Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 53: Truyền thuyết trăm trứng

Chương luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học, và cậu cũng dành thời gian dạy chữ Quốc ngữ cho những người thân cận. Bình cũng bắt đầu nhiệm vụ dạy chữ và kiểm tra các nữ binh dưới quyền hằng ngày. Chương yêu cầu việc dạy và học phải gắn liền với thực tế cuộc sống để người học mau nhớ mặt chữ.

Chương muốn nhiều người biết chữ hơn, dù là chữ Hán hay chữ Quốc ngữ, miễn sao là biết chữ. Đại đội Thiên Đức mấy trăm người mà một nửa chưa biết chữ Hán khiến Chương không khỏi bận lòng. Sau nhiều ngày ấp ủ, Chương đã bàn với Duệ, Bình, Nguyệt và Lượng rằng cần thiết phải mở một trường chuyên dạy chữ cho dân trong vùng, dạy chữ Hán hay chữ của Bụt đều được. Chương giao cho Lượng việc xây dựng một dãy nhà dài lợp mái tre gần doanh trại, đủ chứa hàng trăm người. Đây sẽ là nơi hội họp và học chữ vào những ngày mưa gió hoặc khi mùa đông lạnh giá sắp tới không thể thao luyện ngoài trời.

Việc mời người về dạy chữ Hán thì Phạm Tu có thể cử người từ làng Vạn đến hỗ trợ, nhưng thông qua Duệ, Chương đã tìm hiểu và thấy rằng học chữ Hán sẽ lâu hơn học chữ Quốc ngữ. Bên cạnh đó, Chương cũng muốn xây dựng bản sắc riêng cho Vạn Xuân thể hiện qua chữ viết. Duệ, Bình và Nguyệt đều đang gánh vác nhiều trọng trách nên không thể chuyên tâm vào việc dạy chữ; họ chỉ có thể giúp sức khi có thời gian rảnh. Sau cùng, Chương quyết định vẫn mở lớp, lớp dạy chữ Hán và lớp dạy chữ Bụt theo phương châm “người biết nhiều dạy người biết ít, người biết ít dạy người chưa biết”. Chỉ cần mỗi ngày học được một chữ, thì một tháng cũng có thể nắm vững ba mươi chữ.

Qua Vạn Xuân giang sơn họa đồ cùng những thông tin Lượng, Bình và Duệ cung cấp, Chương nhận thấy nước Vạn Xuân có nhiều dân tộc khác nhau, trong đó Kinh tộc chiếm đa số. Chương nhớ đến bài học vỡ lòng khi cắp sách đến trường, ấy là bài học về nguồn gốc tổ tiên. Chương hỏi thì biết dân Vạn Xuân chỉ mới có lịch sử vài trăm năm, gần đây mới thoát khỏi ách đô hộ của Hoa quốc. Nghe nói nhiều năm về trước, dù có nhiều cuộc nổi dậy nhưng tất cả đều bị dìm trong bể máu, và tình cảnh vài trăm năm trước cũng tương tự. Nhận thấy dân biết chữ ít, Chương nảy ra ý tưởng giảng dạy thông qua những câu chuyện. Câu chuyện đầu tiên tất nhiên sẽ là truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh ra trăm trứng, tiếp đến là những câu chuyện về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm chống giặc mà mọi người thu thập được, gần nhất là tấm gương Lý Nam Vương. Sau đó, cần thu thập và kể những câu chuyện về lòng nhân ái trong dân gian để lan tỏa điều tốt đẹp. Cuối cùng, không thể thiếu những câu chuyện đề cao tinh thần đoàn kết, ý chí căm thù giặc và vạch trần những tội ác mà quân thù đã gây ra trong quá khứ.

Tất cả mọi người đều đồng tình.

Chương hiểu rõ mình là người duy nhất ở đây có kiến thức sâu rộng. Nếu cậu làm sai hay định hướng sai, hậu quả sẽ khôn lường. Vì vậy, mọi việc đại sự đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng, tính toán thiệt hơn. Tuy nhiên, điều khiến cậu vững dạ là nơi này không phải dòng thời gian trong quá khứ của cậu, nên mọi thay đổi lớn lao sẽ không ảnh hưởng đến tương lai mà cậu từng biết.

Ai cũng có thể kể chuyện. Nên sau cuộc họp của Ban chỉ huy đại đội, mọi người thống nhất: ai muốn kể thì viết ra trước, người nào không biết viết sẽ có người khác giúp ghi chép, sau đó tất cả được tổng hợp và chia thành những chủ đề chung. Đến lượt mình, mọi người sẽ đứng lên kể, ai kể hay sẽ được tuyên dương. Chương trình này được g��i là “Chuyện kể ở đại đội”, và cô thư ký Duệ vẫn sẽ là người chịu trách nhiệm chính. Vì vậy, Duệ lại phải về làng Vạn để tìm thêm một người hỗ trợ nữa. Phạm Tu từng nói đùa rằng rồi đây làng Vạn sẽ bị rút cạn nhân tài. Với chủ đề về tội ác của giặc đối với dân Vạn Xuân, cần tìm những ông bà, cô chú lớn tuổi trong thôn ngoài giáp, đặc biệt nếu là thầy đồ thì càng tốt. Trong quá trình biên soạn tài liệu, Chương lại nảy ra ý tưởng: một ngày nào đó sẽ mời những người từ vùng khác đến buôn bán để kể chuyện về xứ sở của họ, thậm chí mời cả các hào phú đến chia sẻ kinh nghiệm làm giàu.

Chương muốn tìm một người cao tuổi có uy tín trong giáp. Cậu được giới thiệu đến làng Long Ngô Động, gần Đường Vỹ. Nghe nói đó là một ông đã ngoài sáu mươi, từng đi thi nhưng không đỗ đạt, sau đó về làng làm nghề dạy học cho con cái các nhà khá giả trong giáp. Bình cùng đội thân vệ hộ tống Chương đến đó vào một buổi chiều mát mẻ. Ông cụ tên húy là Sính, nên dân làng vẫn quen gọi là ông Đồ Sính.

Đứng trước cổng một ngôi nhà mái ngói đã bạc màu theo thời gian, cổng và tường rào đơn sơ, không khác gì những ngôi nhà khác trong vùng. Ông Đồ Sính mặc áo ngũ thân màu đen, quần lụa sáng màu đang ngồi trên chõng kê ở giữa sân. Ông có hơn chục học trò, đều là bé trai, độ tuổi khoảng lên mười.

Thấy có đám người lạ ngoài cổng, một bà cụ từ trong nhà tất tả chạy ra xem có chuyện gì. Sau khi biết đoàn người của Chương đến gặp ông đồ có việc muốn nhờ, bà cụ mở cổng cho họ vào. Đoàn người của Chương đứng cúi đầu chào. Ông Đồ Sính quay ra nhìn và hỏi:

– Các cô các cậu tìm đến ta có việc gì?

Bình bước lên nói với ông đồ rằng Thiếu úy Chương, chủ tướng của quân Thiên Đức, đến xin gặp mặt. Ông đồ nhìn Chương một lượt, sau đó nhìn tất cả các cô gái. Qua nét mặt, Chương nhận thấy ông cụ có vẻ không mấy hài lòng.

– Cậu tuổi còn trẻ măng thế này mà đã giữ chức Thiếu úy ư? Triều đình đã không còn từ mười năm nay rồi, vậy ai đã phong cho cậu cái chức ấy?

– Thưa thầy! – Chương cung kính đáp. – Cháu được Tả Đô đốc Phạm Tu phong chức.

– Tả Đô đốc làm sao có thể phong chức ấy cho cậu? Chẳng lẽ ông ta tự xem mình là hoàng thượng? Cậu có hiểu chức ấy nghĩa là gì không? Hơn nữa, các cô đây tại sao lại đeo khăn vàng? Các cô là cấm quân sao?

Chương nhìn sang Bình, Bình khẽ lắc đầu. Chương thầm nghĩ, trong những trường hợp như thế này, nếu có Duệ đi cùng thì tốt biết mấy.

– Thưa thầy, chúng cháu tuổi trẻ nông nổi, chưa hiểu tường tận mọi chuyện. Các bậc tiền bối sắp đặt ra sao thì chúng cháu tuân theo vậy.

– Một đám võ biền chẳng hiểu gì cũng vỗ ngực xưng hùng xưng bá, thật khiến người đời chê cười.

Thiên Bình định lên tiếng phản bác, nhưng thấy Chương khẽ chau mày nên cô đành thôi.

– Thưa thầy, thầy nói đúng ạ. Cũng chính vì thế mà hôm nay chúng cháu mới đến đây mong thầy giúp đỡ.

– Cậu trai trẻ, ta chưa dạy cậu một chữ nào, nên cậu không cần gọi ta là thầy.

– Dạ thưa, đối với cháu thì thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người, dạy cách ăn nói, hoặc đơn giản là chỉ ra cái sai của cháu, bấy nhiêu cũng đủ để cháu coi thầy là thầy rồi ạ.

– Cậu gọi thầy thật dễ dàng, nhưng xem ra cũng có lý lẽ. Cậu là người khéo ăn nói. Chẳng hay cậu đã dùng tài ăn nói để có được cái chức hữu danh vô thực này, rồi tụ tập đám trẻ ranh làm trò ở ven làng Đường Vỹ đó sao?

– Ông già, ông ăn nói thật khó nghe! – Thiên Bình bực mình. – Thiếu úy đã nể mặt ông thì ông nên biết điều một chút. Ông là bậc nho sĩ, cớ sao lại ăn nói hồ đồ như vậy?

– Bình!

Chương lên tiếng ngắt lời, khiến Bình phải bỏ dở câu nói rồi lùi lại phía sau.

– Cậu cũng có chút quyền uy đấy chứ nhỉ. Được, nếu Ngài Thiếu úy đã cất công đến đây, vậy mời Ngài vào nhà ngồi xơi chén nước.

Ông đồ cho đám trẻ tạm nghỉ, chạy chơi trong vườn. Chương theo ông đồ vào nhà, Bình bám sát phía sau, còn đội thân vệ tản ra đứng trong sân.

– Ta năm nay cũng hơn sáu mươi tuổi, nhưng chưa từng thấy hay nghe nói về Thiếu úy nào lại chỉ huy toàn nữ binh cả. Vạn Xuân... à không, châu Vũ Ninh này đã hết đàn ông con trai rồi hay sao?

– Thưa thầy, đất nước không phải của riêng đàn ông. – Chương từ tốn nói. – Đất nước mà thiếu vắng đàn bà, liệu có còn là đất nước trọn vẹn không ạ? Cũng như đất không thể thiếu nước, và nước cũng cần có đất vậy.

– Cái lý lẽ này ta hiểu, nhưng việc đại sự quốc gia vốn không có chỗ cho đàn bà, hẳn Thiếu úy cũng rõ chứ?

– Cháu xin hỏi thầy, nếu đại s�� quốc gia vốn chỉ là việc của đàn ông, vậy tại sao Vạn Xuân lại thành ra nông nỗi như bây giờ?

Ông đồ không vội trả lời Chương mà chỉ lặng lẽ rót nước mời cậu. Thiên Bình nãy giờ đứng bên cạnh, không dám xen vào. Hình như đây là lần đầu tiên cô thấy một Chương hoàn toàn khác lạ.

– Luận bàn về chuyện đại sự thì có nói cả ngày cũng không hết. Ta không có nhiều thời gian, chẳng hay Thiếu úy đến tìm ta có việc gì?

Chương bộc bạch ý định của mình, muốn mời ông đồ đến kể cho binh sĩ quân Thiên Đức và dân làng Đường Vỹ nghe những chuyện xưa tích cũ, kể cả những điều ông thấy bất cập trong quá khứ, đặc biệt là những khổ cực, bất công mà thế hệ ông đã phải trải qua dưới ách cai trị của Hoa quốc.

– Còn điều gì nữa không?

– Thưa thầy, chỉ có vậy thôi ạ.

– Thiếu úy thực sự muốn gì? Những câu chuyện vụn vặt về đói khổ, những bất công đời người hay tội ác dưới thời Hoa quốc cai trị liệu sẽ mang lại lợi ích gì cho Thiếu úy?

– Con người có tổ có tông, con cháu phải biết rõ cha ông đã trải qua những gì, làm những gì, và từ đó rút ra bài học cho bản thân. Dù những người trong giáp đều từng sống dưới thời Hoa quốc đô hộ, nhưng mỗi người lại có những hoàn cảnh và gặp phải bất công khác nhau. Cháu muốn binh sĩ có cái nhìn rộng hơn về thời cuộc, không chỉ qua những lời kể từ cha mẹ hay ông bà của mình.

– Chẳng hay Thiếu úy họ tên là gì?

– Cháu tên Chương, họ Mạc.

– Thân phụ của Thiếu úy có từng làm quan trong triều đình không?

– Thưa thầy, không ạ. Cháu từ nơi khác đến đây, có thể xem như một cô nhi.

– Thôi được, ta sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của Thiếu úy và sẽ hồi đáp ngài sau.

Chương ra về với nét mặt tươi tỉnh khiến Bình không khỏi tò mò. Cô đang định hỏi thì Chương quay sang dặn dò:

– Lần sau nói chuyện với người lớn tuổi, dù không ưng ý cũng nên tiết chế cảm xúc, ăn nói lễ độ. Thắng thua làm gì bằng lời nói với một ông đồ? Ông ấy là nho sĩ, lại chưa từng đỗ đạt, chắc là không thích quan quân và hơn nữa, chức vị của ông ấy không chính danh như của anh.

– Lần sau em sẽ tiết chế. ��� Bình gật đầu. – Nhưng tại sao anh phải nhỏ nhẹ với ông ta đến vậy? Chắc gì ông ta đã có những câu chuyện hay để kể?

– Có thể ông ta chẳng kể câu chuyện nào, nhưng dù chúng ta chỉ gặp một lần, cũng nên ăn nói nhã nhặn, kính lão đắc thọ chứ. Ông ấy là thầy đồ, trong mắt nhiều người được trọng vọng, mình cũng nên đối xử như vậy, em à.

– Có mỗi việc kể chuyện thôi mà cứ làm như thể đó là bảo bối quý giá lắm vậy. Ông ấy không giúp thì tìm người khác cũng được. Em không thích mấy ông già cổ hủ. Anh xem Bác Tu đó, bác ấy đâu có như vậy?

– Mỗi người sẽ có quan điểm khác nhau tùy vào công việc hay hoàn cảnh sống, không nên so sánh, em ạ. Còn với ông thầy đồ này, anh sẽ có cách riêng để đối phó.

Cách của Chương cũng chẳng có gì cao siêu. Cậu định nhờ Duệ xử lý, bởi Duệ là người hay chữ, lại am hiểu nhiều, chắc chắn sẽ thuyết phục được ông già cổ hủ này bằng tài năng của mình.

– Anh nghĩ, điều ông ấy cần là sự trọng vọng từ người khác.

– Nhưng ông ta lại xem thường bọn em.

– Thì sau này em và các chị em đây phải chứng minh cho họ thấy rằng điều gì họ làm được, bọn em cũng làm được, thậm chí còn làm tốt hơn. Khi đó, mọi lời lẽ xem thường sẽ tự khắc im bặt, cãi cọ cũng chẳng ích gì.

Không chỉ riêng Bình, mà cả đội thân vệ khi nghe được những lời này đều cho là đúng đắn, bởi đó cũng là điều họ hằng mong muốn: được thừa nhận tài năng. Bản thân Chương cũng không hề biết rằng những lời cậu nói đã gieo mầm sâu sắc vào suy nghĩ của các nữ binh. Dần dà, họ nhận ra người mà mình đang theo bảo vệ có thể giúp họ đứng ngang hàng với nam giới. Chính vì vậy, những nữ binh này, cùng với những người sẽ gia nhập sau này, sẽ khiến bất kỳ kẻ nào có ý đồ ám sát Chương đều gặp vô vàn khó khăn, bởi lòng trung thành tuyệt đối của những cô gái vấn khăn vàng.

Những dòng chữ này, thấm đượm công sức biên tập, nay thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free