(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 585: Bất phân thắng bại
Dương Yên Thư và Tôn Ninh Hà đang phân tài cao thấp trên một gò nổi giữa cánh đồng, nơi có vài nấm mộ xanh cỏ. Khi Chương tới nơi, Dương Yên Thư đang dùng giáo đối đầu với song kiếm của Tôn Ninh Hà. Cả hai đều không hề nương tay, liên tục tung ra những sát chiêu nhằm đoạt mạng đối phương. Với một người không am hiểu quyền thuật như Chương, anh nghĩ rằng Yên Thư với cây giáo dài sẽ chiếm lợi thế trong cận chiến nhờ những đòn đâm hoặc quét ngang. Song, thực tế lại hoàn toàn khác với suy nghĩ của anh.
Đối thủ của Dương Yên Thư nhanh nhẹn như một con sóc, hai tay hai kiếm. Lúc thì nàng dùng trường kiếm đỡ đòn, vung đoản kiếm đâm; lúc khác lại đảo ngược lại, thoăn thoắt biến hóa như nước chảy mây bay. Yên Thư tấn công, Tôn Ninh Hà né tránh, rồi lại ngược lại. Cả hai đều muốn chứng tỏ mình vượt trội, nhưng cuộc giao đấu đã diễn ra khoảng một tuần trà mà vẫn bất phân thắng bại. Vóc dáng của Tôn Ninh Hà không hề thua kém Dương Yên Thư, thể lực xem ra cũng rất sung mãn.
"Cô gái đó thật lợi hại!" Chương nhận xét. "Yên Thư bề ngoài trông có vẻ liễu yếu đào tơ, nhưng từ dạo về Thiên Đức đã rất chăm chỉ luyện tập võ nghệ, thể lực chẳng hề thua kém trai tráng là bao nhiêu."
Vi Thọ Kỳ nói:
"Thuộc hạ ít nghe nữ nhân Mường tộc dùng trường kiếm. Nữ nhân Mường tộc chuộng các binh khí như chùy, rìu, cung nỏ và… cả đá nữa. Họ ném đá cực kỳ chuẩn xác."
Chương ngạc nhiên: "Ồ! Ý anh là họ dùng đá để chiến đấu sao?"
"Thuộc hạ từng nghe nói như vậy. Từ nãy đến giờ quan sát, thuộc hạ nhận thấy kiếm pháp của ả kia khá ảo diệu, tấn công hay phòng thủ đều tốt, nhưng kinh nghiệm thực chiến hãy còn non kém. Các đòn thế thi triển còn thiếu đi chút hiểm độc. Hai bên đánh thêm lúc nữa, Dương tiểu thư nhất định sẽ nhận ra sơ hở. Có điều…"
Vi Thọ Kỳ chau mày, đưa tay gãi đầu: "Đánh nhau thì lo tập trung mà đánh, đằng này lại vừa đánh vừa chửi. Chẳng lẽ trước khi ra đòn còn phải chửi một câu để lấy sức hay sao?"
Chương quay sang hỏi cậu chàng thông dịch: "Ả kia chửi có ý gì vậy?"
Vừa lúc ấy, Tôn Ninh Hà thủ thế, miệng hô lớn: "Mị con ha!" Vừa dứt lời, nàng liền vung kiếm lăn xả vào đâm chém. Dương Yên Thư cũng chẳng kém cạnh, nàng luôn miệng gọi đối thủ là ả tiện nhân, con nhà quê, con mọi…
"Ả đó vừa chửi 'Mẹ bọn mày'! Câu chửi này thường là cha mẹ người Mường dùng để mắng chửi con cái mình đấy ạ."
Chương gật đầu, hỏi thêm: "Ả ta còn luôn miệng nói 'Ma pổ da' gì đó nữa."
Chàng thông ng��n thưa: "Ma pổ da nghĩa là 'mả bố mày' ạ. Câu chửi này người Mường thường dùng, có thể xem là câu chửi nặng nề nhất đó ạ."
Chương quay sang nói với Vi Thọ Kỳ: "Nghe giọng ả đó lanh lảnh, có vẻ còn rất trẻ."
"Thuộc hạ nghĩ ả đó chừng mười tám tuổi ạ. Mường tộc sức vóc chẳng khác Kinh tộc, nhưng sức bền nhìn chung trội hơn hẳn, có lẽ do nơi họ sinh sống toàn rừng núi hiểm trở. Trong Thân Vệ quân cũng có một số người gốc Mường tộc, nhưng họ cư ngụ lâu đời bên Vĩnh Yên, Tam Giang nên thổ ngữ cũng có chút khác biệt."
"Anh chịu khó tìm hiểu như vậy là tốt."
"Tạ ơn ngài đã ban khen."
Ông tổ 4 đời của Vi Thọ Kỳ vốn là người Hoan châu, phiêu bạt tứ xứ cày thuê cuốc mướn, không rõ họ gốc. Sau này, ông lấy vợ người Tày ở mạn ngược, rồi đổi sang họ Vi. Cha của Vi Thọ Kỳ thời trẻ ngang dọc khắp chốn, từng tham gia nghĩa quân địa phương đánh đuổi giặc Hoa quốc, sau đó về bản làng mở lò dạy võ nghệ cho con em người Tày. Vi Thọ Kỳ từ nhỏ đã học võ của cha, rồi học thêm từ mấy ông thầy khác trên núi. Anh tòng quân, phục vụ dưới quyền Nguyễn Lạc Thổ và trở thành binh sĩ Thiên Đức lúc 23 tuổi.
Dường như Tôn Ninh Hà nhận ra không thể đánh bại Dương Yên Thư bằng song kiếm, cô nàng liền nhảy ra khỏi vòng giao đấu, cho kiếm vào bao, rồi nói tiếng Kinh rất sõi, đề nghị Dương Yên Thư dùng quyền thuật để so tài cao thấp. Dương Yên Thư chống giáo xuống đất, hất hàm nói:
"Con nhà quê hỉ mũi chưa sạch này, mày muốn gì tao cũng chiều! Đêm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học nhớ đời vì dám to gan nhắm vào vảy ngược của tao."
Tôn Ninh Hà nhếch miệng cười nhạt, đưa tay búi chặt lại mái tóc, vén cao hai ống tay áo lên một chút.
"Nữ nhân người Kinh chúng mày yếu và chậm như con sên. Tao không muốn lấy mạng kẻ vô danh, mày khai tên ra đi."
Yên Thư cột lại tóc, chỉnh y phục và tháo bỏ lớp giáp bảo vệ phần hông để nhẹ nhàng hơn.
"Tao con gái họ Dương, tên Yên Thư, người Đằng Châu. Còn mày, ả nhà quê xứ Mường Động tên gì?"
"Tao là Tôn Ninh Hà."
Yên Thư cười khẩy: "Con nhãi ranh nứt mắt, tao sẽ cho mày thấy nữ nhân Đằng Châu là thế nào."
Cả hai thủ thế vờn qua vờn lại như mãnh thú rình mồi. Trông cảnh này, Chương cười mà rằng: "Nữ nhân đánh nhau thú vị hơn nam nhân gấp mấy lần! Nói sao đây nhỉ? Ừm… ta cảm thấy phấn khích lạ thường."
Vi Thọ Kỳ tủm tỉm cười: "Là do nữ nhân của ngài và ả kia đều xinh đẹp nên ngài mới thấy vậy. Giả như ngài trông mấy bà ngoài chợ đánh nhau túm tóc, xé váy thì…"
"Ồ! Ả kia đẹp không? Ta chưa nhìn rõ."
"Qua cách ăn vận, thuộc hạ nghĩ ả đó thân phận không hề tầm thường đâu ạ. Con gái Mường thường đi chân trần mà ả đó lại đi giày da thú. Thuộc hạ đoán ả là con của Lang Đạo."
Chương lại ngoảnh sang nhìn chàng thông ngôn mặt búng ra sữa đang đứng lom khom bên cạnh.
"Bẩm thượng quan, xứ Mường Động của quan lang Đinh Sơn rất rộng lớn. Dưới quan lang có Lang Cun, dưới Lang Cun lại là Lang Đạo. Dạ bẩm, chức Lang Đạo cũng tương đương ông Huyện thừa Sơn Lăng đó ạ."
Chương chợt hỏi: "Cậu tên là gì, lính?"
Chàng lính trẻ vội trình bày gốc tích: "Thuộc hạ họ Cấn, tên húy là Xá. Ông nội thuộc hạ là lính Hoa quốc đ���n trú ở Sơn Tây. Cha thuộc hạ là Cấn Khuynh, từng theo hầu Phùng Sứ tướng, đã mất vì bạo bệnh. Mẹ của thuộc hạ họ Bạch, người Mường Động bên kia sông ạ."
Chương lại hỏi: "Cậu năm nay bao nhiêu tuổi? Đã biết chữ chưa?"
Cấn Xá thưa: "Thuộc hạ vừa tròn mười tám, đã thuộc mặt chữ Vạn Xuân, viết được tên họ của mọi người, nhưng hãy còn chậm, chữ nghĩa thì như gà bới ạ."
"Cậu làm gì trong quân?"
"Thuộc hạ là con út, trên có hai chị đã thành thân. Do là con độc đinh nên thuộc hạ được giao việc chăm sóc ngựa, lợn, gia cầm, chạy chợ và cơm nước ạ."
Chương cười, hỏi thêm: "Đi lính địa phương là để được miễn giảm thuế phải không?"
"Dạ thưa phải ạ!"
Chương nghiêng đầu nhìn Cấn Xá: "Cậu lo cơm nước cho quân mà gầy gò thế này thì lạ thật. Ăn đầu nồi phải béo tốt mới đúng chứ nhỉ? Gầy gò thế này cầm khiên thì có được không?"
"Thuộc hạ rất khỏe!" Cấn Xá nói như thanh minh. "Thuộc hạ không hề bớt xén gì của quân, mọi thứ đều có sổ sách ghi chép ạ."
Chương vẫn cố hỏi: "Thế ban nãy đánh nhau có sợ không?"
"Lúc đầu thuộc hạ có hơi hồi hộp vì chưa từng đánh trận, nhưng đến lúc đuổi giặc thì không thấy sợ nữa."
Chương vỗ vai chàng lính: "Cậu rất thật thà, nhưng chỉ nên gọi giặc phương Bắc là giặc thôi. Mường tộc bên Mường Động là người Vạn Xuân, anh em một nhà, bất đồng chính kiến nên hục h��c nhau chứ không phải là giặc. Bát đũa trong chạn còn xô lệch huống chi anh em một nhà."
Cuộc chuyện trò của Chương bị cắt ngang bởi tiếng reo hò lớn của binh sĩ. Dương Yên Thư và Tôn Ninh Hà bị trúng đòn cùng lúc, ngay khi cả hai cùng tung ra đòn chân.
Dương Yên Thư dính một cước vào hông trái, ngã ngửa ra sau, nhưng cũng kịp đạp vào bụng đối thủ khiến Tôn Ninh Hà lùi liền mấy bước.
Tôn Ninh Hà nhịn đau, nhào tới tung cước quét ngang. Dương Yên Thư lộn về sau tránh đòn, bất thần đạp mạnh vào một nấm mộ để lấy đà, thét lên một tiếng rồi tung sát chiêu. Tôn Ninh Hà đang nhào tới, giật mình chùn chân, bắt chéo hai tay đỡ đòn hiểm đang nhắm thẳng vào ngực mình.
Tôn Ninh Hà lùi lại vài bước rồi ngã ngửa. Dương Yên Thư được đà, tung liền hai đòn tay, nhưng Tôn Ninh Hà vẫn kịp lăn người sang một bên né được đòn.
Dương Yên Thư nhíu đôi mắt phượng, múa vài đường quyền, hai tay kẹp sát nách, cười cười: "Con nhà quê này khá ghê gớm, trúng độc chiêu của ta mà không hề hấn gì."
Tôn Ninh Hà cảm thấy tê rần nơi cổ tay như thể kiến bò trong xương. Cô nàng thầm nghĩ: "Con này không phải xoàng, lực đánh của nó rất mạnh. Nếu mình không đeo vòng bạc bảo vệ cổ tay, e là đã khốn đốn rồi. Chiêu vừa rồi của nó rất giống Phật gia quyền. Được, ngươi có Phật gia quyền thì ta cũng có Phật gia quyền vậy."
Tôn Ninh Hà co duỗi bàn tay, cảm thấy cơn tê dại đã hết. Nhận ra một vòng bạc thân mẫu cho làm của hồi môn đã bị nứt gãy, cô bỗng cảm thấy tức giận. Tôn Ninh Hà xuống tấn, hai tay múa vài đường quyền và… sau cùng, hai cánh tay nàng cũng kẹp sát nách. Trông thấy ánh mắt Dương Yên Thư tỏ ra ngạc nhiên, khóe môi Tôn Ninh Hà khẽ động đậy.
"Thượng quan!" Vi Thọ Kỳ ghé tai Chương nói nhỏ. "Trận đấu này thật thú vị, rất khó phân thắng bại."
Chương vẫn có ý bênh vực nữ nhân của mình: "Yên Thư vừa mới chiếm ưu thế rồi còn gì, chỉ một chút nữa thôi là sẽ khuất phục được ả kia."
Vi Thọ Kỳ đồng tình: "Quả đúng là vậy ạ! Đòn vừa rồi của Dương tiểu thư cực kỳ uy lực, trúng đòn ấy thì lục phủ ngũ tạng đã nát bươm. Ả kia đỡ kịp, chính đôi vòng bạc trên cổ tay đã cứu ả một mạng."
"Vậy anh cười cái gì?"
"Thượng quan không thấy tư thế chuẩn bị ra đòn của hai người khá tương đồng sao? Dương tiểu thư đang thi triển sở học của Bạch Hổ Thần Quyền. Các động tác của ả kia cũng có nhiều nét tương đồng, nhất là bộ mã. Thượng quan nhìn kỹ xem."
Chương nhún vai, nói: "Bạch Hổ Thần Quyền truyền cho nữ nhân trong họ Lạc. Uyển Như và Yên Thư đều thạo, ả kia có thạo cũng chẳng lấy làm lạ."
Yên Thư và Tôn Ninh Hà sáp lại cận chiến, chẳng mấy chốc y phục của hai người đã rách lỗ chỗ. Điều ấy càng khiến hai đối thủ hăng máu hơn. Đang dùng các đòn tay, đột nhiên Dương Yên Thư đổi thế, thúc đầu gối vào mạng sườn Tôn Ninh Hà. Tôn Ninh Hà hạ thấp tay trái xuống đỡ, chẳng ngờ đó là hư chiêu. Dương Yên Thư định đá vào cổ, Tôn Ninh Hà kịp xoay người, chịu một đòn trúng vào bả vai trái. Đồng thời, Tôn Ninh Hà bật người dùng hai chân đạp trúng phần bụng đang sơ hở của đối thủ khiến cả hai ngã lăn kềnh một lần nữa, tóc tai rối bời, y phục lấm lem vệt xanh của cỏ, v���t đen vàng của bùn đất. Say đòn, hai nữ nhân càng thêm phần hăng máu, đứng bật dậy xông vào nhau một lần nữa.
Vi Thọ Kỳ thở dài, giọng có phần tiếc rẻ: "Tàn cuộc rồi, bây giờ chẳng còn chiêu thức nào nữa. Bọn họ dùng lung tung quyền và sẽ sớm cấu xé lẫn nhau đúng chất đàn bà."
Quả thật, Dương Yên Thư và Tôn Ninh Hà đã đem hết sở học ra thi thố mà vẫn chưa hạ được đối thủ, cơn tức giận lên đến cực điểm. Họ áp sát nhau đánh lung tung, chẳng còn ra chiêu thức nào. Kẻ cào người cấu, túm tóc xé áo lẫn nhau.
Chương cười khổ: "Mau hạ lệnh cho binh sĩ quay mặt đi, không được nhìn nữa."
Vi Thọ Kỳ lập tức truyền lệnh, binh sĩ lùi ra sau vài bước và nhìn sang hướng khác. Chỉ có Thân Vệ quân vẫn để mắt đến hơn chục thổ binh đang đứng đằng xa.
Chương bước đến gần, hét toáng lên: "Dừng lại! Dừng lại! Đánh thế đủ rồi!"
Cả hai vẫn chưa chịu buông nhau ra. Chương quát thêm một lần nữa, lúc bấy giờ Dương Yên Thư mới buông tay khỏi mái tóc của Tôn Ninh Hà. Tôn Ninh Hà cũng tha cho mái tóc rối bời của Yên Thư.
"Đánh thế đủ rồi! Đánh thêm lúc nữa thì các người xé hết y phục của nhau, còn thể thống gì nữa."
Dương Yên Thư và Tôn Ninh Hà nhận ra y phục bên ngoài đã rách tươm, xộc xệch, chỉ còn cái yếm mỏng che đỡ ngọn núi đôi. Theo phản xạ tự nhiên, cả hai cô gái đều lấy tay che ngực.
Tôn Ninh Hà xấu hổ, quát lên: "Quân đê tiện háo sắc! Mau quay ra chỗ khác, không ta móc mắt ngươi!"
Dương Yên Thư định nhào đến ăn thua đủ, nhưng Chương đã ra hiệu dừng lại. Anh cởi áo khoác ngoài ném cho Tôn Ninh Hà, nói: "Ta không có ý tà dâm, mau khoác tạm áo vào rồi dẫn người của ngươi đi trước khi ta đổi ý."
"Bọn Kinh tộc xảo trá các người định dở trò gì?"
Chương cười khẩy: "Trò gì? Hừ! Kẻ mạnh không cần dùng thủ đoạn. Ta tha cho các người một mạng, về nói với Đinh Sơn, nếu biết khôn, còn muốn làm vua xứ Mường Động thì hãy tự nộp mình, đừng để đại quân Thiên Đức đánh đến."
Tôn Ninh Hà đứng bất động, nhìn Chương với ánh mắt nghi hoặc.
Dương Yên Thư nép mình sau Chương vì áo sống đã tả tơi. Chương ngoắc tay ra hiệu, Vi Thọ Kỳ vội cởi áo đưa cho anh để anh đưa cho Yên Thư che tạm.
"Tha cho ả này và đám thổ binh đi cùng ả, lui quân."
Dương Yên Thư bước líu ríu theo Chương như một con mèo nhỏ, khác hẳn lúc đánh nhau. Đi được vài bước thì nghe Tôn Ninh Hà quát lên: "Thằng kia! Mày tên gì?"
"Hỗn láo!" Vi Thọ Kỳ quát lớn.
Chương dừng bước, ngoảnh lại cười: "Chẳng quan trọng, nếu có duyên sẽ gặp lại."
"Ngươi phải để lại cặp mắt này!"
Chương bật cười: "Cô gái! Trông cô bây giờ nào còn sức để làm điều ấy."
Chương bỏ mặc Tôn Ninh Hà lại. Trên đường thu quân, anh nói với Mai Đắc Thắng: "Cả bọn chúng chỉ có một con ngựa. Hỏi cung tù binh xem ngựa từ đâu mà có."
Bố Giáp và Mai Đắc Thắng trực tiếp tra hỏi tù binh. Họ biết được người đang nằm mê man là Tôn Viết Văn, và đả nữ khi nãy Chương tha là Tôn Ninh Hà, cả hai đều là con của quan lang Đinh Sơn. Tù binh chỉ biết ngựa đã được buộc sẵn từ trước, chứ không biết ai cấp ngựa. Phần việc còn lại là của Mai Đắc Thắng. Thắng và Phùng Nguyên Hoàn đã tra soát các làng mạc gần nơi buộc ngựa. Ngựa Mông không nhiều, nhà nào bỗng nhiên thiếu mất một con thì đó chính là nội gián. Mai Đắc Thắng bắt cặp vợ chồng chủ nhân của con ngựa, chưa kịp khảo, vợ chồng nhà đó đã xưng tội. Chương chỉ cảnh cáo vợ chồng nhà đó, cấm đi khỏi nơi cư trú, còn tái phạm sẽ đem cả họ bêu đầu ngoài chợ.
Biết cô gái được tha là Tôn Ninh Hà, Chương tiếc rẻ: "Bắt ả làm con tin thì đã hay biết mấy."
Quan Lam Giang ngồi đắp thuốc cho Yên Thư, cười mà rằng: "Ngài vẫn yếu lòng trước mỹ nhân. Ả đó tính khí không phải dạng vừa, nhất định sẽ tìm cách trả thù đấy ạ."
Chương tặc lưỡi: "Gặp lại phải bắt ả làm con tin mới được."
Dương Yên Thư ngẩng khuôn mặt bầm tím nhiều chỗ lên hỏi: "Có phải ngài phải lòng ả không?"
"Trời tối ta nào thấy gì."
Chương rời đi rồi, Yên Thư bảo nhỏ với Lam Giang: "Nếu gặp lại ả đó, nhất định phải xẻo hai đầu vú của nó."
"Cùng phận đàn bà với nhau sao lại làm thế?"
"Của nó đẫy đà hơn của chị và em, phải trừ bỏ hậu họa. Đại Vương số đào hoa, mỹ nhân lại dễ bị thu hút."
Lam Giang có phần tính cách giống Duệ, chỉ quan tâm đến phần tình cảm bản thân dành cho Chương, chứ không có ý nghĩ ngăn cản ai thầm thương trộm nhớ quân vương họ Mạc.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.