Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 51: Quân thân vệ

Sau gần một tháng ra mắt, Đại đội Thiên Đức thay đổi nhanh chóng mặt cả về số lượng và chất lượng. Hoạt động đã dần đi vào quy củ.

Với tổng quân số 263 người (bao gồm cả Chương), mỗi trung đội có hơn tám mươi người. Chương dự tính khi quân số đạt khoảng bốn đến năm trăm người sẽ nâng cấp thành một tiểu đoàn, song cậu còn rất nhiều việc phải làm trước mắt.

Vì được bổ nhiệm làm Thiếu úy, Chương không thể phong chức cho những người có hàm cao hơn hoặc ngang với mình – điều Duệ cũng đã nhắc nhở. Sau đó, Chương quyết định Đại đội trưởng Phạm Cự Lượng sẽ mang hàm Thượng sĩ. Ba trung đội trưởng mang hàm Trung sĩ, ba cấp phó sẽ là Hạ sĩ. Chín tiểu đội trưởng và chín tiểu đội phó trong quân vẫn chưa có hàm. Tất nhiên, những việc này chỉ mới nằm trên giấy tờ và phổ biến trong nội bộ quân, chứ chưa ai đeo lon cả. Sau này, khi có đủ tài lực, Chương cũng sẽ cho làm những miếng phù hiệu khắc ngôi sao hoặc hình ảnh gì đó để gắn lên ngực họ.

Duệ vẫn là thư ký của Chương; cô gần như quán xuyến mọi việc. Duệ cũng đã về làng Vạn xin Tả Đô đốc cử hai cô gái đến giúp sức ghi chép. Có thể xem Duệ như một nữ chánh văn phòng của Chủ tịch vậy.

Theo gợi ý của Chương, Duệ cùng Cự Lượng và Thiên Bình đã bàn bạc, thống nhất mỗi trung đội sẽ có bốn người lo việc bếp núc. Mười hai người phụ nữ này từng là gia nhân của Nguyễn gia trang ở Siêu Loại, đã theo Thiên Bình và Nguyệt từ trước. Nhiệm vụ của họ chỉ chuyên lo cơm nước ba bữa đầy đủ, đồng thời khu vườn kiểu mẫu cũng giao cho họ chăm sóc. Người quản lý trực tiếp các cô nuôi quân này là một trong hai cô dưới quyền Duệ.

Tôn và đội Trinh sát Thiếu niên đã rút về; công việc ở Siêu Loại sẽ do Bỉnh Di đảm nhiệm. Nguyệt được chính thức giao chức vụ Tiểu đội trưởng Trinh sát, còn Tôn là Tiểu đội phó. Tiểu đội này đã kết nạp thêm mấy cô cậu, nâng tổng số quân lên 22 người. Tiểu đội Trinh sát Thiếu niên rất ít khi ở chung doanh trại mà ở riêng một chỗ trong làng. Ngoài giờ học chữ do Chương, Tôn, Duệ, Nguyệt hoặc Bình dạy, những đội viên này tản ra khắp nơi làm công việc bình thường, chú tâm lắng nghe, để ý xem có người lạ hay hành vi bất thường nào không, rồi theo dõi và báo cáo về.

Về phần Bình, cô nàng không chịu thua kém, đã một mình một ngựa phi về làng Vạn nhờ sự giúp đỡ của Bùi Thị Xuân trong… nước mắt! Cô ấm ức vì không được Chương giao việc gì, trong tay cũng chẳng có binh sĩ trong khi hai cô gái còn lại đều rất bận rộn. Chẳng biết Xuân thương em hay vì bị mè nheo mà sau cùng đành cắn răng giao cho Thiên Bình ba mươi nữ binh dưới quyền, do chính Xuân dày công dìu dắt. Ba mươi nữ binh này đều thành thạo cung nỏ; đoản đao hoặc gươm giáo là vũ khí thứ hai của họ. Họ cũng như Xuân, rất ít nói mà thích hành động. Như Xuân bảo, các cô này chẳng thua kém gì nam giới về sự dũng mãnh. Thiên Bình cũng quen biết tất cả các nữ binh vì họ lớn lên cùng nhau. Bình cũng từng được Xuân dạy võ, nên có thể xem họ là đồng môn.

Có được đội quân này, Thiên Bình vui ra mặt, nhưng vừa được giao quân thì Phạm Tu đã gọi Bình đến gặp. Bình hớn hở khoe rằng từ nay đã có quân sĩ dưới quyền và chuẩn bị dẫn những nữ binh này về gia nhập Thiên Đức quân. Phạm Tu vừa nghe vừa gật gù, không muốn cắt ngang sợ cô cháu mất hứng. Chờ Thiên Bình luyên thuyên xong, Phạm Tu mới ôn tồn bảo:

– Cháu không thể cho nữ binh nhập vào quân Thiên Đức. Trong doanh trại toàn nam giới, sau này dễ sinh nhiều phiền toái. Tuy nhiên, theo những gì Duệ nói, ta thấy các cháu còn bỏ sót hoặc do Chương nó cố tình.

– Là gì hả bác?

– Trước đây, lúc mới gặp Chương, ta đã cho người theo dõi và bảo vệ nó. Giờ đám ấy cũng là quân Thiên Đức thì ai sẽ lo an nguy cho nó đây?

– Cả đội quân chẳng lẽ không phải của anh Chương ư? Bác khéo lo.

– Thế mỗi khi nó đi đâu đều sẽ dẫn cả đội hoặc một đội đi theo sao? Mấy lần gần đây nó về đều đi với cháu hoặc Duệ. Thôi thì hiện tại chưa đáng lo, nhưng rồi nó sẽ là mục tiêu nhiều người nhắm đến, an nguy khó lường. Ta thấy cháu nên chú tâm đến an nguy của nó, trong khi nó đang chăm lo an nguy của người khác. Đó cũng là việc nên làm, nếu sau này cháu muốn nó là chồng.

– Tất nhiên ạ, anh ấy sẽ phải là chồng của cháu, không ai có thể giành được.

– Ồ, còn Duệ thì sao?

– Đấy là do hồi trước cháu dại miệng lỡ gán ghép nên đành chịu. Nhưng không sao, bọn cháu là chị em, lấy chung chồng cũng được, nhưng cháu là chính thất. Bọn cháu đã thương lượng rồi.

– Chương có biết không?

– Dạ không ạ.

– Khổ thân thằng bé. – Phạm Tu lắc đầu rồi cười, vẻ dở khóc dở cười. – Cháu nên dùng đội nữ binh do Xuân giao cho chuyên vào mục đích duy nhất là bảo vệ Chương, các việc khác đều xem nhẹ. Một mai Chương có thể sẽ trở thành một sứ quân, nó càng mạnh thì càng cần người giỏi bảo vệ.

– Vâng, cháu sẽ nghe theo bác.

– Chẳng phải như thế càng tốt cho cháu sau này hay sao?

Phạm Tu cố nín cười rồi lấy ra một tấm vải màu vàng đưa cho Thiên Bình, ông nói:

– Nhờ Ngọc cắt ra thành nhiều mảnh, dùng làm vải buộc tóc hoặc quấn trên trán.

– Màu này có sao không bác?

– Đất nước không còn vua, vậy thì dùng vải này quấn cũng như muốn nói với mọi người rằng họ đang bảo vệ đấng quân vương. Cháu có muốn Chương trở thành sứ quân hoặc… thậm chí là vua không?

– Anh ấy làm gì cũng được, cháu sẽ ủng hộ. Chỉ cần cháu là chính thất thì làm vợ tướng cướp cũng có sao đâu bác.

– Vậy giả sử Chương là vua thì cháu còn muốn làm vợ nó không?

– Thế cháu sẽ phong anh ấy là vua rồi cháu là vợ vua. Anh Chương rất chiều cháu, kiểu gì cháu cũng có quyền hơn vua mà. Anh ấy sẽ không thoát được tay cháu.

– Đúng, đúng! Cháu ta quả có chí khí.

Thiên Bình hồ hởi dẫn ba mươi nữ binh, trang bị đầy đủ quân tư trang và vũ khí, trở về Đường Vỹ để bảo vệ anh chồng tương lai, người vốn chưa từng có lời hẹn ước. Phạm Tu và bà Dung đứng nhìn theo với vẻ hài lòng. Làng Vạn bây giờ chẳng khác gì hậu phương của quân Thiên Đức; dần dà, rồi những trai tráng thích x��ng pha trong làng cũng sẽ gia nhập quân Thiên Đức hoặc muốn trở thành một phần của nó.

Phạm Tu hiểu rằng những gì Chương đang làm chính là muốn quân Thiên Đức trở nên mạnh hơn, trở thành mũi nhọn của Thiên Gia Bảo Hựu quân.

– Chúng còn tạo ra lịch riêng, không giống lịch của chúng ta, rồi tự đặt tên là Lịch Thiên Đức đấy cô ạ. Thật lắm trò.

– Con bé cũng kể với em, đúng là Chương đưa ra nhiều thứ khó hiểu, nhưng rồi một thời gian sau thì… bác biết rồi đấy. Em cũng muốn mình trẻ lại rồi theo tiên vương như năm xưa. Nhìn Bình bây giờ chẳng phải cũng giống em lúc xưa sao?

– Ừ, hôm nào gặp nó anh sẽ hỏi về chuyện lịch. Còn Bình thì đúng là giống như anh em ta lúc xưa theo tiên vương, nhưng anh tin chúng sẽ khác nhiều lắm, cô hãy vững tâm.

Chương đã cho làm một cái bảng gỗ lớn để ghi lịch hoạt động mỗi ngày của đại đội và ai phụ trách. Tuy nhiên, cậu nhận ra ở đây chỉ dùng lịch Âm, không thuận tiện cho việc phân công lịch trình, mà cậu lại chẳng biết chữ Hán. Thế nên Chương tự làm ra Lịch Thiên Đức, trong đó một tuần có bảy ngày, từ thứ Hai đến thứ Bảy. Trong đó, ngày thứ Bảy, toàn bộ binh sĩ được nghỉ ngơi; người thân có thể đến thăm từ sáng sớm đến chiều. Chương đưa ra quy định ấy và được hưởng ứng rất nhiệt thành; ai mà chẳng muốn nghỉ ngơi cơ chứ!

Mỗi ngày, binh sĩ quân Thiên Đức đều dậy lúc gà gáy để tập võ, sau đó ăn sáng. Đến tầm giờ Thìn, họ khoác sọt đá nặng đến hai mươi cân, tay cầm gậy chống, thẳng hướng Linh Sơn mà tiến. Họ sẽ phải leo núi trong khi vẫn gùi đá. Ngày hôm sau phải đi xa hơn, leo cao hơn ngày hôm trước một dặm, rồi mới nghỉ ngơi và gùi đá quay về. Chương nói cần phải làm việc ấy trong ba tháng, song song với luyện tập ở bãi tổng hợp vào buổi chiều. Hôm nào Bỉnh Di, Quang Diệu hoặc hai phó tướng của Tả Đô đốc đến dạy binh pháp, trận pháp… thì họ không phải gùi đá.

Chẳng ai hiểu rõ vì sao phải gùi đá vào núi rồi gùi về, ngay cả Lượng cũng nhăn mặt. Họ đoán gùi đá nặng chắc để khỏe hơn, nhưng khỏe hơn đâu chưa thấy, mà ai nấy đều bơ phờ, rệu rã sau mỗi ngày. Những đầu lĩnh từ làng Vạn ��ến thăm cũng lắc đầu lè lưỡi. Cũng bởi tập luyện khổ cực như vậy nên quân Thiên Đức tuyển thêm được rất ít người. Thế nhưng Chương lại không hề lo lắng.

Các bài tập ở bãi tổng hợp đã thuộc nằm lòng, cả đội có khi nhắm mắt cũng có thể hoàn thành. Thế là Chương yêu cầu cầm theo vũ khí, song điều này cũng không làm khó được các tráng niên. Cuối cùng, các tráng niên phải đeo sọt đá nhỏ nặng khoảng dăm cân trong quá trình tập. Đoàn Thượng khi thấy cảnh ấy đã bảo Chương là ác quỷ, bởi chỉ ác quỷ mới làm vậy chứ người thường không thể nghĩ ra những trò quái đản như thế.

Đoàn Thượng đã nhờ Chương về giúp làm hai sân tập ở chân núi sau làng Vạn. Chương đã đi cùng Duệ; chủ yếu là Duệ hướng dẫn mọi người, còn cậu thì thực tế chỉ có mặt nói vài câu rồi lại bị kéo đi chỗ khác. Càng ở cạnh nhau lâu, Chương nhận ra có Duệ ở bên sẽ khiến cậu bớt âu lo. Kể từ đêm nắm tay trong mưa đến nay, Chương chưa dám nắm tay Duệ thêm lần nào, nhưng cậu cũng dần mặc định Duệ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật.

Còn cô gái đành hanh Thiên Bình giờ đang đứng trước cậu, nét mặt hớn hở khoe ba mươi nữ binh đứng ngay ngắn phía sau. Các cô này đều cao từ 1m55 đến 1m60, tóc cột đuôi gà, trán quấn khăn vàng và nét mặt đều lạnh như tiền. Chẳng cần hỏi, Chương cũng biết họ là quân của Xuân, đúng là chủ nào tớ nấy.

Chương gượng gạo chào đáp lễ các cô gái và nhăn mặt khi biết rằng từ nay họ sẽ là quân thân vệ chuyên lo đảm bảo an toàn cho cậu. Mới nghĩ đến cảnh đi đâu cũng có ba mươi cô gái theo sau thì Chương đã tái xanh mặt mũi. Hai cô chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao?

Thật miễn cưỡng, nhưng Chương cũng đành phải bổ nhiệm Thiên Bình làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội Cảnh vệ. Thiên Bình cũng đòi có một hàm sĩ quan nào đó, nhưng Chương nói các tiểu đội trưởng chẳng ai có thì Bình cũng phải vậy. Bình đành nghe theo, nhưng bất cứ khi nào có cơ hội, cô thường đề nghị Chương phong cấp Hạ sĩ cho mấy tiểu đội trưởng.

Tận hưởng hành trình này cùng truyen.free, nơi bản dịch độc quyền này thuộc về.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free