Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 52: 万春江山画图

Chương luôn có vô vàn việc phải làm, bởi việc này chưa dứt, việc khác đã chờ đợi. Thực ra, phần lớn những "ý tưởng" của cậu chẳng phải là ý tưởng mới mẻ gì, mà là những điều cậu đã tích lũy theo vô vàn cách trong suốt hai mươi năm sống ở thế giới cũ của mình.

Phạm Tu nhờ Thiên Bình chuyển cho Chương tấm Vạn Xuân giang sơn họa đồ – bản đồ đất nước Vạn Xuân mà theo lời ông kể, chính tiên vương đã trao tặng ông mười bốn năm về trước. Cuộn trong một ống tre, tấm họa đồ vuông vức, mỗi cạnh khoảng sáu mươi phân, được vẽ bằng mực tàu trên nền giấy dày, thô ráp, đã ngả màu vàng úa.

Phạm Tu từng dặn Chương rằng, họa đồ này được vẽ vào năm Thiên Đức thứ tư, là bản gốc duy nhất. Ngay cả trong thư khố triều đình e rằng cũng chẳng còn bản sao nào, bởi sau khi trao bản gốc cho Phạm Tu, tiên vương đã bí mật hủy bỏ tất cả.

Hơn nửa tháng về trước, Chương đã vô cùng sửng sốt khi Phạm Tu đưa họa đồ ra xem. Cậu nhận ra vài đường nét quen thuộc ở phần bờ biển, nhưng kỳ lạ thay, Biển Đông lại nằm ở phía… trái bản đồ, và được gọi là Biển Tây. Chương lần theo những con sông, rồi hỏi Phạm Tu kinh đô ở đâu.

– La Thành nằm ở cửa sông Tô, một con sông nhỏ, đây, đây là Xích Giang.

Khỏi phải nói, Chương đã đứng hình mất vài phút khi Phạm Tu chỉ vị trí kinh đô. La Thành có vị trí hệt như Thủ đô nơi bố mẹ và em gái cậu sinh sống. Dòng Xích Giang lại vô cùng giống dòng sông Cái chảy qua cầu Long Biên quen thuộc.

– Châu Vũ Ninh ở… ở khoảng này phải không ạ?

– Đúng! Đây là sông Thiên Đức.

Về cơ bản, tấm Vạn Xuân giang sơn họa đồ chẳng khác bản đồ khu vực Đồng bằng Bắc Bộ là mấy, chỉ có điều sông ngòi chằng chịt hơn, cùng những dãy núi cao sừng sững ở phía Bắc và phía Đông.

– "Đây đích thị là bản đồ khu vực Bắc Bộ, chỉ là bị lật ngược như nhìn qua gương. Chẳng lẽ mình đã xuyên không đến một thế giới song song, nhưng lại lạc hậu đến mười lăm thế kỷ sao?"

Nhận thấy Chương nhất thời khó nén cảm xúc, lại thêm phần hoang mang, mất tập trung, Phạm Tu bèn hẹn sẽ đưa lại họa đồ cho cậu sau khi sao chép một bản khác.

Chương từng học môn Địa lý rất kỹ, và kiến thức ấy đã theo cậu suốt những năm tháng sinh viên. Dù không dám nhận mình nhớ hết, nhưng vị trí các tỉnh thành, các con sông lớn, địa hình các vùng… cậu vẫn nhớ được sáu bảy phần, dù đã không đụng đến chúng kể từ mùa hè ba năm về trước.

– "Quê mình cũng ở đây, chắc chắn là vậy. Tên con sông bao đời vẫn thế. Liệu mình có thể gặp được… tổ tiên song sinh ở nơi này không? Thật hoang đường."

Khi những suy nghĩ vẩn vơ dần qua đi, nỗi nhớ nhà cũng dịu lại, Chương chợt nhận ra rằng mười lăm sứ quân chẳng ai chịu ai, khó lòng diệt trừ lẫn nhau, một phần cũng bởi họ không thể biết hết được giang sơn gấm vóc rộng lớn nhường nào, mà chỉ cai quản một vùng đất nhỏ hẹp.

– "Thảo nào mặt trời mọc đằng Tây, trong khi trục Bắc Nam vẫn giữ nguyên. Người dân thì thuận tay trái một cách bất thường."

Thấy Chương thẫn thờ nhìn tấm họa đồ, Thiên Bình cũng lặng im đứng cạnh cậu. Lát sau, Chương cuộn tròn họa đồ lại và đưa cho Thiên Bình:

– Em cất hộ anh, hoặc đưa cho Duệ cất. Thứ này là tiên vương ban cho Tả Đô đốc. Nó là bảo vật, anh đã ghi nhớ hết cả rồi.

– Họa đồ có lợi gì cho anh không?

– Có lợi cho chúng ta. – Chương thở dài. – Ước nguyện của Tả Đô đốc là tìm hậu nhân của tiên vương để khuông phò, việc tìm kiếm chẳng hề dễ dàng. Anh cũng chẳng biết mình sẽ ở lại đây được bao lâu nữa, nên… anh sẽ cố gắng hoàn thành ước mong của mỗi người.

– Anh phải ở đây đến già chứ?

Chương nhoẻn miệng cười buồn, đưa mắt nhìn sang bờ Bắc. Cậu chỉ về hướng ấy rồi nói với Thiên Bình:

– Ông Lăng và anh Ngư ở phía đó, bà Cả Ngư là ân nhân của anh. Trước tiên, anh sẽ hoàn thành tâm nguyện, đưa chồng con bà ấy về đoàn tụ.

– Còn em thì sao?

– Em có ước nguyện gì?

– Trước em có nói rồi, em muốn anh sẽ là chồng của em.

– Việc ấy từ từ tính sau cũng được.

– Và em không muốn mình thành góa phụ. Lúc cưới nhau, người ta thường chúc phúc sống đến đầu bạc răng long, em cũng muốn như thế.

– Xem ra việc qua sông tìm ông Lăng với anh Ngư còn dễ hơn đấy em à. Thôi, cái gì dễ mình làm trước. Một người đã giữ lời hứa thì tốt nhất đừng hứa bừa, vì đã hứa là phải làm. Anh cũng còn phải hỏi Duệ xem cô ấy ước muốn điều gì chứ? Cứ cái gì dễ thì mình làm trước.

Nghe Chương nói vậy, Bình nhanh nhẹn xoay người chạy đi tìm Duệ rồi kéo cô bé đến.

– Chị Duệ cũng muốn giống em.

Chương nhăn mặt nhìn Duệ khiến cô cúi đầu lảng tránh. Cậu hỏi:

– Chẳng lẽ em cũng ước nguyện giống Bình ư?

Duệ gật đầu lia lịa, Chương vội phẩy tay xua hai cô gái ra ngoài:

– Thôi, thôi đi chuẩn bị bữa tối đi. Ăn xong chúng ta còn bàn việc, đại sự còn chưa đâu vào đâu, dính vào chuyện yêu đương sẽ hỏng bét mất.

Chương đẩy hai cô gái ra tận cửa, nhưng mới được vài bước thì cậu giật mình thu tay lại, ngượng nghịu xoa xoa.

– À anh xin lỗi, anh không có ý chạm vào người. Thôi hai em ra đi.

Bình sấn đến nói:

– Người ta trước sau gì cũng là người của anh, hay là dạm ngõ trước nhỉ?

Mặt Chương tái xanh, năn nỉ hai cô gái rời đi. Cậu vốn dễ mủi lòng nên sợ rằng càng nói càng dở, vì cậu thừa biết hai cô gái này rất hay khai thác điểm yếu của người khác.

Còn một mình trong căn nhà nhỏ ven sông, Chương nhìn qua chấn song ngắm dòng nước trôi lững lờ rồi lấy giấy ra vẽ… đồ lót của phụ nữ! Ban nãy khi đẩy vai hai cô gái ra cửa, lớp vải mỏng manh trên vai, cùng đôi vai gầy của hai cô nàng, đã khiến Chương thoáng chút xao động. Cũng vì vậy mà Chương nhớ ra phụ nữ thời xưa mặc yếm, hẳn là các cô gái ở đây cũng thế. Thôi thì cũng coi như là sự quan tâm dành cho hai cô gái đã vì cậu mà không ngại khổ cực, bỏ làng Vạn về đây cầm cuốc, hái rau.

Chương không biết rõ về thứ đồ lót của phụ nữ. Cậu lục lọi ký ức những lần nhét quần áo vào máy giặt, có thấy đồ của mẹ và em gái. Chúng có hình d��ng na ná nhau nhưng khác về kích cỡ. Chương cố tưởng tượng và tự đỏ mặt khi dùng bàn tay mình tự ước lượng. Sau cùng, cậu nghĩ chỉ cần làm một mẫu, nếu thấy hữu ích, các cô ấy sẽ tự điều chỉnh cho hợp với từng người.

Hôm sau, Chương phi ngựa về làng Vạn gặp Ngọc, đội nữ binh cưỡi ngựa theo sau. Bình bận công việc do Chương giao nên không đi cùng.

Gặp Ngọc, Chương gãi đầu gãi tai, vòng vo mãi một hồi lâu rồi đỏ mặt đưa cho Ngọc tờ giấy. Ngọc không hiểu, tưởng là một món vũ khí hoặc thứ gì đó tương tự. Chương cố giải thích:

– Chị ạ, cái này gọi là… là quang gánh! Vâng, quang gánh nghe hợp lý nhỉ?

Ngọc chau mày, nghiêng hết dọc rồi ngang, cũng lắc đầu vì chẳng thấy giống quang gánh chút nào.

– Thế này chị ạ, chả là… vâng… em biết con gái Vạn Xuân thường mặc áo yếm, cô nào cũng vậy cả.

– Hả? Cậu đã "hái đào với cam" rồi ư?

– Dạ không, tuyệt đối không chị ạ. Em không to gan đến vậy.

– Ừ, chị thấy cậu cũng không có gan đó. Nhưng chị em với nhau, cậu phải nói rõ ràng thì chị mới biết đường giúp chứ.

– Đây chị này… đấy… – Chương đưa hai tay lên ngực mô tả. – Em muốn làm cái này để cho con gái Vạn Xuân sau này vận động dễ dàng. Cái dây này quàng qua cổ cũng được, nhưng tốt nhất nên làm thế này để khi đính vào nhau bằng một cái móc nhỏ sẽ giữ chặt hơn chị ạ.

– Sao cậu lại nghĩ ra mấy thứ này?

– Bình dẫn về ba chục nữ binh nên em mới chợt nhớ ra, em…

– Nhìn mặt cậu là biết nói dối. Cậu muốn làm cho cái Bình với con Duệ phải không?

Chương đưa tay lên gãi cổ, đỏ mặt thừa nhận:

– Vâng, hai em ấy giúp em nhiều việc mà em thì chẳng giúp được gì.

– Được, xem như cậu cũng có tâm chứ không phải có mưu đồ bất chính.

– Em không, em không có. Đây chị ạ, cái chỗ này dùng để đỡ… đỡ…

– Hai quả lê.

– Vâng, đỡ hai quả lê. Chị có thể làm cho dày một chút để nó có độ cứng. Nên dùng vải lụa mềm cho thoáng mát, chị nhỉ? Chỗ này giống hình móng ngựa, mình có thể nhờ bác thợ rèn làm giúp một thanh sắt nhỏ như cây tăm rồi uốn cong hình bán nguyệt làm cốt.

– Chị đã hình dung được. Này, có phải cậu đã ăn thử xem lê ngọt hay chua rồi đúng không?

– Em không, em mới chỉ cầm tay Duệ có một lần hôm sang Siêu Loại vì cô ấy ngã, chứ em không dám.

Bộ dáng luống cuống cố giải thích của Chương khiến Ngọc cười phá lên. Ngọc càng cười thì Chương càng lúng túng. Mãi sau Ngọc mới thôi trêu chọc và hứa sẽ làm hai bộ cho hai cô gái. Nếu thấy thật sự tiện dụng, Ngọc sẽ giúp Chương làm cho nhiều người khác nữa. Chương thở phào rồi xin phép về để gặp Đoàn Thượng. Nhìn bóng dáng chàng trai hớt hải chạy đi như ma đuổi, Ngọc thấy chẳng giống chút nào hình bóng một vị tướng quân. Nay đã là Thiếu úy, chủ tướng của ba trăm người, vậy mà khi nói chuyện với Ngọc – một cô gái suốt ngày chỉ may vá thêu thùa – cậu ta lại cứ một dạ hai vâng như cậu em trai mình.

Ngọc kể lại với bà Dung. Bà Dung xem bức vẽ xong cũng nói:

– Đàn ông mà lo những việc nhỏ nhặt như này, lại là chuyện quần áo nhỏ của đàn bà, thì các bậc hủ nho biết được sẽ phỉ nhổ không ngớt. Nhưng thằng Chương nó chẳng giống ai, nó làm gì chỉ một mình nó biết, đến khi xong xuôi người ta mới hiểu dụng ý của nó.

– Cái này cháu nghĩ nếu làm được hoàn thiện sẽ tốt cho con gái bọn cháu thật đấy. Cậu Chương có thể sẽ không được lòng nho sĩ, nhưng… giả sử cái này mà phụ nữ nào cũng dùng, chẳng phải cậu ấy sẽ được đám đàn bà con gái trọng vọng sao? Là cháu thì cháu cũng ủng hộ cậu ấy, vì trên đời này có mấy đàn ông để tâm những việc nhỏ tí như thế này đâu. Không có nhỏ sao có lớn ạ?

– Ừ, thì ta nào có ý kiến gì. Nó làm cho con gái ta thì ta phải vui chứ. Các nho sĩ ở Vũ Ninh này gộp lại liệu có bằng nó không nào?

– Cháu cũng không thích mấy ông hủ nho. Làng mình cũng không hợp tính, bảo sao chiêu hiền đãi sĩ mãi vẫn chỉ có võ sĩ đến chứ văn sĩ chưa có ai.

– Cháu là một cô gái đẹp, cháu đẹp tự khắc ong bướm sẽ đến. Mà thằng Di gần đây hay lảng vảng chỗ này, nó có ý đó nhé.

– Cậu Chương xúi đấy ạ.

– Thằng Di nó nhát gái, mày mà ưng thì túm lấy chứ.

– Hoa thơm thì vội gì ạ.

Và Ngọc đã giúp Chương làm hai bộ đồ handmade, phải mất nửa tháng mới xong. Đây cũng là một… "thương vụ bạc tỷ".

Bạn đang đọc bản dịch thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free