Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 542: Bến đò Đông Dư

Sau cuộc tiếp sứ thần, Chương còn suy nghĩ về khả năng sứ thần phương Bắc xuất hiện đúng lúc quân Thiên Đức lộ ý định tấn công các sứ quân còn lại. Rất có thể đó là một cách tạo áp lực lên Chương, nhằm trì hoãn việc động binh. Bởi lẽ, nếu Vạn Xuân thống nhất, sau này Đại Vũ muốn Chương quy thuận sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Bên cạnh đó, việc tình hình an ninh các vùng phên giậu bỗng trở nên phức tạp một cách có hệ thống càng củng cố nhận định rằng mọi chuyện đều do bàn tay một kẻ đứng sau giật dây. Giặc ngoài gây sức ép, giặc trong phá phách khắp nơi chắc chắn sẽ khiến ba quân khó lòng yên tâm ra trận.

Giặc ngoài còn xa, giặc trong lại ở gần, bởi vậy, bằng mọi giá, phải trừ mối họa bên trong trước tiên. Chương đến huyện Siêu Loại trong vai thầy thuốc, cốt để tìm hiểu và nghe ngóng tình hình. Vì Siêu Loại nằm rất gần nên Thiên Bình đã cùng đi. Ngoài ra còn có Vi Thọ Kỳ, Ma Kê, Hùng Sơn, Lưu Nhất Vạn và Nghiêm Đạt – năm trong số sáu chỉ huy các trung đội Thân Vệ quân cùng tháp tùng. Quan Lam Giang đảm nhiệm vai trò thầy thuốc, Triệu Nhã Lâm lo liệu cơm nước. Cả đoàn chỉ vỏn vẹn chín người, lên thuyền tại bến Diên Ứng, di chuyển lòng vòng trên kênh mương dẫn tới sông Văn Giang rồi đặt chân lên cánh đồng “Thất thập tam bạch thổ” rộng lớn với bảy mươi ba gò đất trắng đặc trưng. Xa xa, làng Bạch Thổ, nơi có truyền thống làm gốm sứ lâu đời, nằm khuất sau những lũy tre xanh tốt. Mấy năm kể từ khi Nguyễn Từ Minh rút quân, đã có thêm bốn ngôi làng nhỏ dành cho lưu dân tứ xứ được xây cất quanh làng Bạch Thổ. Dòng họ Nguyễn là dòng họ lớn nhất trong làng, với gần một trăm hai mươi nhân khẩu, chiếm tới 4/10 tổng số nhân khẩu hiện có.

Lấy làng Bạch Thổ làm trung tâm, bốn làng mới gồm Đoài Thôn, Bắc Cao, Đông Dư và làng Mía đã hình thành. Riêng làng Mía, với chưa đầy hai trăm nhân khẩu, ngoài việc trồng lúa hai vụ mỗi năm, dân làng còn chuyên canh những cánh đồng mía bạt ngàn dọc theo bờ sông Văn Giang. Ba làng còn lại, mỗi làng cũng chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai trăm khẩu, hợp với làng Bạch Thổ chuyên sản xuất bát đĩa các loại. Năm làng này gộp lại thành xã Năm Thôn. Phía Đông Nam của xã Năm Thôn có một đồn binh hỗn hợp thủy bộ đóng giữ.

Sở dĩ Chương muốn ghé thăm Năm Thôn là bởi nơi đây đang được chú trọng phát triển thương nghiệp. Dưới bến đò Đông Dư ven sông Xích, phía Đông xã Năm Thôn, khung cảnh diễn ra khá tấp nập, hàng chục thương thuyền đang neo đậu chờ lấy hàng. Chương trông thấy cờ hiệu của Lâm gia, Công ty Vạn Xuân cùng hàng chục thuyền lớn nhỏ khác thuộc quyền sở hữu của các thương nhân gốc phương Bắc. Thuyền của Lâm gia đang chất bát đĩa sành sứ lên khoang, còn mấy thuyền của Công ty Vạn Xuân sau khi giao phân bón xong thì neo riêng một chỗ chờ chất các thùng gỗ đựng chất thải để đem về ủ phân. Những thuyền khác cũng đang neo đậu chờ chuyên chở thành phẩm sứ về phương Bắc do sắp đến Tết Nguyên đán.

Hoàn tất việc trình giấy tờ, đoàn của Chương thuê ba phòng tại Khách điếm Xuân Quan hai tầng hình chữ U, vốn thuộc sở hữu của Ty Thương nghiệp. Quan Lam Giang và Triệu Nhã Lâm tìm đến quầy chuyên cung cấp thông tin mua bán do Ty Thương nghiệp quản lý, đặt vấn đề muốn tìm mua một số loại thảo dược địa phương. Nhân viên tại quầy cho Quan Lam Giang biết, vùng này chủ yếu phát triển nghề gốm sứ, trồng mía và khai thác đất sét trắng. Còn về thảo dược, họ khuyên Quan Lam Giang nên tìm đến huyện Vũ Ninh, phủ Vĩnh Yên, lộ Mao Khê hoặc lộ Bắc Giang. Lam Giang trình bày rằng rất khó để xin giấy phép vào huyện Vũ Ninh do vướng các quy định áp dụng đối với khách thương ở những vùng Thiên Đức mới kiểm soát. Theo đó, các thương nhân gốc gác từ Sơn Tây, Vĩnh Yên, Tam Giang chưa được tạo điều kiện kinh doanh và đi lại trong phủ Thiên Đức (gồm các huyện Vũ Ninh, Siêu Loại, Thừa Thiên, Thuận Thiên, Thiên Đức). Với vai trò một thương gia đến từ Sơn Tây, giấy tờ đi lại của Lam Giang được cấp bởi Nguyễn Gia Miêu, nhưng giấy phép này lại không cho phép lên bờ ở bốn huyện: Vũ Ninh, Thiên Đức, Thừa Thiên và Thuận Thiên.

Chương không nhớ liệu mình có đặt ra quy định đó hay không, có lẽ Duệ và Uyển Như đã định như vậy.

Chiều muộn, quan binh bất ngờ kiểm tra đột xuất giấy đi đường cùng giấy tờ tùy thân của đoàn Chương, do nghi vấn một thương nhân Sơn Tây tìm mua thảo dược lại tìm đến vùng chuyên gốm sứ. Quan Lam Giang trình bày mãi không xuôi, đành đưa toán quan binh đến gặp “ông chủ họ Quan” là Chương. Chương đã giả trang già hơn vài tuổi, gắn thêm râu giả nên rất khó nhận ra. Anh giải thích cặn kẽ với toán quan binh rằng đây là lần đầu anh đến Siêu Loại để mua bán thảo dược, nhưng thực tế là anh muốn tìm hiểu khả năng bán thuốc tại vùng này. Vừa nói, Chương vừa kín đáo dúi vào tay chỉ huy toán binh hai mươi đồng. Toán binh hỏi thêm vài câu rồi lui.

Thiên Bình bực dọc: - Khốn kiếp! Từ bao giờ lại có kiểu sách nhiễu như thế này? Dám ngang nhiên nhận tiền đút lót của khách thương. Đám quân này thuộc quyền của ai? Triệu Nhã Lâm luống cuống, vội đáp: - Thuộc quyền Trung đoàn Thuận Thành của tướng Lê Quý Ly ạ. Thiên Bình ngẩn người: - Trung đoàn Thuận Thành là một trong những quân nòng cốt của Đại đoàn Thiên Đức, đãi ngộ không hề tệ, vậy mà sao lại sách nhiễu? Hỏng rồi, hỏng mất! Quân trấn giữ vùng giáp ranh mà nhận tiền của khách thương thế này thì gian tế dễ dàng trà trộn, chưa kể tin tức còn dễ dàng lọt ra ngoài.

Quay sang nhìn Chương đang ngồi xoay nắp ấm trà, ánh mắt có vẻ suy tư. Thiên Bình định nói gì đó song lại thôi, nàng ngồi xuống ghế bên cạnh, chỉ cách Chương một cái bàn nhỏ. - Quân Thuận Thành mới chuyển từ Kiến Xương về đây chưa bao lâu. - Chương giải thích. - Từ lúc Yết Kiêu lên Sơn Tây, anh đã phải điều quân Thuận Thành về trấn giữ vùng Siêu Loại thay cho Thánh Dực. Nhìn thẻ đeo thì họ là binh sĩ Tiểu đoàn Bình Ngô. Em đừng vội kết luận điều gì cả. Thương nhân xưa nay đến đ��u cũng tìm bình yên, tránh rắc rối và biết điều với quan binh là lẽ thường tình. Binh sĩ không đòi mà thương nhân tự cho, mãi thành lệ thì mới đáng lo.

Thiên Bình nhíu mày, giọng bực dọc: - Nhưng đây là Siêu Loại! Từ chỗ này về đến Vạn Xuân chỉ sáu bảy mươi dặm mà đã xảy ra chuyện như vậy, thử hỏi ở Đằng Châu, Sơn Nam Hạ hay Sơn Tây thì tình hình sẽ ra sao?

Chương ngả người ra ghế, liếc nhìn ánh nến đang cháy, nhón tay lấy mấy hạt hướng dương cắn tách. Triệu Nhã Lâm và Quan Lam Giang tự nhiên cảm thấy không khí có phần ngột ngạt, khẽ cúi đầu đứng như tượng gỗ. - Anh chưa vội kết luận điều gì, nhưng nếu hiện tượng đút lót dần trở thành lệ thì phải thông qua tổ chức đảng để chấn chỉnh! - Chương quay sang nhìn Thiên Bình. - Chủ tịch Đảng Vạn Xuân phải quán triệt cấp dưới phải gương mẫu hơn. Muốn thay đổi thói quen, hành động thì trước hết cần thay đổi tư tưởng. Chuyện này tạm dừng ở đây, ta còn nhiều việc quan trọng hơn lúc này.

Thiên Bình không hài lòng, song cũng không nói thêm. Nàng nhớ lại sai sót của Lê Quý Ly lúc ở Đằng Châu khiến nhiều tướng sĩ thuộc quyền tử trận. Vì lỗi đó, khi luận công ban thưởng, Lê Quý Ly đã phải lấy công bù tội nên mới không bị trách phạt.

Khách điếm nhận đặt thức ăn theo yêu cầu của khách trọ hoặc cho mượn bếp để tự phục vụ. Do thuộc sở hữu của Ty Thương nghiệp nên giá thuê phòng rất rẻ và không phân hạng phòng. Một số thương nhân nhỏ chọn Khách điếm Xuân Quan làm nơi lưu trú dài hạn, nên mấy phòng tuy không có người ở nhưng đã được trả tiền thuê cả năm. Đối diện với khách điếm “Nhà nước” này có Xuân Quan thượng khách quán do thương nhân dựng lên, giá thuê phòng gấp đôi nhưng cũng chẳng thiếu khách trọ. Tửu quán với đủ thành phần người tấp nập ra vào, còn thanh lâu thì sáng rực đèn ngay khi trời vừa tối. Chương chẳng lấy làm ngạc nhiên, nhưng anh cảm thấy không thoải mái khi các cơ sở kinh doanh vẫn thuộc sở hữu của thương nhân gốc phương Bắc.

Chương và nhóm Vi Thọ Kỳ chọn một bàn ở góc khuất của Xuân Quan đại tửu quán, ngồi nhâm nhi chén rượu nồng. Quán xá ồn ào, thỉnh thoảng lại có vài đệ tử lưu linh khật khưỡng dìu nhau, chân nam đá chân chiêu, nghêu ngao hát vang rời khỏi quán. Bệnh dịch cứ bệnh dịch, nghèo cứ nghèo, an ninh đang thắt chặt nhưng người ta vẫn phải làm, phải ăn và giải sầu. Chương hất hàm, gằn giọng nói với nhóm Vi Thọ Kỳ: - Vừa rời quán là binh sĩ Tiểu đoàn Thổ Hà thuộc quân Thuận Thành, họ không phải trả tiền ăn uống. Xem chừng chủ quán có vẻ hậu đãi quân Thiên Đức nhỉ? Nếu ta nhớ không lầm thì ba quân không được phép uống rượu trong lúc trực gác. Dù họ không phải trực gác, nhưng lại vận quân phục vào quán ngồi cà kê thế này thì thật không ra thể thống gì. Quân phong quân kỷ ở đâu? Hoàng hậu vừa cật vấn ta vài chuyện, làm ta thật mất mặt đàn ông.

Nhóm Vi Thọ Kỳ liếc nhìn nhau rồi vâng dạ, chén rượu thơm nồng trôi qua cổ họng bỗng trở nên đắng ngắt. - Quan gia! - Vi Thọ Kỳ nói. - Một vài cá nhân không thể đại diện cho cả một tập thể. Xin Quan gia bớt giận. Chương cười buồn: - Ta không giận. Những chuyến đi như thế này giúp ta có thêm cái nhìn về những điều do chính ta lập ra. Chính nhờ chứng kiến những việc này mà ta nhớ ra một chuyện. Vi Thọ Kỳ liền hỏi, Chương chậm rãi nói với c��� bọn: - Quân chính quy Thiên Đức nhận được s�� nể trọng của quân địa phương, thương nhân, bách tính là điều dễ hiểu. Tuy nhiên… nếu không có biện pháp kiểm soát sẽ dẫn đến nạn kiêu binh mà kiêu binh tất loạn. Nhất thiết phải có lực lượng Quân cảnh giám sát các hoạt động ngoài doanh trại của binh sĩ Thiên Đức.

Nhóm Vi Thọ Kỳ không hiểu Quân cảnh là gì nên Chương dành ít thời gian nói sơ lược cho cả bọn cùng nghe. Chương chưa từng là quân nhân, không thể hiểu hết tổ chức trong quân đội, nhưng có vấn đề ắt có giải pháp, và Lực lượng Quân cảnh hay Cảnh sát Quân đội cần thiết phải được thành lập. Quân Thiên Đức giữ trật tự trên địa bàn, có quyền hành trong tay, chính quyền dân sự phải dựa vào quân đội, vậy thì ai sẽ kiểm soát ba quân, kể cả các chỉ huy?

Vi Thọ Kỳ đưa ra nhận xét: - So với Vọng Nguyệt lâu, nơi này tạp nham và… thuộc hạ cảm thấy nơi đây không được yên bình cho lắm. Chương không lấy làm lạ, bến sông nằm ở Xích Giang, giao thương huyết mạch, nên sự xô bồ là điều tất yếu. Những nơi như thế này thật vô cùng lý tưởng cho gian tế từ khắp nơi trà trộn để nắm bắt tình hình. Chương dừng chân nghỉ lại nơi này cũng chính vì lý do đó. Đành rằng quân tế tác của Thiên Đức cũng như lực lượng tình báo bên Phạm Bỉnh Di cài cắm ở những nơi này không ít, song họ làm nhiệm vụ theo bổn phận, chẳng thể quản hết được. Mấy năm trước khi vùng kiểm soát còn hẹp, Phạm Bỉnh Di làm rất tốt công tác an ninh. Nay phạm vi kiểm soát rộng lớn gấp mấy lần mà nhân lực đào tạo nhất thời chưa thể theo kịp, cũng không thể quy trách nhiệm cho Phạm Bỉnh Di và Trần Minh Dũng mà cần hoàn thiện hơn cơ chế giám sát lẫn nhau.

Ngoài trời mưa lâm râm, ngồi trong Xuân Quan đại tửu lầu, Chương trông thấy ba người, một nữ hai nam, dắt theo năm con ngựa thồ từ hướng làng Bạch Thổ vào thuê hai phòng ở tầng dưới Khách điếm Xuân Quan. Nhận phòng xong xuôi, cả ba người họ liền chạy sang đường, vào tửu lầu gọi món. Bàn của họ không xa nơi Chương ngồi, anh lại có thói quen ngồi quay lưng vào tường, mắt nhìn ra đường, nên anh có thể quan sát và nghe bập bõm câu chuyện của ba người đó. Người phụ nữ là kẻ buôn vải, bởi huyện Siêu Loại có nhiều làng nghề trồng dâu nuôi tằm dệt vải. Vải dệt ở Siêu Loại có giá bình dân, phù hợp tầng lớp lao động. Chương cảm thấy có điều gì đó chợt lướt qua trong đầu nhưng anh chưa thể định nghĩa được. Hai người đàn ông kia hành nghề lái lợn, nghe giọng Chương đoán họ là người Sơn Tây. Hai người lái lợn này đã đặt cọc một số tiền lớn để mua lợn từ trang trại chăn nuôi lợn ở Siêu Loại. Họ đến bến đò Xuân Quan tìm thuê thuyền, chờ lợn từ trang trại được giao đến tận nơi. Bộ Nông nghiệp Thiên Đức có nhiều trang trại nuôi lợn, bò, dê, gà… việc giao hàng tận bến đò là một trong những quy định do Chương và Lâm Uyển Như đặt ra từ hồi còn ở huyện Thiên Đức. Các thương nhân rất thích điều này, bởi nhờ vậy họ sẽ tiết kiệm được một khoản kha khá. Chưa kể, hàng do cơ quan chính quyền vận chuyển còn được quân đội áp tải.

Ba người họ vô tình gặp nhau trên đường, cô gái một thân một mình, lại ăn nói đon đả, gương mặt có phần ưa nhìn nên hai anh lái lợn sẵn lòng kết bạn. Nghe họ tán chuyện rất xôm và uống cũng không ít chút nào. Khi đoàn Chương qua đường về khách điếm nghỉ ngơi, ba người họ cũng đứng dậy trả tiền. Chương trông thấy người phụ nữ cùng một người đàn ông dìu nhau đẩy cửa vào chung một phòng, người còn lại thì có vẻ say khướt nằm vật ra ngoài cửa, khiến nhóm Vi Thọ Kỳ lắc đầu ngán ngẩm, đành khiêng anh ta vào phòng rồi khép cửa giúp.

Sáng hôm sau, đoàn Chương trả phòng, sang đại tửu lầu gọi cơm. Chương thoáng trông thấy ba người tối qua dắt ngựa thồ đi về hướng cánh đồng ngô thay vì xuống bến, nhưng anh không để tâm. Cơm nước xong, đoàn Chương không xuống bến đò Xuân Quan mà băng qua cánh đồng với bảy mươi ba gò đất sét trắng để quay trở lại thuyền. Chương muốn sang huyện Kim Động ở ngay bên kia sông Văn Giang. Đặt chân đến huyện Kim Động, đoàn Chương đặt cọc tiền thuê ngựa, nhắm hướng sông Nghĩa Trụ, đi sâu vào huyện Kim Động để thị sát phủ Tế Giang.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ do truyen.free sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free