(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 532: Ca kỹ
Chiếc bàn dành cho yếu nhân được đặt ở một góc riêng biệt, ánh sáng dịu hơn hẳn so với xung quanh, tạo không gian riêng tư. Chương tấm tắc khen ngợi và đánh giá cao chủ khách điếm, một cựu thương nhân ngoài ngũ tuần. Khi biết có khách từ phòng hạng sang xuống nghe hát, đích thân ông chủ đã đến tận bàn mời rượu.
Chương ngồi quay lưng vào bức vách. Lam Khuê ngồi bên t��, Vi Thọ Kỳ cách một ghế. Nhã Lâm ngồi bên hữu, kế đó là Lam Giang rồi đến hai Thân Vệ quân. Những người còn lại đứng thành hai hàng hai bên, vừa che chắn vừa chăm chú lắng nghe làn điệu dân ca nam nữ. Chương nghe giai điệu có chút quen thuộc, bèn hỏi Lam Khuê:
- Họ đang hát Quan họ phải không? Đó là bài “Xe chỉ luồn kim”.
Lam Khuê ngả đầu vào vai Chương thì thào: - Họ đang hát đối, nam thì gọi là liền anh, nữ thì gọi là liền chị. Vùng này có khoảng năm mươi làng thường hát làn điệu dân ca này. Họ từng đến điện Hưng Quốc biểu diễn một lần cho Hoàng hậu và các phi tần nghe. Lần đó em đã nài nỉ anh đi xem nhưng anh bận quá nên không biết đấy thôi.
- Mọi người thích nghe làn điệu dân ca này ư?
Lam Khuê khẽ gật. Chương quay sang bảo Nhã Lâm: - Em nên mời các đoàn hát trong vùng này đến điện biểu diễn cho mọi người nghe. Điều này rất tốt, giúp dân chúng biết thêm cái hay. À… em hãy nói với bên Bộ Văn hóa tổ chức cho họ hát phục vụ bà con. Siêu Loại có sân vận động lớn như vậy mà, đừng có thu tiền. Bà con đến nghe, ai thích thì ủng hộ tùy tâm. Có thêm tiền bạc, những người biểu diễn mới có thêm động lực.
Nhã Lâm vâng dạ.
Nghe thêm một lúc, Chương lại khẳng định thứ anh đang nghe nhất định là Quan họ. Lam Khuê một mực khẳng định đó là hát đối chứ không phải Quan họ. Sau một hồi tranh luận, Chương đành chịu thua vì anh quả thực chẳng rành rẽ gì về làn điệu dân ca cho lắm.
- Anh không biết hát Quan họ nhưng… - Chương khịt mũi nói với Lam Khuê. - Anh có thể viết tặng em một bài hát.
Lam Khuê ngồi thẳng lưng, mắt sáng như sao sa, mặt hớn hở: - Thật nhé?
- Để xem nào… ờ… nên đặt tên là “Làng Quan họ quê tôi”. - Chương vẫy Vi Thọ Kỳ. - Đưa giấy bút đây.
Thọ Kỳ lấy giấy, bút tre và nghiên mực đặt lên bàn, Chương chép một mạch bài hát “Làng Quan họ quê tôi” tặng Lam Khuê.
- Sông Cầu là ở đâu? Em chưa từng nghe.
- Lúc chiều chẳng phải anh đã nói với em đấy thôi, có cây cầu bắc qua, cứ gọi nó là sông Cầu đi.
Lam Khuê liền gật đầu, vua muốn sao chẳng được. Kể từ đó, sông Nguyệt Đức (tức sông Như Nguyệt) còn có tên gọi là sông Cầu hay m��� danh “dòng sông Quan họ”. Lam Khuê vui mừng lẩm nhẩm đọc.
- Nhã Lâm mấy tháng qua vất vả rồi, để ta viết luôn một bài nữa tặng cho em.
Nhã Lâm vui mừng nhưng cố không để lộ ra vì có Lam Khuê ngồi đó, chỉ cúi đầu tạ ơn.
- À… bài này có tên “Gửi về Quan họ”.
Chương hí hoáy “sáng tác” bài hát. Lam Khuê liếc mắt nhìn sang rồi nhăn mặt: - Nhưng chữ “Quan họ” nghĩa là gì mà hai bài hát anh đều đặt tên như vậy?
Chương không ngẩng lên, đáp: - Đó là làn điệu dân ca mà khi còn sống bà nội anh rất thích nghe. Anh không nhớ lần cuối cùng nghe làn điệu này là khi nào, hình như là lúc thiếu niên.
Lam Khuê không hỏi thêm vì biết rằng mỗi khi hỏi đến người thân như cha mẹ, anh em, Chương đều thừ người ra buồn bã.
Chép xong, Chương đưa cho Nhã Lâm, cô nàng cúi gập người tạ ơn và nâng niu tờ giấy. Chương ngân nga giai điệu bài hát “Làng Quan họ quê tôi” để Lam Khuê hát theo. Lam Khuê thuộc rất mau. Để Nhã Lâm cũng ghi nhớ, Chương tiếp tục ngân nga giai điệu cho cô gái họ Triệu. Nhã Lâm có giọng trời phú, hát rất hay, bây giờ Chương mới nhận ra điều này. Lam Khuê tấm tắc khen ngợi, nàng nói:
- Lâm à! Chốc nữa em lên hát luôn đi, em hát rất hay!
Lời của Quý phi chính là mệnh lệnh. Chương không cản, anh động viên: - Bà con rất đông, em cứ cầm giấy lên hát góp vui cũng được. Giọng của em thánh thót, lảnh lót như vậy sẽ khiến người nghe rung động, xao xuyến đấy.
Nhã Lâm đứng nghiêm và nói: - Vâng ạ!
Vi Thọ Kỳ và thuộc hạ tròn mắt ngạc nhiên. Họ từng nghe nói Vạn Thắng Vương viết bài hát dỗ dành Thần phi mau khỏi bệnh, nhưng thực sự chưa tận mắt thấy Đại Vương của họ kiệt xuất đến nhường này, cầm bút lên là thành bài thơ, bài hát mà chẳng cần suy nghĩ.
Đang vui, Chương vẫy mấy chàng Thân Vệ lại gần và nói: - Để ta viết tặng các cậu một bài, đặng lúc đi tán gái có cái mà dùng. Mấy cô nàng Thần Vũ quân rất ưng thơ ca đó.
Vi Thọ Kỳ liền sáng mắt: - Dạ bẩm… xin ngài cho thuộc hạ một bài để nịnh vợ ạ.
Chương phá lên cười và nhận lời ngồi viết liền tay hai bài hát trữ tình. Dù anh không tự nhận là của mình, nhưng thuộc hạ ai nấy đều cho rằng do anh viết ra, nên tác giả chính là Vạn Thắng Vương hoặc người họ Mạc tên Vương.
Liền anh liền chị hát đối trao duyên mãi đến đầu giờ Hợi, mà bà con đứng chật ních ngoài phố, trông vào và lặng im nghe hát. Chương nhìn cảnh này lại nghĩ ra nhiều ý tưởng. Quả thật, ngót chục năm trời ở đất Vạn Xuân, anh chỉ toàn mưu tính đại nghiệp, chăm lo bách tính và đánh trận, mà quên mất rằng người dân cũng cần có món ăn tinh thần. Chương chợt nhớ văn hóa truyền thống của một dân tộc vô cùng quan trọng, điều mà ở thời của anh, Nhà nước vẫn luôn tuyên truyền, vận động mọi người gìn giữ. Cứ đánh giết mãi, kiếm tiền mãi thì tâm hồn một người như anh sẽ dần trở nên khô khan.
- “Có lẽ mình nên chế tạo một cây đàn ghi-ta trang bị cho ba quân hát hò những lúc nghỉ ngơi.”
Liền anh liền chị hát xong cúi chào quan khách, bà con lũ lượt ra về. Vi Thọ Kỳ ghé tai chủ khách điếm, và ông ta rất sẵn lòng mời Triệu cô nương lên hát một bài theo lời đề nghị của Triệu đại nhân.
Quan khách nhiều người lục tục rời khỏi bàn, có người lên phòng nghỉ, có người chuẩn bị về nhà. Họ hầu như đều sững lại trong giây lát khi trông thấy bóng dáng thướt tha, mảnh khảnh của cô gái với gương mặt mộc vô cùng diễm lệ bước đến khoảng trống ngập ánh đèn lồng. Họ nán lại thêm đôi chút vì muốn ngắm dung nhan mỹ nhân.
Dù bài hát chưa được phổ nhạc, nhưng với giọng trời phú, Triệu Nhã Lâm lần đầu cất tiếng ca, gửi gắm tình yêu của mình vào bài hát. Ánh mắt cô gái họ Triệu nhìn về khoảng tối mờ ảo đằng xa, nơi cô biết người mình thương đang lắng nghe.
Ca từ da diết, lạ tai đã níu chân bà con trở lại, nhưng bài hát không dài và Nhã Lâm chỉ hát một lượt. Cô nàng mau chóng lẩn mình vào bóng tối giữa những tràng pháo tay không ngớt. Chương đứng chờ Nhã Lâm quay lại, anh nói với giọng hơi xúc động: - Em hát hay quá! Nếu có người đàn nữa thì thật tuyệt vời. Lại đây, lại đây!
Nhã Lâm đến gần, Chương cười: - Trang điểm nhẹ một chút thôi mà đẹp như tiên giáng trần.
Anh ngoảnh sang hỏi bọn Vi Thọ Kỳ: - Thế nào? Nghe có ngây người không?
Vi Thọ Kỳ tặc lưỡi: - Dạ, thật không chê vào đâu được ạ.
Chương lên cầu thang trở về phòng nghỉ. Chủ khách điếm chạy theo nhưng bọn Vi Thọ Kỳ đã ngăn ông ta lại dưới chân cầu thang. Chương khẽ lắc đầu, Vi Thọ Kỳ hiểu ý bèn để cho chủ khách điếm bước lên. Ông ta nói với giọng xởi lởi: - Thưa đại nhân, lão phu biết đại nhân chẳng thiếu ngân lượng nhưng�� dạ… tiểu muội của ngài…
Nhã Lâm ngắt lời: - Ta không phải tiểu muội!
Chủ khách điếm vội sửa lời: - Thưa đại nhân, Triệu tiểu thư đây có giọng ca thiên phú, nghe như suối chảy róc rách, chim hót lảnh lót vậy.
Chương nhoẻn miệng cười, anh hỏi: - Vương đại nhân, ông muốn gì cứ thẳng thắn nói ra, đều là người làm ăn, đâu cần phải khách sáo.
Vương đại nhân xoa hai bàn tay vào với nhau, nói rằng: - Nhiều quan khách muốn được nghe Triệu tiểu thư đây hát thêm vào tối mai và sẵn sàng chi trả thật hậu nên…
Nhã Lâm không bằng lòng, với nàng mà nói thì việc đứng đó hát ca chẳng mấy hay ho. Ca kỹ không được đánh giá cao, thậm chí còn bị xem thường. Chương hiểu điều đó. Anh nói với Vương lão gia: - Đại nhân để tôi hỏi nàng xem sao, chuyện này tôi không thể quyết ngay được đâu.
- Vâng, vâng! Triệu đại nhân, xin ngài nghĩ giúp cho.
Nhã Lâm chắp tay đứng ngoài cửa phòng, Chương bảo nàng vào.
- Có chuyện gì? Vừa nãy vui như vậy sao bây giờ lại phụng phịu thế này?
Lam Khuê liền thay lời: - Ca kỹ mua vui cho nam nhân, em ấy không mu���n cũng là điều phải lẽ ạ.
Chương trừng mắt. Lam Khuê le lưỡi, nhẹ nhàng bước về giường trải chăn làm nệm.
- Đúng như Quý phi vừa nói hả?
Nhã Lâm lí nhí, khẽ gật đầu. Chương bảo nàng ngồi xuống ghế bên cạnh, nhẹ giọng: - Ca sĩ là nghề chân chính, chỉ là ta bận quá nên chưa để tâm đến thôi. Em hát hay như vậy, người ta mến mộ muốn nghe cũng là chuyện bình thường, nhất là tối nay em đẹp như tiên sa vậy.
Nhã Lâm thưa: - Nhưng em chỉ muốn hát cho ngài nghe, sao có thể hát cho những kẻ phàm phu tục tử ngoài kia nghe cơ chứ?
- Ta nhận tấm lòng của em, ta rất vui. Nhưng em biết đấy, ta không phải kẻ ích kỷ. Sao ta có thể giữ riêng cho mình một con chim vành khuyên được? Vạn Xuân của chúng ta tự do, nghề nào cũng đáng được trân trọng. Nhất thời em và mọi người chưa thể chấp nhận ca kỹ là một công việc, nhưng với ta, ca sĩ, người chuyên hát ca, là một công việc tuyệt vời.
Nhã Lâm mân mê tà áo, đầu hơi cúi: - Nếu ngài muốn thì em sẽ làm mà.
Chương nhoài người với tay kéo Nhã Lâm lại gần, anh nói: - Em là của ta, kẻ nào có ý tranh em với ta đồng nghĩa với cái chết. Ta chỉ muốn em hát cho bách tính nghe mà thôi. Lúc em cất tiếng ca, cả trăm ánh mắt đổ dồn, ta rất xúc động. Em cứ hát đi, ta sẽ tặng cho em thêm một bài khác, kể cả em muốn một bài chỉ hát riêng cho ta nghe cũng được.
Chương đứng dậy, nhéo mũi Nhã Lâm một cái, nói thêm: - Nếu biết em hát hay đến vậy, ta đã bảo em hát cho ta nghe những lúc ta buồn phiền rồi. Ta không cần ngân lượng, cái ta muốn là chút niềm vui nho nhỏ cho bách tính lam lũ mà thôi. Mai em cứ ở lại đây hát liền mấy bài rồi hãy về Vạn Xuân sau.
Không đợi Nhã Lâm kịp suy nghĩ, Chương nói với Lam Khuê: - Em nghỉ sớm, để ta thuê thêm phòng dạy cho em ấy thêm mấy bài hát.
Lam Khuê nói tỉnh bơ: - Dạy hát nhẹ nhàng thôi, ngày mai anh còn phải dậy sớm đấy.
Chương bước đến cạnh giường, hôn nhẹ lên trán Lam Khuê, buông màn cho nàng rồi trở ra ngoài bảo Vi Thọ Kỳ đi lấy thêm phòng. Và như thế, Vạn Thắng Vương đã tận tình dạy cho Trưởng thị vệ (Nhã Lâm) từng lời, từng giai điệu của vài bài hát mãi đến quá nửa đêm.
Nhã Lâm chẳng thể chối từ vì ngất ngây với những lời đường mật và sự ân cần của chàng.
Chương quyết định ở lại Vọng Nguyệt lâu thêm một đêm. Anh tự cho phép bản thân được nghỉ ngơi sau mấy tháng ngược xuôi. Mà hình như tuổi trẻ của Chương đã trôi qua cùng khói lửa, chẳng có mấy ngày nhàn nhã trọn vẹn.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền duy nhất đối với phần chuyển ngữ này, kính mong độc giả không sao chép.