Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 544: Bệnh thổ tả

Quan quân bỗng nhiên đổ về thị tứ đông nghịt. Dân chúng rỉ tai nhau rằng nạn nhân bị vùi xác dưới cát hôm qua chắc hẳn phải có thân phận không tầm thường.

Tuy nhiên, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

Dân chúng trình báo với quan rằng tại một căn nhà tranh vách đất ven thị tứ, hai vợ chồng già đã chết bất thường trong căn nhà cửa đóng then cài. Hàng xóm phải phá cửa vào sau khi gọi mãi mà không thấy hai cụ đáp lời.

Chương hay tin liền thay y phục đến tận nơi xem xét tình hình. Quan binh phong tỏa nhiều ngõ ngách, dân hiếu kỳ đứng từ xa bàn tán xôn xao. Vương Văn Trà, Văn Như Võ, Lý Tài, Ma Kê… đứng xung quanh, đảm bảo không ai nhận ra Chương. Quan Lam Giang theo chân Vương Văn Trà cùng những người khác vào nhà. Lát sau, ông ta trở ra và báo cáo riêng với Chương. Hai ông bà chủ nhà đã mất mạng do trúng độc, không phải vì bệnh tuổi già. Hai thi thể nằm trên chiếu cói, mâm cơm ăn dở, thức ăn đã ôi thiu. Quan Lam Giang nhận định hai nạn nhân đã mất khoảng hai ngày, thi thể đã cứng, không có dấu hiệu tác động của ngoại lực. Do thời tiết lạnh nên thi thể chưa bốc mùi.

Chương hỏi Vương Văn Trà:

- Cướp của đoạt mạng sao?

Vương Văn Trà thưa rằng:

- Trong nhà không phát hiện dấu hiệu lục lọi, ở cạp quần bà cụ vẫn còn giắt mấy mươi đồng bạc ạ.

Chương hỏi thân nhân của hai người đã khuất, Vương Văn Trà báo cáo:

- Ông bà cụ có bốn người con. Hai cô con gái lớn lấy chồng ở làng gần đây. Hai người con trai, một là lính Tiểu đoàn Kim Động, người còn lại đóng quân ở bên Nghĩa Trụ Hạ ạ.

Chương nhíu mày, ngoảnh sang ghé tai nói nhỏ với Văn Như Võ:

- Thân nhân của binh sĩ Thiên Đức là thân nhân chung, đó vốn là lệ xưa nay. Lập tức cho hai binh sĩ về chịu tang cha mẹ, việc này phải tra thật rõ, thật nhanh.

Mặc dù lời nói của Chương nhẹ nhàng, nhưng trọng trách đặt lên vai Văn Như Võ cùng toàn thể quan quân Kim Động lại vô cùng nặng nề. Cha mẹ của hai binh sĩ trong quân Thiên Đức cùng lúc bị thiệt mạng là một việc lớn.

Chương cùng Lý Tài, Quan Lam Giang, Vương Văn Trà vào nhà. Xem xét khắp nhà một lượt, Chương dặn Vương Văn Trà giữ nguyên hiện trường, lần lượt hỏi chuyện hàng xóm của ông bà cụ. Chương muốn xác định ai là người cuối cùng tiếp xúc với hai nạn nhân.

- Hai người nhưng có ba cái bát ăn cơm, một bát sạch nhẵn, hai bát ăn dở. – Vương Văn Trà lẩm nhẩm một mình. – Kẻ thủ ác muốn ra tay với hai ông bà cụ thật chẳng khó, cớ sao phải hạ độc nhỉ?

Chương khoanh tay đứng nhìn hiện trường thêm một lúc, rồi dặn Vương Văn Trà và cấp dưới lo liệu hậu sự cho hai ông bà thật cẩn thận trước khi trở về khách điếm. Anh kể cho Thiên Bình nghe mọi điều, nét mặt buồn, kết thúc câu chuyện là một tiếng thở dài.

Thiên Bình đặt vấn đề:

- Kẻ sát nhân rất bình tĩnh, sau khi hạ độc còn đóng cửa cài then điềm nhiên rời khỏi hiện trường. Liệu ông bà cụ có thù oán với ai không anh nhỉ?

Chương khẽ lắc đầu, nói:

- Ông bà cụ người bản địa, bao năm sinh sống nơi này chưa hề có điều tiếng. Quan Lam Giang cho biết họ bị hạ độc bằng một loại nước bạc, khiến nạn nhân chết trong đau đớn tột cùng. Nếu bắt được bọn chúng, anh nhất định sẽ dùng thân xác chúng để thử nghiệm độc tính.

Thiên Bình khẽ rùng mình ngoảnh nhìn Chương, ánh mắt của Chương cho biết anh không hề đùa.

Chiều tối, Vương Văn Trà báo cáo: theo lời kể của mấy người hàng xóm, ba ngày trước, ông bà cụ có về nhà cùng một người đàn bà. Bà cụ khoe với một người hàng xóm, người đàn bà ấy mua thóc lúa vừa thu hoạch với giá nhỉnh hơn hai đồng một yến. Đã đặt cọc trước năm quan tiền, hẹn một tuần sau quay lại nhận hàng. Gương mặt người đàn bà đó ra sao thì hàng xóm láng giềng không ai biết rõ, chỉ nhớ mang máng là người đó dáng người hơi đậm. Bà cụ chủ nhà còn hồ hởi khoe, nữ tiểu thương ấy hãy còn đơn chiếc nên bà muốn giới thiệu cho người con trai lớn.

Thiên Bình nghe xong liền bảo:

- Như vậy… năm quan tiền đã biến mất, nếu quả thực bà cụ có nhận cọc. Liệu thủ phạm có phải là nữ nhân không?

Chương ngồi đăm chiêu một hồi lâu, mãi sau anh mới nói:

- Thân nhân binh sĩ, thương nhân… rõ ràng, bọn chúng muốn làm lòng quân xáo trộn, khiến binh sĩ nghi ngờ cái gọi là “cha mẹ ba quân là cha mẹ của ta”. Mấy tháng trước ta phá đường dây gian tế ở Sơn Tây nhưng còn vài kẻ vẫn chưa túm được. Nếu còn để tình trạng cha mẹ, anh chị em binh sĩ bị sát hại…

Chương khẽ lắc đầu:

- Lòng quân không yên, nhưng tìm được kẻ chủ mưu, tự khắc ta sẽ lật ngược ván cờ này, gậy ông đập lưng ông.

Hai ngày trôi qua, quan quân vẫn chưa tìm ra bất kỳ manh mối đột phá nào để phát hiện kẻ thủ ác. Mọi người bắt đầu cho rằng kẻ họ đang truy tìm có thể đã qua sông sang huyện Nghĩa Trụ Hạ hoặc trốn sang huyện Nghĩa Trụ Thượng. Niềm tin của Chương rằng hung thủ vẫn còn trong thị tứ, sau những lần hắn liên tiếp ra tay độc địa, dần lung lay.

Thông thường, số dân thường trú trong thị tứ chỉ khoảng một nghìn người, nhưng nay lại có thêm hơn ba trăm binh lính từ huyện Kim Động đồn trú bên ngoài thị tứ trong các trại dã chiến, khiến Điếu Ngư trở nên đông đúc hơn hẳn. Sớm hôm ấy, Quan Lam Giang cấp báo với Chương và Thiên Bình rằng quân sĩ trong trại dã chiến ở phía Bắc thị tứ có dấu hiệu của bệnh thổ tả, miệng nôn trôn tháo.

Chương thất kinh, tung chăn bật dậy khỏi giường, làm Quan Lam Giang đang đứng đó thoáng đỏ mặt. Phải biết rằng bệnh thổ tả nếu không xử lý sớm và triệt để sẽ lây lan nhanh, gây hậu quả khôn lường về nhân mạng và kinh tế.

Lúc còn ở huyện Thiên Đức, Chương và Thiên Bình đã có kinh nghiệm đối phó với bệnh thổ tả. Lần ấy, chỉ vì Chương chẳng để tâm khiến gần bốn trăm bách tính thiệt mạng, bài học ấy Chương chưa quên. Kể từ đó đến nay, ngoài những bài thuốc do các đại sư, đại phu bào chế và phát triển thì Chương cũng có những cách giản đơn hơn, Đông - Tây y kết hợp.

Năm xưa bệnh dịch không rõ nguồn gốc lây lan từ đâu, nhưng nếu đột nhiên xuất hiện trong trại quân vào thời điểm này, không loại trừ khả năng có kẻ động tay có chủ đích.

Lý Tài, Văn Như Võ, Vương Văn Trà và Lưu Cơ được triệu kiến. Hay tin bệnh thổ tả, người nào cũng lo lắng. Quan Lam Giang hiểu y thuật, Chương liền giao việc này cho cô xử trí. Triệu Nhã Lâm sẽ giúp Quan Lam Giang một tay.

Lý Tài ký lệnh giới nghiêm tại thị tứ trong hai ngày. Vương Văn Trà dùng trung đội công an thuộc quyền để giám sát và kiểm soát chặt chẽ quá trình thực hiện lệnh giới nghiêm. Trong khi đó, Văn Như Võ và Lưu Cơ hạ lệnh cho các trại dã chiến lớn nhỏ quanh thị tứ án binh bất động, khoanh vùng dập dịch.

Binh sĩ có dấu hiệu của bệnh dịch được cách ly riêng, các bãi nôn và phân của người bệnh phải chôn lấp ngay lập tức. Mọi người khi tiếp xúc với bệnh nhân hoặc bất kỳ ai trong doanh phải đeo mạng che mặt.

Quan Lam Giang, Triệu Nhã Lâm cùng mấy mươi binh sĩ bắt tay vào trộn muối tinh và đường (chưa phải đường trắng) với tỉ lệ bằng nhau làm chất điện giải cho bệnh nhân uống nhằm bổ sung nước và khoáng chất. Đồng thời, các bài thuốc Nam phổ biến chữa thổ tả cũng được sử dụng.

Binh sĩ có thể trạng tốt, phát hiện bệnh sớm, khoanh vùng dập dịch nhanh nên sau hai ngày không có dấu hiệu lây lan vào bách tính trong thị tứ. Lý Tài tiếp tục ban bố lệnh giới nghiêm thêm hai ngày để Vương Văn Trà, Văn Như Võ và Lưu Cơ có thêm thời gian điều tra nguồn gốc lây lan bệnh dịch cũng như tìm ra kẻ khả nghi trong số khách thương lưu trú ở mấy khách điếm và cư dân bản địa thường xuyên đi lại giữa thị tứ và các làng mạc phụ cận.

Sự có mặt của Chương dường như là chất xúc tác giúp quan quân địa phương dốc sức điều tra tỉ mỉ. Lưu Cơ cùng Văn Như Võ đích thân tra soát. Cả hai đã thu được một kết quả tương tự trong quá trình phối hợp điều tra và xin gặp Chương để trình bày.

Theo những bản tường trình của binh sĩ canh gác quân doanh Tiểu đoàn Kim Động và doanh dã chiến của Văn Như Võ thì quân sĩ mua rau củ của dân trong chợ, việc này hết sức bình thường. Sau khi mang rau củ về doanh, hai người dân khác lại mang theo mỗi người một sọt khoai lang và ngô mới thu hoạch để tặng quân. Việc này cũng được xem là bình thường vì trước đó Lưu Cơ cho binh sĩ giúp dân thu hoạch lúa và hoa màu. Dân tặng thì nhận, có giấy tờ đàng hoàng, không trái với quy định. Điều lạ là quân canh ở cả hai doanh đều nói rằng ngô khoai do bốn nữ nhân đem đến. Bốn nữ nhân ấy có phải con cái của nông dân trong thị tứ hay không thì… quân canh lại không hay biết.

Chủ tịch thị tứ Điếu Ngư, Hội Nông dân và các trưởng họ đều cho biết, họ có dự định tặng ngũ cốc cho quân sĩ như mọi năm nhưng chưa triển khai. Vương Văn Trà phối hợp với dân binh thị tứ dò hỏi từng nhà nhưng họ đều nói vụ thu hoạch lúa chưa xong. Con cái họ cũng không đem ngô khoai tặng binh sĩ.

Nghe đến đây, Chương lờ mờ hình dung ra câu chuyện rồi. Anh hỏi:

- Danh sách khách thương lưu trú trong thị tứ đâu?

Cầm trên tay danh sách gần hai trăm khách thương và gia nhân đăng ký trọ trong các khách điếm lẫn trên thuyền, Chương đặc biệt chú ý đến những cái tên bị gạch dấu trong danh sách. Có tất cả hai mươi chín khách thương và gia nhân là nữ.

Chương ngẩng lên hỏi bọn Lưu Cơ:

- Liệu quân canh có nhận dạng được mấy nữ nhân ấy nếu gặp lại không?

Lưu Cơ khẳng định:

- Thưa Quan gia, binh sĩ khẳng định nhớ mặt vì đã tán chuyện cũng lâu.

Chương thảy mấy tờ giấy lên bàn, ngả lưng ra ghế và nói:

- Không thể đánh rắn động cỏ, bằng chứng chưa đủ thuyết phục nhưng nghi ngờ rất lớn. Bọn chúng manh động như vậy, chứng tỏ có chuẩn bị từ trước và rất gan góc đấy. Tra soát kỹ lại xem, trong ngô khoai có gì lạ hay không, đã ăn hay chưa? Mấy nữ nhân đó có liên quan đến ả hạ độc ông bà cụ hay là không… cần phải làm rõ, tránh oan người vô tội nhưng…

Chương cười buồn, khẽ lắc đầu:

- Bọn chúng không từ thủ đoạn nào nhằm chia rẽ quân dân, gây nghi kị. Nếu không làm rõ, sau này quân nào dám nhận tấm lòng của dân đây? Bọn này xứng đáng bị lăng trì.

Lý Tài và những người khác vâng dạ rồi lui ra. Thiên Bình hai tay chống cằm hỏi Chương:

- Nữ nhân mắc tội mà là mỹ nhân anh tính sao đây?

Chương không trả lời, khóe miệng khẽ động đậy. Anh đứng dậy xoa đầu Thiên Bình rồi bước ra khỏi phòng. Thiên Bình huých nhẹ Triệu Nhã Lâm, nói nhỏ:

- Con ông Bụt rồi cũng trở thành sứ giả của Diêm Vương. Em nhớ lời ta dặn, làng Vạn Xuân không có chỗ cho kẻ sát nhân đâu. Đại Vương có lòng nhân, đôi lúc thương hoa tiếc ngọc, một Dương Yên Thư là đủ rồi.

Triệu Nhã Lâm hiểu ý Thiên Bình, nàng liền chạy theo hộ tống Chương.

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, tinh hoa của sự cẩn trọng và sáng tạo ngôn ngữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free