Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 554: Tháng Chạp năm Thiên Đức 33

Sau gần chục ngày trời mật phục chờ đợi, Phạm Bỉnh Di nhận tin thương thuyền họ Dư sẽ đi qua Điếu Ngư.

Thuyền quân chèo ra giữa dòng, yêu cầu đoàn thương thuyền họ Dư cập bến để kiểm tra. Dư Thừa Văn tuân thủ. Khi đến gần bờ, thuộc hạ của Dư Thừa Văn đứng trên cột thuyền phát hiện quân sĩ mai phục phía sau bụi lau sậy. Hắn liền báo động và nhảy xuống sông, bơi về phía bờ Nam. Hàng chục kẻ khác cũng nhảy theo, nhưng ở bờ đối diện, quân sĩ của Lưu Cơ đã tóm gọn tất cả. Dư Thừa Văn luống cuống, buộc phải giơ tay xin hàng trước hàng chục họng súng đã bắn chỉ thiên và sẵn sàng nhả đạn.

Lục soát thương thuyền không phát hiện bất cứ vật khả nghi nào. Phạm Bỉnh Di không hề nản lòng. Anh ra lệnh bắt giữ các nữ nhân có mặt trên đoàn thương thuyền, sau đó tách riêng họ ra để tra khảo. Sau vụ Cao Mộng Dao, Phạm Bỉnh Di không còn ngần ngại khi đối phó với nữ nhân. Anh đã có được vài lời khai hữu ích, khiến Dư Thừa Văn không thể chối cãi.

Nhờ "các biện pháp nghiệp vụ", Dư Thừa Văn đã khai ra tất cả, không sót một chữ nào. Phạm Bỉnh Di, trái ngược với vẻ ngoài có phần nho nhã, thực sự là hung thần của riêng lũ gian tế và của chung những kẻ cứng đầu. Thay vì dùng cực hình như năm xưa, Chương từng mách Phạm Bỉnh Di cách thay đổi người hỏi cung liên tục, bất kể thời gian nào trong ngày, kể cả nửa đêm, cốt để nghi phạm thiếu ngủ trầm trọng, tinh thần lơ mơ, muốn chết cũng không xong.

Dư Thừa Văn đã nắm giữ trong tay hàng chục gian tế trà trộn dọc hai bờ sông Nghĩa Trụ và cả ở Đằng Châu. Kẻ cung cấp tiền cho Dư Thừa Văn phát triển đội thương thuyền không ai khác chính là Chu đại quan nhân, thông qua một thuộc hạ thân tín ở Sơn Nam Hạ. Trương Văn Long đích thân dẫn quân ập vào bắt giữ kẻ đó, vỏ bọc của hắn là chủ một quán ăn gần bến sông. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Trương Văn Long đã bắt được hơn ba mươi gian tế hoạt động ở Sơn Nam Hạ, cùng với hàng trăm kẻ chuyên chỉ điểm về nơi bố phòng binh lực, theo dõi mọi di biến động của các trại quân Thiên Đức trên địa bàn.

Hai binh sĩ địa phương tại Hiến Doanh cũng bị bắt vì đã cung cấp các thông tin quân sự cho Dư Thừa Văn.

Theo lời khai của Khuất Dụ, người phụ nữ bị sát hại rồi vứt xuống giếng hoang của làng Bái Tử chính là Hoàng Thị Thêu. Hoàng Thị Thêu đang mang thai, bụng lớn, điều này giúp đám gian tế dễ dàng lọt qua một số dịch trạm. Tại chùa làng Bái Tử, một trong số thuộc hạ của Dư Thừa Văn đã uống rượu say và lỡ miệng nói ra ý đồ sát hại dân làng Bái Tử bằng cách bỏ độc xuống một số giếng khơi trong làng. Hoàng Thị Thêu nghe được chuyện đó, không muốn đứa con sau này sinh ra phải chịu nghiệp nên nửa đêm đã lẻn ra khỏi chùa, định bụng báo cho dân binh. Rủi thay, cô bị phát hiện và bị sát hại ngay trong vườn chùa. Anh họ của Hoàng Thị Thêu và một người cùng làng cũng bị bóp cổ chết khi đang say ngủ. Khuất Dụ vì muốn toàn mạng nên buộc phải tham gia sát hại Hoàng Phục.

Sau khi sát hại ba người, cả bọn lợi dụng đêm tối khiêng hai cái xác ném xuống sông Nghĩa Trụ. Riêng thi thể của Hoàng thị, do trời đã gần sáng, dân binh đi tuần gõ kẻng đánh thức dân làng ra đồng gặt lúa, nên cả bọn đành cho vào rương rồi vứt xuống giếng hoang ngoài đồng.

Khuất Dụ đã khai sạch sẽ những gì hắn biết, thấy và nghe, với lời đảm bảo của Phạm Bỉnh Di rằng hắn sẽ được toàn mạng và giảm tội. Từ lời khai của Khuất Dụ, Phạm Bỉnh Di xuôi dòng Nghĩa Trụ sang đất Nam Sách rồi đến Ninh Hải, bắt giữ tất cả những người Dư Thừa Văn từng gặp hoặc buôn bán, đưa về phủ Thiên Đức ��ể tra xét.

Dư Thừa Văn từng đến Lâm gia phủ một lần để gặp thuộc hạ của Lâm Minh Tự, đề nghị thuê thuyền bè chở ngũ cốc từ Kim Động đến bến Ninh Hải. Dư Thừa Văn được mời nghỉ tại Lâm gia phủ một đêm.

Ai cũng biết Lâm gia phủ có mối liên hệ mật thiết với Ái phi, nên quân tướng không dám tự tiện vào phủ. Phạm Bỉnh Di đích thân đến gặp Lâm Minh Tự để trình bày mọi chuyện. Lâm Minh Tự mặt cắt không còn giọt máu. Nếu vướng vào chuyện gian tế, tiếp tay cho bọn gian tế sát hại dân lành, thì chưa nói đến việc bị cấp trên gọi lên tra xét, ngay cả giới thương nhân cũng sẽ chẳng ai dám làm ăn cùng nữa. Lâm Minh Tự nói với Phạm Bỉnh Di rằng ông ta sẽ tự đến Vạn Xuân để thưa rõ đầu đuôi sự việc. Nếu Lâm gia phủ tiếp tay gian tế, Lâm Minh Tự xin đem đầu chịu tội.

Phạm Bỉnh Di không làm khó nhà họ Lâm, bởi lẽ từ lúc Vạn Thắng vương dựng cờ khởi nghĩa, nhà họ Lâm đã dốc hết gia sản ủng hộ quân đội. Chẳng có lý nào bây giờ, khi đã vang danh khắp chốn, lại có Ái phi xuất thân từ gia tộc Lâm, mà họ lại ngu dại đến mức đem cả cơ nghiệp bao đời tiếp tay cho đám tép riu quấy phá.

Lâm Minh Tự chưa kịp đến Vạn Xuân thì đã có ý chỉ tuyệt đối không truy cứu Lâm gia phủ, trừ phi có lệnh từ Bộ Quốc phòng hoặc Văn phòng Vạn Thắng vương.

Biết con rể khó tránh khỏi việc giao du với cả người tốt lẫn kẻ xấu khi làm ăn. Lâm lão gia thân chinh đến Vạn Xuân thăm cháu ngoại đúng vào lúc Chương đang ốm, nên ông nán lại ăn Tết cùng con cháu. Ông không hề đề cập chuyện Phạm Bỉnh Di đến phủ. Trước khi Lâm lão gia về Ninh Hải, Chương đã gặp riêng ông để tâm sự nhỏ to. Chẳng biết Chương đã nói gì, chỉ biết rằng sau khi về đến Lâm gia phủ, ông đã gọi Lâm Minh Tự đến thư phòng để căn dặn.

Lâm lão gia khẳng định: – Nhà họ Lâm còn phát tài, chỉ cần một lòng một dạ phò tá Mạc vương!

Còn cụ thể như thế nào rất nhanh thôi sẽ biết.

Những nữ khách thương mà bọn Dương Yên Thư theo dõi từ Điếu Ngư đến các vùng khác trong cả tuần trời, quả thật đều là người phương Bắc được chiêu mộ tại huyện Sơn Lăng, phủ Sơn Tây. Khi bị bắt giữ, họ khai r��ng người tuyển mộ họ cũng mang họ Chu. Đặc biệt, họ từng gặp Liễu Môn Nhân trong một buổi đại yến. Một trong số các nữ khách thương từng ở Điếu Ngư được xác định là hung thủ sát hại hai vợ chồng già ở ven thị tứ. Một vài nữ nhân khác bị kết tội đầu độc, gieo mầm bệnh…

Có thể nói, nhờ oan hồn Hoàng Thị Thêu báo mộng, đưa đường chỉ lối, mà bọn Phạm Bỉnh Di đã lần ra đầu dây mối nhợ, bóc gỡ thành công các đường dây gian tế từ Siêu Loại đến phủ Tế Giang, Đằng Châu và Sơn Nam Hạ. Khi đã biết ngọn nguồn, Chương đã ban thưởng cho gia quyến Hoàng thị tại làng Đinh Xá. Đồng thời, anh giao cho chính quyền địa phương xây cất một ngôi miếu thờ cạnh mộ của hai mẹ con họ Hoàng, đặt tên miếu là Hoàng liệt nữ, giao phó cho dân làng Bái Tử việc khói hương thờ phụng. Bởi lẽ, nhờ Hoàng thị hi sinh, cả làng mới không bị bọn gian tế hạ độc.

Dân làng Bái Tử quen gọi ngôi miếu ấy là miếu Mẫu Tử, coi đó là một ngôi miếu thiêng, che chở và phù hộ dân làng mỗi khi giặc phương Bắc kéo đến giày xéo quê hương. Nhiều đời sau, dân làng Bái Tử vẫn lưu truyền câu chuyện tổ tiên đã kể. Rằng năm ấy, giặc phương Bắc đã đưa quân lên cánh đồng Bái Tử để tấn công quân Thiên Đức. Đương lúc nguy khốn, chỉ huy quân phòng thủ tại đồng Bái Tử đã thắp hương khấn nguyện tại miếu Hoàng liệt nữ. Lập tức, gió lốc từ đâu thi nhau nổi lên, cát bụi bay mù mịt, đẩy lui quân phương Bắc trở ngược về phía sông Nghĩa Trụ. Dân trong vùng bảo nhau rằng linh hồn hai mẹ con muốn trả ơn binh sĩ của Vạn Thắng vương.

Đầu năm Thiên Đức thứ 34, trong bộ luật Thiên Đức có ghi rõ: sát hại phụ nữ mang thai là trọng tội, phải xử trảm. Hành hạ phụ nữ mang thai, tội nâng thêm một bậc. Nữ nhân đang mang thai nếu phạm tội sẽ được cho tại ngoại hầu tra. Nếu bị định tội, chỉ khi con nhỏ đủ ba tuổi mới phải chịu phạt. Nếu chưa muốn đi tù thì cứ hơn hai năm lại sinh con, Nhà nước sẽ trợ cấp. Đến khi nào không thể sinh được nữa thì phải xếp quần áo đi tù. Nghe có vẻ rất nhân văn, nhưng sự thật là phụ nữ đi tù chẳng làm được việc nặng. Vạn Thắng vương lại đang tìm mọi cách tạo điều kiện để kích thích dân chúng sinh nở nhiều. Mà đã đi tù rồi thì làm sao mà sinh con được nữa?

Gần năm trăm gian tế và những kẻ cộng tác đã bị bắt giữ – một con số quá khủng khiếp. Ban đầu, Chương nghĩ rằng chỉ có ít kẻ, định bắt được là đem tùng xẻo. Nhưng khi thấy số lượng quá đông, anh lại không nỡ xuống tay. Bởi vậy, anh yêu cầu Phạm Bỉnh Di phân loại những kẻ bị bắt thành ba nhóm dựa theo tội trạng của chúng.

Những kẻ chuyên chỉ điểm, mật báo tin tức quân sự, tùy tội nặng nhẹ mà bị định án tù từ 5 đến 8 năm, sau đó bị đưa lên miền Sơn Cước để khai thác đá, gỗ.

Nhóm thứ hai gồm các thuộc hạ đắc lực của Dư Thừa Văn, là những kẻ giúp sức nhưng chưa trực tiếp sát hại người. Chúng bị định án tù khổ sai từ 8 đến 15 năm, không có ân xá.

Nhóm thứ ba gồm Dư Thừa Văn cùng những tên đầu sỏ. Chương đã cho phép La thành chuộc người, nhưng nào ai dám nhận "trứng thối"? Bởi vậy, Dư Thừa Văn cùng với hơn ba mươi nữ sát thủ từng trực tiếp sát hại người vô tội, và gần bảy mươi nam nhân khác, đ���u bị xử tử thị chúng. Toàn bộ gia sản của Dư Thừa Văn bị sung công, còn gia quyến thì bị đuổi đi nơi khác.

Chương trở về Vạn Xuân sau khi bắt được Phan thị. Chuyến đi tưởng chừng như vô định ấy đã giúp Chương có thêm nhiều cái nhìn mới về đời sống dân sinh, nhận ra nhiều vấn đề còn tồn đọng trong quân và dân tại các ��ịa phương sát nách thủ phủ.

Sau mỗi chuyến đi, Chương lại đưa ra những cải cách có chiều sâu. Chương kiên định với mục tiêu rằng chỉ khi đất nước cường thịnh mới có thể là chỗ dựa vững chắc cho những đội quân xuất chinh.

Chân lý ấy ngàn đời không thay đổi.

Quách Thương Hiệu hồ hởi trở về phủ Tế Giang sau cuộc họp. Anh ghé qua thăm Đào Huyện thừa, khoe rằng các đề xuất của Ty Nông nghiệp Tế Giang đã được chấp thuận và cần phải nhân rộng.

Quách Thương Hiệu kể rằng anh được tuyên dương trên bục cao vì những sáng kiến chuyên canh các loại cây trồng theo thổ nhưỡng từng địa phương, kết hợp với đó là chăn nuôi gia súc, gia cầm, đào ao thả cá theo mô hình trang trại nhằm tận dụng nguồn phân bón cây…

Quách Thương Hiệu thở dài: – Tôi có đến Bộ Công an đóng tại Luy Lâu, đề xuất được gặp Quan Bình, nhưng người ở đó khẳng định không có Quan Sĩ sư nào cả. Thậm chí, cả trụ sở Bộ Công an với gần ba trăm người còn chẳng ai mang họ Quan. Tôi thật không hiểu, rõ ràng đây là kim bài Sĩ sư, cái anh Luật ở huyện này thì luôn miệng vâng dạ, chẳng lẽ Quan Bình không phải thượng cấp của anh Luật ư?

Đào Sư Tích tủm tỉm cười, hỏi: – Anh tìm anh Quan Bình làm gì? Việc của anh đâu có liên quan đến Bộ Công an?

Quách Thương Hiệu tặc lưỡi: – Tôi muốn chia vui và cảm tạ anh ấy, vì phần lớn ý kiến của tôi đều do anh ấy gợi ý. Thiên Đức ta mà có nhiều người như anh Bình thì chẳng mấy mà cường thịnh. Tôi không ngờ chỉ vì tôi vạ miệng lung tung mà anh Bình lại tìm được xác người ngoài đồng, tôi thật sự nể phục.

Đào Sư Tích nhoẻn miệng cười, ngửa cổ uống cạn chén rượu. Quách Thương Hiệu chợt hỏi: – À, còn vụ công tử họ Đặng kia thì sao rồi? Tôi nghe nói cậu ta là Trung đoàn trưởng thủy quân thuộc Đại đoàn Thần Sách đóng tại Ninh Hải. Cha hắn là Đặng Huyện thừa. Gốc gác lớn như thế chắc là mọi chuyện êm xuôi rồi chứ?

Đào Sư Tích trố mắt: – Êm? Sao anh lại nghĩ vậy?

– Thì tôi thấy vậy chứ, xưa nay con quan mấy ai dám đụng vào. Tôi sang huyện Thừa Thiên có dò hỏi nhưng… (Quách Thương Hiệu nhún vai, tỏ vẻ bất lực) …hầu như không ai biết chuyện. Đặng Huyện thừa thì nghỉ ốm vài hôm, sau đó có đến gửi quà của huyện cho chúng tôi.

Đào Sư Tích cười khinh bỉ: – Hãm hiếp bất thành, coi thường kỷ cương phép nước và nhục mạ người trên. Hai tội đầu tiên hắn đã bị định án 10 năm tù, thông qua xét xử kín, rất chóng vánh. Về tội danh nhục mạ thượng cấp, nếu cha và cậu hắn không phải là những người đã cống hiến cho ba quân và chính phủ, lại có tiếng thanh liêm, thì e rằng đầu hắn đã lìa khỏi cổ rồi. Nếu là vài mươi năm trước, tôi e rằng cả họ Đặng đã bị tru di.

– Thật chứ? – Quách Thương Hiệu ngạc nhiên. – Hắn bị định 10 năm à? Đày đi đâu vậy?

Đào Sư Tích nhịn cười: – Nào có dịp qua Đằng Châu, biết đâu anh lại chạm mặt Đặng Hoàng Chiều đang xẻ đá làm đường, hoặc chăn bò, nuôi lợn. Trong quá trình đi đày, gia đình hắn sẽ không được đến thăm nom. Hôm xử kín tại huyện đường, tôi có gặp Đặng Huyện thừa. Ông ta tức muốn phát điên, đã quát mắng bà vợ vì chiều con không đúng lối. Nếu Vạn Thắng vương không có lòng độ lượng, thì e rằng cả họ Đặng đã chết sạch rồi.

Quách Thương Hiệu lại tặc lưỡi: – Làm gì đến mức tru di cả họ, anh nói quá rồi. Luật Thiên Đức đã quy định, ai làm nấy chịu, đâu có liên quan đến gia quyến.

– Nhưng luật cũng viết rõ: mạo phạm đến người định ra luật thì không thể sống, sẽ bị khép vào tội đại nghịch đấy.

Quách Thương Hiệu nhăn mặt không hiểu. Đào Sư Tích chợt hỏi: – Đâu rồi? Chẳng phải anh được thưởng hai nén bạc và mấy tấm lụa à? Chưa kể có người còn nói sẽ làm mối cho anh cơ mà.

Quách Thương Hiệu đặt mấy nén bạc lên bàn, nét mặt lộ rõ vẻ tự hào. Anh có quyền tự hào như vậy. Đào Sư Tích lại hỏi:

– Còn ai được thưởng hai nén bạc nữa không?

Quách Thương Hiệu vênh mặt, vỗ ngực: – Mỗi tôi!

Đào Sư Tích phá lên cười khiến Quách Thương Hiệu không khỏi ngạc nhiên.

– Tôi xin lỗi vì đã thất lễ! (Đào Sư Tích quệt nước mắt) Hai nén bạc đó thưởng cho anh vì anh có công gợi ý để Đại Vương tìm ra nạn nhân Trương Ba đó thôi.

Quách Thương Hiệu ngây người ra không hiểu. Đào Sư Tích bèn hỏi đầy ẩn ý: – Ở Bộ Công an chẳng có anh nào họ Quan là phải. Anh có tìm khắp cũng vậy mà thôi. Anh đã đến điện Hưng Quốc đôi ba lần, hẳn anh đã nghe danh Thị vệ trưởng của Đại Vương là ai rồi chứ?

– À… hình như họ Triệu, cô ấy người Tống, nghe nói rất đẹp. – Quách Thương Hiệu đáp.

– Triệu Nhã Lâm phải không?

Quách Thương Hiệu lưỡng lự giây lát, cố nhớ rồi gật đầu. Đào Sư Tích lại hỏi: – Vậy còn cô Triệu Nhã Lâm mà anh Quan Bình nói sang năm sẽ thành thân thì sao?

– Cô ấy rất đẹp! Quan tiểu thư cũng vậy. Bởi thế tôi mới nói anh Quan Bình có số đào hoa, ngay cả em gái cũng đẹp.

Đào Sư Tích tủm tỉm cười, khẽ lắc đầu: – Anh là người sáng dạ, vì sáng dạ nên mới được làm Phó ty của phủ dù tuổi mới 22. Anh không nhận ra điều gì lạ à?

– Điều gì lạ? – Quách Thương Hiệu nhăn mặt.

Đào Sư Tích không đáp lời, anh chàng chậm rãi rót rượu rồi từ từ thưởng thức, mặc cho Quách Thương Hiệu bóp trán suy tư.

– Ý anh nói… anh Quan Bình là Vạn Thắng vương, là Đại Vương của chúng ta?

Đào Sư Tích tỉnh bơ: – Anh nói chứ không phải tôi nhé!

– Không thể nào! – Quách Thương Hiệu xua tay. – Đại Vương sao có thể là anh Quan Bình chứ? Anh có nhầm không đấy?

Đào Sư Tích thủng thẳng đáp: – Mấy năm trước, tôi có theo hầu Đại Vương ở vùng Nghĩa Trụ Hạ. Lần đó, Đại Vương đã bắt được đám gian tế ở Đằng Châu. Anh Luật và anh Đô đều biết thân phận của Đại Vương, nên đêm ấy bọn tôi nào dám uống nhiều. Anh nghĩ xem, ngồi chung mâm với rồng phượng thì rượu chẳng ngon đâu. Bởi thế mới nói, phúc nhà họ Đặng vẫn còn rất dày. Ông Đặng Cẩn đã tự nguyện xin cắt bổng lộc một năm và bồi thường cho vợ Trương Ba mười nén bạc.

Quách Thương Hiệu vừa nghe vừa vã mồ hôi, nhớ lại đêm ấy mình từng choàng vai bá cổ, anh em ngọt như mía với Đại Vương.

– Anh đừng sợ! Đại Vương tặng anh bạc, và Thần phi ủng hộ sáng kiến của anh là vì không muốn ai biết Đại Vương đã gợi ý. Điều này tôi được mấy anh đi trước truyền đạt lại. Anh cứ gắng sức mà làm việc, nhớ ưu ái đôi chút cho huyện tôi với nhé. Mà này! Đại Vương nói s��� làm mối cho anh, gì chứ vụ này tôi tin là sớm thôi, anh sẽ có được ý trung nhân.

Quả thật một thời gian sau, một cô gái trẻ đẹp đến xin gặp Quách Thương Hiệu, trình giấy tờ và tự giới thiệu là Vân Hạ, được Văn phòng Vạn Thắng vương cử đến Ty Nông nghiệp làm thư ký riêng cho Phó ty.

Liệu họ Quách có được lưu truyền trong sử sách Vạn Xuân hay không? Chỉ biết rằng đời sau có một Quách Thương Gia, người phủ Tế Giang, một lòng phò tá nhà Mạc.

Bản văn này được biên tập tỉ mỉ, trân trọng gửi đến độc giả qua kênh truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free