Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 536: Hồng Hà - Linh Sơn

Chương quy định Thân Vệ quân không được phép đông đảo. Lực lượng này chỉ phát triển đến quy mô tiểu đoàn, tập hợp những cá nhân có lý lịch tốt, trung thành và võ nghệ xuất chúng, chuyên trách đảm bảo an ninh cho Chương cùng vợ con.

Dù Thần Vũ quân có hơn hai nghìn nữ binh thường trực, Chương không có ý định phát triển quy mô lực lượng này. Bởi lẽ, trong thực tiễn chiến đấu, nữ giới thường gặp nhiều khó khăn hơn so với nam giới. Quan trọng hơn, Chương muốn đẩy mạnh việc tăng dân số. Do đó, Thần Vũ quân phù hợp hơn với các công tác tại địa phương như phát triển kinh tế, tuyên truyền, dân vận, ổn định trị an vùng tạm chiếm, đảm trách hậu cần, tình báo… cùng những công việc khác phù hợp với nữ giới. Đồng thời, một số nữ nhân có tố chất, năng lực, bản lĩnh xuất sắc sẽ tiếp tục được đào tạo, bồi dưỡng để trở thành lãnh đạo chính trị, chỉ huy quân sự, làm gương cho nữ nhân khắp Thiên Đức.

Nghe Chương trình bày, các lão tướng đều đồng lòng nhất trí, cho rằng đó là lẽ phải. Theo ghi nhận của Bộ Y tế và Bộ Văn hóa, trong mấy năm gần đây, tỉ lệ phụ nữ ở phủ Thiên Đức sinh con thứ tư đã tăng nhanh. Cụ thể tại các phủ Ứng Thiên, Tế Giang, tỉ lệ phụ nữ trẻ dưới ba mươi tuổi sinh con thứ tư tăng khoảng 20% so với thời điểm Thiên Đức quân mới kiểm soát. Một tín hiệu đáng mừng khác, theo báo cáo của Thiên Bình, là việc quân sĩ Thiên Đức kết hôn với phụ nữ tại nơi đóng quân đã tăng mạnh trong hai năm trở lại đây. Binh sĩ người Kinh lấy người Dao, Mường, Tày, Nùng, Sán Dìu, Hán… đã trở nên phổ biến và ngược lại. Với đà hiện tại, chỉ trong mười năm nữa, Thiên Đức sẽ có hàng nghìn, hàng vạn đứa trẻ là con lai giữa các tộc người, đúng như mong muốn của Chương. Ngoài việc gia tăng dân số và thúc đẩy tình đoàn kết, thế hệ con cháu lai còn hứa hẹn những thay đổi tích cực về chiều cao, tướng mạo…

Chương trình bày mô hình tổ chức quân đoàn và định nghĩa quân đoàn là lực lượng Lục quân cơ động, tinh nhuệ, tập hợp nhiều đơn vị như thủy quân, bộ binh, tượng binh, kỵ binh, pháo binh… Tất cả đều thuộc quyền chỉ huy, điều động trực tiếp của Bộ Quốc phòng. Cụ thể, quyền chỉ huy này thuộc về Vạn Thắng vương, Bộ trưởng, và Đại Thắng Lý Hoàng hậu, Thứ trưởng kiêm Chủ tịch đảng.

Trước mắt, Chương thành lập Quân đoàn 1 (Quân đoàn Hồng Hà) và Quân đoàn 2 (Quân đoàn Linh Sơn). Đại bản doanh Quân đoàn 1 đóng tại huyện Siêu Loại, chuyên tác chiến vùng đồng bằng, sông nước. Trong khi đó, trụ sở Quân đoàn 2 đặt ở huyện Vũ Ninh, tên gọi này gắn liền với núi Linh Sơn, chuyên tác chiến vùng trung du và miền núi.

Các tiểu đoàn bộ binh tinh nhuệ, từng lập nhiều chiến công như Thiên Đức, Tam Vạn, Long Ngô Động, Súng trường, Kim Động, Môn Thôn, Tiểu đoàn 31 và Đại Thắng (vốn thuộc quân Thánh Dực) sẽ trở thành các đơn vị trực thuộc Quân đoàn 1.

Bên cạnh đó, Quân đoàn 1 còn có Tiểu đoàn nữ binh Thần Vũ, Tiểu đoàn thủy binh Kình Ngư, Tiểu đoàn Pháo binh Thần Sấm và hai tiểu đoàn Thiết kỵ Vũ Ninh mang phiên hiệu D321, D322…

Quân đoàn 1 biên chế 5 trung đoàn bao gồm:

Trung đoàn 1 (Trung đoàn Thiên Đức) gồm các Tiểu đoàn Thiên Đức, Long Ngô Động và Tam Vạn. Trung đoàn trưởng là Lý Công Thành, Chính ủy là Trần Nguyên Hãn và Trung đoàn phó là Hoàng Văn Thái (nguyên Trung đoàn phó Trung đoàn Thuận Thành).

Trung đoàn 2 (Trung đoàn Hồng Hà) gồm các Tiểu đoàn Môn Thôn, Tiểu đoàn 5 (tiền thân là Tiểu đoàn Súng trường) và Kim Động. Trung đoàn trưởng là Lý Kế Nguyên, Chính ủy là Phạm Sáng và Trung đoàn phó là Phương Liệt.

Trung đoàn 3 (Trung đoàn Thần Vũ) có các Tiểu đoàn Bộ binh 31, Thần Vũ và Đại Thắng. Trung đoàn trưởng là Linh Thông Thuận, Chính ủy là Phạm Thu Cúc và Trung đoàn phó là Nguyễn Cư Đạo.

Trung đoàn 5 Thiết kỵ (Trung đoàn Vũ Ninh) do Lê Phụng Hiểu làm Trung đoàn trưởng, bao gồm các Tiểu đoàn Thiết kỵ 321, 322 và Tiểu đoàn Khinh Kỵ Vạn Ninh (tiền thân là Tiểu đoàn Bộ binh Vạn Ninh của Hoàng Ngưu, trực thuộc Đại đoàn Thần Sách). Trung đoàn phó là Hoàng Ngưu và Chính ủy là Sỹ Văn Thuận.

Trung đoàn 6 (Trung đoàn Thần Ngư) với các Tiểu đoàn Pháo binh Thần Sấm, Thủy binh Kình Ngư, Thủy binh Đằng Châu. Trung đoàn trưởng là Cao Lịch, Chính ủy là Đàm Thuận Hy và Trung đoàn phó là Đoàn Văn Lan, hay còn gọi là Lan Ngư phủ.

Dựa vào tình hình thực tiễn và khi trình độ tác chiến của tướng sĩ được nâng cao, đồng thời theo quy chế tiền triều do Lý Nam Vương ban hành (mỗi đạo gồm 10 quân, mỗi quân gồm 10 lữ, mỗi lữ gồm 10 tốt, mỗi tốt gồm 10 ngũ, mỗi ngũ gồm 10 người), Chương đã biên chế tiểu đội bộ binh gồm 10 người. Cứ 3 tiểu đội (ký hiệu A) hợp thành một trung đội (B), 3 trung đội thành một đại đội (C), 3 đại đội gộp thành một tiểu đoàn (D), 3 tiểu đoàn thành một trung đoàn (E) và 3 trung đoàn thành một sư đoàn (F).

Bắt đầu từ cấp trung đội, sẽ có thêm Trung đội bộ chỉ huy gồm 5 đến 6 người. Đại đội bộ chỉ huy (gồm chỉ huy, trinh sát, liên lạc, quân y) có khoảng 10 người. Như vậy, một đại đội bộ binh của Thiên Đức sẽ có quân số khoảng 110 - 120 người.

Một tiểu đoàn bộ binh đầy đủ sẽ gồm Tiểu đoàn bộ chỉ huy (với quân số tương đương một trung đội, bao gồm chỉ huy, liên lạc, quân y, công binh, trinh sát, vệ binh); 3 đại đội bộ binh; 1 đại đội hỏa lực (trang bị HM60, Đại bác cầm tay, Hỏa pháo liên hoàn và thậm chí cả thần công); cùng các trung đội công binh, vận tải, quân y. Tổng quân số mỗi tiểu đoàn khoảng 500 người.

Một trung đoàn thuộc Quân đoàn 1 hoặc 2 đầy đủ sẽ gồm Trung đoàn bộ chỉ huy (chỉ huy trung đoàn, bộ phận vệ binh, trinh sát, công binh, quân y, liên lạc) với quân số tương đương hai trung đội; 3 tiểu đoàn bộ binh; 3 đại đội hỏa lực; cùng các đại đội công binh, liên lạc, vận tải, quân y. Quân số của mỗi trung đoàn dao động từ 1.500 đến 2.000 người.

Với 5 trung đoàn kể trên, Chương đã biên chế thành 1 sư đoàn và 1 lữ đoàn.

Sư đoàn 1 gồm Sư đoàn bộ chỉ huy với quân số khoảng 100 người; các Đại đội Công binh 1, Quân y 1, Vận tải 1 (tổng cộng khoảng 350 người); và ba trung đoàn 1, 2, 3. Tổng quân số khoảng 6.500 người. Sư đoàn phó là Nghiêm Phúc Lý (chức Sư đoàn trưởng tạm thời để trống). Chính ủy sư đoàn là một nhân vật đã hoàn thành thiên chức của phụ nữ, sinh đủ ba con cả trai lẫn gái, tức Nguyệt, vợ của Phạm Cự Lượng, em gái Vạn Thắng vương.

Lữ đoàn 2 gồm Trung đoàn 5, 6; Lữ đoàn bộ chỉ huy; cùng các Đại đội Quân y 2, Vận tải 2 (tổng cộng khoảng 400 người). Tổng quân số Lữ đoàn 2 khoảng 4.400 người.

Như vậy, Quân đoàn 1 có khoảng một vạn mốt quân tinh nhuệ, thiện chiến. Dự định sau 3 năm, quân đoàn này sẽ phải đạt quân số ít nhất là ba vạn.

Quân đoàn 2 (Quân đoàn Linh Sơn) ban đầu sẽ gồm các đơn vị: Tiểu đoàn nữ binh Đường Vỹ; các Tiểu đoàn Tượng binh 1 và 2; các Trung đoàn Sơn cước 1 và 3; các Tiểu đoàn Thiết kỵ 323, 324; cùng Tiểu đoàn Bộ binh số 1 thuộc Sư đoàn Sơn Tây.

Trung đoàn Sơn cước 1 do Trịnh Tú chỉ huy và Trung đoàn Sơn cước 3 do Lý Quang Minh chỉ huy sẽ giữ nguyên đội hình, chỉ cần sắp xếp và tổ chức lại cho phù hợp hơn.

Tiểu đoàn nữ binh Đường Vỹ và các Tiểu đoàn Tượng binh 1, 2 sẽ hợp thành Trung đoàn Đường Vỹ. Trung đoàn trưởng là Bùi Thị Xuân, kiêm chức Chính ủy, và Trung đoàn phó là Trần Quang Diệu.

Các Tiểu đoàn Thiết kỵ 323, 324 và Tiểu đoàn 325 (vốn là Tiểu đoàn Bộ binh 1 thuộc Sư đoàn Sơn Tây) sẽ nằm trong đội hình Trung đoàn 8 Thiết kỵ. Phùng Thanh Hòa được bổ nhiệm làm Trung đoàn trưởng. Trung đoàn phó thứ nhất là Đào Cam Mộc, kiêm Chính ủy. Phạm Kính Ân, anh chàng Thân Vệ quân đầy mưu trí, sẽ giữ chức Trung đoàn phó thứ hai. Chương đánh giá cao mưu trí và khả năng tổ chức của Phạm Kính Ân, nên đã đặc biệt cất nhắc cậu ta.

Với 4 trung đoàn này, tổng quân số khoảng 8.500 người. Do địa bàn phụ trách có địa hình tác chiến đặc biệt, Chương tạm thời không biên chế thành sư đoàn hay lữ đoàn mà duy trì ở cấp trung đoàn độc lập, nhận lệnh trực tiếp từ Vạn Thắng vương hoặc Hoàng hậu.

Các đơn vị cấp tiểu đoàn trong một trung đoàn có thể đóng quân tập trung hoặc phân tán trên một khu vực rộng lớn tùy theo yêu cầu nhiệm vụ. Chẳng hạn, Tiểu đoàn Đường Vỹ thuộc Trung đoàn Đường Vỹ có thể đặt bản doanh ở bờ Nam sông Nguyệt Đức, cách đại bản doanh trung đoàn cả trăm dặm.

Theo đề đạt của các lão tướng, Chương sẽ vừa là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, vừa là Tư lệnh tất cả các quân đoàn hiện tại và trong tương lai. Chương đành nhượng bộ, bởi anh không thể chỉ trong chục năm trời mà thay đổi được toàn bộ nếp nghĩ đã ăn sâu của những lão tướng. Hoàng hậu Thiên Bình sẽ là Chính ủy Quân đoàn, đồng thời nắm giữ tất cả các chức vụ thứ hai trong nay mai.

Nói tóm lại, Chương chạy trời không khỏi nắng. Trong tâm trí của các lão tướng hay ba quân, đất Vạn Xuân thuộc về vua, quân dân là thần dân của vua. Bởi vậy, cái ngày Chương có thể ung dung ngồi câu cá, ngủ nướng vẫn còn rất xa vời; chí ít cũng phải đợi đến khi con cái anh trưởng thành thì may ra.

Với hai vạn quân chủ lực cơ động, thiện chiến thuộc hai quân đoàn, và để sớm hoàn thành mục tiêu thống nhất, điều đó có nghĩa Chương sẽ không thể ngồi yên ở nhà điều binh khiển tướng trên sa bàn.

Sau một ngày dài họp với các lão tướng, Chương chỉ muốn đánh một giấc cho thỏa thuê. Thế nhưng, Thiên Bình và sau đó là Duệ thay phiên nhau bắt anh dạy đánh vần. Chính vì thế, Chương đành từ bỏ cuộc họp Chính phủ về các vấn đề kinh tế, văn hóa như đã dự định, thay vào đó tiến hành họp ngay trên giường với Chủ tịch đảng và Thủ tướng Chính phủ. Dù trông có vẻ chẳng nghiêm túc chút nào, nhưng điều quan trọng là hiệu quả. Trong khi đó, việc họp hành, bàn luận của Nhà nước được rút gọn tối đa, Quý phi tất bật lo cơm nước, Thị vệ trưởng ngồi bên giường ghi chép không ngừng nghỉ, chỉ còn thiếu Ái phi vẫn mải miết ở Sơn Tây chưa chịu về.

Chương muốn dân chủ, nhưng thực tế điều đó vẫn còn quá xa vời. Mỗi lời nói, ý định của Chương đều trở thành mệnh lệnh, một kiểu "dân chủ nửa mùa" mà anh tự gọi. Bà Thủ tướng lấy đó làm kim chỉ nam, tổ chức họp bàn rồi triển khai thực hiện. Chương kể cho Thiên Bình và Duệ nghe những điều anh mắt thấy tai nghe ở Sơn Tây, Vĩnh Yên. Anh không quên đưa ra những ý tưởng đổi thay nhằm hàn gắn vết thương chiến tranh cũng như nâng cao đời sống của bách tính tại các vùng này.

Lam Khuê có thai năm tháng nên nhường Chương lại cho bà cả và bà hai đang tíu tít. Thiên Bình ngầm chấp nhận Triệu Nhã Lâm, cảm thấy hài lòng khi cô ta biết giữ thân phận. Thiên Bình đã lườm nguýt mấy lần vì Chương lại đưa về một cô gái họ Quan khác, cũng sắc nước hương trời. Việc không thích là một chuyện, nhưng Thiên Bình hiểu rằng họ Mạc cần có đông con nhiều cháu hơn nữa. Hơn nữa, làm vua một cõi mà cung tần mỹ nữ như thế này thì vẫn còn quá ít. Và nàng cũng cảm thấy hài lòng khi nhận ra Chương vẫn luôn dành riêng cho nàng một vị trí quan trọng trong mọi việc.

Làm vua chẳng sung sướng gì! Vua nào cũng nhiều mỹ nhân, mà nhiều mỹ nhân sẽ thật mệt nhọc biết bao.

Bản chuyển ngữ này do truyen.free độc quyền cung cấp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free