Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 535: Ngũ lộ quân

Thiên Đức giờ đây kiểm soát toàn bộ vùng đồng bằng và trung du tả ngạn Xích Giang, cùng với Sơn Nam Hạ và Sơn Tây ở bờ hữu ngạn. Những vùng đất này đều nằm trên lưu vực các con sông lớn, đất đai phì nhiêu và dân cư đông đúc. Vì vậy, Thiên Đức trở thành một thế lực lớn mạnh, khó có thể bị đánh bại. Dù chưa có con số thống kê chính xác, song Chương tin rằng anh đang kiểm soát khoảng 1,7 đến 1,9 triệu dân, tương đương 70 phần trăm dân số Vạn Xuân ba mươi năm về trước.

Các sứ quân còn lại gồm Trữ quân ở La thành, ước tính khoảng 50 vạn dân. Nguyễn Ninh vương ở Tây Phù Liệt có khoảng 25 vạn. Châu Đại Hoàng, một vùng đất cổ với cả đồng bằng lẫn núi non, sông ngòi, dự kiến có từ 35 đến 40 vạn dân sinh sống. Vùng Thanh Hoa ngoại trấn và Thanh Hoa ở phía Nam, dù có rừng núi nhưng dân cư sinh sống quần tụ, cũng không thể ít hơn 40 vạn. Các khu vực khác dân cư thưa thớt, không biết đường nào mà ước đoán.

Chương đã có dự liệu riêng về việc chinh phạt sứ quân tiếp theo và phương cách thực hiện.

Việc thu phục nhà họ Kiều và Ngô Tất Sắc được giao cho Nguyễn Lạc Thổ, Chương tin rằng Lạc Thổ sẽ hoàn thành nhiệm vụ trước Tết Nguyên đán.

Sơn Tây và Sơn Nam Hạ như hai mỏ neo uy hiếp La thành, Tây Phù Liệt và Đỗ Động Giang. Nhìn trên hoạ đồ, Chương muốn chặt đứt hoàn toàn mối liên kết giữa ba sứ quân này với châu Đại Hoàng. Do đó, mục tiêu tiếp theo của Chương là đánh bại sứ quân Ngô Thiên Sách ở Trường Châu. Một khi khuất phục sứ quân ở Trường Châu (châu Đại Hoàng), toàn bộ vùng hữu ngạn Xích Giang mà Thiên Đức chưa kiểm soát sẽ bị vây chặt ba phía. Bên cạnh đó, kiểm soát Trường Châu cũng giúp quân Thiên Đức uy hiếp sứ quân Ngô Nhật Khanh đang đóng ở Bình Kiều.

Ở các vùng nói trên, quân tế tác Thiên Đức hoạt động tốt nhưng không thể chui sâu, leo cao vào đầu não của các sứ quân, hơn nữa giới thương nhân lại không được họ thực sự coi trọng. Vì vậy, Chương xác định phải đẩy mạnh công tác tuyên truyền, địch vận. Khi xuất chinh, phải thực hiện kế sách "lườm rau gắp thịt", "tung hoả mù", nhiễu thông tin, tìm mọi cách tách dân ra khỏi quân, nhằm dễ bề giải quyết chiến trường và ổn định tình hình mau chóng.

Để thực hiện kế sách "giương đông kích tây", Chương quyết định huy động toàn bộ nguồn lực, cùng lúc tấn công nhiều mục tiêu ở La thành, Tây Phù Liệt, Đỗ Động Giang, Ngô Tất Sắc và Trường Châu. Chương cần phải làm như vậy bởi một khi quân Thiên Đức có dấu hiệu động binh với Ngô Thiên Sách, các sứ quân còn lại nhận ra ý đồ sẽ chắc chắn hợp lực chống đến cùng nếu không muốn diệt vong.

Trong cuộc họp quân sự cấp cao, Phạm Tu, Lý An, Đoàn Thượng, Lý Đạo Thành và Triệu Quang Phục đều nhất trí với kế sách Chương đưa ra. Với lực lượng quân đội thường trực gồm chủ lực và địa phương, tổng cộng 5 vạn quân với đủ 5 binh chủng: bộ binh, kỵ binh, thủy binh, tượng binh và pháo binh, đa phần tinh nhuệ, sẵn sàng chiến đấu cùng vũ khí vượt trội vào thời điểm hiện tại, các lão tướng đều tin rằng Thiên Đức quân đủ sức đánh với 10 vạn tinh binh của tất cả các sứ quân cộng lại, thậm chí 20 vạn cũng không phải là vấn đề khó khăn. Ngoài 5 vạn quân chính quy, Chương có thể dễ dàng huy động thêm 5 vạn quân dự bị từ lực lượng dân binh, binh lính giải ngũ, binh sĩ từng phục vụ trong các sứ quân thất trận.

Nhân sự không phải là vấn đề Chương phải bận tâm, điều anh cần lưu ý và quán triệt với các lão tướng là chuẩn bị lương thực kỹ càng, đồng thời sắp xếp, phân bổ lại lực lượng trong quân do tình hình đã có nhiều thay đổi.

Đầu tiên, Chương quyết định phân chia toàn bộ lãnh thổ Vạn Xuân thành các quân khu, đứng đầu mỗi quân khu là một tư lệnh mang quân hàm Trung tá. Mỗi quân khu sẽ bao gồm các quân binh chủng hợp thành như Bộ binh, Pháo binh, Công binh, Tượng binh, Kỵ binh, Thủy binh và Thông tin Liên lạc, cùng các cơ quan chức năng. Với trình độ tác chiến hiện tại, Chương tin rằng sau 3 đến 5 năm, Thiên Đức quân sẽ trở nên tinh nhuệ hơn và công việc của Chương theo đó mà giảm bớt.

Nhiệm vụ chung của các quân khu là tham mưu cho chính quyền địa phương và Bộ Quốc phòng về công tác tổ chức, xây dựng, quản lý và chỉ huy lực lượng vũ trang trong khu vực, nhằm bảo vệ khu vực đặc trách được giao. Chức năng cơ bản của mỗi quân khu là tác chiến bảo vệ lãnh thổ, xây dựng và củng cố quốc phòng toàn dân tại địa phương. Theo đó, Lục quân chia thành 5 quân khu.

Quân khu 1 (Quân khu Tây Bắc) đảm trách địa bàn phủ Vũ Ninh (từ bờ Bắc sông Nguyệt Đức, không bao gồm huyện Vũ Ninh), lộ Bắc Giang, châu Lạng (gồm huyện Chi Lăng và phụ cận), và lộ Mao Khê. Trụ sở Bộ Tư lệnh đóng ở thành Lạng Giang. Nguyễn Lạc Thổ là Tư lệnh.

Quân khu 2 (Quân khu Đông Bắc) đảm trách địa bàn phủ Vĩnh Yên và các vùng đồi núi phía Bắc sẽ kiểm soát trong tương lai, dọc theo bờ tả ngạn Xích Giang lên thượng nguồn. Trụ sở Bộ Tư lệnh đóng tại thành Vĩnh Yên. Bàn Phù Sếnh sẽ rời chức vụ Đại đoàn trưởng Thánh Dực sang làm Tư lệnh quân khu sau khi chiếm được La thành.

Quân khu 3 (Quân khu Thiên Đức) đảm trách địa bàn phủ Thiên Đức, phủ Tế Giang (gồm Kim Động, Nghĩa Trụ Thượng, Nghĩa Trụ Hạ) và phủ Ứng Thiên (gồm Kinh Môn, Thủy Đường, Ninh Hải, Nam Sách). Bộ Tư lệnh đóng ở Ninh Hải, đứng đầu là Đoàn Thượng.

Quân khu 4 (Quân khu Đông) gồm phủ Sơn Tây và toàn bộ vùng đất nằm bên bờ hữu ngạn Xích Giang và châu Đà Bắc, hiện do các sứ quân La thành, Tây Phù Liệt, Đỗ Động Giang kiểm soát. Trụ sở Bộ Tư lệnh tạm thời đóng ở thành Sơn Tây. Triệu Quang Phục được bổ nhiệm làm Tư lệnh.

Quân khu 5 (Quân khu Nam) gồm Đằng Châu, Sơn Nam Hạ, Trường Châu, Thanh Hoa. Trụ sở Bộ Tư lệnh đặt tại Đằng Châu. Phạm Cự Lượng giữ chức Tư lệnh.

Thành lập Quân chủng Hải quân và Quân chủng Pháo binh. Yết Kiêu làm Tư lệnh Hải quân trong khi Phạm Bạch Hổ đảm trách vị trí Tư lệnh Pháo binh. Yết Kiêu và Phạm Bạch Hổ sẽ bố trí quân thuộc quyền tương ứng với địa bàn các quân khu, tiến tới mục tiêu mỗi quân khu phải có một trung đoàn thường trực tinh nhuệ trực thuộc binh chủng. Bộ Tư lệnh Pháo binh đặt ở huyện Vũ Ninh. Bộ Tư lệnh Hải quân đóng tại Hiến Doanh.

Mỗi Bộ Tư lệnh quân khu và quân binh chủng gồm Tư lệnh; một Chính ủy cấp bậc Trung tá; một Phó Chính ủy cấp bậc Thiếu tá do Chủ tịch Đảng Lao động Vạn Xuân chỉ định; một Phó Tư lệnh kiêm Tham mưu trưởng cấp bậc Thiếu tá; và ba Phó Tư lệnh.

Trước đây, Chương đã từng nghĩ đến việc phân chia khu vực quản lý cho các đội quân theo hình thức quân khu, song còn vướng một số rào cản nhất định, chủ yếu về tư tưởng, suy nghĩ của mọi người.

Lần này cũng vậy.

Sau khi Chương đưa ra sơ đồ bố trí địa bàn và nhân sự, nét mặt Phạm Tu, Lý An và Lý Đạo Thành đều thay đổi rõ rệt. Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, Phạm Tu bày tỏ nỗi băn khoăn:

- Tiền triều vì phân vùng, quyền lực chưa tập trung nên mới sinh ra chuyện tiên vương vừa băng hà, các sứ quân cát cứ khắp nơi. Khoảng thời gian tiên vương dựng nghiệp dựa nhiều vào sự ủng hộ tiền của của các gia tộc lớn. Bây giờ quyền lực đang trong tay Đại Vương, đại nghiệp sắp thành, cớ sao lại phân chia ra như vậy? Những con người Đại Vương chỉ định, kể cả mấy đứa họ Phạm kia là con ta thật đấy, ta tin chúng nó chẳng có lòng khác, nhưng…

Lý Đạo Thành tiếp lời: - Đại Vương! Chúng ta không thể lặp lại sai lầm ngày trước. Vương nghiệp lúc này do Đại Vương dùng tài trí và sức mạnh ba quân mà gây dựng được, không thể manh nha hình thức cát cứ.

Lý An đăm chiêu nãy giờ cũng lên tiếng: - Các chiến tướng một lòng trung với Đại Vương, bảo họ nhảy vào hố lửa hẳn họ cũng chẳng mảy may suy nghĩ. Lời của ông Tu và ông Thành không phải không có lý. Đại Vương phải tính đến sau này, khi những lão thần như chúng tôi theo tiên vương, và trưởng tử Mạc Thiên An kế nghiệp. Tham lam vốn là bản chất của con người. Lúc này hoạn nạn chung tay, nhưng ngày sau sung túc, thái bình, thật khó mà lường trước được.

Chương lắng nghe, hướng sự chú ý sang Triệu Quang Phục và Đoàn Thượng, những người nãy giờ vẫn ngồi trầm tư. Thấy Chương muốn nghe ý kiến cá nhân, Triệu Quang Phục nói:

- Các ông ấy lo lắng là phải, bản thân tôi không có ý kiến phản đối gì. Mọi việc tôi làm sẽ đều theo sự sắp đặt của Đại Vương. Tôi tin rằng Đại Vương đã có những dự liệu để tránh vết xe đổ tiền triều.

Triệu Quang Phục ngoảnh nhìn Đoàn Thượng, người nãy giờ vẫn ngồi mân mê chòm râu. Đoàn Thượng cười mà rằng:

- Xông pha trận mạc thì cứ để tôi lo, chứ mưu đại sự, sắp đặt binh mã như Đại Vương vừa đề cập thì… xin các ông thứ lỗi cho Thượng này là kẻ ngu dốt. Đại Vương của chúng ta có con mắt tinh tường, nhìn xa vạn dặm. Hồi năm ngoái Đại Vương đưa vấn đề này ra đã bị gạt đi, năm nay ngài lại đưa ra, hẳn là ngài đã toan tính kỹ càng cả rồi. Phận làm tôi, Đại Vương bảo đánh là tôi đánh, bảo nghỉ thì tôi không dám đánh.

Chương phì cười vì điệu bộ hùng hổ của Đoàn Thượng, mọi người cũng cười theo. Chương nói:

- Chú Thượng chẳng thay đổi gì, nói thật với chú, nếu chú và anh Sếnh thành một cặp thì… nói sao nhỉ, e rằng La thành sẽ trở thành bình địa mất thôi.

Đoàn Thượng thẳng thắn đáp: - Đánh trận và rượu ngon, Thượng này chỉ quan tâm được có bấy nhiêu. Các con của Thượng một lòng một dạ với vương nghiệp họ Mạc, Đại Vương cứ yên lòng.

Mọi người lại phá lên cười.

Chương ngoảnh sang hỏi Thiên Bình: - Em có ý kiến gì không?

Thiên Bình khẽ lắc đầu và khẳng định sẽ ủng hộ bất cứ quyết sách nào do Chương đưa ra. Nghe xong, Chương nói vui với các tiền bối:

- Các bác, các chú đều nghe rồi đấy. Thanh niên Thiên Đức hay nói rằng thuận vợ thuận chồng con đông rất mệt, dựa theo lời các cụ dạy "thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn".

Anh đứng lên, chắp tay sau lưng, vừa đi lại vừa nói: - Với số quân thường trực 5 vạn, quả thật việc chia quân khu có khi chẳng cần thiết lắm đâu. Qua thực tiễn chiến đấu, bản thân cháu thấy trình độ tác chiến của Thiên Đức quân hơn hẳn các sứ quân khác, thú thực cháu rất vui. Tuy nhiên… thành công đó cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Các bác, các chú ạ! Tầm nhìn của chúng ta phải là 5, 10 thậm chí 20 năm nữa. Với tiềm lực hiện tại, cháu không coi các sứ quân là kẻ thù phải tiêu diệt, mà quân phương Bắc hùng mạnh mới là đối thủ nặng ký.

Chương dừng lại trước tấm họa đồ giang sơn khổ lớn được lồng khung treo trên tường một lát rồi quay lại nói tiếp: - Nay mai họ chinh phạt ta, đó là chuyện không thể khác được. Bao giờ thì họ sẽ đến ư? Theo tin tức tình báo gửi về, hiện nay quân Đại Vũ đang bận chinh phạt các vùng đất phía Đông nhằm mở rộng lãnh thổ. Một khi họ hoàn thành công việc đó, phương Nam là mục tiêu tiếp theo bởi phía Bắc là thảo nguyên ít người, còn ở mặt Tây lại có nhiều đảo nhỏ.

Mọi người chăm chú lắng nghe, nét mặt ai nấy đều có phần căng thẳng, ánh mắt hướng về tấm họa đồ. Chương lại nói: - Họ đánh ta, ta chẳng sợ nhưng không thể để mọi chuyện bất ngờ! Vạn Xuân chỉ như một cái cúc áo so với bọn họ, nhưng lại rộng lớn vô cùng khi chúng ta tác chiến. Chẳng lẽ khi ấy mọi sự đều chờ cháu quyết? Giả như cháu bị cắt đứt mọi liên lạc thì các cánh quân, đạo quân, đội quân chúng ta sẽ ra sao? Chờ đợi hay chủ động phản công? Trường hợp xấu hơn, khi tất cả chúng ta ở đây bị bắt hoặc theo tiên vương thì sao? Chả phải cơ nghiệp mấy chục năm gầy dựng, đổ bao xương máu sẽ rơi vào tay ngoại bang ư?

Phạm Tu lên tiếng: - Lão phu hiểu trăn trở của Đại Vương, nhưng ngài thử tính cách khác vẹn toàn hơn xem.

Chương ngồi xuống ghế, rót trà cho Phạm Tu, nhoài người rót thêm trà cho những người khác. Anh chậm rãi nói: - Chia quân khu từ lúc này, mọi người sẽ biết nhiệm vụ, và mỗi quân khu sẽ cần 2 đến 3 năm để lớn mạnh. Thưa các bác, các chú! Trong sơ đồ tổ chức Bộ Tư lệnh mỗi quân khu đang ở trước mặt mọi người, Tư lệnh quân khu nắm quyền chỉ huy quân sự cao nhất. Song, Chính ủy dù chỉ làm Phó Tư lệnh nhưng đứng đầu về mặt Đảng, là người chịu trách nhiệm sau cùng về mọi mặt. Chúng ta dùng người thì phải tin, đã tin rồi thì trao cho họ trọng trách lớn kèm theo quyền hạn. Bên cạnh đó còn có cơ chế thanh tra, kiểm tra, giám sát. Một khi chỉ huy cấp cao sinh lòng phản trắc hoặc đi ngược với đường lối, chủ trương của quân, thì sẽ sớm bị phát hiện. Có lẽ… cháu nói như vậy thì mọi người sẽ hiểu hơn bản chất khi ta có Đảng Lao động Vạn Xu��n. Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ, hình như cháu từng nói rồi, phải không ạ?

Phạm Tu lắc đầu cười, quay ra hỏi mọi người: - Nói như vậy Đại Thắng Lý Hoàng hậu lãnh đạo, Thần phi cai quản đất nước và bách tính làm chủ ruộng đất? Thế thì cánh già chúng ta sẽ làm gì?

Mọi người lại cười lớn. Lý Đạo Thành đứng dậy chắp tay nói: - Lão thần thực sự bái phục Đại Vương! Tầm nhìn của Đại Vương còn xa hơn cả bọn lão thần, thật hổ thẹn vì đã sống lâu mà vô tích sự.

Chương đứng dậy mời Lý Đạo Thành ngồi xuống, anh nói: - Các quân khu chỉ đảm trách công tác quân sự, tham mưu cho chính quyền địa phương về an ninh quốc phòng chứ không tham gia vào công việc điều hành, nên mọi người hãy yên lòng. Quân sự và dân sự tách riêng, bổ khuyết cho nhau vì mục tiêu chung. Hiện nay Chính phủ của chúng ta dưới sự điều hành của Thần phi đã vào nề nếp. Thưa các bác, các chú! Chúng ta yên lòng ra trận mà không lo hậu phương, chính là nhờ quyền lực đã được chia nhỏ ra. Cháu không ngại ngần mà nói rằng bà cả nhà cháu quyền uy khuynh loát thiên hạ, xung trận chắc cháu còn phải thua vài bậc. Nhưng mọi người đã biết rồi, bảo bà cả nhà cháu điều hành Chính phủ, e rằng ba hôm sau mọi sự sẽ nhớn nhác hết cả. Chúng ta dùng văn trị quốc, dùng võ giữ nước và dùng nhân trị dân, có phải không ạ?

Đoàn Thượng và Triệu Quang Phục vỗ tay đôm đốp. Đoàn Thượng nói: - Khả năng lý luận của Đại Vương quả thật không ai sánh bằng. Chúng ta ai làm việc nấy vì đại nghiệp, kẻ nào hai lòng cứ giết quách là xong ngay.

Triệu Quang Phục cũng tấm tắc khen khiến Thiên Bình ngồi cạnh đó đỏ mặt.

Lý An hỏi thêm: - Theo như hiểu biết của tôi, hẳn Đại Vương đã có chủ ý xây dựng lực lượng Cấm vệ? Các quân khu như Đại Vương vừa nói giống như Sương quân tiền triều, vậy Cấm vệ quân ở đâu? Thân Vệ quân hay Thần Vũ quân không thể là Cấm quân được.

Mọi ánh mắt đổ dồn về Lý An rồi cùng chờ đợi Chương cất lời.

Tiền triều bắt chước phép phủ vệ của Hoa quốc, lấy thân quân làm trọng. Cấm quân là quân thường trực bảo vệ nhà vua, hoàng thất, kinh thành hoặc các nơi trọng yếu. Sương quân thuộc các phủ, lộ quản lý, không nhất thiết phải thường trực. Phạm Tu và Lý Đạo Thành rất hiểu điều này. Phạm Tu biết Chương đã nghiên cứu rất kỹ cách sắp xếp quân đội tiền triều, Vân Nam quốc, Quý Châu quốc hay Hoa quốc trước đây. Một khi thành lập các quân khu tương tự như Sương quân ở phủ, lộ, ắt Chương phải có lực lượng Cấm quân đủ mạnh trong tay để dẹp loạn một khi có biến cố.

Văn bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free