Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 531: Vọng Nguyệt lâu

Khi về gần sông Như Nguyệt, trời đã ngả bóng chiều. Chương cùng đoàn tùy tùng gần hai mươi người nghỉ chân tại làng Vọng Nguyệt. Đây là một thôn làng nằm trên bãi bồi ven sông, nổi tiếng với những nương dâu bạt ngàn và nghề dệt vải truyền thống. Trong làng có Bến Vọng, nơi thuyền bè thường xuyên neo đậu. Từ khi Thiên Đức kiểm soát, Bến Vọng trở nên tấp nập hơn hẳn. Ngoài những thương thuyền nhỏ, còn có thêm các chuyến tàu chở lương thảo, khí giới và binh sĩ từ huyện Vũ Ninh sang.

Để qua sông, người ta phải nhờ đò. Mỗi lần đối mặt với những dòng sông dài và rộng cản bước, Chương lại ao ước được bắc cầu. Có một cây cầu, giao thương giữa hai bờ sẽ phát triển gấp nhiều lần – điều mà bất cứ người trẻ hiện đại nào cũng thấu hiểu.

Đứng trên gò đất cao, phóng tầm mắt ngắm nhìn bãi dâu xanh mướt trải dài bên dòng sông hiền hòa, Chương thấy lòng mình xốn xang đến lạ khi những con đò nhỏ chầm chậm khua nước sang sông. Càng tiến sâu vào vùng lõi Thiên Đức, cuộc sống càng hiện rõ nét thanh bình, và dân cư cũng đông đúc hơn hẳn. Thả hồn theo mây gió một lúc, Chương quay sang nói với Lam Khuê:

– Anh muốn làm một cây cầu thật lớn bắc qua sông.

– Ở sông Thiên Đức anh đã làm một cái rồi đó thôi.

Chương đáp:

– Chúng ta có xi măng, bê tông, sắt và thép. Dù chất lượng chưa thực sự hoàn hảo, việc xây dựng một cây cầu chắc chắn không phải là vấn đề quá lớn. Sông rộng thì ta tìm nơi hẹp, nắn dòng chảy để đặt trụ. Sẽ là một cây cầu kiên cố, em ạ.

Lam Khuê chưa thể hiểu thấu ý định của Chương, nàng nói:

– Anh muốn làm được thì sẽ làm được.

Chương khẽ gật. Thấy Lam Khuê đưa tay xoa bụng, anh mỉm cười nói:

– Còn hơn nửa năm nữa thôi, vậy việc giám sát xây cầu ở khúc sông này giao cho em nhé?

Lam Khuê bĩu môi nói:

– Bụng mang dạ chửa mà anh cũng không tha cho người ta nghỉ.

Chương dỗ dành:

– Có em quán xuyến công việc thì mọi thứ mới nhanh chóng được. Anh cần danh tiếng của em. Việc xây cầu, anh sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với mọi người rồi thống nhất giao lại cho em. Bụng mang dạ chửa thế này, em không thể theo anh rong ruổi được. Lần tới xuất chinh, anh sẽ đưa con gái theo.

Lam Khuê lắc đầu ngán ngẩm:

– Hết ông ngoại rồi đến anh, con gái chúng mình lớn lên yểu điệu thục nữ chẳng phải tốt hơn sao? Sao anh cứ mặc nhiên muốn con bé cầm roi đi quyền như thế?

Chương nói tỉnh bơ:

– Giang sơn này rồi sẽ là của đám trẻ. Dựng nên đã khó khăn muôn vàn, giữ được còn khó gấp vạn lần. Con cái chúng ta không đủ tài đức để trấn giữ thiên hạ thì làm sao có thể vững vàng được hả em?

– Việc đại sự ấy nên phó thác cho Thiên An chứ, nó là trưởng tử cơ mà.

Chương búng tay một cái, giọng đầy tự tin:

– Con cái họ Mạc, dù trai hay gái, đều phải hơn người. Thiên An sẽ có trọng trách của Thiên An, Thiên Kim cũng có vai trò của Thiên Kim. Em xem mà xem, Thiên Bình đang định hướng Yên Bình trở thành nữ tử tài hoa, hay chữ như Duệ, trong khi Mai Lan thế nào cũng sẽ theo nghiệp buôn bán. Thiên Kim là trưởng nữ, chị cả trong nhà, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm chứ. Con gái anh mà đủ tài thống lĩnh ba quân thì em có chịu không nào?

Lam Khuê thở dài ngao ngán:

– Sẽ chỉ có ông ngoại thích thôi, em thì không.

Chương dắt tay Lam Khuê, tản bộ trở lại làng Vọng Nguyệt. Anh nói:

– Anh hàng ngày vùi đầu vào công việc, chuyến đi này thoắt cái đã ngót năm tháng trời. Con gái lớn của chúng ta mới hơn năm tuổi, ở lứa tuổi này rất cần được gần gũi cha mẹ, em à. Anh không muốn các con sợ mình, chúng phải yêu thương anh mới đúng. Muốn vậy, con gái nhất định phải ở gần anh nhiều hơn.

– Con của anh, giang sơn của anh, anh muốn gì mà ch��ng được. Có điều, con gái cũng phải thùy mị nết na chứ, đừng như hổ vồ, ai mà dám lấy?

Chương tặc lưỡi:

– Con gái lớn lên mà đẹp như em thì dù có "hổ vồ" đi chăng nữa, cũng đầy người xin cưới cho kỳ được, em cứ lo chuyện đâu đâu.

– Nhưng em muốn người ta lấy nó không phải vì nó là con anh đâu.

– Được rồi, được rồi!

Ngay ngoài cổng làng Vọng Nguyệt, trên con đường dẫn xuống Bến Vọng, một khách điếm lớn do thương nhân Hoa quốc xây dựng đã mọc lên chưa lâu. Các khách thương hay quan quân khi qua lại lối này đều chọn nghỉ chân tại đây. Khách điếm gồm bốn dãy nhà xếp thành hình vuông. Tầng dưới là tửu điếm, tầng trên là khu nghỉ ngơi dành cho khách với hai mươi tám phòng các loại.

Chương thầm thán phục tài kiếm tiền của người Hán, bởi họ luôn biết cách nắm bắt thời cơ, chọn đúng địa điểm và còn rất biết điều. Ngay từ khi con đường xuống Bến Vọng được mở rộng, chủ khách điếm – vốn là một thương nhân buôn bán trong các vùng thuộc Thiên Đức – đã bán hết thuyền bè, dồn toàn bộ vốn liếng lên bờ mua đất để dựng nên Vọng Nguyệt lâu. Vọng Nguyệt lâu tọa lạc cách quân doanh dã chiến chưa đầy một dặm. Từ dưới Bến Vọng đi lên, phải qua quân doanh, rồi đến khách điếm mới tới cổng làng Vọng Nguyệt.

Quân doanh dã chiến ban đầu chỉ có một trung đội bộ binh đóng quân nhằm kiểm soát và đảm bảo an ninh khu vực. Quan quân mỗi lần đến kiểm tra công trình đường sá, hay các thương nhân cung cấp nguyên vật liệu như cát, đá, sỏi… đều nghỉ lại trong quân doanh hoặc trên thuyền trong vài ngày. Từ khi Chương xuất chinh đánh Phan Văn Hầu, khu vực này cũng trở nên đông đúc người qua lại hơn. Quân doanh dã chiến đã biến thành một doanh trại, với gần hai chục nóc nhà tranh đủ sức chứa cho cả một tiểu đoàn.

Các thương nhân từ miền ngược muốn xuống phủ Thiên Đức tìm cơ hội làm ăn, hay quan quân trên đường về Vạn Xuân, cũng đều qua lại con đường này rất đông. Chưa kể, thành Bát Vạn ở huyện Vũ Ninh chỉ cách đó nửa ngày đường. Thế nên, Vọng Nguyệt lâu chẳng mấy khi vắng khách nghỉ trọ.

Còn lý do vì sao Chương nói thương nhân gốc Hoa quốc biết điều ư?

Chủ khách điếm đã tuyển tổng cộng gần hai mươi nam nữ trong làng Vọng Nguyệt làm tiểu nhị cho tửu quán, cùng với những phụ nữ lớn tuổi lo việc quét tước, dọn dẹp khách điếm. Việc này hoàn toàn đúng với chủ trương của Vạn Th���ng vương là phải dùng lao động bản địa. Bên cạnh đó, chủ khách điếm còn luôn tiên phong đóng góp vào các việc làng việc xã. Khi binh sĩ Thiên Đức trồng cây hai bên đường từ dưới bến lên đến cổng quân doanh, chủ khách điếm lại thuê dân làng Vọng Nguyệt trồng cây từ quân doanh qua cổng làng, và tự bỏ tiền túi làm vỉa hè bằng gạch.

Chủ khách điếm còn làm thêm chuồng ngựa để không ảnh hưởng đến mỹ quan.

Nhờ vậy, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cạnh khách điếm đã mọc thêm cửa hàng bán lâm sản vùng thượng du và một vài cửa hàng khác. Cửa hàng Bách hóa Tổng hợp, chuyên bán trăm thứ hàng hóa và thuộc sở hữu của Ty Thương nghiệp, cũng đã dựng biển gần đối diện khách điếm. Ngay bên cạnh cửa hàng bách hóa là điểm thu mua nông sản địa phương, than củi và bán phân bón của Tổng Công ty Vạn Xuân.

Một ngôi chợ nhỏ mang tên Vọng Nguyệt cũng đang dần thành hình trên bãi đất trống ven đường, do chính quyền địa phương đứng ra mở. Gần đó là một ngôi trường mái ngói năm gian, đỏ tươi, nằm đối diện cổng làng Vọng Nguyệt.

Chủ khách điếm cũng sẵn lòng cung cấp thông tin thương mại trong vùng hoàn toàn miễn phí, nhưng lại thừa khôn ngoan để biết rằng chỉ cần tập trung kiếm tiền thì chẳng ai làm khó, đồng thời tránh tuyệt đối các vấn đề liên quan đến quân tình. Nhiều người đã mách bảo rằng, nếu cung cấp tin tức quân sự, khách điếm này chỉ sau một đêm sẽ đổi chủ. Bởi lẽ, trong số những khách thương qua lại, chẳng thể biết được ai là quân tế tác của Thiên Đức.

Trong căn phòng lớn trên lầu nhìn ra đường cái, Chương và Lam Khuê đang ngồi cùng nhau. Sau bữa tối, Chương rất hài lòng khi nghe Vi Thọ Kỳ báo cáo rành rẽ tình hình địa phương.

– Vậy là Vọng Nguyệt lâu có phần hùn của ông Vương Hồng Vũ. Ông ta không phải là thương nhân tầm thường, nói không chừng còn có chí kinh bang tế thế. – Chương nói. – Ông ta hiểu lý lẽ, biết bảo ban kẻ dưới chừng mực, thế nên gia sản nhà họ Vương tự nhiên sẽ ngày càng phình to ra.

Triệu Nhã Lâm bèn thưa:

– Ông ấy không có chỗ dựa vững chắc như Lâm lão gia hay… hay Triệu huynh, nên đành phải khôn khéo ạ.

Chương cho là phải, bèn hỏi Nhã Lâm:

– Con út của ông ấy, Vương Trường Giang phải không? Cậu ta đang theo Ái phi?

– Thưa vâng!

Chương ngả lưng, nhịp những ngón tay lên mặt bàn, vẻ mặt trầm ngâm. Anh tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra những ngọn đèn lồng treo hai bên đường. Nền kinh tế tư nhân ở Thiên Đức phần lớn vẫn nằm trong tay các thương nhân gốc phương Bắc. Giả như nay mai có biến loạn, nếu kinh tế bị đụng chạm thì sẽ rất mệt mỏi.

– Các ngươi lưu ý giúp ta, sắp tới ở mỗi huyện phải xây dựng nhà khách trực thuộc quân đội, đồng thời giao cho chính quyền địa phương quản lý. Chúng ta không cạnh tranh với các thương nhân, nhưng cũng không thể phụ thuộc hoàn toàn vào họ được.

Nhã Lâm hí hoáy ghi chép, luôn miệng vâng dạ. Chương gọi Quan Lam Giang từ phòng bên cạnh sang để hỏi chuyện bốc thuốc chữa bệnh. Chương mong muốn trong tương lai gần sẽ nâng cấp hệ thống trạm xá và tiến tới xây dựng ở mỗi huyện một bệnh viện để khám chữa bệnh cho dân với giá thành thấp. Để làm được điều đó, điều cần thiết nhất vẫn là nhân lực ch��t lượng cao, mà số lượng thầy lang đào tạo được trong mấy năm qua thực sự chưa thể đáp ứng đủ.

– Thành lập thêm các cơ sở đào tạo thầy lang ở các vùng Sơn Tây, Vĩnh Yên. – Chương nhấn mạnh để Nhã Lâm chép lại. – Trưng dụng các thầy lang trong làng, xã tại những nơi ấy về làm việc tại trạm xá địa phương. Lương bổng sẽ theo chế độ của Bộ Y tế. Thầy lang có thể nhận học trò tại trạm xá. Mỗi học trò nếu học hành nghiêm túc sẽ được trả thêm lương cùng phụ cấp vải vóc, lương thực cho thầy. Những học trò có tố chất thì đưa về học tập trung tại trường, miễn phí toàn bộ ăn ở.

Quan Lam Giang đứng nghe, có phần ngạc nhiên. Suốt ba tháng trời theo hầu vị vương một cõi, quả thực cô gái họ Quan đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Vị vương họ Mạc này vừa tốt bụng, nhân từ, nhưng cũng rất kiên quyết, và… tốt nhất là đừng vuốt râu hùm ông ấy. Các nữ binh vẫn hay nói với Quan Lam Giang rằng, Vạn Thắng vương không chấp trách những việc sai lầm, chỉ cần cố gắng hơn trong lần tiếp theo là được. Cứ mạnh dạn nhận lỗi và tự phê bình khi sai, bởi chỉ có như thế mới thấu hiểu bản thân để mà thay đổi. Nhìn chung, ba quân Thiên Đức xuất phát điểm đều là những nông dân chân chất, đề cao lòng trung thành với người có ơn, nên việc tự kiểm điểm đối với họ chẳng có gì khó khăn.

Tiếng đàn nhạc vọng lên khiến Chương chú ý. Anh nhìn ra cửa, và Vi Thọ Kỳ hiểu ý liền ra xem tình hình.

– Dạ, dưới tửu điếm có đàn hát vì hôm nay là ngày rằm ạ.

Chương ngạc nhiên hỏi lại:

– Đàn hát?

– Phường hát do chủ khách điếm thuê một tháng đôi ba lần. Bà con trong làng Vọng Nguyệt đứng xem bên ngoài rất đông, và quan khách cũng đã đặt bàn kín cả rồi ạ.

– Ồ! – Chương gật gù. – Xem ra ông chủ này đầu óc khá đấy. Ta thực chẳng nhớ lần cuối cùng mình nghêu ngao hát là khi nào. Ngẫm lại, thấy cuộc sống bản thân thật tẻ nhạt quá.

Lam Khuê hé cửa, lắng tai nghe một câu ngân nga, rồi ngoảnh sang hỏi Thọ Kỳ:

– Dưới ấy đông như vậy liệu còn chỗ cho chúng ta?

Vi Thọ Kỳ liền thưa:

– Bẩm Quý phi, phòng này là phòng đắt nhất trong khách điếm nên có bàn dành riêng. Nếu người không ngồi thì vẫn còn trống ạ.

Lam Khuê bước nhanh đến bên Chương, thủ thỉ:

– Vậy anh xuống uống trà và nghe đàn hát cũng tốt lắm.

Chương hỏi Thọ Kỳ:

– Bàn có mấy chỗ?

– Thưa, bàn tròn lớn ở riêng một góc, đủ cho mười người ngồi ạ.

– Hãy nói với mọi người rằng đường xa đã mệt rồi, hãy tranh thủ làm mát tâm hồn một chút. Thân phận của ta ở đây chắc không đáng ngại, cứ thư giãn đầu óc cho tỉnh táo đi.

Vi Thọ Kỳ liền xuống dưới chuẩn bị. Lam Khuê thay váy áo xúng xính, còn Chương vẫn vận chiếc áo viên lĩnh cổ tròn bằng lụa màu lông chuột, thắt lưng thắt dải gút, ống tay áo dài quá cổ tay. Chương dắt Lam Khuê với nét mặt rạng rỡ ra khỏi phòng. Nhã Lâm và Lam Giang theo sau. Lam Giang khẽ hỏi:

– Chị Lâm, chẳng lẽ vương thượng không thường tổ chức yến tiệc ở phủ ư?

Nhã Lâm khẽ đáp:

– Ngài bận đến quên cả ngày tháng, và cũng không thích tiệc tùng, nhưng không cấm đoán. Theo hầu ngài, em nhớ để ý. Đại Vương vì nước thì chúng ta vì ngài.

– Vương thượng ân sủng chị, cơ mà trước mặt mọi người vẫn cư xử theo cung cách vua tôi, khiến em vẫn chưa quen là mấy.

– Chị không phải thê thiếp, được Đại Vương sủng hạnh đã là quá đủ rồi, không được vượt quá phận. Đại Vương đối xử tốt với tất cả mọi người, tuyệt nhiên không bạc đãi ai, nên em không cần bận tâm.

Nhã Lâm luôn kề cận bên Chương, lo liệu hàng tá việc cơ mật. Chương yêu chiều nàng đến mức nào, chỉ riêng nàng biết là đủ. Quan Lam Giang thì lo chăm sóc sức khỏe, bồi bổ cho Chương nên thường xuyên hỏi han Nhã Lâm. Hai cô gái cũng hay ngủ chung giường, dần dà trở nên thân thiết.

Bản dịch này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free, nơi lưu giữ những tác phẩm văn học giá trị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free