Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 564: Chiến thắng ngoài dự kiến

Trần Khâm Tộ buộc phải dàn trận giao chiến với Cao Quang Chương cách thành Sơn Tây khoảng 15 dặm về phía Bắc. Cao Quang Chương là một lão tướng giàu kinh nghiệm phòng thủ, lại còn sở hữu hỏa lực mạnh với 300 Cự thạch pháo và 30 thần công. Trần Khâm Tộ không thể tiến công, đành phải chờ Tôn Toàn Hưng kéo trung quân đến tiếp ứng, nhưng tình hình vẫn không thay đổi do yếu thế hơn về hỏa lực. Thêm vào đó, quân của Bố Giáp liên tục quấy nhiễu phía sau, nhiều toán binh được phái đi cướp lương thảo quanh vùng cũng bị tập kích dồn dập. Một lần nữa, Tôn Toàn Hưng đề nghị Đỗ Thục điều quân hợp sức đánh Cao Quang Chương, đổi lại, Tôn Toàn Hưng sẽ dành cho Đỗ Thục nhiều lợi ích khi làm chủ đất Sơn Tây.

Đỗ Thạc, con trai trưởng của Đỗ Thục, đang nắm binh quyền và đóng quân tại Đông Chinh vương phủ, đã nhận lời đề nghị của Tôn Toàn Hưng. Đỗ Thạc tự mình dẫn 3000 quân tiến về thành Sơn Tây, đồng thời hạ lệnh Trần Quyền chỉ huy quân bản bộ tấn công vào sườn trái trận địa phòng ngự của Cao Quang Chương.

Cùng thời điểm này, Lý Mẫn sau nhiều lần do dự, liên tục bị Dương Trường Huệ hối thúc, buộc phải tập trung binh lực đánh Phùng Hiền. Có Lý An làm tham mưu, Phùng Hiền chủ trương phòng thủ, tiêu hao sinh lực đối phương, tránh dàn trận đánh lớn mà chú trọng quấy phá, ngăn cản Lý Mẫn vượt sông.

Lý Mẫn huy động tổng cộng hơn một vạn quân thủy bộ, bất chấp thiệt hại để chiếm được huyện Hát làm nơi đứng chân. Lý Mẫn đề nghị Đỗ Thạc điều quân bản bộ đang vây hãm thành Sơn Tây tấn công Phùng Hiền từ mặt sau. Đỗ Thạc đồng ý, cử Đàm Quán và Đinh Dương dẫn một nghìn quân trợ chiến.

Cùng thời điểm ấy, tại khu vực quanh làng Ngọc Hồi, phía Nam kinh thành, Triệu Quang Phục sau thời gian giằng co với quân La thành, nghe tin Lý Mẫn đang dồn binh đánh sang huyện Hát liền nóng ruột. Lệnh từ cấp trên chưa được ban xuống, trong khi đó Tô Trung Từ phái thêm một nghìn cấm quân, vài nghìn dân binh và hàng trăm Cự thạch pháo tăng viện, quyết cố thủ tại Ngọc Hồi.

Sớm ngày 13 tháng 5, thám mã mang quân lệnh từ chỉ huy sở Yên Bình đến. Triệu Quang Phục chỉ chờ có vậy, lập tức hạ lệnh hỏa lực áp đảo, pháo kích liên tục suốt hai ngày đêm trước khi tung bộ binh vào trận chiến. Quân La thành trấn thủ quanh làng Ngọc Hồi không thể chống cự nổi, dân binh tháo chạy trước, ba quân tan vỡ vào chiều tối ngày 15 tháng 5.

Tô Trung Từ lui về khu vực xã Đại Lủ, gồm ba làng Lủ Trung, Lủ Tả và Lủ Thượng cạnh sông Tô, cách kinh thành hơn mười dặm về phía Nam. Triệu Quang Phục đuổi đến, thấy quân dân La thành ra sức đào hào đắp lũy, đặt nhiều Cự thạch pháo trấn giữ bên sông, bèn hạ lệnh dựng trại, tập trung quân và bày trận, chưa vội tấn công.

Tô Trung Từ thảo thư nghị hòa. Triệu Quang Phục đọc xong, mặt lạnh như tiền, đốt thư và đuổi sứ giả về.

Tiếp đó, Tô Trung Từ cử vài người từng có giao tình từ năm xưa với Phạm Tu và Triệu Quang Phục khi còn ở kinh thành, đến thuyết phục Triệu Quang Phục lui binh, tránh cảnh nồi da xáo thịt. Triệu Quang Phục bày tiệc rượu đãi cố nhân rất hậu, ghi nhận ý kiến nhưng không bày tỏ chủ ý của mình. Tiễn cố nhân ra về, Triệu Quang Phục thì thầm:

– Phục này thân làm bề tôi họ Mạc, gắng sức phò tá cho họ Mạc. Bao năm nay Vạn Thắng vương vì tình nghĩa cha con, vợ chồng, anh em mà nương tay với triều binh. Nay Tô Thái úy rước voi về dày mả tổ, Vạn Thắng vương không thể thương nghị với kẻ bán nước. Các ông đều là cố hữu, phải trái đều rõ, nên sớm lo bảo ban con cháu đừng chống lại quân Thiên Đức, bởi chẳng có cơ hội nào đâu. Phục này có thể vì tình mà nương tay, nhưng Bàn Phù Sếnh, Nguyễn Lạc Thổ hay Lý Văn Ba thì hạ thủ không lưu tình đâu.

Thực tế, Vạn Thắng vương đã hạ lệnh diệt trừ Trữ quân, Tô Trung Từ và tất cả những kẻ chống đối. Ngay cả trường hợp gia quyến binh sĩ La thành ủng hộ Trữ quân chống lại Thiên Đức cũng không cần phải nương tay.

Biết không lung lay được Triệu Quang Phục, Tô Trung Từ đành dùng hạ sách nhằm kéo dài thời gian, bắt thêm dân chúng quanh thành, kể cả phụ nữ, đắp chiến lũy, cầm giáo nơi tuyến đầu chống quân Thiên Đức.

Quan lại, thương nhân, phú hào tại kinh thành tích cực góp của, góp người vì lo sợ một mai quân Thiên Đức tràn đến họ cũng chẳng còn gì. Hạ sách của Tô Trung Từ tỏ ra khá hữu hiệu bởi quân Thiên Đức không tổ chức pháo kích yểm trợ quân bộ vượt sông.

Triệu Quang Phục thấy rằng tấn công trực diện Đại Lủ không thuận lợi, bèn sai quân sĩ đào đất, nắn dòng chảy một khúc sông Tô để tạo đường bộ, chuẩn bị đưa khí tài hạng nặng sang sông. Khoảng đất mà binh sĩ đào để lấp sông về sau được gọi là đầm Ba Quân.

Cũng vào rạng sáng ngày 13 tháng 5, Bàn Phù Sếnh nhận quân lệnh dốc toàn lực công phá căn cứ Đông Phù Liệt, sau khi đã có đủ thời gian làm đường cho bộ binh, pháo binh tiến công thuận lợi. Bàn Phù Sếnh điều tất cả lực lượng pháo binh gồm thần công, Hỏa pháo liên hoàn, Cự thạch pháo thuộc quyền tấn công khu vực làng Tráng và làng Thọ Châu nằm ở phía Tây Nam căn cứ Đông Phù Liệt do Giang Hạc Điền và ba nghìn tinh binh trấn giữ. Ngoài ra, dân làng Tráng, làng Thọ Châu và nhiều làng mạc khác lên đến hơn một vạn người, giúp Giang Hạc Điền đắp lũy thêm cao, đào hào thêm sâu, quyết tâm ngăn quân Thiên Đức vượt qua.

Sau một ngày pháo kích dữ dội bằng đủ các loại đạn, Bàn Phù Sếnh đã san phẳng làng Thọ Châu nằm sau chiến lũy. Thánh Dực quân tràn qua đoạn lũy la liệt xác người, dùng làng Thọ Châu làm bàn đạp tấn công làng Tráng ở gần đó. Giang Hạc Điền đẩy lui vài đợt tấn công của quân Thánh Dực vào làng trong đêm. Bàn Phù Sếnh đưa thần công và Cự thạch pháo đến sát bờ tre, bắn tràn vào bên trong. Hữu phó sứ Giang Hạc Điền trúng đạn pháo tử trận, quân phòng thủ tan vỡ, rất đông binh lính ra hàng.

Bàn Phù Sếnh kiểm đếm lại binh mã, tái trang bị đạn dược, sau đó chia quân tiến đánh lực lượng thủy bộ của Nguyễn Từ Minh đang đóng ở Đông Phù Liệt, gần ngã ba sông Tô và sông Trâu Vàng.

Nguyễn Ninh vương thấy Bàn Phù Sếnh thế mạnh, lại thêm cánh quân Triệu Quang Phục ở phía Bắc, liệu khó chống giữ lâu dài, bèn âm thầm chia binh mã, giao lại đại quân cố thủ căn cứ cho Nguyễn Từ Minh. Nguyễn Ninh vương và sứ tướng dẫn hơn hai nghìn quân mã bí mật rút về hướng Tây, dự định vượt sông Nhuệ nương nhờ Đỗ Thục tại đồn Bảo Đà, chiêu mộ thêm binh mã để tiếp ứng cho Nguyễn Từ Minh.

Quân trinh sát của Triệu Quang Phục dò la tin tức dọc sông Nhuệ, phát hiện quân tiền trạm của Nguyễn Ninh vương đang chuẩn bị thuyền bè liền cấp báo. Triệu Quang Phục nghe tin lại nghĩ rằng Nguyễn Từ Minh điều thủy quân ra hướng sông Nhuệ bí mật tiến vào sông Tô để đánh úp.

Binh lực của Triệu Quang Phục đang lo ngăn sông nên ông chuyển tin cho Bàn Phù Sếnh để ông ta liệu bề tính toán.

Sếnh tất bật chuẩn bị tấn công Nguyễn Từ Minh, chiếm căn cứ Đông Phù Liệt, nên giao nhiệm vụ đối phó với toán thủy quân đang tập hợp ở sông Nhuệ cho Trung đoàn Ninh Hải của Lý Trí Thắng. Lý Trí Thắng đang hăng hái sau khi chiếm được làng Tráng, cứ nghĩ sẽ được làm quân tiên phong đánh Nguyễn Từ Minh, nay nhận lệnh d���n binh rời khỏi đội hình thì lấy làm buồn lòng, song quân lệnh như núi, chẳng thể làm trái.

Lý Trí Thắng dẫn hơn một nghìn quân Ninh Hải vòng về hướng Nam. Trời mưa lớn, nước sông dâng cao, đường sá lầy lội, để đảm bảo tốc độ hành quân, Lý Trí Thắng chỉ cho quân khiêng theo năm khẩu thần công. Quân Ninh Hải hai lần vượt sông Tô trước khi ngoặt lên hướng Tây Bắc, men theo sông Nhuệ. Trinh sát Trung đoàn Ninh Hải vượt trước nắm tình hình, báo cáo tiền quân Đông Phù Liệt đang tổ chức vượt sông Nhuệ khiến Lý Trí Thắng lấy làm lạ.

– Không xong rồi! – Lý Trí Thắng nói với tả hữu của mình. – Qua bên kia sông Nhuệ là vùng kiểm soát của Đỗ Thục. Nếu quân Đông Phù Liệt không tập hậu quân của Triệu Quang Phục thì chỉ có một khả năng là chúng đang rút sang sông.

Lý Trí Thắng hạ lệnh bỏ lại những trang bị không thực sự cần thiết nhằm hành quân mau lẹ, tránh để lỡ đại sự.

Trời đổ mưa lớn.

Trinh sát báo cáo một toán quân kỵ bộ Đông Phù Liệt không cờ quạt, trang bị nhẹ, hộ tống hàng trăm xe bò kéo, cách tiền quân Ninh Hải ch��a đến mười dặm. Lý Trí Thắng khẳng định quân Đông Phù Liệt đưa tài vật qua sông, tính kế lâu dài, bèn thúc quân tiến nhanh. Biết đối phương chỉ có chừng dăm trăm quân, Lý Trí Thắng không tổ chức trận địa mai phục mà hạ lệnh ba quân tràn lên đánh vỗ mặt. Quân Đông Phù Liệt chống cự yếu ớt, tan chạy tứ phía. Lý Trí Thắng chiếm được các xe trâu bò kéo, mở ra xem, thấy đều là bạc vàng, gấm vóc lụa là, khiến Lý Trí Thắng lấy làm thất kinh thay vì vui mừng. Nhanh chóng khai thác số tù binh vừa bắt giữ, Lý Trí Thắng biết họ là thân binh của Nguyễn Ninh vương. Lý Trí Thắng đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, nào ai ngờ Nguyễn Ninh vương lại rời bỏ căn cứ, giao cho Nguyễn Từ Minh cố thủ.

Trời mưa tầm tã, mưa ngớt nhưng mây đen vẫn giăng kín lối.

Lý Trí Thắng dẫn vài trăm tinh binh tiến gấp đến bến thuyền, lập tức cho súng thần công bắn tràn xuống bến. Thân binh Nguyễn Ninh vương chống trả quyết liệt, ngăn Lý Trí Thắng tiếp cận bến thuyền. Lý Trí Thắng tìm vị trí thuận lợi trông ra sông, thấy mấy con thuyền lớn đã rời bờ, nhìn sang bờ bên kia lại thấy cờ xí phấp phới, liền hạ lệnh cho pháo thủ di chuyển thần công, đổi mục tiêu pháo kích là những con thuyền vừa rời bến.

Nước sông chảy xiết, trạo phu gắng sức chèo thuyền ra khỏi tầm đạn pháo.

Sau vài loạt đạn đầu chệch mục tiêu, vài loạt tiếp theo bắn trúng thân con thuyền lớn nhất đang thu buồm, khiến trạo phu tử thương, nước tràn vào khoang, con thuyền xoay giữa dòng nhất thời không thể di chuyển, trở thành mục tiêu lý tưởng cho thần công ngắm bắn.

Thân binh Nguyễn Ninh vương dốc sức đẩy lui bộ binh Ninh Hải, hè nhau tấn công phá bỏ các khẩu thần công. Có kinh nghiệm trận mạc, Lý Trí Thắng tin mục tiêu đang bị ngắm bắn có giá trị cao, bèn hạ lệnh tập trung bắn phá mục tiêu trong khi bộ binh cố sức cản chân thân binh.

Con thuyền lớn trúng đạn tơi tả, nửa thân thuyền chìm giữa dòng. Mấy thuyền khác xúm lại cứu người trên thuyền lớn. Lý Trí Thắng tận dụng cơ hội ấy để trút đạn, khiến con thuyền lớn chìm hẳn, vài thuyền khác cũng ngập nước sắp chìm.

Thân binh đang hồi giao chiến với quân Ninh Hải bỗng nghe tin Nguyễn Ninh vương tử trận liền tan vỡ, mạnh ai nấy chạy. Lý Trí Thắng không truy kích. Khai thác tù binh tại chỗ, họ đều khai Nguyễn Ninh vương và sứ tướng ở trên thuyền lớn. Lý Trí Thắng bán tín bán nghi, song vẫn sai quân dùng thuyền nhỏ chèo ra vớt xác những người thiệt mạng trên thuyền chìm.

Thân binh từ bên kia bờ sông chèo thuyền ngược trở lại, có ý ngăn cản. Bấy giờ Lý Trí Thắng mới tin rằng quân Ninh Hải vừa trừ bỏ được Nguyễn Ninh vương, bèn loan tin cho ba quân. Quân sĩ Ninh Hải mặc mưa, mặc nước sông chảy xiết, hè nhau chèo thuyền ra giành xác.

Mấy chục con thuyền lớn nhỏ giao chiến trong cơn mưa quanh chỗ thuyền lớn vừa chìm. Sau cùng, binh sĩ Ninh Hải vớt được hơn ba mươi xác người đem lên bờ cho tù binh nhận dạng. Quân dưới sông tự động tan rã.

Nguyễn Ninh vương cùng sứ tướng trúng đạn thần công bị thương nặng, chết đuối dưới dòng sông Nhuệ. Lý Trí Thắng mừng hơn bắt được số vàng bạc chiếm được trước đó, vội vàng sai quân tìm áo quan đưa thi thể Nguyễn Ninh vương và Sứ tướng Đông Phù Liệt về báo công với Bàn Phù Sếnh. Bàn Phù Sếnh ban đầu không tin, phải đến khi áo quan của hai người đứng đầu sứ quân đưa về đến nơi cho hàng binh nhận mặt, ông ta mới tin là thật.

Quân sĩ báo với Nguyễn Từ Minh rằng ba quân Thánh Dực đang hò reo ngoài lũy và đưa đến hai cỗ áo quan, bảo tướng sĩ Đông Phù Liệt ra nhận xác. Nguyễn Từ Minh sợ trúng kế nên không chịu sai thuộc hạ ra nhận mặt. Mãi đến khi kẻ dưới bẩm báo thân binh theo hầu Nguyễn Ninh vương đã tan chạy hết lượt thì Nguyễn Từ Minh mới thân chinh ra xem rồi òa khóc.

Tin tức Nguyễn Ninh vương, Sứ tướng Đông Phù Liệt và Hữu phó sứ tử trận lan nhanh hơn gió.

Binh bại như núi đổ.

Ba quân trấn giữ căn cứ Đông Phù Liệt trở nên nao núng, chẳng còn lòng dạ nào mà cầm khí giới.

Nguyễn Từ Minh xin hàng nhưng đề nghị Bàn Phù Sếnh để ba quân Đông Phù Liệt đeo tang Nguyễn Ninh vương và sứ tướng bảy ngày.

Bàn Phù Sếnh hạ lệnh lui binh mười dặm.

An táng Nguyễn Ninh vương xong, Nguyễn Từ Minh hạ lệnh ba quân ai ở đâu thì ở đấy, hạ khí giới. Bản thân Nguyễn Từ Minh cùng một số thuộc tướng đầu chít khăn tang, tự trói mình đến trước quân doanh Thánh Dực để nộp mình. Bàn Phù Sếnh ra đón, cởi trói và đưa Nguyễn Từ Minh cùng thuộc tướng về chỉ huy sở Yên Bình.

Hôm ấy nhằm ngày 28 tháng 5.

Lý Trí Thắng giữ quyền phó chỉ huy, đem binh mã vào căn cứ Đông Phù Liệt chiếm giữ các kho lương thảo, ban bố Thiết quân luật, cấm trại binh sĩ Đông Phù Liệt và cho phép dân chúng để tang Nguyễn Ninh vương.

Sứ quân Đông Phù Liệt tan rã là chuyện sớm muộn, song sự việc xảy ra sớm hơn dự định khiến cả Chương cũng bất ngờ. Quân Thiên Đức làm chủ Đông Phù Liệt khiến Ngô Thiên Sách và Tô Trung Từ lo lắng hơn cả, đặc biệt là Tô Trung Từ.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free