Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 54: Quà của Thái sư

Quả đúng như Chương dự đoán, Duệ đã thuyết phục được ông Đồ Sính đến kể chuyện xưa cho Đại đội Thiên Đức nghe. Ông Đồ Sính sẽ ghi lại những gì mắt thấy tai nghe, với hy vọng lớp trẻ có thể hiểu được. Duệ từng nói, ở Vạn Xuân ít người biết chữ, nên vị trí của ông đồ trong làng lẫn ngoài xã đều được trọng vọng. Khi ông đồ tham gia, tiếng lành ��ồn xa, nhiều người khác cũng sẽ mạnh dạn hơn trong việc kể những câu chuyện của riêng mình.

Hiểu rõ điều này, Chương dặn Duệ khéo léo gửi ngũ cốc biếu ông đồ, nên đưa cho bà cụ, nói là lễ tạ của quân Thiên Đức.

“Nếu người nghe đông quá, chúng ta sẽ phải chia nhóm. Những câu chuyện hay, được mọi người ghi nhớ và yêu thích, thì soạn thành một cuốn sách để dùng sau này, em nhé,” Chương dặn. “Đặc biệt truyền thuyết trăm trứng, em phải nhờ thầy Sính kể.”

“Em đã nói với cụ rồi, nhưng cụ bảo chưa từng nghe truyền thuyết ấy và còn hỏi anh có mục đích gì.”

“Anh tin em biết phải ứng đối thế nào. Mọi việc đều trông cậy vào em cả.”

Duệ đỏ bừng mặt vì được khen trước mọi người. Ngồi cạnh, Bình húng hắng ho. Chương nhắc lại với toàn thể Ban chỉ huy đại đội một lần nữa:

“Đây không phải là câu chuyện ta nghĩ ra, mỗi dân tộc đều có nguồn gốc. Dân ta là con rồng cháu tiên, anh em bốn biển là người một nhà mới có thể hiểu được tiếng nói của nhau. Trên mạn ngược có thể nói thứ tiếng khác, ấy là vì th��t lạc mà quên đi nguồn cội. Ta đề nghị anh Lượng, sau khi thầy Sính kể xong thì anh phải nhắc binh sĩ trong quân học thuộc. Sau này, gặp bất kỳ người dân nào trong vùng, đều phải tìm cách kể lại. Ai kể được cho nhiều người nhất thì tuyên dương trước cờ vào thứ Hai hằng tuần.”

Chờ Duệ, Bình và Nguyệt ghi chép xong, Chương quay sang nói với Lượng và thuộc cấp:

“Sắp tới nhờ các anh nói với anh em, mỗi người đẽo gọt giúp ta một miếng gỗ nhỏ như thế này.” Chương đưa tờ giấy cho mọi người cùng xem, trên giấy có vẽ một hình chữ nhật nhỏ, đục một lỗ. “Việc này tuy không quá gấp nhưng cần được thực hiện sớm.”

“Cái này là cái gì vậy thầy?” Lượng hỏi.

“Thứ này mỗi binh sĩ cần có một cái mang theo bên mình, đeo ở cổ. Một mặt khắc tên cha mẹ, tuổi và quê quán. Mặt sau khắc họ tên và tên tiểu đội, trung đội.”

“Làm miếng gỗ này thì dễ nhưng không phải ai cũng biết chữ thầy ạ.”

“Chữ viết thì những người biết sẽ viết hộ. Tất cả sẽ dùng chữ Bụt. Nếu chẳng may có giao chiến, còn có thể nhận ra nhau, quân sĩ bị thương còn biết thuộc quyền ai quản lý và…” Chương thở dài. “Nhỡ có ai nằm xuống thì cũng phải biết tên họ chứ.”

Lượng và mọi người nhìn nhau. Quả thật, điều này họ chưa từng nghĩ đến.

“Ta không biết trước đây Vạn Xuân khi giao chiến sẽ ra sao, nhưng mười lăm sứ quân đều chung một dòng máu. Vạn bất đắc dĩ mới phải đánh, nh��ng chiêu hàng, dụ hàng được thì vẫn là tốt nhất. Giao chiến ắt có thương vong, tuyệt đối không được để những người bị thương và thiệt mạng ở lại. Các anh cũng nên nói với quân sĩ dưới quyền.”

“Được, chúng ta sẽ làm xong sớm cái này, thầy cho một tuần sẽ đủ.”

Chương định nói thêm vài chuyện thì thân vệ báo có người từ làng Vạn truyền tin đến, bảo Chương về làng một chuyến. Đoán rằng Tả Đô đốc có việc gấp mới gọi vào giờ này, Chương vội vã lên đường. Duệ và Bình cũng đi theo.

Hơn ba chục tuấn mã phi nhanh trong đêm về làng Vạn, chừng hơn một khắc đã nhìn rõ ngọn đa in trên nền trời. Thời gian trôi qua chưa bao lâu mà chồi non đã thi nhau mọc. Mấy lần trước đi ngang qua, Chương cũng đã thắc mắc.

Gặp Phạm Hữu Thế ở cổng làng Nhất, Chương xuống ngựa gặp mặt vì có việc cần nhờ cậy.

“Ta nghe nói anh Thế bơi lặn giỏi lắm nhỉ? Khi nào có thời gian, nhờ anh sang dạy quân Thiên Đức bơi lội thì thật là quý hóa.”

“Anh Chương ơi, làng Vạn có cái gì hay, cái gì ngon thì anh đều tìm cách đem đi sạch trong khi anh còn chưa làm rể làng này.”

“Ta chưa làm rể, nhưng ta đã xem mình là con dân của làng này rồi.”

“Thôi được, ta sẽ cùng anh em qua đó giúp anh ba ngày.”

“Làng mình anh Thế đã bơi giỏi nhất chưa?”

“Cũng có thể xem là vậy, ta không dám vỗ ngực xưng tên.”

“Ở quê ta có một người tên Yết Kiêu bơi lặn rất giỏi. Ông ấy từng lặn xuống sông đục thuyền giặc. Về sau, ông ấy hình như còn được phong Thủy sư Đô đốc.”

“Có thể đục thuyền ư? Làm sao mà làm được?”

“Ta chỉ nghe vậy thôi, chứ bản thân ta chỉ biết bơi đủ để không bị đuối nước. Nếu anh Thế giúp ta huấn luyện quân Thiên Đức ai cũng có thể bơi giỏi thì đổi lại, ta sẽ giúp anh trở thành một Yết Kiêu thứ hai, khiến bất cứ sứ quân nào nghe danh cũng hồn bay phách lạc.”

“Ta nghe nói anh Chương có nhiều điều hay, nhưng anh nói thì phải giữ lời đấy.”

“Vậy là đồng ý nhé. Mà Tả Đô đốc gọi ta về trong đêm có việc gì gấp sao?”

“Chắc cần hỏi chuyện. Lúc chiều nay có sứ giả của Long Trát đến gặp Tả Đô đốc, họ đem theo rất nhiều lương thảo và cả bạc nén.”

“Khi không lại có chuyện tốt đến vậy sao?”

Chương để ngựa lại, dẫn theo Duệ và Bình, còn đội nữ binh thì cho nghỉ. Về làng Vạn, đâu cần phải theo sát như vậy, người ta nhìn vào sẽ thấy chướng mắt.

“Anh tính làm gì rồi phải không?” Bình thì thào hỏi.

“Làm gì là làm gì chứ?”

“Hôm trước em về có gặp anh Di, anh ấy nói đang tổng hợp những gì thu lượm được về Vũ Ninh vương và sẽ sớm đưa cho anh.”

“Làng mới dựng cũng hòm hòm rồi nhỉ?”

“Hả? Làng nào… à… anh Di có nói cũng sắp xong, dân sẽ vào ở được.”

Đèn dầu lạc thắp sáng rực ngôi nhà lớn, cả những chiếc đèn lồng treo trên các cột cũng rực rỡ không kém. Cả bọn Chương ngơ ngác nhìn nhau, rồi cùng đoán chắc do có sứ giả nên mới trang hoàng như vậy. Duệ và Bình trở về nhà khi thấy Bỉnh Di đứng đợi Chương ngoài cửa. Dù Phạm Tu có tân tiến đến mấy, việc một cô gái tham gia bàn chính sự vẫn là điều hiếm gặp. Ở đây, Chương không phải người đứng đầu, nên dù muốn cho Duệ và Bình cùng vào cũng khó mở lời.

Phạm Tu và hai ph�� tướng cùng Quang Diệu đã ngồi chờ sẵn trong phòng. Chào hỏi xong xuôi, Bỉnh Di đi thẳng vào lý do gọi Chương về.

Theo đó, chiều nay có ba thuyền buôn cập bến sông rồi tiến vào làng Vạn, muốn gặp Tả Đô đốc. Họ nói là sứ giả do Hoàng tử Long Xưởng phái đến. Hai thuyền lớn chở đầy ngũ cốc, một thuyền nhỏ chở bạc nén và một hòm vàng.

“Đây quả là một hậu lễ!” Bỉnh Di kết luận. “Nhưng ‘vô công bất thụ lộc’. Tả Đô đốc và mọi người đều cho rằng sứ quân Long Xưởng muốn lôi kéo chúng ta về phe ông ấy.”

Chương lắng nghe chăm chú rồi hỏi:

“Theo anh Di, chúng ta có đủ mạnh để người ta phải chèo kéo không?”

“Thực lòng ta nghĩ là không. Tả Đô đốc có nói xưa kia từng có giao tình với Thái sư Lý Đạo Thành, nên đoán rằng Thái sư có ý.”

“Em nhớ dạo trước hình như hai sứ quân họ Lý cũng cho người đến dò ý, nhưng chúng ta mới chỉ nói nước đôi. Duệ đã báo cho em biết.”

“Quả đúng là vậy. Thái sư có viết thư cho Tả Đô đốc để ôn lại chuyện cũ, nhắc ông về lời hẹn năm xưa.”

“Tả Đô đốc đã h���n gì ạ?”

Lúc này, Phạm Tu mới lên tiếng kể cho Chương nghe chuyện cũ với Thái sư và kết luận:

“Thái sư là một bậc trung thần. Sứ quân Long Xưởng có được ngày nay cũng đều do một tay ông ấy gây dựng cả.”

Chương vẫn chưa rõ ý định của Tả Đô đốc, cũng không biết ông Thái sư kia có ý gì. Chẳng lẽ giữa đêm hôm khuya khoắt lại gọi cậu đến chỉ để thông báo những việc này? Dường như không phải vậy.

“Chẳng hay Tả Đô đốc đã có dự tính gì rồi ạ? Chúng ta sẽ đầu quân cho Long Xưởng chăng?”

Phạm Tu cười đáp lại:

“Ta không có ý đó, nhưng lời lẽ của Thái sư vô cùng chân tình, khiến ta chưa biết nên đáp lại thế nào cho phải phép.”

“Ông Thái sư ấy có phải là người gian xảo không ạ?”

Không chỉ Phạm Tu nghe xong ho húng hắng, mà cả hai vị phó tướng cũng bị sặc nước. Đoàn Thượng có ý trách:

“Cái thằng này, người ta là Thái sư đầu triều, bạn đồng liêu của Tả Đô đốc, nhân phẩm khiến người dưới kính nể, mà ngươi lại hỏi một câu như vậy, ta nghe cũng khó chấp nhận.”

“Ý của chú là ông Thái sư l�� một người tốt?”

“Có thể xem là vậy. Dân vùng Sơn Tây no đủ nhất nhì đất Vạn Xuân, quân sĩ dũng mãnh không dưới hai vạn người.”

Đoàn Thượng nói thêm cho Chương vài điều ông biết về Thái sư Lý Đạo Thành, trong đó có cả việc quê hương của ông nằm ở bờ Bắc sông Thiên Đức. Chương trầm ngâm rất lâu, mãi đến khi Bỉnh Di đánh động, cậu mới sực tỉnh.

“Mọi người cho gọi cậu đến là muốn cậu cho vài lời khuyên, vì cậu học cao hiểu rộng, lại là chủ tướng quân Thiên Đức.”

Chương cười:

“Anh cứ nói đao to búa lớn thế làm gì.”

“Cậu đừng khiêm tốn, mọi người ở đây đang chờ cậu cho biết ý kiến.”

“Ấy, anh đừng nói vậy, em là con cháu, các chú bác sắp đặt thế nào thì em sẽ theo thế ấy.”

“Thôi, thôi!” Triệu Quang Phục gạt đi. “Các ngươi đừng có nói mấy lời sáo rỗng ấy nữa, ta nghe mà lạnh cả sống lưng. Cái thằng Chương kia, nghĩ gì mau nói để bọn ta còn về nghỉ ngơi, sáng mai còn tiếp sứ giả đấy.”

“Vậy cháu có thể… trao đổi được không?”

“Trao… trao đổi cái gì cơ?” Triệu Quang Phục ngẩn người hỏi lại.

“Nếu cháu có ý hay thì lần sau họp nội các, à, ý cháu là họp những người đứng đầu, thì cho cả Duệ, Bình và anh Lượng cùng họp. Duệ bây giờ là thư ký của cháu, cô ấy biết rất nhiều chuyện và có thể có nhiều ý kiến hay. Còn anh Lượng là chỉ huy, cũng cần biết để cháu đỡ phải truyền đạt lại.”

“Còn con bé Bình?” Triệu Quang Phục chau mày.

“Em Bình bây giờ là Tiểu đội trưởng Tiểu đội Cảnh vệ. Chẳng giấu gì các chú, nếu các chú thương cháu thì xin nghĩ cho cháu. Nếu Duệ họp được mà Bình không thì cháu sẽ sớm phát điên mất.”

“Tất cả đều do ngươi nuông chiều bọn chúng.”

“Ta thấy đề nghị của ngươi cũng được, không có công lao thì cũng có khổ lao. Từ ngày con Bình không còn ở làng, ta thấy khỏe hơn vài phần.” Đoàn Thượng gật gù. “Trước nó cứ bám lấy ta, bao nhiêu sở học đều bị nó lấy hết rồi.”

“Ta không có ý kiến, bọn chúng dù gì cũng là con cháu trong làng, lại đang giúp cậu bớt việc, thì cho gọi chúng nó cùng họp cũng được.” Triệu Quang Phục nói. “Cậu cũng biết tranh thủ ghê đấy.”

Phạm Tu, Bỉnh Di và Quang Diệu không có ý kiến gì, xem như đồng tình, Chương cười toe toét. Xem ra, Bình ở làng này cũng khiến nhiều người lao đao không ít.

“Chuyện ông Thái sư cho sứ giả đem quà đến đặt ra rất nhiều vấn đề cho chúng ta, thưa chú. Tại sao trước đây không đem cho, mà lại vào lúc này? So với lúc vừa dựng cờ, Thiên Gia Bảo Hựu quân cũng chỉ tăng thêm được chừng dăm trăm quân lính. Mang so với Vũ Ninh vương và Lý Lệnh công, quân số đông hàng vạn, thì thật chẳng đáng là bao.”

Điều này ai cũng rõ, vì nó là sự thật hiển nhiên.

“Ông Thái sư ấy, linh hồn của sứ quân ấy quê bên bờ Bắc, ông ta có tặng quà hậu hĩnh như vậy cho Vũ Ninh vương không? Cháu đoán là không! Việc đột nhiên gửi quà, rất có thể ông ta muốn dùng chúng ta làm cái kim chọc tức Lý Lệnh công và Vũ Ninh vương.”

Ai nấy nghe đều gật gù, cho là có lý. Chương nói tiếp:

“Chúng ta không thể ra mặt chống Lý Lệnh công, nhưng Vũ Ninh vương thì nhất thiết phải chọc ngoáy cho ông ta khó chịu. Chuyện này, chẳng cần quà thì cháu với anh Di cũng đã dự liệu rồi. Vậy nên, Tả Đô đốc có thể nói bóng gió với sứ giả rằng chúng ta nhận lễ sẽ giúp ông ta vui vẻ.”

“Ngươi tính làm gì?” Đoàn Thượng thắc mắc.

“Làng mới đã dựng gần xong, chỉ còn mấy tháng nữa là Tết. Cháu muốn đón dân bờ Bắc về đây ăn Tết. Ông Thái sư cho ngũ cốc, sau này tính công đầu cho ông ấy là được thôi. Chúng ta giúp dân vùng ấy bớt khổ, cũng là thay ông ta giúp quê cha đất tổ. Ông ta ắt phải mang ơn chúng ta.”

“Lại có thể như thế sao? Thằng bé này thật đáo để, Lý Thái sư mà nghe được chắc là thổ huyết mất.”

Đoàn Thượng vỗ đùi cười ha hả, khiến những người trong phòng cũng bật cười theo. Chương hỏi Triệu Quang Phục và Đoàn Thượng thêm vài điều. Suy nghĩ hồi lâu, cậu nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: tình hình ở châu Vũ Ninh mà ông Thái sư, cách hơn trăm dặm, lại biết tỏ tường!

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free