trườn một đoạn lại nhổm lên quan sát nên khó mà đoán được."

Địa Lô vừa căng mắt ra nhìn vừa hỏi:

"Đã đánh tín hiệu về phía sau chưa?"

"Đã báo trước khi gọi cậu dậy."

Nguyễn Địa Lô nín thở theo dõi một hồi, lẩm bẩm:

"Đại Vương liệu việc như thần linh, mồi ngon quả nhiên có cá cắn câu."

Chàng Thân Vệ ngồi cạnh vỗ nhẹ vào vai, thì thào với Địa Lô, chỉ về bên cánh tả:

"Đằng kia cũng có bóng người."

"Cứ mặc chúng tiến sâu vào thêm một chút, các chốt khác hẳn cũng đã phát hiện ra động tĩnh rồi. Này… các cậu có nghe tiếng gì không?"

Tất cả dỏng tai nghe ngóng một hồi, Địa Lô thắc mắc:

"Có phải tiếng chim cú không nhỉ?"

"Chúng giả tiếng chim để bắt liên lạc với nhau trong đêm đây mà." Chàng Thân Vệ quân trả lời. "Bọn này ma mãnh thật."

Nguyễn Địa Lô dặn mọi người: "Chờ chúng lộ hết lực lượng hãy nổ súng. Phải cẩn thận loại tên độc của chúng, nếu trúng là khó cứu đấy."

Thời gian trôi qua lặng lẽ trên cánh đồng ngập tràn ánh trăng khuya. Ngoài tiếng côn trùng kêu rả rích, thảng hoặc lại có dăm ba tiếng chim cú kêu đâu đó. Từ chỗ ẩn nấp, Nguyễn Địa Lô ngoảnh nhìn chếch về mạn tay trái. Đồn binh Xóm Trại cách chừng non hai dặm vẫn đang sáng đèn, nếu dỏng tai vẫn có thể nghe được âm thanh đặc trưng của cuộc chè chén vẫn chưa đến hồi tàn canh.

Nguyễn Địa Lô ghìm súng lên một bao nhỏ đựng đất vụn, khẽ vạch cành lá, chĩa nòng về mục tiêu lẩn khuất sau những tán cây xanh rì đang khẽ lay động theo gió.

"Đằng này có một toán, chúng tiến thẳng về chỗ chúng ta!"

Nguyễn Địa Lô giật mình, thoáng chút lúng túng, mục tiêu anh đang theo dõi cũng chẳng còn thấy nữa. Nén cơn bực dọc, Địa Lô quay sang hỏi nhỏ:

"Đông không? Còn cách bao xa?"

Thân Vệ quân đáp: "Áng chừng hai mươi đứa, còn cách chưa đến hai mươi trượng."

"Các cậu không dùng súng thì chờ chúng đến gần rồi dùng bom nổ bằng tre mà giải tán. Tớ còn đang theo sát mục tiêu đằng này."

Tình huống phát sinh ngoài dự kiến, nhóm Nguyễn Địa Lô nín thở, hai mắt mở to theo dõi mọi nhất cử nhất động từ cả hai hướng.

"Bọn nó đến gần lắm rồi, 5 trượng."

"Chừng nào 3 trượng hãy ra tay."

Nguyễn Địa Lô thầm ti���c rẻ bởi mục tiêu anh đang theo dõi vẫn còn cách rất xa quân doanh và chưa chạm trán với tổ tam tam chặn lối. Đồng đội vỗ nhẹ một cái, Nguyễn Địa Lô nấn ná trong giây lát mới quyết định châm dây cháy chậm, hít một hơi thật sâu, nín thở, nheo một mắt ngắm kỹ mục tiêu.

"Đoàng!"

Âm thanh khô khốc vang lên giữa đêm khuya thanh vắng, một bóng đen đang lom khom trên bờ thửa đổ sập xuống.

Một khoảng lặng đến rợn người.

Ba chàng Thân Vệ quân nép mình bên bờ ruộng nhất loạt khai hoả, mỗi người tung hai quả lựu đạn tre vọt qua lùm cây lúp xúp, trong khi chàng quân địa phương cuộn tròn người, lấy hai tay bịt tai.

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Loạt tiếng nổ lớn nối tiếp nhau xé toạc màn đêm.

Những bóng đen như từ dưới đất chui lên, họ đứng bật dậy, dùng nỏ bắn tứ tung rồi tháo chạy ngược trở lại. Nguyễn Địa Lô đã nạp xong viên đạn thứ hai, khai hoả và di chuyển mũi súng bám sát mục tiêu. Sau tiếng nổ, một bóng đen đang chạy đổ ụp người về phía trước.

Ba chàng Thân Vệ dùng quả lựu đạn tre cuối cùng cố sức ném theo toán người đang cắm đầu chạy thục mạng. Ba chàng trai này định cầm đoản đao và khiên vọt lên truy kích, nhưng Nguyễn Địa Lô đã đẩy cả ba người ngã nhào một lượt. Bốn người ngã lăn quay dưới ruộng, ngửa mặt lên nhìn những áng mây bạc, nghe âm thanh vun vút của vài mũi tên vừa bay qua. Nguyễn Địa Lô đã cứu mạng ba chàng Thân Vệ vẫn còn thiếu kinh nghiệm chiến trường nhưng thừa nhiệt huyết.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free