Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 543: “Nước bạc” ở Điếu Ngư

Chương cưỡi ngựa thong dong trên những con đường trải đá dăm nằm giữa những cánh đồng rộng mênh mông sau vụ gặt hãy còn trơ gốc rạ. Xe bò kéo, trâu kéo và ngựa kéo ngược xuôi; nhiều khi đoàn của Chương phải nhường đường cho những xe bò chất đầy rơm rạ ngược chiều. Ven đường, cứ cách khoảng bốn đến sáu dặm lại có một hàng cây mới trồng được hơn hai năm; những nơi như vậy đều có một hàng nước rất đỗi đơn sơ, được đặt ngay cạnh những dịch trạm nhỏ. Các dịch trạm ven đường là nơi đổi ngựa, đồng thời là nơi chuyển tiếp công văn giữa các địa phương hoặc về Vạn Xuân. Các dịch trạm ngày đêm đều có ba quân sĩ luân phiên túc trực. Cứ mười dịch trạm nhỏ lại có một dịch trạm lớn; các quan nhân địa phương có thể tạm nghỉ chân ở những dịch trạm nhỏ để lắng nghe bách tính tán chuyện, hoặc nghỉ qua đêm tại dịch trạm lớn.

Bách tính phủ Tế Giang thuần nông, tính tình chất phác. Trên đường đi, Chương thấy dân túm năm tụm ba, đặt gánh lúa mới gặt, í ới hỏi thăm nhau. Thỉnh thoảng, Chương lại bắt gặp các cô thôn nữ ống quần xắn cao, chân lấm lem bùn đất, đưa nón lá che nửa mặt, cười khúc khích với nhau. Khung cảnh yên bình như vậy mà gần đây lại có nhiều người mất mạng oan uổng, chẳng rõ nguyên do là gì. Mấy năm trước, Chương phá được đường dây gian tế Đằng Châu tại huyện Nghĩa Trụ Hạ. Sau vụ đó, quan quân phủ Tế Giang và dân chúng đều đề cao cảnh giác vì sợ vạ lây đến thân. Chẳng ai muốn một ngày quan binh đến nhà lôi họ đi vì tiếp tay gian tế phá hoại.

Người dân không thể gọi là nghèo, họ đủ ăn và có chút dư dả. Quân và dân hòa thuận như vậy, làm sao mà gian tế có thể trà trộn, hạ sát dân lành và binh lính? Được biết, binh lính ở dịch trạm đều là người làng cử ra, chẳng ai nỡ hạ sát con cháu trong chính làng mình. Một làng thì không nói, đằng này nhiều dịch trạm sau một đêm ba quân binh mất mạng khiến Đại đoàn Thiên Đức đang đóng quân ở phủ Tế Giang phải tạm thời điều động quân chủ lực, kết hợp với quân địa phương, tăng cường người canh gác tại các dịch trạm vào ban đêm. Có lẽ vì thế, suốt quãng đường hơn năm mươi dặm, cứ gặp dịch trạm là đoàn của Chương lại bị chặn lại hỏi giấy tờ. Đồng thời, ánh mắt của những người nông dân dưới ruộng hay trên đường đều nhìn đoàn của Chương với vẻ thiếu thiện cảm.

Vụ thu hoạch lúa gần xong, trên đồng, nông dân hăm hở vì mùa màng bội thu; dưới sông, thuyền bè ngược xuôi chuyên chở hàng hóa. Thương nhân khắp nơi tìm đến thương lượng, đề nghị thu mua nông sản tại các thương điếm. Phủ Tế Giang chiêm trũng, kết hợp với phủ Đằng Châu đất đai bằng phẳng, không có núi đồi, Duệ đã bàn bạc và thống nhất tập trung phát triển chuyên canh trồng lúa trên một vùng rộng lớn nhằm đảm bảo an ninh lương thực. Để làm được điều ấy, Duệ cần phát triển giao thông đường thủy nội vùng cùng hệ thống tưới tiêu nội đồng.

Chương chọn dừng nghỉ ở Điếu Ngư khi bóng chiều đã ngả. Điếu Ngư thị tứ nằm ở bờ Bắc sông Nghĩa Trụ, thuộc địa phận huyện Kim Động. Qua sông sẽ sang địa phận Nghĩa Trụ Hạ; cưỡi ngựa chừng một khắc đồng hồ sẽ sang đất Nghĩa Trụ Thượng. Có lẽ nhờ vị trí thuận lợi, Điếu Ngư sầm uất hơn hẳn những nơi vó ngựa của Chương vừa đi qua trên đất Kim Động.

Điếu Ngư trước đây là một làng chài nhỏ với dăm ba chục nóc nhà; thoắt cái, dân các nơi đổ về sinh sống, nay đã có tới gần một nghìn dân. Thương điếm, khách điếm, cửa hàng bách hóa tổng hợp, trường học, cơ quan chính quyền xã đã được xây dựng một thời gian. Doanh trại của m��t đơn vị cấp tiểu đoàn trực thuộc Đại đoàn Thiên Đức được đặt mặc định bên rìa thị tứ. Do mấy năm nay Chương chú trọng, khích lệ và tạo điều kiện, nên tầng lớp thương nhân, tiểu thương ở phủ Tế Giang cũng như các vùng khác tăng nhanh về số lượng. Thương nhân người Vạn Xuân phát triển nhanh về số lượng nhưng chất lượng, tính theo vốn, thì vẫn chưa nhiều. Thương nhân phủ Tế Giang chủ yếu khởi nghiệp bằng những mặt hàng nông sản.

Các mặt hàng ngũ cốc, nông dân muốn bán cho Chính phủ Vạn Xuân hay thương nhân đều được; bên nào trả giá cao hơn thì bán cho bên ấy. Duệ và Uyển Như dùng các đơn vị, tổ chức thuộc quyền để neo giữ giá nông sản, giá ngũ cốc, dẫn đến việc thương nhân muốn thu mua trực tiếp đều phải mua cao hơn ít nhất một giá. Thương nhân cũng có thể đặt mua trước số lượng tại thương điếm trực thuộc Công ty Vạn Xuân. Giá nông sản do Công ty Vạn Xuân cung cấp cho thương lái chênh lệch không đáng kể so với giá thu mua tại ruộng vườn, mà lại không tốn thời gian thu gom. Nhìn chung, thương nhân phương Nam, phương Bắc sẽ chọn cách mua bán với thương điếm Vạn Xuân, trong khi thương nhân Vạn Xuân, vì thông thuộc địa bàn, cất công mò mẫm, dùng miệng lưỡi để mua với giá tốt hơn nhằm ăn chênh lệch, nhưng phải tự lo vận chuyển và các rủi ro khác.

Chương chọn dùng bữa tối đạm bạc trong khách điếm Điếu Ngư, thay vì chọn những tửu điếm tư nhân tấp nập gần đó. Trong bữa tối dưới sảnh, Chương để ý đến hai người phụ nữ tuổi ngoài ba mươi có vẻ sắc sảo, đầu vấn khăn mỏ quạ ngồi chung bàn với hai thương nhân. Phải biết rằng Chương hay quan tâm đến nữ nhân, vì nhiều lẽ khác nhau. Anh vui khi nhìn thấy một số nữ nhân không còn cam chịu quanh quẩn trong xó bếp hay ruộng vườn.

Thiên Bình có vẻ không bằng lòng, nàng nói:

– Anh ra ngoài mà cứ đau đáu nhìn nữ nhân như vậy, làm sao em yên lòng được? Chưa kể, những nữ nhân anh để ý toàn là những bà, những cô không hề có sắc nước hương trời gì cả.

Chương cười:

– Chỉ là quan tâm đến bách tính mà thôi. Hãy nhìn hai người đàn bà kia kìa.

Thiên Bình không nhìn, nàng cười nhạt rồi bảo:

– Trông họ sắc sảo, đon đả và… đang câu dẫn hai gã thèm của lạ hòng bắt mối làm ăn. Tiểu thương buôn hoa bán phấn hoặc dùng thứ đó để đổi chác thì em không để vào mắt.

Chương tặc lưỡi:

– Em thính thật, anh chẳng nghe rõ họ bàn chuyện gì cả.

Thiên Bình dừng đũa, ngoảnh sang hỏi:

– Anh định thong dong thế này đến bao giờ? Qua sông l�� đến Nghĩa Trụ Hạ rồi.

Chương thản nhiên đáp rằng:

– Cuộc sống yên bình là phúc của muôn dân, nhưng nó sẽ khiến cuộc điều tra này trở nên nhàm chán. Điếu Ngư xô bồ, lắm hạng người, kẻ thủ ác sẽ chọn những nơi như thế này để nương náu.

Thị tứ Điếu Ngư gần đây có mấy người thiệt mạng, nhưng quan binh không bắt được ai khả nghi. Ngay cả khi quan binh tăng cường tuần tra, canh gác, thì xung quanh Điếu Ngư vẫn xảy ra mấy vụ án mạng mà nạn nhân đều là tiểu thương, thương nhân đi sớm về khuya. Chẳng ai biết được những nạn nhân xấu số đã mất mạng như thế nào.

Trong phòng riêng, Thiên Bình lại hỏi Chương:

– Anh vẫn khẳng định thủ phạm ẩn náu trong giới khách thương?

– Chắc chắn là thế, chỉ có thể là như thế mà thôi.

Thiên Bình ngồi vào lòng, vò đầu Chương rồi hỏi thêm. Chương giải thích:

– Trước khi thắt chặt an ninh, nạn nhân gồm cả nông dân, nhưng gần đây chỉ còn thương nhân bị nhắm đến. Em cứ suy luận sẽ hiểu ngay thôi. Nhìn chung, nông dân quanh quẩn trong làng ngoài xóm, mối quan hệ họ hàng của họ phức tạp song quan hệ xã hội lại vô cùng đơn giản. Họ thù hằn hay xích mích với ai, người trong làng ngoài xóm đều rõ, nhưng vẫn không tìm ra kẻ thủ ác. Kẻ thủ ác nhất định không phải người bản địa, mà có thân phận minh bạch, công khai đi lại giữa các vùng giữa thanh thiên bạch nhật.

– Anh đãi ngộ thương nhân, giờ lại hướng nghi ngờ vào họ, anh lo lòng dạ họ không yên, ảnh hưởng đến thông thương chứ gì?

Chương không trả lời mà thở dài.

Kẻ đứng trong bóng tối nhắm vào giới thương nhân nhiều thành phần xuất thân. Nếu không tìm ra phương thức tổ chức của chúng và cách thức hạ sát người vô tội hàng loạt mà vội kết luận, sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường, khó kiểm soát.

Sớm hôm sau, Chương nghe bọn Vi Thọ Kỳ báo cáo, ngoài bờ sông phát hiện một thi thể bị vùi dưới cát. Chương đến nơi, thấy bà con hiếu kỳ tụ tập rất đông; quân binh đang canh gác chờ người có chức trách đến ghi nhận, điều tra hiện trường và khám nghiệm tử thi. Nạn nhân là nam giới, tuổi trạc tứ tuần, không có giấy tờ tùy thân. Nhưng chủ một khách điếm đã báo quan binh rằng nạn nhân mang họ Dư, là thương nhân bên Sơn Nam Hạ thuê phòng nghỉ ở khách điếm mấy ngày và mới trả phòng vào tối ngày hôm qua. Xác nạn nhân bị vùi vội dưới cát gần mép sông. Một ngư phủ và vợ gánh cá từ thuyền chài lên bờ đã phát hiện ra đôi bàn chân người lẫn trong đám cỏ rác. Trên thi thể không phát hiện vết thương do ngoại lực tác động, cổ cũng không có vết bầm tím, khoang miệng không có cát. Quanh hiện trường có nhiều dấu chân của đám đông hiếu kỳ, nhưng vợ chồng người ngư phủ khẳng định với quan binh rằng lúc họ phát hiện thi thể thì không có dấu chân nào xung quanh.

Chương khoanh tay đứng theo dõi từ đầu, cho đến khi thi thể người xấu số được quan binh đưa về nhà xác và bách tính hiếu kỳ trở lại với công việc thường nhật thì Chương vẫn ở lại. Anh men theo con đường cặp bờ sông về hướng Đông Nam vài chục thước như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, rồi bỗng dừng lại, cúi xuống dùng tay kiểm tra cây cỏ.

Chương nói với thuộc hạ:

– Cỏ lau chỗ này đổ rạp về hướng bờ sông, trên cỏ còn lưu dấu bùn đất và cát.

Bọn Vi Thọ Kỳ vâng dạ. Chương đứng dậy chỉ xuống sông hỏi rằng:

– Nước cạn mà sao từ chỗ này đến chỗ giấu xác lại không có dấu chân người? Cũng không thấy có dấu vết của việc xóa dấu vết. Theo cách hiểu của ta, dưới kia đầy bùn, một khi giẫm xuống nhất định sẽ ngập sâu, và trong đêm tối không thể nào xóa sạch như vậy được.

Bọn Vi Thọ Kỳ đồng tình, ghi nhớ những lời Chương nói và cẩn thận tìm kiếm kỹ càng quanh nơi cỏ cây đổ rạp. Lát sau, Vi Thọ Kỳ chạy đến báo cáo:

– Bọn thuộc hạ phát hiện hai dấu chân, mời Quan gia đến xem thử ạ.

Chương vội đến xem xét kỹ càng hai dấu chân hằn dưới đất mềm mà khi nãy anh đứng trên con đường đất, cỏ cây che khuất nên không nhìn thấy. Hai dấu chân nhỏ nhưng hằn khá sâu khiến Chương khẽ nhếch miệng cười. Từ chỗ hai dấu chân, nhìn kỹ, Chương phát hiện ra những dấu vết mờ nhạt, góc cạnh, bề ngang gần một thước, bề dài chừng hơn năm thước, cùng những vệt song song thể hiện ai đó đã kéo một vật có tiết diện phẳng về hướng Tây Nam.

– Ván gỗ! – Chương nhận định. – Bọn chúng dùng ván gỗ đặt trên đất mềm và bùn để khiêng xác. Như vậy, bọn này không thể ít hơn hai người. Các anh bảo vệ dấu vết, gọi người có chức trách đến đây, lập tức phong tỏa bến sông và thị tứ, không cho bất kỳ ai ra vào.

Ma Kê định chạy đi, Chương vội dặn:

– Đặc biệt lưu ý đến nữ nhân.

Ma Kê đi rồi, Vi Thọ Kỳ thắc mắc, Chương bèn giải thích cho cả Nghiêm Đạt và Lưu Nhất Vạn cùng nghe:

– Dấu chân nhỏ gọn có thể của nữ nhân. Từ chiều qua đến nay, ta thấy bách tính thường đi chân đất. Thực ra hai dấu chân này là hai dấu giày cói. Các anh nghĩ mà xem, nếu nữ nhân nặng khoảng năm mươi cân thì chẳng thể để lại dấu giày sâu như vậy, hẳn bọn họ đã đem theo vật nặng.

– Quan gia chắc chắn là nữ nhân chứ ạ? Cũng có thể là của nam nhân thấp bé.

Chương gật đầu đồng tình:

– Không loại trừ điều đó. Chờ quan binh đến, các anh cùng họ tỏa ra lùng sục từ chỗ này về thị tứ. Hãy nhớ lùng sục kỹ càng từng gốc cây ngọn cỏ, lần theo dấu cỏ đổ rạp hoặc bùn đất vương vãi.

Nghiêm Đạt hộ tống Chương trở lại khách điếm. Anh tin rằng vận may đang đến và kẻ thủ ác vẫn đang ở trong thị tứ.

Khoảng buổi trưa, Vi Thọ Kỳ trực tiếp về bẩm báo: quan binh tìm được bốn miếng ván gỗ dính đầy bùn đất, vứt trong một bụi rậm cách bờ sông khoảng hơn trăm thước. Bùn đất dính trên ván gỗ hãy còn chưa khô.

– Đúng như lời Quan gia nhận định, dấu vết lưu lại cho thấy sát thủ sau khi khiêng xác nạn nhân vùi tạm gần bến sông, vứt ván gỗ trong bụi rậm đã trở về thị tứ. Bọn thuộc hạ lần theo cỏ cây bị giẫm đạp đến rìa thị tứ thì mất dấu ạ.

Chương liền bảo:

– Anh đưa Quan Lam Giang đến nhà xác để cô ấy kiểm tra thêm. Lam Giang tin rằng nạn nhân bị hạ độc trước khi vùi xác.

Quan Lam Giang theo Vi Thọ Kỳ rời khách điếm, giúp quan binh địa phương tìm thủ phạm. Vương Văn Trà, Trưởng Công an huyện Kim Động, cùng Huyện đội trưởng Văn Như Võ và Lý Tài, người đứng đầu huyện, đã đem theo hơn trăm quân sĩ có mặt theo lệnh khẩn cấp của Chương vào canh hai. Lưu Cơ, Tiểu đoàn trưởng Kim Động có mặt từ sớm, bố trí một đại đội quanh khách điếm bảo vệ Quan gia và phu nhân. Tin tức Vạn Thắng vương ở Điếu Ngư được giữ kín.

Đứng trước Vạn Thắng vương, Hoàng hậu và các quan nhân, Quan Lam Giang khẳng định, nạn nhân trúng loại kịch độc được chiết xuất từ cá ngừ, tương tự như chu sa. Nàng cho biết nguồn gốc chất độc không thể có ở Vạn Xuân và chỉ cần uống phải sẽ dẫn đến cái chết vô cùng đau đớn.

Nghe Quan Lam Giang trình bày xong, Chương hỏi lại:

– “Nước bạc” như em nói, người phương Bắc dùng để lọc vàng ư? Thứ nước đó có phải màu trắng bạc?

Quan Lam Giang xác nhận, Chương lẩm nhẩm:

– Đó có phải thủy ngân không nhỉ?

Vương Văn Trà và Lưu Cơ cùng nói:

– Nếu gian tế dùng nước bạc làm chất độc quả thật rất khó cho quan binh lục soát. Chưa kể, như lời Quan đại phu thì chất kịch độc ấy lấy từ cá ngừ càng khiến bọn hạ quan khó tra. Chất đó chẳng phải dùng để bào chế một số loại thuốc hay sao?

Chương ra hiệu cho Quan Lam Giang ngồi xuống, anh nói:

– Việc đó bàn sau. Nếu quả thật bọn chúng dùng chất độc dạng lỏng gây ra những cái chết bất đắc kỳ tử thì các anh bí mật rà soát lại các vụ án mạng trước đó. Đừng có lạm dụng nhục hình tra khảo mà phải dựa vào chứng cứ thu thập được. Việc cần làm bây giờ là tra xem người cuối cùng nhìn thấy hoặc tiếp xúc với các nạn nhân là ai.

Chương giơ ba ngón tay lên, nói chắc như đinh đóng cột:

– Tình, tiền, thù là ba nguyên nhân chính khi một người bị sát hại. Các anh phải bám sát điều tra các mối quan hệ của nạn nhân trước khi mất. Họ ăn với ai, gặp ai…

Chương nói cho mọi người cùng nghe những hiểu biết của anh nhằm xác định hung thủ dựa vào các dấu vết tại hiện trường mà suy luận. Giả như nạn nhân bị vùi xác dưới cát, ông ta không đi giày, không tìm thấy áo khoác dày, có thể tạm nhận định nơi ông ta bị sát hại là một căn phòng kín gió hoặc ngay trên giường ngủ. Trên người không có vết thương mà bị hạ độc, thì ông ta và kẻ thủ ác phải quen biết mới không đề phòng…

Ai nấy đều ngồi ghi chép tỉ mỉ từng câu từng chữ của Chương. Anh nhận thấy bản thân còn dành quá ít thời gian cho Phạm Bỉnh Di.

Nếu có trường quân sự, cũng phải sớm xây dựng, tổ chức nơi đào tạo tập trung lực lượng giữ an ninh trật tự địa phương, để họ có thể trao đổi kinh nghiệm với nhau.

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, giữ gìn giá trị từng con chữ cho tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free