Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 533: “Quan họ quê tôi”

Vương lão gia mượn được bãi đất dự định xây chợ, thuê các tráng niên làng Vọng Nguyệt dựng sân khấu theo yêu cầu của Chương. Sân khấu bằng tre gỗ cao năm thước, dài hai thước, rộng một thước. Vải đỏ được căng ra làm phông nền sân khấu. Vương lão gia mời một cụ nổi tiếng hay chữ trong làng Vọng Nguyệt đề mấy chữ “Quan họ quê tôi” làm chủ đề chính cho đêm diễn.

Quanh sân khấu giăng nhiều đèn lồng màu đỏ, điểm xuyết thêm vài chiếc đèn lồng màu vàng, trắng, xanh. Tất cả ghế từ Vọng Nguyệt lâu được trưng dụng, cùng với hàng trăm băng ghế tre còn thơm mùi hăng mới được xếp ngay ngắn, thẳng hàng.

Chương không những không nhận bất cứ khoản phí nào, mà còn bỏ ra năm đĩnh bạc để lo liệu công tác chuẩn bị. Thấy Chương ra tay hào phóng, đúng kiểu công tử con quan lớn lắm tiền nhiều mỹ nhân, Vương lão gia cũng quyết định không bán vé. Người làm ăn kinh doanh có thể không kiếm tiền hôm nay, ngày mai vẫn còn cơ hội; nhưng nếu kết giao được với người có vai vế, địa vị thì lợi ích chẳng bổ dọc cũng bổ ngang. Dẫu chưa biết rõ thân thế của Chương, nhưng nhìn ba mỹ nhân “hoa nhường nguyệt thẹn” theo anh từng bước không rời, cùng với mấy gã tráng niên lầm lì cả ngày chẳng hé một lời nào ngoài việc gật hay lắc đầu, ánh mắt thì luôn dò xét bất cứ ai, một người từng trải như Vương lão gia đã đoán được bảy, tám phần Chương là quý tử của một nhân vật có tiếng tăm trong quân Thiên Đ���c. Kết giao với người có thân thế hiển hách như vậy, Vương lão gia nghĩ mãi vẫn chưa thấy có điều gì phải thiệt thòi.

Với các mối quan hệ có sẵn, Vương lão gia đã nhờ cậy trung đội bộ binh đóng quân gần đó giúp đảm bảo trật tự. Chỉ huy quân doanh đồng ý ngay, vì đó cũng chính là nhiệm vụ của họ.

Trong lúc Nhã Lâm đang tập hát cho thành thục, Chương ung dung ngồi thưởng trà ngoài ban công, thả hồn theo mây gió cùng Lam Khuê. Quan Lam Giang đứng hầu cận, tạm thay vị trí của Nhã Lâm. Chương quyết định không lộ diện vì Vi Thọ Kỳ báo cáo rằng chỉ huy trung đội bộ binh là người thôn Đường Vỹ. Một vài binh sĩ khác trong quân doanh cũng đến từ làng Long Ngô Động và Tam Vạn. Nếu để những người này nhận ra Chương, e rằng sẽ lắm điều phiền phức. Chương liền dặn Vi Thọ Kỳ đi chuẩn bị một vài thứ, đồng thời mời vị chỉ huy quân doanh quá bộ đến Vọng Nguyệt lâu vào cuối giờ chiều.

Vương lão gia tất tả chạy lên cầu thang, với nụ cười cầu tài thường trực trên môi. Lam Khuê hiểu ý, liền đứng dậy và quay vào phòng trong.

- Mọi sự hanh thông chứ Vương đại nhân?

- Triệu công tử! Lão đây ngang dọc khắp nơi, nhưng quả thực chưa từng gặp một người trẻ tuổi nào có tài tính toán, sắp đặt mọi chuyện chu đáo, kín kẽ như công tử. Lão xin được bái phục, bái phục.

Chương rót nước, đẩy nhẹ chén trà mời khách.

- Đại nhân khách sáo quá! Ta thấy ông buôn bán thật thà, lại chăm chỉ nên muốn giúp ông một tay. Vọng Nguyệt lâu quả thực có thể trở thành một tụ điểm ca múa nhạc sầm uất trong vùng đấy chứ.

Vương Lục, chủ khách điếm, nhấp một ngụm trà, quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông định nói gì đó nhưng chợt khựng lại, vầng trán nhăn lại, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên khi nhìn vào tách trà vừa uống, rồi thốt lên:

- Mao Tiêm Đô Quân Trà ư?

Chương khẽ cười không đáp lời.

- Hai mươi lạng bạc nửa cân, thứ trà này đâu phải có tiền là mua được chứ?

- Ta cũng không rõ gốc gác, thấy người ta cho thì cứ uống vậy thôi.

Chương ngoảnh đầu sang bên, Quan Lam Giang đang đứng phía sau, liền tiến một bước và cúi đầu. Chương cất lời:

- Chia cho Vương l��o gia một nửa chỗ trà ta còn.

Vương Lục vội nói:

- Lão phu không dám nhận thứ quý giá như vậy, không dám!

Chương liền bảo:

- Người biết thưởng trà thì nó quý, còn người chẳng biết thì cũng nào khác gì trà vụn? Chỗ trà này, hồi ta ở Yên Lạc, được một ông lão tặng cho. Đại nhân đừng ngại ngần.

Cầm hộp trà khảm trai, mồ hôi lấm tấm toát ra hai bên thái dương của Vương Lục. Phải biết rằng, Mao Tiêm Đô Quân Trà trước đây chỉ dùng trong triều đình Vân Nam để đãi thượng khách. Chỉ uống một ngụm đã tốn vài chục đồng, vậy mà người trẻ này lại dễ dàng cho đi như thế. E rằng thân thế thực sự của hắn nếu nói ra sẽ khiến người yếu tim kinh sợ mà ngất xỉu mất thôi.

- “Nghe nói Tả Đô đốc tiền triều có ba người con tuổi chưa đầy ba mươi đã đứng đầu một quân. Người này cũng tuổi chừng đó, nhưng dáng dấp lại văn nhân nho nhã, không giống võ tướng. Nhân vật lớn như vậy, nhất định phải tìm cách kết giao cho bằng được, lợi ích tự nhiên sẽ đến.”

Nghĩ vậy Vương Lục xởi lởi:

- Triệu công tử cho quà quý thế này quả thực không biết lấy gì đáp lễ cho phải. Lão có hai ái nữ tuổi vừa tròn đôi chín, dung mạo đẹp như trăng rằm, chẳng hay… chẳng hay công tử đã có ý trung nhân hay chưa?

- Đa tạ tấm lòng của đại nhân. Với ta mà nói, mỹ nhân thì tốt đấy, nhưng tài năng lại cần hơn nhiều. Chẳng hay nhị vị tiểu thư nhà đại nhân có tài năng gì nổi trội?

Ánh mắt Vương Lục loé lên vẻ tự hào:

- Đứa lớn là Vương Ngữ Yên, năm nay vừa tròn mười tám, giỏi cầm kỳ thi họa. Đứa nhỏ là Vương Trinh Hà, mười sáu tuổi, thành thạo côn quyền và tinh thông bốc thuốc. Có nhiều mối ngỏ lời nhưng lão vẫn chưa ưng thuận. Con gái lão đều xinh đẹp như vậy, lão cũng phải chọn cho chúng một tế tử tương xứng chứ.

Chương gật đầu đồng tình, anh nói:

- Mừng cho đại nhân nhưng thú thực ta đã sợ mỹ nhân lắm rồi.

Vương Lục nhìn Quan Lam Giang đứng hầu, mặc dù cô nàng vận trang phục kẻ hầu, tóc búi cao, để mặt mộc nhưng rõ ràng vẫn là một mỹ nhân. Thấy Vương Lục có vẻ thắc mắc, Chương liền nói:

- Quan tiểu thư đây là thầy thuốc được ta mời đến.

Vương Lục chớp mắt vài cái, cười tươi mà rằng:

- Hai ái nữ của lão đứa nào cũng xinh đẹp, chẳng thua kém gì Quan tiểu thư đây cả.

Chương lảng sang chuyện sân khấu, anh nói:

- Hàng ghế đầu, Vương đại nhân nên dành cho các chức sắc, các cụ ông, cụ bà có uy tín trong làng và mấy vị phú ông. Chiến tranh mới qua vùng này chưa được bao lâu, nên hãy đặt một cái hòm tùy tâm ở đó, ai muốn đóng góp bao nhiêu thì tùy ý. Số tiền thu được, đại nhân hãy đem giúp đỡ trẻ mồ côi, người già neo đơn thì ý nghĩa hơn cả. Kinh doanh bản chất là tìm kiếm lợi nhuận, nhưng muốn kiếm lợi lâu dài nhất định phải tích lũy phúc đức. Tiếng lành đồn xa, tiền tài tự khắc sẽ đến.

Vương Lục chắp tay và nói:

- Triệu công tử nói rất phải. Lão muốn nhân cơ hội này để người ta biết tiếng, mối làm ăn cũng từ đó mà phát triển.

Chương gật đầu, hỏi rằng:

- Ta thích cái tính thẳng thắn của ông. Nghe nói khách điếm này có phần hùn của đại lão gia Vương Hồng Vũ?

Vương Lục đáp:

- Vị đại lão gia đó là người cùng họ với lão, đã góp bốn phần vốn để mở khách điếm này. Triệu công tử biết đại lão gia ư?

Chương lắc đầu:

- Ta chỉ nghe kể rằng ông ấy từng chi rất nhiều ngân lượng chỉ để đổi lấy một bữa ăn cùng Vạn Thắng vương.

Vương Lục chắp tay giơ cao, cung kính như bái thiên, rồi đáp lời:

- Chính nhờ cuộc gặp gỡ ấy mà họ Vương mới thật sự yên tâm dốc lòng làm ăn ở xứ này. Vạn Thắng vương là một bậc anh minh, nhân hậu, đã rộng lòng cho họ Vương được nương nhờ. Đại lão gia Vương Hồng Vũ có dặn lão rằng, việc làm ăn ở xứ này phải thật khôn khéo, nhưng tuyệt đối không được đụng đến việc quân cơ. Và… công tử thấy đấy. Vọng Nguyệt lâu đây thuê toàn người Vạn Xuân, chỉ cần không tham lam thì sẽ giàu có. Vạn Thắng vương đã dạy như vậy.

Chương không nhớ đã nói gì với Vương Hồng Vũ nhưng đại ý là vậy. Anh tỏ ra ngạc nhiên:

- Vương đại nhân có thiện cảm với Vạn Thắng vương?

Vương Lục bộc bạch:

- Ngài ấy tạo mọi điều kiện cho bách tính an cư lạc nghiệp, quân binh không sách nhiễu. Người nào có sức, đầu óc nhanh nhạy thì cứ thế mà làm ăn. Một vị Vương như vậy thì dân chúng sẽ sớm được ấm no thôi. Họ Vương nhà lão đã vong quốc, nơi này coi như quê hương thứ hai của lão, nên nhất định phải một lòng ủng hộ ngài ấy. Con trai của lão hiện là sĩ tốt dưới trướng Cao Mộc Viễn tướng quân, nghe nói nó đang ở Sơn Tây.

Đàm đạo thêm một hồi lâu, Vương Lục cáo lui. Chương có thiện cảm với vị thương nhân này. Ông ta đủ khôn khéo, đủ thật thà, không ngại ngần bày tỏ chính kiến, ý định riêng, và khi thấy cơ hội thì liền nhào vào làm ngay. Một người như vậy hiếm khi làm mất lòng ai, và thành công ắt chẳng khó.

Hai ái nữ họ Vương đem bữa trưa đặt lên bàn, rồi xin lui ra ngoài. Trước khi khép cánh cửa, hai cô gái tranh thủ liếc nhìn Chương, anh biết điều ấy nhưng chẳng mấy bận tâm.

Quan Lam Giang kiểm tra thức ăn một lượt, cùng ngồi ăn, nhưng tay chân vẫn còn lóng ngóng khiến Lam Khuê phải nhắc nhở mấy lần. Có Quan Lam Giang thử độc, Lam Khuê cũng đỡ tốn thời gian chuẩn bị bữa cơm hơn.

Vi Thọ Kỳ dùng thân phận Thân Vệ quân để mời vị Trung đội trưởng đến Vọng Nguyệt lâu. Chương ngồi đợi sẵn. Vị Trung đội trưởng, người thôn Đường Vỹ, tuổi vừa đôi mươi, thoáng thấy Chương liền vội vàng chạy đến, nghiêm chỉnh chào theo quân lệnh. Vi Thọ Kỳ kịp thời đứng chắn ngang và khẽ nhắc nhở.

Sau mấy năm quân Thiên Đức phát triển mạnh lực lượng, hầu hết các chàng trai ở Đường Vỹ, Long Ngô Động, Môn hay ba làng Vạn đều tòng quân, coi nghiệp nhà binh là mục tiêu phấn đấu cho bản thân.

Chương hài lòng nhìn chàng trai trẻ tuổi, với làn da rám nắng và thân hình rắn chắc đang đứng trước mặt mình. Đây là thế hệ sĩ quan đầu tiên lớn lên với khao khát cống hiến cho Thiên Đức quân, trưởng thành qua trường lớp bài bản, và trăm phần trăm đều biết chữ Vạn Xuân. Dù Chương chưa ban bố bất kỳ chỉ thị nào liên quan đến việc bồi dưỡng hay cất nhắc những chàng trai có gốc gác từ vùng đất nhỏ phát tích của Mạc quân, song anh vẫn không lấy làm lạ khi các chàng trai ở những làng ấy được chú ý hơn, bởi lòng trung thành tuyệt đối của họ với đại nghiệp của Vạn Thắng vương.

Các tráng niên trong phủ Thiên Đức nói chung, khi đủ mười tám tuổi đều nhập ngũ. Sau ba tháng tân binh, một số được bố trí về quân địa phương, số khác chuyển sang lực lượng công an hoặc làm đơn xin theo học tại Trường Chính trị Quân sự Vạn Xuân. Tốt nghiệp sau nửa năm học, họ sẽ được phong làm Tiểu đội trưởng. Sau nửa năm công tác, tích lũy thực tiễn, nếu muốn tiếp tục phấn đấu, những chàng trai ấy sẽ theo học thêm ba tháng để trở thành Trung đội phó của quân chủ lực hoặc Trung đội trưởng của quân địa phương. Nhờ việc học kết hợp với thực tiễn, lớp sĩ quan, hạ sĩ quan trẻ có khả năng lý luận vững vàng, không hành động theo cảm tính, mỗi quyết định đưa ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng về lợi hại, được mất.

Chương rót nước mời chàng Trung đội trưởng, nhằm xóa tan bầu không khí có phần gượng gạo bằng một câu hỏi thăm:

- Sao nào? Cậu con cái nhà ai? Các cụ ở nhà vẫn khoẻ chứ hả?

- Thưa ngài! Tôi mới về thăm nhà tháng trước, cha mẹ tôi vẫn khoẻ, bà Cả Ngư cũng khoẻ ạ!

- Công tác thế nào? Có gì khó khăn cần đề đạt không?

- Dạ thưa không ạ! Mọi việc đều tốt, chúng tôi vẫn luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

- Vùng này đã có lực lượng công an chưa nhỉ?

- Dạ thưa ngài, bên Phòng Công an huyện Vũ Ninh cử sang đây một số đồng chí, mỗi làng đều có một đồng chí công an phụ trách. Các đồng chí ấy cùng ăn, cùng ở với chúng tôi. Theo chỉ thị của ngài, chúng tôi bàn giao lực lượng dân binh các thôn xóm cho bên công an phụ trách. Một khi các đồng chí ấy cần sự hỗ trợ, chúng tôi sẽ không quản ngại khó khăn vì đây là việc chung.

Sau một hồi hỏi đáp, Chương căn dặn chàng Trung đội trưởng phải đề cao cảnh giác vào buổi tối và sau này giúp đỡ, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho Vọng Nguyệt lâu trong những việc làng, việc xóm, nhưng cũng không quên dặn dò phải luôn cảnh giác, đề phòng gian tế trà trộn.

Vương Lục trông thấy chỉ huy doanh trại sánh bước cùng Vi Thọ Kỳ từ trên cầu thang xuống thì giật mình. Nhìn cung cách hai người bắt tay từ biệt, ông có thể thấy mối quan hệ của họ thật không tầm thường, liền thầm nghĩ:

- “Chỉ huy quân doanh phải đích thân lên tận nơi gặp gỡ, lại tỏ vẻ thân mật với thuộc hạ như vậy, ắt hẳn Triệu công tử này phải là một vị tướng quân hoặc nhân vật có vai vế tương tự. Nhất định phải tìm cách kéo gần mối quan hệ này cho bằng được.”

Buổi biểu diễn bắt đầu vào giữa giờ Dậu, bởi cuối thu trời thường tối sớm hơn. Những liền anh, liền chị hát đối giao duyên trong ánh đèn lung linh, với đàn ca sáo nhị đủ cả, không khí vô cùng náo nhiệt. Bà con trong làng Vọng Nguyệt chẳng thiếu một ai, nam thanh nữ tú từ các làng lân cận cũng kéo đến xem rất đông. Chương đứng trên lầu quan sát, ước tính có đến hơn nghìn người.

Chương nói với Lam Khuê:

- Nếu tổ chức một đại nhạc hội lớn thế này thì rất tốt, nhưng do gấp quá nên đã thiếu mất các hàng quán bán đồ ăn vặt. Những dịp như thế này là cơ hội tốt cho trai gái nên duyên, nếu tổ chức sau vụ gặt và vào dịp đầu năm sẽ vô cùng thích hợp.

Lam Khuê khen:

- Chị Uyển Như nói đúng lắm. Nếu anh không làm vương một cõi mà theo nghiệp buôn bán, ắt sẽ trở thành một đại thương nhân vang danh khắp chốn. Hình như anh nhìn đâu cũng thấy ra tiền tài, của cải.

- Thôi, em hãy dặn anh em chuẩn bị sẵn sàng đi, xong việc là ta đi ngay.

Triệu Nhã Lâm đầu đội khăn vuông, mặc yếm lụa màu đỏ sẫm, váy lụa dài màu vàng nhạt buông trùng xuống tận mu bàn chân, bên ngoài khoác áo cánh màu xanh nhạt. Dây lưng bằng lụa sồi quấn hai vòng quanh eo, dư một đoạn thắt nút giọt lệ, buông rủ dải thắt lưng xuống phía trước. Trong bộ y phục đó, nàng cất giọng ca thiên phú dưới ánh trăng trong vành vạnh. Những cơn gió nhẹ thổi mơn man đưa tiếng ca trong trẻo, lảnh lót của nàng hòa lẫn vào thinh không.

Sắc đẹp, trang phục lộng lẫy và giọng ca thiên phú của Triệu Nhã Lâm đã khiến thính giả say sưa, đến cả đám trẻ đang nô đùa cũng phải dừng cuộc vui, len lỏi dưới chân người lớn để xem cho kỳ được. Triệu Nhã Lâm lần lượt hát các làn điệu “Gửi về Quan họ”, “Làng Quan họ quê tôi”, “Ngồi tựa mạn thuyền”, “Cây trúc xinh” và “Cò lả”, cuốn hút cả nghìn người xem.

Tất cả các làn điệu đều không có nhạc đệm, nhưng ca từ lại mộc mạc, dễ gần, dễ thuộc. Khán giả không ngừng đề nghị Triệu Nhã Lâm hát lại mỗi bài thêm một lần nữa, và cô đã vui lòng làm theo.

Phần biểu diễn kết thúc, quân sĩ hộ tống Triệu Nhã Lâm trở về doanh trại. Nhã Lâm mau chóng thay xiêm y, rồi theo Chương xuống Bến Vọng. Dưới bến đã có ba con thuyền chờ sẵn, đưa tất cả mọi ngư���i sang sông.

Vương Lục hớn hở trở về Vọng Nguyệt lâu thì trống vừa điểm canh ba, ông mới hay tin đoàn của Chương đã rời đi. Ông ta sấp ngửa chạy đến quân doanh tìm gặp, nhưng binh sĩ canh cổng cho biết vị Trung đội trưởng đã hộ tống Triệu Nhã Lâm qua huyện Vũ Ninh từ đầu canh hai. Vương Lục ngẩn ngơ trở về khách điếm, cả đêm thức trắng vì tiếc rẻ đã vuột mất cơ hội kết thân và làm giàu.

Vương Lục không phải buồn lâu.

Nửa buổi ngày hôm sau, vị Trung đội trưởng tìm đến gặp Vương Lục và thông báo:

- Vạn Thắng vương có lời khen ngợi ông đã dốc lòng vì việc chung, mong ông tiếp tục phát huy, tổ chức thêm nhiều buổi giao lưu văn hóa giữa các làng, các xã trong vùng. Bộ Văn hóa sẽ cử người đến hướng dẫn ông trong nay mai.

Vương Lục ngẩn người lắng nghe, nhất thời chưa hiểu đầu cua tai nheo sự thể ra làm sao. Chẳng lẽ việc tổ chức múa hát nho nhỏ này đã kinh động đến cả Vạn Thắng vương?

- Đại Vương ban tặng cho ông Tinh hoa ngũ hành thiết, thứ này chỉ có thể dùng một lần duy nhất, không dùng để cứu mạng hay trốn tội.

Vương Lục nhận lấy miếng thép có khắc những ký tự lạ, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Rồi chợt ông nhớ ra Vương Hồng Vũ từng cho xem một vật tương tự như thế này.

- Quan nhân! Chẳng lẽ việc tối qua đã kinh động đến tận Vạn Xuân? Lão phu đã làm tốt nên mới được ban thưởng phải không ạ?

Trung đội trưởng bật cười:

- Vạn Xuân xa xôi, tin tức có đưa đến nhanh đến mấy thì Đại Vương cũng chưa thể biết được. Ông vốn tài trí hơn người, chẳng lẽ lại hồ đồ đến vậy? Vẫn chưa nghĩ ra ư?

Vương Lục bóp trán một hồi mới hỏi:

- Triệu tiểu thư đó là ai, thưa quan nhân?

- Quan Chánh thị vệ Triệu Nhã Lâm, theo cách hiểu của ông.

Vương Lục đánh rơi miếng thép, luống cuống cúi xuống nhặt lên, sắc mặt tái mét:

- Quan Chánh thị vệ phải luôn hầu cận bên Đại Vương! Vậy… vậy… đại mỹ nhân họ Trịnh kia là…

- Trịnh Quý phi!

Vương Lục bủn rủn chân tay, thất thần thả mình ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi vã ra như tắm, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Toi rồi, toi rồi! Tai vạ giáng xuống đầu rồi! Ta có lỡ làm gì mạo phạm không nhỉ? Có nói lời bậy bạ gì không nhỉ? Sao Đại Vương lại có mặt ở Vọng Nguyệt lâu chứ?

Dứt lời, như sực nhớ ra điều gì, Vương Lục hớt hải chạy lên tầng, mở toang cửa căn phòng mà Chương đã từng nghỉ, miệng lẩm bẩm một mình đủ để ai cũng nghe thấy:

- Vạn Thắng vương và Trịnh Quý phi đã ở đây! Đại Vương đã ngự giá tại căn phòng này, phát tài rồi, phát tài rồi! Bay đâu!

Gia nhân chạy đến, Vương Lục nói lớn:

- Từ bây giờ căn phòng này từ nay không được nhận khách, Vạn Thắng vương và Trịnh Quý phi đã ngự giá tại đây hai đêm, mau chóng loan tin này đi! Vị mỹ nhân ca hát tối hôm qua chính là Quan Chánh thị vệ!

Vọng Nguyệt lâu lập tức nhốn nháo, người nọ í ới gọi người kia. Chỉ một loáng sau, cả làng Vọng Nguyệt đã hay tin, kéo nhau đến trước khách điếm hỏi chuyện ồn ào. Vương Lục mặt đỏ gay như gà chọi, phấn khích nói oang oang, văng cả nước bọt vào người nghe mà chẳng hay biết. Ông ta giơ hộp đựng trà khảm trai, khoe đó là vật Vạn Thắng vương ban tặng, kèm theo những lời lẽ mỹ miều đến nỗi n��u Chương có nghe được, có khi cũng phải đỏ mặt vì ngượng.

Cơn phấn khích qua đi. Mấy ngày sau, Vương Lục xẻ thịt một con bò, hai con lợn để thết đãi binh sĩ trong quân doanh như một lời cảm tạ. Vương Lục cũng đủ khôn ngoan để hỏi cặn kẽ về cách sử dụng Tinh hoa ngũ hành thiết. Và sau đó, Vương Lục đã dùng tín vật ấy để tiến cử hai cô con gái của mình vào điện Hưng Quốc. Văn phòng Vạn Thắng vương đã bố trí Vương Trinh Hà theo học quân y, sau khi tốt nghiệp sẽ được bố trí vào Thần Vũ quân. Còn Vương Ngữ Yên, vì đủ tài cầm kỳ thi họa nên được giữ lại làm việc trong điện, giúp việc cho Thần phi.

Tất cả các quyền sở hữu đối với nội dung đã được chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free