(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 565: Chui đầu vào rọ?
Thành Sơn Tây lúc này đang bị vây hãm từ phía Bắc và Đông, trong khi đó, ở phía Nam, Phùng Hiền đã rút quân về huyện Tích Lịch, dùng nhánh sông này làm giới tuyến tạm thời chống lại Lý Mẫn. Sau lưng Phùng Hiền, Đàm Quán và Đinh Dương liên tục quấy phá.
Trước đó, cự phú Quan Thiện ở Sài Sơn đã dốc toàn bộ gia tài chiêu mộ hơn 700 tráng đinh trong vùng, giao cho trưởng tử Quan Thanh Liêm dẫn đi hỗ trợ Phùng Hiền. Quan Thiện không tiếc tiền của để đầu tư vào canh bạc mà theo ông, chắc chắn sẽ thắng lợi mười phần. Hai người con trai của Quan Thiện đều đã theo phò Vạn Thắng Vương, trong đó trưởng tử được giao trọng trách giữ gìn an ninh trong vùng. Còn cô con gái út Quan Lam Giang sớm tối hầu cận, nay đã trở thành người của Vạn Thắng Vương dù chưa chính danh. Quan Thiện tin rằng tương lai họ Quan sẽ vô cùng hiển hách, con gái ông nhất định sẽ được ân sủng. Việc họ Quan dốc tài lực hỗ trợ quân đội lúc này, dù không thực sự cần thiết, chắc chắn sẽ được ghi nhận công lao. Nhờ vậy, con gái út nhà họ Quan cũng được tiếng thơm lây. Thế nên, trước khi Lý Mẫn sai quân cướp phá, bắt bớ tại các làng mạc trong huyện Hát, Quan Thiện đã mang lương thảo giấu trên Bạch Vân am rồi dẫn gia quyến, gia nhân chạy một mạch về thành Sơn Tây. Dân làng Sài, nghe theo lời khuyên của Quan Thiện, cũng bồng bế nhau chạy sang huyện Tích Lịch lánh nạn hết thảy. Chưa nói đến công lao ủng hộ ba quân, chỉ riêng việc khuyên dân làng Sài chạy về phía Sơn Tây cũng đủ để Quan Thiện được xét công ban thưởng.
Thương nhân có tầm nhìn xa hơn người thường bởi họ có cơ hội giao du rộng rãi, đi nhiều nơi, đến nhiều chốn. Các thương nhân ở La Thành, Đông Phù Liệt hay Đỗ Động Giang đều ủng hộ các sứ quân bản địa theo cách này hay cách khác. Cũng có những kẻ khôn ngoan "đi hai hàng", ngấm ngầm cung cấp tin tình báo cho Thiên Đức nhằm tìm đường thoát thân. Có thể nói, sự nghiệp của một thương nhân phần nào gắn liền với số phận của một sứ quân.
Phùng Hiền bố trí Quan Thanh Liêm cùng các tráng đinh đảm nhiệm công tác hậu cần. Một số tráng đinh nhanh nhẹn, hoạt bát được tuyển mộ vào quân tế tác trực thuộc Sư đoàn Sơn Tây.
Nói về cánh quân của Yết Kiêu, sau thời gian ngắn quấy phá, quả nhiên hắn phải điều một đạo thủy quân từ sông Hát tấn công cầm chừng Dương Trường Huệ, vừa để giảm áp lực cho thành Sơn Tây, vừa không cho Dương Trường Huệ phong tỏa Xích Giang. Dương Trường Huệ phần nào đã đạt được ý đồ, nhưng thời tiết nắng mưa thất thường. Yết Kiêu cứ nhằm lúc mưa giông kéo thủy quân đến pháo kích rồi lại rút chạy, khiến Dương Trường Huệ dù muốn cũng không thể tổ chức đánh lớn. Nắm bắt được tình hình, Dương Trường Huệ liền triệu tập thuộc hạ bàn kế sách. Hắn quyết định dồn thủy quân Thiên Đức về sông Hát, sau đó phối hợp với Lý Mẫn – một kẻ chặn đầu, người khóa đuôi, cùng với quân La Thành trấn giữ hai bờ sông Hát để đánh vào sườn. Dương Trường Huệ cho rằng, chỉ có cách vây chặt tứ phía mới trừ khử được "đám ruồi nhặng" này.
Để thực hiện kế sách, Dương Trường Huệ dốc sức truy đuổi Yết Kiêu về gần sông Hát, rồi cho tách một số thuyền nhỏ đổ hơn một nghìn quân lên bờ. Trần Bá Tiên, từng là môn khách của Đông Chinh Vương, cùng hàng chục kẻ thông thạo đường sá, dẫn đường cho đạo quân dưới quyền Phàn Tiếp – bộ tướng của Dương Trường Huệ – bí mật tiến về huyện Hát phối hợp với cánh quân của Lý Mẫn. Phàn Tiếp cho binh sĩ đổi sang chiến y quân Sơn Tây cũ, bởi chiến y quân Thiên Đức không kịp may do thiếu vải màu xanh sậm. Trần Bá Tiên dẫn Phàn Tiếp tránh xa các làng mạc, ban ngày chia nhau ẩn náu, ban đêm ngậm tăm mà đi.
Trong hàng vạn thủy quân Đại Vũ quay về điểm tập kết, việc thiếu hụt một nghìn quân thật khó để tế tác Thiên Đức đoán biết. Tuy nhiên, đội quân của Phàn Tiếp bị lộ theo cách chẳng ai có thể ngờ đến.
Số là, Quan Thanh Liêm vốn là dân Hát huyện, thông thạo đường đi lối lại, nên Phùng Hiền đã cử ông cùng một số tráng đinh do Quan gia tuyển mộ làm quân tế tác. Quan Thanh Liêm phân mỗi tổ ba người, đảm nhiệm một khu vực nhất định để nắm bắt di biến động của quân La Thành. Bên cạnh đó, Phùng Hiền cũng giao nhiệm vụ cho nhóm Quan Thanh Liêm tìm kiếm, phát hiện gián điệp của đối phương dò la tin tức ở Tích Lịch. Quan Thanh Liêm cùng thuộc hạ mang theo lương khô, ăn bờ ngủ bụi như những bóng ma. Một hôm, thuộc hạ báo lại với Quan Thanh Liêm một chuyện hết sức lạ, ấy là ven một khoảng rừng thưa có hàng trăm đống phân người vẫn còn mới nguyên!
Nhắc đến việc người dân phóng uế bừa bãi thì trước đây chẳng lạ. Họ cứ thế mà giải quyết nhu cầu cá nhân bất cứ đâu, nhưng thường là bụi rậm ven đường hoặc bờ mương, bờ ruộng, và cũng chẳng thể cùng lúc phóng uế số lượng lớn đến vậy. Thiên Đức mới tiếp quản Sơn Tây được một năm, quân sĩ ra sức tuyên truyền cho dân chúng không nên phóng uế bừa bãi, bởi phân người ủ tro bón ruộng rất tốt, chưa kể còn có thể bán được! Kể từ đó, ngay cả phân động vật như trâu bò cũng ít còn thấy. Còn nếu dân chúng tụ tập đông, chạy nạn, các cô gái Thần Vũ từng khuyến cáo bà con nên đào hố, phóng uế xong thì lấp lại. Bởi lẽ, gián điệp sẽ dựa theo phân người mà truy vết, khiến họ hết đường chạy.
Quan Thanh Liêm lò dò đến tận nơi để mục sở thị, rõ ràng có hàng trăm bãi phân người rải rác. Ngoài ra, ông còn phát hiện thêm dấu tích cành cây bị bẻ lót chỗ nằm, vỏ gói bánh vương vãi khắp nơi, nhưng lại không thấy dấu vết của bếp lò. Quan Thanh Liêm lập tức nghĩ đến toán binh La Thành đang âm thầm luồn rừng mai phục ở đâu đó, nên chú tâm tìm kiếm. Tại một quãng đường đất ở phía Đông khu rừng thưa, Quan Thanh Liêm phát hiện dấu chân dính bùn của hàng trăm người để lại. Suy tính kỹ lưỡng, Quan Thanh Liêm lần theo dấu vết, sai hai thuộc hạ đi ngược về hướng Xích Giang. Sau cả ngày trời ngược xuôi, các toán tế tác dưới quyền Quan Thanh Liêm đều khẳng định có một đạo binh lớn từ hướng Xích Giang đang tiến về phía Tây.
Những dấu vết để lại ngoằn ngoèo, cho thấy chủ ý tránh xa làng mạc. Phùng Hiền nhận tin báo về còn đang băn khoăn, thì Lý An lập tức nhận ra vấn đề.
- Thủy quân của chúng ta đang đóng ở khu vực ngã ba sông Hát, nhằm đảm bảo đường tiếp tế từ Vĩnh Yên và Siêu Loại. Những dấu vết như lời cậu Liêm nói không phải do quân ta, càng không thể là của đám Lý Mẫn. Vài hôm trước, bọn Dương Trường Huệ có truy kích thủy quân của ta, nhưng nửa đường lại thu binh chưa rõ nguyên do. Ta e rằng bọn chúng muốn vây bắt Yết Kiêu.
Phùng Hiền đăm đăm nhìn vào họa đồ, rồi nói:
- Nhưng Yết Kiêu có thể lui quân về phía hạ lưu sông Xích cơ chứ.
- Cậu quên Lý Mẫn vẫn kiểm soát một bên bờ Xích Giang ư? Ông ta có thể đưa một toán binh và khinh thuyền chặn đường, ép Yết Kiêu phải lui vào sông Hát để hội binh với ta ở phụ lưu sông Tích Lịch. Chưa kể, Dương Trường Huệ có thể chủ động đóng quân chặn ngã ba sông.
Lý An gõ ngón tay xuống họa đồ, rồi nói tiếp:
- Nếu chúng đặt một toán binh mã ở vị trí này, ngăn không cho Yết Kiêu rút về nhánh Tích Lịch mà buộc phải rẽ vào nhánh Hát Giang, đó sẽ là tử lộ. Bị vây tứ phía, nếu tử chiến thì… quân địch mất ba, quân ta mất hết.
- Vậy… vậy phải làm sao đây?
Lý An nhếch môi cười khinh bỉ, đáp:
- Xem ra bọn Đại Vũ coi thường chúng ta quá mức rồi. Chúng mưu tính vậy, nhưng chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Gậy ông đập lưng ông thì thế cờ sẽ lật ngược đấy.
- Xin thầy nói rõ hơn ạ.
Lý An chậm rãi giảng giải cho Phùng Hiền:
- Dưới quyền Yết Kiêu có Cao Mộc Viễn, lão già ấy không phải hạng vừa đâu. Từ lúc Yết Kiêu mất thủy trại, lại rút về ngã ba sông mà cứ cố tình neo chiến thuyền ở đầu nguồn Hát Giang. Nhìn qua thì tưởng Yết Kiêu đóng ở đó để phòng thủy quân La Thành hoặc Dương Trường Huệ vây phủ Sơn Tây, nhưng không phải. Ban đầu ta lấy làm lạ, có hỏi Cao Mộc Viễn, nhưng lão già ấy chỉ tủm tỉm cười vẻ bí mật, bảo rằng "nói trước sợ bước không qua".
Phùng Hiền băn khoăn:
- Liệu ông ta có bẩm báo ý đồ với Vương Thượng không, thưa thầy?
Lý An chỉ vào khu vực thành Ốc, nói:
- Quân của Vương Chí Linh vẫn đóng ở đây. Nửa tháng trước có thêm quân Kinh Môn của Đặng Sỹ Nghị, và lực lượng pháo binh chủ lực vẫn im hơi lặng tiếng. Đại Vương hạ lệnh án binh bất động cho đạo quân này là muốn chờ thời cơ. Bên Vĩnh Yên cũng chẳng thấy động tĩnh gì, cậu nghĩ sao?
- Phải chăng Vương Thượng muốn Dương Trường Huệ tiến sâu thêm ạ?
Lý An vỗ tay đánh đốp một cái, cười khà khà nói:
- Nếu gã họ Dương ngây thơ, e rằng đường về phương Bắc chẳng còn. Vương Chí Linh, Đặng Sĩ Nghị và Phạm Bạch Hổ là những quân cờ trong tay áo của Đại Vương. Ta cũng đang chờ xem ngài ấy sẽ dùng thế nào.
Phùng Hiền nói:
- Nếu là con, con sẽ vượt sông đánh sang La Thành.
Lý An khẽ lắc đầu:
- Triệu Quang Phục đảm nhiệm việc ấy. Ta nghĩ… Đại Vương sẽ tương kế tựu kế để Dương Trường Huệ hăm hở dồn Yết Kiêu vào tử lộ. Khi đó, Phạm Bạch Hổ, con hổ bị nhốt trong cũi, sẽ có dịp tung hoành. Cậu nghĩ sao nếu sông Hát bị khóa?
Phùng Hiền ngẫm nghĩ, rồi đáp:
- Nếu mắc mưu, con vẫn còn đường chạy sang La Thành.
Lý An phì cười:
- Cá lên cạn ắt cá sẽ ươn.
Lý An rít một hơi thuốc lào, nhả khói, đôi mắt ông lim dim tận hưởng. Nhấp xong chén trà, Lý An thong thả hỏi Phùng Hiền:
- Cậu có thắc mắc cớ sao Đại Vương lại để Triệu Trung trấn thành Sơn Tây mà không phải là cậu không?
- Dạ thưa thầy… con không được biết.
Lý An hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn xa xăm không vội trả lời. Đoạn, ông nở một nụ cười rất lạ:
- Đoàn Kính Chí dùng người Vạn Xuân đánh người Vạn Xuân, thì Đại Vương dùng người phương Bắc đánh với người phương Bắc. Triệu Trung có thù với quân Đại Vũ. Đại Vương đã bắn một mũi tên trúng nhiều đích.
Phùng Hiền tròn mắt, mãi sau mới cười hắt ra một tiếng, vẻ khổ sở:
- Vương Thượng mới ba mươi mà thâm sâu khó lường đến vậy. Triệu Trung có đánh chết bỏ mình cũng vẫn mang ơn Vương Thượng.
Lý An gật gù, tặc lưỡi:
- Triệu Trung mà ra tay, sau này sứ giả Đại Vũ đến hạch tội, Đại Vương cứ việc giả ngây giả ngô. Ngài ấy đã tính đến bước đó rồi, còn chúng ta mới đang tính đến đối sách trước mắt.
Phùng Hiền chợt hỏi:
- Sắp đến hạn cống nạp cho phương Bắc, theo thầy thì… Vương Thượng có chịu nộp không ạ?
Lý An lắc đầu:
- Ta chắc chắn Đại Vương sẽ không cống nạp, nhưng… lấy cớ gì để thoái thác thì ta không biết. Đại Vương từng nói, muốn biến Vạn Xuân thành dân tộc chiến binh. Và… đó! Chúng ta đã làm chủ Hoan Châu và Vũ Gia vô cùng dễ dàng.
- Dạ, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì ạ?
Lý An thản nhiên nói:
- Báo quân tình về các nơi, rồi cứ ở đây chịu trận. Ta được phái đến đây chính là để rèn giũa cậu, để cậu không tức khí mà hành động vọng động.
Phùng Hiền than thở:
- Thầy đến con mừng, nhưng hộ tống thầy toàn nữ nhân, chả lẽ Vương Thượng thực sự muốn nữ nhân Thần Vũ lấy trai Sơn Tây ư?
Lý An cười ha hả nói:
- Lệnh ông không bằng cồng bà! Cậu xem thử đã có bao nhiêu tướng sĩ dưới quyền ta đề đạt nguyện vọng lấy vợ Thiên Đức nào?
Phùng Hiền tặc lưỡi, không hiểu cớ sao đám binh sĩ Sơn Tây dưới quyền mình lại bày tỏ ý nguyện rằng nay mai đuổi xong giặc, xin được thành thân với đàn bà con gái Thiên Đức? Sơn Tây nào thiếu nữ nhân, và họ đâu kém phần tài sắc?
Bản thảo này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin được lưu giữ cẩn trọng.