(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 534: Oan hồn binh sĩ trận vong
Đêm ấy Chương đặt chân lên đất huyện Vũ Ninh. Trung đội trưởng dẫn chàng đến trạm kiểm soát của quân doanh bờ Nam. Chỉ huy quân doanh được giao nhiệm vụ hộ tống thượng cấp về thành Bát Vạn. Trăng sáng vằng vặc soi tỏ lối cho ba mươi người thong dong đi mà chẳng cần đốt đuốc. Mỗi khi Chương cưỡi ngựa qua cổng làng, quân dẫn đường sẽ đốt đuốc, thúc ngựa vượt lên trước để bắt liên lạc với tuần binh đang chốt giữ ở đầu làng. Huyện Vũ Ninh đã nằm trong vòng kiểm soát một thời gian dài, nên nơi đây quy củ, nề nếp hơn hẳn, an ninh thắt chặt, không lo trộm cắp. Chương cưỡi ngựa qua cổng các làng đều trông thấy ba người tuần binh đứng nghiêm ở cửa điếm canh, giơ tay chào. Họ chỉ biết thượng cấp đang tuần tra kiểm soát. Điếm canh có cột cờ Thiên Đức quân, gần đó treo mấy cái chiêng. Chẳng hạn nếu có biến động, tuần binh chỉ cần gõ chiêng liên hồi, thì chẳng mấy chốc cả làng đã vác theo đòn gánh, gậy gỗ đổ ra tiếp ứng.
Huyện Vũ Ninh, cùng với các huyện thuộc phủ Thiên Đức, Tế Giang và nhiều nơi khác, cấm tuyệt đối dân chúng cất trữ đao kiếm. Đêm hôm, nếu quân tuần tra bắt được người có hành tung đáng nghi, giắt theo binh khí, dù chưa thực hiện hành vi phạm tội, họ cũng bị quy vào tội mưu đồ trộm cắp hoặc giết người. Đi qua nhiều làng, Chương thấy trâu bò của dân được buộc đầy ngoài lũy tre mà chẳng lo trộm cắp. Trâu bò đều có đeo số hoặc viết mực trên thân để biết của nhà ai. Dù luật Thiên Đức phạt tội giết người rất nặng, nhưng với tội trộm cắp bị bắt tại trận, dân làng có hùa vào đánh chết kẻ trộm thì cũng chẳng ai bị trị tội. Kẻ trộm cũng vì thế mà khiếp sợ. Hơn nữa, các tài sản như trâu bò, nghé, lợn… dù có trộm được cũng rất khó tiêu thụ. Trâu bò muốn xẻ thịt phải có giấy xác nhận của làng, muốn đem bán sang nơi khác phải có xác nhận của người giữ trọng trách an ninh tại làng. Tất cả trâu bò đem bán không rõ nguồn gốc đều bị tịch thu, người bán bị quy vào tội trộm cắp. Luật lệ là vậy, nhưng hiếm khi phải áp dụng, bởi lẽ dắt trâu đi bán ban ngày đã khó, huống chi ban đêm.
Chương rất vui mừng trước những thành quả mà anh chứng kiến, và mong rằng các vùng như Sơn Tây, Vĩnh Yên cũng sớm đạt được điều tương tự.
Có thể thấy, ở những vùng mới được kiểm soát, quân Thiên Đức thường duy trì các trại quân dã chiến hoặc cho một trung đội bộ binh vệ tinh đóng giữ tại các điếm canh đê, canh đồng. Còn ở các vùng ổn định, vùng lõi, việc đảm bảo an ninh thôn xóm được giao hẳn cho dân binh địa phương, dưới sự phụ trách của lực lượng công an. Mỗi huyện có một tiểu đoàn địa phương đóng phân tán. Các đơn vị cấp đại đội đóng giữ tại một vị trí thuận lợi, chia thành ba trung đội theo thế chân kiềng. Mỗi trung đội như vậy cách nhau khoảng bốn đến sáu dặm, đảm bảo kiểm soát toàn bộ huyện và có mặt ở nơi cần thiết tối đa nửa canh giờ kể từ khi nhận lệnh.
Xa xa, xóm làng im lìm sau những lũy tre. Năm tiếng trống canh theo gió vọng đến, nghe rõ mồn một. Dưới ánh trăng thanh, gió thổi không ngừng, nhìn bốn bề, cánh đồng lúa ngút ngàn dập dờn, xanh thẫm một màu đại dương. Chương chợt dừng ngựa, ngoái nhìn xung quanh. Dường như có một thứ thanh âm kỳ lạ thoáng qua tai anh, nghe như xa mà lại rất gần. Đoàn người ngựa đi thêm một quãng. Chương bỗng nghe như tiếng sáo diều từ đâu đó vọng đến, anh liền hỏi:
– Còn bao lâu nữa đến thành Bát Vạn?
Quân dẫn đường liền thưa:
– Báo cáo thủ trưởng, chừng non nửa canh giờ ạ. Đi thêm khoảng một tuần trà nữa, thủ trưởng sẽ trông thấy ánh đèn trên lầu gác thành Bát Vạn.
Tiếng vó ngựa lộc cộc. Gần đến gò đất ven đường với cỏ cây um tùm, Chương lại nghe tiếng sáo diều ngày một rõ hơn. Bất giác Chương nhớ lại thuở thơ ấu, có vài lần anh chạy theo mấy anh thanh niên thả diều ngoài cánh đồng làng. Vào mùa hè, các anh hay thả sáo diều, đặc biệt là vào những đêm trăng sáng.
Tiếng sáo diều bỗng im bặt, dường như không chỉ mình Chương nghe thấy thanh âm đồng quê ấy. Vừa lúc Chương đi ngang gò đất, bỗng đâu anh nghe có tiếng ba quân hò reo xung trận. Thân Vệ quân phản ứng mau lẹ, người nào người nấy đã kịp rút đao sẵn sàng chiến đấu.
Lạ thay, bốn bề vắng lặng như tờ. Ngoài những cơn gió lạnh khiến cỏ cây hoa lá khẽ lay động, thì chẳng có gì khác lạ. Tiếng hò reo ba quân cũng im bặt.
Gió lạnh thổi hắt vào mặt như thể mùa đông vừa chợt đến. Trực giác mách bảo, Chương ngoảnh nhìn lên gò đất phía bên trái con đường. Vừa lúc đó, vầng trăng khuya bị một đám mây che khuất. Ngồi trên lưng ngựa, đỉnh gò đất không cao hơn Chương là bao. Trong một thoáng giây, Chương nhìn thấy bóng dáng một tráng sĩ chống ngọn giáo đứng trên đỉnh gò. Anh giật mình, định thần nhìn lại, nhưng chỉ thấy chỗ đó có một bụi cây đang rung rinh theo gió mà thôi.
Lam Khuê, Nhã Lâm và Quan Lam Giang không hẹn mà cùng cưỡi ngựa sát vào Chương. Nàng nào cũng dáo dác nhìn quanh, nét mặt trắng bệch như thể vừa trông thấy ma.
Lam Khuê lên tiếng:
– Trên… trên gò có người! Trên gò có người, nhưng… nhưng thoắt một cái đã không còn trông thấy nữa anh ạ!
Nhã Lâm và Lam Giang mím chặt môi cùng gật đầu xác nhận. Chương không nói gì, lặng lẽ luồn khẩu AK từ sau lưng ra trước ngực, rồi chậm rãi mở chốt an toàn.
– Có ma anh ạ!
Chương cầm lấy tay Lam Khuê, bóp nhẹ một cái, đoạn nói với ba cô gái:
– Có ta ở đây, đừng sợ!
Không thấy động tĩnh nào khác, đoàn tiếp tục di chuyển. Nhưng chưa được mấy bước, âm thanh do binh khí va chạm vào nhau đã vọng đến. Chương nheo mắt nhìn nhưng nào thấy ai. Song, lạ thay… quân sĩ dẫn đường hình như đang vung đao kiếm đánh nhau với thứ gì đó vô hình. Vi Thọ Kỳ thúc ngựa vượt lên. Đột nhiên con chiến mã như bị ai đó xô mạnh, khiến cả người lẫn ngựa ngã dúi dụi xuống hào nước ven đường. Mấy chàng Thân Vệ quân nhảy xuống ngựa chạy đến giúp Vi Thọ Kỳ. Vi Thọ Kỳ bị ngựa đè may không gãy chân nhưng nhăn nhó vì trật khớp vai.
Quả là cuộc sống luôn chứa đựng những điều lạ kỳ. Một người thân thủ tốt, từng đi giữa lằn ranh sinh tử mà mặt không biến sắc, hiếm khi bị thương, ấy vậy mà lúc này lại gặp tai nạn lãng xẹt. Vi Thọ Kỳ thưa:
– Báo cáo! Như có ai đó vừa xô mạnh khiến tôi phản ứng không kịp. Thật xấu hổ.
Chương hất hàm về phía trước, hỏi:
– Mấy người lính của chúng ta đang múa may cái gì vậy?
Quân tướng nhìn nhau. Vi Thọ Kỳ liền bảo quân lính chạy lên trước, thét gọi quân dẫn đường trở lại. Hơn chục binh sĩ, người nào cũng đẫm mồ hôi. Trung đội trưởng báo cáo:
– Có một toán phục binh từ bên đường nhảy ra tấn công nên chúng tôi đã chống đỡ. Bọn họ ăn vận nhìn rất giống quân Vũ Ninh, người nào người nấy đằng đằng sát khí.
Chương hỏi:
– Bọn chúng đâu?
– Báo cáo thủ trưởng, vừa rồi anh này gọi nên chúng tôi lui về, bọn chúng cũng chạy ào về phía cánh đồng rồi mất dạng.
Chương vẫn ngồi trên lưng ngựa, với ánh trăng treo lơ lửng đằng sau. Trung đội trưởng không nhìn rõ mặt anh. Chương đoán rằng có điều kỳ lạ. Nơi này không thể có quân Vũ Ninh, bởi đó là một đội quân đã không còn tồn tại, ngoại trừ trong hoài niệm.
Chương đưa súng cho Lam Khuê, đổi lấy khẩu súng ngắn rồi nhảy xuống ngựa. Trung đội trưởng thảng thốt:
– Đại… Đại Vương! Sao lại là Đại Vương?
– Dẫn ta đến đó!
Lam Khuê, Nhã Lâm và Lam Giang líu ríu bám sát Chương. Thậm chí Lam Khuê còn cầm chặt vạt áo của Chương trong vô thức, rõ là cô nàng đang sợ hãi.
Chương cầm đuốc soi kỹ, nhưng ruộng lúa tuyệt nhiên chẳng có dấu chân người giẫm đạp. Gió rít từng cơn lạnh thấu xương, thoảng trong gió như có mùi tanh nồng của máu.
Chương đứng thẳng người, nhìn quanh một chặp trước khi trở lại chỗ mấy con ngựa. Anh trèo lên gò đất, hai tay chống hông đảo mắt tứ phía.
– Đây là nơi nào? – Chương hỏi.
– Dạ thưa, chúng ta đang ở đất Ngọc Xá, làng Sen cách đây chừng hơn hai dặm ạ.
– Ngọc Xá à? – Chương lẩm bẩm. – Ngọc Xá ư?
Bên tai Chương thoảng như có tiếng ai đó vừa trả lời: "Đúng rồi!", kèm theo đó là những âm thanh quỷ dị hệt như tiếng cười đắc chí vọng đến từ cõi hư vô. Vừa lúc một cơn gió lạnh thổi qua khiến Chương khẽ rùng mình.
– Trước đây có trận đánh nào giữa Thiên Đức quân với quân Vũ Ninh ở nơi này không?
Không thuộc hạ nào tỏ tường. Chương khẽ nhếch miệng cười nhạt, rồi ngồi thụp xuống nói với mọi người:
– Ta không muốn tin nhưng phải thừa nhận là chúng ta đang gặp ma!
Chương vừa dứt lời, Lam Khuê và Nhã Lâm vọt từ dưới đường lên gò nhanh như cắt, mỗi người một bên, nắm chặt lấy cánh tay Chương. Quan Lam Giang thì chậm hơn một chút. Cô nào cô nấy mặt cắt không ra giọt máu.
Chương chỉ về phía Nam, bảo rằng:
– Có ai trông thấy những bóng người mờ nhạt đứng chắn lối đằng kia không?
Bọn Lam Khuê rú lên, tay chân run lẩy bẩy, hai mắt nhắm tịt. Bọn Vi Thọ Kỳ ở dưới nhớn nhác nhìn về hướng Chương chỉ. Kẻ thì bảo trông thấy, kẻ thì không.
Chương đứng dậy nói với khoảng không:
– Những người khuất mặt nghe đây! Đất Vũ Ninh nay đã hưởng thái bình, muôn dân no ấm. Vạn Thắng vương ta vì việc công mà đi qua nơi này vào giờ này. Nếu các người là ma đói, nay mai ta sai người cúng bái. Còn nếu mồ mả chưa yên, thân xác còn phơi ngoài nội, thì hãy chỉ cho người khác biết mà cải táng. Tuyệt đối không được quấy phá quan binh, nếu trái lời ta sẽ trị tội!
Gió thổi nhẹ dần rồi ngưng hẳn. Chương nói với Trung đội trưởng:
– Cậu nhớ vị trí này, ngay ngày mai đem lễ đến cúng bái rồi hỏi dân trong vùng xem trước đây nơi này đã chôn cất ai. Nếu tìm được xương cốt thì cải táng, xây mồ mả mới đàng hoàng, dặn những người có ruộng ở đây nên hương khói cho người đã khuất. Dẫu cho là ai, họ cũng đều là người Vạn Xuân cả, rõ chưa?
– Dạ rõ!
Chương lên ngựa, tự mình dẫn đầu, và sau đó chẳng trông thấy điều gì lạ nữa. Về đến thành Bát Vạn, Chương gọi Trần Thông cùng tướng lĩnh trấn thành đến hỏi chuyện. Khi quân Thiên Đức vây thành Bát Vạn, có một toán quân nhỏ về cứu thành đã đụng độ với quân chủ lực Thiên Đức ở khu vực ấy và tử trận. Quân Thiên Đức thu dọn chiến trường, vùi xác người xấu số rồi sau đó không thấy ai đề cập đến nữa.
Chương hỏi Trần Thông:
– Huyện nhà có lập “Quỹ đền ơn đáp nghĩa” chưa nhỉ?
Trần Thông thưa rằng:
– Quỹ ấy đã được lập, nhưng chưa dùng đến là bao, bởi tráng niên huyện Vũ Ninh mới gia nhập quân Thiên Đức gần đây ạ.
– Ông lo cho người sống rất tốt. Thôi thì, những người từng tử trận vì cuộc chiến đều chung một giống nòi. Ông hãy nhờ các thầy ở chùa đến những nơi từng là chiến địa tụng kinh niệm Phật, giúp họ cởi bỏ oán thù mà siêu thoát. Xi măng, cát sỏi và gạch thì chúng ta đâu có thiếu? Xây cất mồ mả cho những người chưa biết tên ấy thật đàng hoàng. Có lẽ… đó cũng là cách hàn gắn nốt những vết thương còn lưu lại trong tâm trí dân chúng huyện này.
Nói đoạn Chương thở dài:
– Cũng là lỗi do ta không nhắc nhở mọi người để ý. Ông nhớ giúp ta việc đó. Hẳn họ đã thác đi với lòng căm phẫn, nên gặp ta mới quấy phá như thế.
Tiễn Chương ra ngoài cổng thành, Trần Thông bạo gan hỏi:
– Đại Vương, hạ quan xin hỏi thật, việc Đại Vương dàn xếp cho oan hồn tử sĩ như vậy có khiến ngài sợ không?
Chương nhún vai mà rằng:
– Cũng có một thoáng ta sợ khi chưa biết thực hư. Ta đâu phải thánh nhân.
– Đại Vương anh minh! Hạ quan nghe kẻ dưới kháo nhau rằng, Đại Vương quát một câu thôi là quỷ thần khiếp sợ!
– Ông đừng có nghe đồn đãi lung tung! Quỷ thần sợ người cương trực, ngay thẳng. Ông cứ sống ngay thẳng, thần Phật sẽ phù trợ, quỷ thần ắt phải khiếp sợ.
Chương về đến Vạn Xuân, hai người vợ bồng con đã đứng chờ, tíu tít hỏi han đủ chuyện. Chuyện Vạn Thắng vương gặp oan hồn về đến làng trước Chương. Nhờ cuộc chạm mặt chẳng mong muốn ấy mà mồ mả tử sĩ của các sứ quân trước đây, tại các vùng như Tế Giang, Đằng Châu, Sơn Nam Hạ, Vũ Ninh, Hải Đông, Sơn Tây và Vĩnh Yên, đã được tu sửa, xây cất đàng hoàng kèm với văn bia. Chẳng biết oan hồn tử sĩ có vì thế mà mang ơn Vạn Thắng vương hay không, nhưng sự thật thì công việc ấy đã khiến dân chúng các vùng đề cao lòng nhân đức của Vạn Thắng vương.
Bản quyền nội dung văn bản này thuộc về truyen.free.