(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 555: Vị khách không mời
Đúng như dự tính ban đầu, các lão tướng lĩnh đã soạn thảo một kế hoạch tấn công các sứ quân cùng lúc khá tỉ mỉ. Mục tiêu chính là châu Đại Hoàng cũ; việc nghi binh sẽ do Bàn Phù Sếnh và Phùng Hiền đảm nhiệm, tấn công La thành từ hai hướng Bắc và Tây. Đồng thời, cánh quân của Trương Văn Long, Hoàng Ngưu, Phạm Sáng đang ở Sơn Nam Hạ sẽ có nhiệm vụ nghi binh quân Trường Châu trước khi tung ra đòn quyết định. Thời gian dự kiến diễn ra chiến dịch là ba tháng, huy động ba vạn quân chính quy và khoảng hai vạn quân địa phương, dân binh. Trong trường hợp tình hình chiến trường thuận lợi, Sếnh và Phùng Hiền sẽ nhận được sự hỗ trợ của Phạm Cự Lượng, bao vây ba mặt và tiêu diệt sứ quân tại La thành.
Song người tính chẳng bằng trời tính.
Giữa tháng Chạp, càng gần Tết, trời càng thêm lạnh giá.
Chỉ còn vài ngày nữa là 23 tháng Chạp, Chương đang hí hoáy ghi chép việc ban thưởng trong quân như mọi năm thì một thị vệ vội vã vào bẩm báo, nói rằng bên ngoài cổng điện có một vị sư già muốn yết kiến Vạn Thắng Vương. Chương dừng bút, ngẩng lên hỏi:
– Thiền sư Sùng Phạm ư? Mời vào, mời vào.
Thị vệ thưa:
– Dạ không ạ! Vị đại sư đó tự giới thiệu là Nguyễn Minh Không đến từ châu Đại Hoàng cũ. Ông ấy nói từng có duyên giao hữu với Lý Thái sư hồi còn ở thành Sơn Tây ạ.
– Nguyễn Minh Không à? Ta chưa từng nghe tên người này. Ông ấy già lắm hả?
– Dạ, tuổi cũng phải ngoài lục tu��n ạ. Trông ông ấy khắc khổ lắm.
Chương gật gù:
– Ông ấy không ngại đường sá xa xôi đến tận đây, già cả như vậy ắt thông tuệ nhiều lẽ. Có lẽ ông ta còn biết cả Thiền sư Sùng Phạm và Khuông Vạn Thái sư nữa. Mời ông ấy vào điện.
Thị vệ quay trở ra, được vài bước Chương gọi giật lại, hỏi:
– Ông ấy quen Lý Thái sư?
– Dạ, ông ấy nói như vậy ạ.
– Vậy chờ một tí, để ta thay y phục ra đón.
Nhã Lâm đem y phục cho Chương thay, là một bộ thường phục. Nàng hỏi:
– Sao Đại Vương phải đích thân ra mời ạ?
Chương cười:
– Ông ấy từ châu Đại Hoàng đến, ta cần kết giao với giới sư sãi địa phương. Thế thì tốt chứ sao.
– Vậy Đại Vương nên mặc y phục cho trang trọng, sao lại xuề xòa như vậy được? Phải tỏ rõ uy nghi cho họ mới phải.
Chương phẩy tay, gạt đi:
– Nắm được tăng sư là nắm được phần hồn của dân, em quên hả?
– Vậy để em mời Hoàng hậu ra tiếp cùng Đại Vương.
Chương tất tả chạy ra ngoài cổng điện, từ xa, anh trông thấy vị sư già có dáng vẻ khổ hạnh đứng cạnh cổng gác.
– Mời Minh Không Đại sư vào điện, Đại Vương đang chờ ạ.
Minh Không Đại sư nhìn Chương, ông chắp tay cúi đầu, nói rằng:
– Đại Vương! Xin ngài đừng trêu đùa bần tăng. Bần tăng tuy tuổi cao nhưng mắt vẫn còn tinh tường lắm.
Chương ngạc nhiên nhìn xuống y phục của mình một lượt. Minh Không Đại sư lại nói:
– Chiếc áo không làm nên thầy tu, khí chất đế vương nào có thể bị một bộ y phục che phủ được chứ?
Chương cười nói:
– Những đại sư ta từng gặp đều giống nhau ở một điểm: ấy là sự thông tuệ. Thật đáng để học hỏi. Mời Đại sư vào.
Minh Không Đại sư chắp hai tay, hơi cúi đầu:
– Bần tăng từ xa đến không có hẹn trước, lại được Đại Vương ra tận cổng đón, bần tăng lấy làm cảm động.
Chương và Thiên Bình ngồi đối diện với Minh Không Đại sư. Sau những câu chào hỏi xã giao, Minh Không Đại sư lấy ra một cái hộp gỗ rất nhỏ, từ hộp tỏa ra mùi thơm dễ chịu, rồi nói:
– Thưa Đại Vương, đây là món quà bần tăng dâng lên ngài, xin ngài vui lòng nhận cho.
Triệu Nhã Lâm nhận hộp gỗ, Minh Không Đại sư giải thích:
– Trong hộp này có ba viên Hoàn hồn đan do chính bần tăng luyện thành từ các loại dược liệu quý hiếm. Hoàn hồn đan chỉ dùng cho nam nhân lúc ốm đau bệnh tật, cần phục hồi sức khỏe mau chóng đó ạ.
Chương cảm tạ. Minh Không Đại sư lại lấy ra một hộp gỗ khác, có phần đơn sơ hơn rồi trình bày:
– Trong hộp này có năm viên Cửu hồn đan, dành cho nữ nhân bên cạnh Đại Vương. Đan dược này xem như thuốc bổ, có tác dụng đả thông kinh mạch, đặc biệt phù hợp với nữ nhân có luyện võ. Còn nếu nữ văn nhân dùng sẽ dễ bị ngứa ngáy do tác dụng của thuốc đó ạ.
Chương nhận cả hai món quà, anh tủm tỉm cười, hỏi Đại sư:
– Mong Đại sư bỏ qua nếu ta thất lễ, nhưng không quản đường sá xa xôi đến đây, hẳn ngài không chỉ để tặng ta những viên thuốc quý này. Nếu có điều gì, Đại sư cứ nói thẳng, nếu giúp được, ta xin sẵn lòng.
Minh Không Đại sư đứng dậy, chắp hai tay cung kính hỏi rằng:
– Đại Vương có thể cho phép bần tăng bắt mạch cho ngài chứ ạ?
Chương thoáng ngạc nhiên nhưng mau chóng đồng ý. Minh Không Đại sư bước đến bắt mạch cho Chương. Trở về chỗ cũ, Đại sư nói:
– Thưa Đại Vương, chừng dăm ba hôm nữa ngài sẽ lâm bệnh.
Thiên Bình vừa nghe vậy định đứng dậy nhưng bàn tay Chương đang đặt trên tay nàng khẽ bóp nhẹ một cái. Anh tươi cười mời Minh Không Đại sư giảng giải rõ hơn. Đại sư chậm rãi thưa:
– Mạch của Đại Vương không đều. Hẳn gần đây có nhiều điều khiến ngài phải lao tâm khổ tứ. Thưa Đại Vương, bần tăng biết ngài được trời Phật phù hộ, luôn nghĩ đến bách tính. Bần tăng mạo muội xin yết kiến, việc đầu tiên chính là dâng biệt dược giúp ngài mau hồi phục.
Chương nghe xong liền nói:
– Y thuật của Đại sư cao siêu như vậy, liệu có thể truyền dạy đôi chút cho các đại phu của ta được không?
– Bần tăng không dám nhận bản thân y thuật cao siêu.
Chương xem đó là sự ngầm đồng ý của Minh Không Đại sư bèn gọi Quan Lam Giang lại gần, dặn Lam Giang hãy học hỏi cách làm đan dược, bào chế ra một loại biệt dược tương tự để cấp phát cho binh sĩ, dù công dụng chỉ bằng vài phần thứ Đại sư làm ra cũng đã quý lắm rồi.
– Minh Không Đại sư! Ta đoán Đại sư đến Vạn Xuân hẳn còn có điều hệ trọng muốn tỏ bày. Mời Đại sư tự nhiên.
Minh Không Đại sư nói:
– Thưa Đại Vương, bần tăng bao năm quan sát thiên tượng, thấy rằng sắp tới đất trời đổi thay, ngày biến thành đêm, vật đổi sao dời, tai ương theo đó mà thi nhau kéo đến. Cũng bởi theo dõi sát sao thiên tượng, bần tăng mới dám đoán Đại Vương có thể gặp trọng bệnh. Thưa Đại Vương, ngài nối nghiệp vương triều Lý, lại có lòng khoan hòa, sự nghiệp lớn ắt sẽ thành công trong năm tới. Sức khỏe của Đại Vương gắn liền với vận mệnh non sông gấm vóc.
Chương tủm tỉm cười, nói với Đại sư:
– Minh Không Đại sư! Ta vẫn chưa nghe thấy lời thỉnh cầu nào cả.
– Bần tăng không thỉnh cầu cho bản thân, thưa Đại Vương. Nay mai ngài phát binh đánh Sứ quân Ngô Thiên Sách, cúi xin ngài giơ cao đánh khẽ. Bách tính Trường Châu vốn hiền lành, chăm chỉ, đều là những lương dân. Bần tăng thỉnh cầu Đại Vương đối xử khoan dung, độ lượng với dân Trường Châu như đã làm với bách tính Sơn Tây quy thuận.
Chương liền gật đầu, anh nói:
– Ta đồng ý với Đại sư. Bách tính Vạn Xuân là bách tính của ta, ta chỉ trừng trị những kẻ cầm đao kiếm chống lại ta, song… đó cũng là việc bất đắc dĩ. Ta luôn lấy nhân trị quốc làm đầu.
– Thưa Đại Vương, địa hình Trường Châu có đủ sông ngòi, đồng bằng và núi non. Thiên Đức quân sức m��nh vô song, bình định chẳng khó khăn gì. Tuy vậy, Đại Vương chưa nên chĩa mũi nhọn vào Trường Châu lúc này, cái lợi tuy có nhưng chẳng đáng là bao.
Chương giữ nét mặt bình thản, anh chậm rãi nói:
– Trữ quân tại La thành là mục tiêu ta cần trừ bỏ! Sứ quân ở Trường Châu thì ta không thèm để ý tới.
Minh Không Đại sư chắp tay niệm Phật, giọng đều đều:
– Đại Vương có thù riêng, hận chung với Trữ quân thì cả thiên hạ ai ai cũng biết. Ngài tài trí địch muôn người, quần hùng nể sợ, điều ấy ai ai cũng tỏ. Nay Đại Vương phát binh, trông qua thì thiên hạ đều đoán quân Thiên Đức sẽ đưa đại quân sang sông đánh Trữ quân. Nhưng kẻ có trí lại chẳng cho là như vậy, Đại Vương có hay chăng?
Chương nhíu mày không đáp, anh mời Đại sư nói tiếp:
– Bất cứ mưu sĩ nào có hiểu biết trong thiên hạ, theo sát tình hình chiến sự Vạn Xuân hàng chục năm qua đều biết Đại Vương liệu sự như thần, hành binh thần tốc, bất ngờ và luôn chiếm thế thượng phong, định đoạt chiến trường cũng như tính mạng tướng sĩ đối phương ngay từ lúc khởi sự. Thi��n hạ nghĩ Đại Vương sẽ đánh La thành, đại binh dồn cả về mặt ấy, nhưng thực tế… Trường Châu mới là mục tiêu thực sự của ngài.
Chương không đổi sắc mặt, anh nói:
– Lời vừa rồi của Đại sư thật có lý.
Minh Không Đại sư lại nói:
– Ba quân Trường Châu đã sẵn sàng tử chiến, thổ binh Đà Bắc đã xuất hiện ở Trường Châu và cả quân Đỗ Động Giang, Nguyễn Ninh vương. Bần tăng nghĩ ngài hẳn đã biết. Thiên Đức tấn công Trường Châu, sẽ có bể máu đổ ra. Với sức mạnh hiện có, Đại Vương vẫn sẽ thắng nhưng thiệt hại cho cả hai bên, nhất là bách tính Trường Châu e rằng không thể đếm xuể. Bần tăng không yên lòng, muốn đem những điều đã biết tâu lên để Đại Vương suy xét.
Chương giả vờ ngạc nhiên:
– Nói vậy Ngô Thiên Sách chuẩn bị tốt đấy chứ? Nguyễn Ninh vương giúp ông ta, như vậy ta tấn công La thành càng thuận lợi. Trời giúp ta.
Minh Không Đại sư trình bày thêm đôi điều, mong muốn Chương không nên động binh với Trường Châu vì Ngô Thiên Sách chuẩn bị đánh đến cùng với quân Thiên Đức bằng mọi nguồn lực hiện có. Bách tính Trường Châu đã được huy động tham gia vào cuộc chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Bởi vậy, một khi Thiên Đức nổ súng, hàng vạn người Trường Châu vốn chỉ cầm cuốc, cầm cày sẽ phải bỏ mạng oan uổng.
Chương lắng nghe nhưng không để lộ bất cứ ý định nào. Anh mời Minh Không Đại sư ở lại, song Đại sư chỉ xin dùng bữa cơm chay.
Phạm Tu và Lý Đạo Thành hay tin Minh Không Đại sư ở Vạn Xuân vội đến gặp. Sau đó, Đại sư cùng hai vị lão tướng đến Linh Sơn cổ tự thăm Khuông Vạn Thái sư.
Một mình ngồi trong thư phòng với đầy những họa đồ treo quanh sa bàn, Chương ngả lưng, gác chân lên bàn làm việc, đôi mắt khép hờ, suy nghĩ mông lung về những lời Minh Không Thiền sư đã nói trước đó. Gọi Trần Minh Dũng, Trần Nhật Tôn đến báo cáo, Chương biết các đơn vị Thiên Đức đang di chuyển phần lớn lực lượng chủ lực về phía bờ Tây sông Xích Giang. Anh lệnh Trần Minh Dũng truyền tin đến các đơn vị tạm thời hạ trại chờ lệnh mới.
Thiên Bình đem canh vào, giục Chương uống. Nàng hỏi:
– Anh quyết việc gì là làm cho bằng được, trước đó đều tính toán cẩn trọng mọi lẽ. Lần này huy động đại quân lại dừng lại giữa chừng, chẳng lẽ những gì Đại sư Minh Không nói khiến anh thiếu tự tin?
Chương đặt cái bát lên khay, liếm môi:
– Một việc lặp đi lặp lại sẽ trở thành thói quen và họ sẽ nhận ra vài thói quen của anh. Phải biết bên cạnh những Ngô Thiên Sách, Trữ quân… thì bây giờ có nhiều mưu sĩ phương Bắc. Những kẻ đó đang ra sức thể hiện bản thân hòng tìm chỗ đứng trong hàng ngũ cấp cao của họ Ngô hay họ Nguyễn. Một ông sư nhìn ra được ý đồ thật sự của chúng ta, có nghĩa là kẻ khác cũng đã trông thấy rồi.
– Vậy anh trù liệu ra sao?
Chương kéo Thiên Bình ngồi xuống, nói nhỏ:
– Lộng giả thành chân! Anh cần điều chỉnh kế hoạch lại một chút là được. Em sẵn sàng lên đường chứ hả?
Thiên Bình khẽ gật, nàng cầm một tờ giấy trong bản kế hoạch lên, xem lướt qua:
– Anh vẫn chưa định ngày?
– Khâm Thiên Giám cho hay thiên tượng sẽ xảy ra điều lạ trong vài ba hôm nữa. Anh vẫn đang chờ tin từ Nguyễn Bình Khiêm rồi mới quyết đ���nh ngày giờ phát binh.
– Ồ! Từ bao giờ chồng em lại tin vào các thầy tướng số như vậy?
Chương không trả lời, anh đưa cho Thiên Bình xem các bản báo cáo mới nhất được gửi về từ Sơn Nam Hạ. Thiên Bình đọc đến đâu ngạc nhiên đến đó. Theo tin cấp báo, thành Bình Kiều tại châu Thanh Hoa, lị sở của Sứ quân Đoàn Nhật Khanh, sẽ bị quân Lâm Phồn vây ráp trong nay mai. Quân Lâm Phồn rất đông, ước tính đến hơn ba vạn.
Lâm Phồn nằm ở phía Nam châu Thanh Hoa, cách thành Bình Kiều gần bốn trăm dặm đường. Bao năm nay, quân Lâm Phồn chỉ quấy phá vùng đất rộng phía Nam. Năm nay mùa hè hạn hán, sau đó lại ngập lụt khiến dân Lâm Phồn thiếu lương thực. Bởi quân dân đều đói kém, quân Lâm Phồn quyết định Bắc tiến với sự ủng hộ của mấy vạn dân. Các đạo quân thuộc quyền Đoàn Nhật Khanh trấn tại đất Hoan Châu, vùng mới khai hoang ít lâu đều bị bức rút. Quân dân Lâm Phồn tiến đến đâu là cướp phá lương thực tới đó, tình cảnh vô cùng hỗn loạn. Dân chúng Hoan Châu phải trốn lên rừng hoặc chạy nạn về phía Bắc.
Đoàn Nhật Khanh sai sứ giả cầu cứu các sứ quân như Ngô Thiên Sách, Nguyễn Ninh vương, Trữ quân, Đỗ Thục nhưng chẳng nhận được hồi âm. Chẳng sứ quân nào dám ra tay giúp Đoàn Nhật Khanh vì họ đương lo đối phó với cuộc tấn công tiềm tàng của Thiên Đức.
Dân châu Thanh Hoa chạy nạn đến Sơn Nam Hạ, quân Thiên Đức thu nạp, dựng lều tạm và cấp lương thực cho họ. Tôn Cường, mưu sĩ của Trương Văn Long, nhận định: Đoàn Nhật Khanh cầu viện Thiên Đức là chuyện sớm muộn, nếu không muốn mất mạng vào tay đám giặc phương Nam.
Nếu Hoa Quốc coi Giao Châu cũ, nay là Vạn Xuân, là xứ man di cần phải cai trị thì Lâm Phồn, vương quốc phía Nam Vạn Xuân, bị gọi là man mọi. Cả hai đều là những cách gọi miệt thị các tộc người sinh sống ở Vạn Xuân và Lâm Phồn. Hoa Quốc từng cai trị dân Giao Châu hàng trăm năm nhưng không chính thức cai trị Lâm Phồn vì dải đất ven biển ít tài nguyên, đất đai cằn cỗi, sắc dân phức tạp. Thay vào đó, chính quyền Hoa Quốc chỉ đặt một lị sở nhận cống nạp của vương triều thứ tư, do một người tên Luật Đa La Bắt Ma dựng lên. Người kế nhi���m hiện tại có ngoại hiệu là Phạm Phan Chí, trưởng nam của Luật Đa La Bắt Ma.
Thiên Bình hỏi Chương:
– Anh tính sao?
– Tuy anh rất muốn em thống lĩnh ba quân trợ giúp Bình Kiều, nhưng nghĩ kỹ thì… việc đôn đốc quân lương ở Siêu Loại sẽ phù hợp với phụ nữ mang thai hơn là chinh phạt.
– Nói bình đẳng thật khó vì anh không phải mang thai, mà toàn những lúc em mang thai thì lại có chiến tranh lớn, chán không thể tả nổi.
– Chiến cuộc còn nhiều, em phải gương mẫu cho chị em sinh nở nhiều mới được chứ. Thôi, đi nghỉ đã nào.
Chiều 23 Tết, Chương cảm thấy trong người không khỏe bèn sai người đun nồi nước lá tắm rửa qua loa cho thư thái. Anh nghĩ lời tiên liệu của Minh Không Đại sư bắt đầu ứng nghiệm.
Độc giả sẽ tìm thấy toàn bộ bản dịch này trên trang truyen.free, nơi lưu giữ tinh hoa của mỗi câu chữ.