Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 556: Thiên tượng có sự lạ

Quá nửa đêm, Chương sốt cao, toàn thân nóng như lửa đốt nhưng miệng không ngừng kêu lạnh. Bốn người vợ của anh, trong đó có Triệu Nhã Lâm và Quan Lam Giang, túc trực bên cạnh. Dù đã được dặn dò kỹ lưỡng, ai nấy đều không khỏi lo lắng vì Chương vốn chưa từng mắc bạo bệnh bao giờ. Thấy Chương luôn miệng kêu lạnh, bốn nàng vợ thay phiên nhau nằm cạnh ủ ấm cho anh. Quan Lam Giang ngồi bên giường, chốc chốc lại bắt mạch kiểm tra.

Duệ đã phái người đi mời Thần y Tuệ Tĩnh từ chiều; nếu nhanh, có lẽ chỉ chừng một canh giờ nữa là Thần y sẽ tới nơi.

Ngoài điện Hưng Quốc, các lão tướng và văn quan đại thần đều có mặt, đứng ngồi không yên, chốc chốc lại hỏi quân thị vệ tình hình. Nguyễn Bình Khiêm, vị thầy tướng số hiện là người đứng đầu Khâm Thiên Giám, không ngừng trấn an mọi người:

— Chỉ còn một tuần nữa là sang năm mới, Đại Vương sẽ bước vào ngưỡng “Tam thập nhi lập”, chuyển mình từ vương một cõi thành vua của một nước, xin chư vị đừng quá lo lắng. Đại Vương đang gánh vác trọng trách lớn, từ giờ cho đến quá giờ Ngọ ngày mai, không ai được vào diện kiến. Chư vị cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.

Bỗng nghe ngoài cửa điện ồn ào, một nữ thị vệ hớt hải chạy vào bẩm báo với Nguyễn Bình Khiêm:

— Thưa Chưởng quan! Ngài mau ra xem, trên trời có hiện tượng lạ!

Mấy chục người ùa ra sân điện, ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đêm. Một luồng sáng rực từ hướng Tây Nam xuất hiện, chia bầu trời thành hai nửa. Nguyễn Bình Khiêm thốt lên:

— Sao chổi! Sao chổi!

Sao chổi với cái đuôi dài vắt ngang bầu trời, tất cả những người đứng xem đều yên lặng dõi theo.

— Sao chổi bay về hướng kinh sư! — Nguyễn Bình Khiêm reo lên. — Điềm báo thay đổi triều đại đã đến rồi! Vạn Thắng vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Trong quan niệm của người Vạn Xuân, sao chổi xuất hiện báo hiệu tai ương, dịch bệnh và đại loạn sắp xảy đến. Các văn quan đại thần thấy Nguyễn Bình Khiêm quay về hướng Tây Bắc, nơi Chương đang nghỉ dưỡng, quỳ sụp xuống vái lạy nên cũng làm theo, nhất loạt hô vạn tuế, mặc dù trong lòng vẫn còn hoang mang tột độ. Vái vọng xong, tất cả lục tục kéo nhau vào điện. Đoán biết mọi người vẫn còn chưa rõ sự tình, Nguyễn Bình Khiêm bèn nói:

— Thưa chư vị! Nửa đêm bầu trời sáng như ban ngày do sao chổi xuất hiện. Sao chổi bay về hướng kinh sư dự báo đại họa sắp giáng xuống đầu quan quân ở đó. Trưa mai, giữa ban ngày, mặt trời sẽ bị mặt trăng che khuất một nửa. Chỉ trong vòng sáu canh giờ mà thiên tượng liên tục xảy ra hai sự lạ đến vậy. Đó chính là điềm báo Vạn Xuân đổi chủ, thiên hạ từ nay thực sự thuộc về nhà Mạc.

Thần y Tuệ Tĩnh đã đến nơi, Phạm Tu mời ông vào điện cùng chờ với mọi người, vì có lệnh tạm thời cấm tiếp kiến.

Sáng hôm sau, Chương vẫn sốt cao, toàn thân ê ẩm, nặng trịch như thể có núi Thái Sơn đè lên. Thiên Bình lo lắng, muốn dùng đan dược của Minh Không Đại sư, nhưng Chương nhất quyết bảo phải chờ qua giờ Ngọ.

Chương thở khó nhọc, nắm lấy cổ tay Thiên Bình dặn dò:

— Hiện tượng mặt trời bị che khuất không có gì đáng sợ cả! Đó chỉ là nhật thực mà thôi. Theo báo cáo của Khâm Thiên Giám, đối chiếu với sách cổ của Khuông Vạn Thái sư, rất có thể trưa nay sẽ diễn ra nhật thực toàn phần, chính là việc mặt trời bị che khuất hoàn toàn, khiến trời đất tối tăm, gà bay chó chạy. Em đừng sợ, chuyện đó chỉ xảy ra trong khoảng nửa tuần trà mà thôi.

Đoạn Chương quay sang Duệ:

— Việc anh mắc bạo bệnh lúc này chỉ là ngẫu nhiên, đã đến lúc em phải tận dụng thiên tượng trăm năm có một này để biến nó thành lợi thế cho chúng ta. Hãy tung tin đồn rằng La Thành sẽ đổi chủ, bằng mọi cách phải làm thật khéo léo.

Duệ không muốn rời đi, nhưng Chương gắng gượng nói thêm vài lời, Duệ đành gạt nước mắt, sai thuộc hạ triệu tập các Bộ trưởng họp khẩn tại điện Hưng Quốc vào cuối ngày.

Đến giữa giờ Tỵ, bầu trời bắt đầu có những chuyển biến lạ. Giờ Ngọ ba khắc, nhật thực bắt đầu diễn ra, bầu trời tối dần, và chẳng bao lâu sau đó, nhật thực toàn phần xảy ra, màn đêm bao phủ khắp Vạn Xuân. Nơi nơi chó sủa inh ỏi, gà gáy te te.

Nguyễn Bình Khiêm dựng đàn tế với chín mươi chín ngọn đèn. Phạm Tu vận lễ phục, đứng đầu bách quan quỳ lạy tạ ơn trời đất.

Cũng trong khoảng thời gian này, Chương lên cơn sốt mê man. Quan Lam Giang vội lấy một viên Hoàn Hồn Đan cho Chương uống. Thuốc ngấm khiến Chương đổ mồ hôi như tắm. Thiên Bình ngồi bên cạnh, dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau sạch mồ hôi cho anh. Nàng hỏi Quan Lam Giang:

— Tại sao mồ hôi của Đại Vương lại có màu đục như thế này?

Quan Lam Giang liền thưa: — Minh Không Đại sư có giảng giải cho thiếp biết rằng, trong đan dược có vài loại dược liệu giúp thanh lọc cơ thể. Thời gian qua, Đại Vương vi hành bên phủ Tế Giang, gặp nhiều chuyện lạ, khiến khí âm thịnh. Đan dược này sẽ giúp Đại Vương cân bằng âm dương, tẩy uế đó ạ.

— Nếu công hiệu thần kỳ như vậy, ắt phải nhờ Đại sư làm thêm mới được.

Quan Lam Giang ngập ngừng giãi bày: — Thiếp đã hỏi rồi ạ. Đại sư nói rằng có một loại thảo dược quý hiếm mọc trên núi, trăm năm mới trổ hoa một lần và chỉ đủ làm chừng ấy để dâng lên Đại Vương. Thảo dược ấy là kết tinh của trời đất, tính dương rất mạnh nên… nên…

Thiên Bình giục giã, Quan Lam Giang liền thưa: — Sau khi uống thuốc một ngày một đêm, Đại Vương sẽ ngủ li bì.

Thiên Bình thở phào, rồi hỏi: — Như vậy còn điều gì khiến em băn khoăn nữa sao?

— Dạ… vì dương khí quá mạnh, ngay khi Đại Vương vừa tỉnh phải lập tức dùng khí âm để trung hòa. Nếu không, sau này tính khí của Đại Vương sẽ trở nên nóng giận thất thường.

— Bằng cách nào? Thiếp không muốn Đại Vương thay đổi tính khí như thế đâu.

— Dạ… hiến trinh nữ cho ngài ấy!

Thiên Bình giật mình: — Cái gì? Em nói sao?

— Trưa mai Đại Vương sẽ hồi tỉnh, nhưng thần trí lúc ấy vẫn còn mơ hồ, cần phải có trinh nữ giúp ngài hạ hỏa. Thưa Hoàng hậu, chuyện này Minh Không Đại sư từng nói với Phạm lão gia và Lý lão gia rồi. Thiếp có ghi chép l��i đây ạ.

Thiên Bình nhăn mặt: — Sao hai ông ấy không nói gì với thiếp nhỉ?

Quan Lam Giang cúi đầu lặng im.

Thiên Bình tổ chức họp gia đình một cách gọn lẹ, sau đó mới gặp Phạm Tu. Tính toán đâu vào đấy xong xuôi, nàng thay y phục, rồi triệu Quan Lam Giang đến thư phòng của Chương và hỏi:

— Em còn là trinh nữ phải không?

Đối mặt với câu hỏi trực diện của Thiên Bình, Quan Lam Giang lí nhí đáp lại: — Thiếp ở đây để Hoàng hậu phân phó.

— Vậy em muốn ta ban thưởng gì? Cứ nói đi.

Quan Lam Giang bỗng quỳ xuống, thưa rằng: — Phận làm bề tôi, chỉ cần Hoàng hậu muốn, thiếp sẽ làm, đó là chức phận của thiếp. Thiếp không dám nhận ban thưởng.

— Vậy làm phi tần của Đại Vương thì sao?

— Muôn tâu Hoàng hậu, được phục vụ Đại Vương, Hoàng hậu và các phi tần đã là vinh dự của dòng họ Quan rồi. Thiếp chưa từng nghĩ đến việc ấy.

Thiên Bình khẽ thở dài, kéo Quan Lam Giang đứng dậy, vén mấy sợi tóc lưa thưa đang che mặt cô gái.

— Chuyện nạp phi ta không có quyền quyết định. Nay Đại Vương cần đến em gắng sức, em không nề hà, ta ghi nhận công lao đó. Ta chỉ muốn nhắc em một điều: nếu sau này lợi dụng thân phận bao che cho người nhà làm chuyện có hại cho nước, thì đừng trách ta sắt đá, nghe không?

— Bẩm Hoàng hậu, thiếp là người hành y cứu người, thiếp sẽ luôn ghi nhớ điều ấy, tuyệt không có ý khác.

Thiên Bình nhìn Quan Lam Giang bằng ánh mắt trìu mến, nàng dặn: — Thôi em nghỉ ngơi, chợp mắt một lát đi.

Quan Lam Giang lui ra đến cửa, bỗng quay lại ngập ngừng hỏi: — Bẩm Hoàng hậu, nếu… nếu thiếp… dạ… sẽ dễ cấn thai lắm ạ. Thiếp… thiếp có nên ngừa… ngừa không ạ?

Thiên Bình tròn mắt ngạc nhiên rồi mỉm cười: — Đó là tin vui, ta có thêm con là hỉ sự chứ sao.

— Chị… chị Lâm cũng… cũng đã cấn thai ạ!

— Hả? Bao giờ?

— Dạ… đêm qua thiếp kiểm tra mạch cho chị ấy, mạch chưa rõ nên cần theo dõi thêm. Khi nào dám chắc, chị Lâm mới dám trình lên Hoàng hậu ạ.

Thiên Bình cười: — Được rồi, đó cũng là tin vui. Các em đã hi sinh cho đại cuộc nhiều rồi, cũng đến lúc nghĩ cho bản thân mình. Em về nghỉ đi.

Còn lại một mình trong thư phòng, Thiên Bình trầm ngâm suy tư không biết là bao lâu, mãi đến khi thị vệ đứng bên ngoài báo tin rằng Chương đang mê sảng, nói những lời khó hiểu, Thiên Bình mới vội vàng rời đi.

Cuối năm trời lạnh như vậy nhưng trong cơn mê sảng, Chương liên tục than nóng bức. Mấy cô vợ hì hục cởi y phục cho anh, chỉ để lại mỗi chiếc quần cộc. Mê sảng một hồi, thân nhiệt Chương hạ dần, anh thở đều và nằm thiêm thiếp trên giường.

— Lâu lắm rồi mới thấy chàng nhắc đến phụ mẫu. — Thiên Bình khẽ thở dài. — Quanh năm lo cho người khác, trước khi ngủ bao giờ chàng cũng nhìn lên trời, thảng hoặc lại bảo có khi em gái chàng đã thành thân.

Nhã Lâm thay ca túc trực để mọi người tản ra tìm chỗ ngả lưng, riêng Duệ phải điều hành cuộc họp mãi đến gần nửa đêm. Sau cuộc họp, tin đồn có chủ đích bắt đầu được lan truyền trong quân thông qua một nghị quyết của đảng do chính Chủ tịch Thiên Bình ký. Bên cạnh đó, tin tức về nhật thực toàn phần, rằng mặt trời cũ thay bằng mặt trời mới là điềm báo vương triều Mạc sẽ hoàn toàn thay thế vương triều Lý, cũng được lan truyền một cách nhất quán thông qua các hội như Hội Nông dân, Hội Phụ nữ, Hội Phụ lão. Các cơ quan thuộc Chính phủ Vạn Xuân như Bộ Giáo dục, Bộ Văn hóa, Bộ Thông tin không tham gia trực tiếp truyền tải tin đồn. Thay vào đó, các nhân sĩ, giáo viên sẽ lý giải vì sao vương triều Lý đã đến hồi cáo chung. Một điều quan trọng hơn nữa, Duệ còn dùng những người có uy tín tại các địa phương khơi mào chỉ trích Trữ quân dung túng Tô Trung Từ và đám tay sai, cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả tổ.

Chương dần hồi tỉnh nhưng thần trí vẫn còn rất mơ màng. Anh không nhận ra người vừa trao đời con gái giúp anh hạ hỏa, cân bằng âm dương là Quan Lam Giang, mà luôn miệng gọi tên Thiên Bình. Những giọt nước mắt lăn trên gò má Quan Lam Giang, chẳng biết vì hạnh phúc hay vì tổn thương. Hạ hỏa xong, Chương lại tiếp tục ngủ li bì thêm một ngày một đêm. Thân nhiệt của anh đã trở lại bình thường và không còn nói mớ nữa.

Thiên Bình cùng các nàng khác lựa lời an ủi Quan Lam Giang nhằm bù đắp phần nào thiệt thòi về cả tinh thần lẫn thể xác mà cô vừa phải trải qua.

Tại sao Minh Không Đại sư khuyên Chương dùng đan dược nhưng lại không nói hết tác dụng phụ với anh?

Chuyện đó hồi sau sẽ rõ.

Phiên bản văn bản này thuộc toàn quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free