Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 524: Sang đất Tam Đái

Phan Vỹ ngang ngạnh, mang khí chất của Sứ tướng đất Tam Đái, thà chết chứ không hé răng nửa lời. Chương hiểu rõ điều đó, căn dặn quân sĩ canh giữ cẩn thận, không cần tra hỏi thêm bất cứ điều gì vì anh đã có dự tính khác.

Chương tập trung giải quyết việc quan trọng hơn trước mắt.

Phùng Nguyên Hoàn sai binh sĩ giải Vân Tòng Thâm về thành Sơn Tây đúng lúc Chương vừa về tới. Vân Tòng Thâm yết kiến, khai sạch mọi chuyện mà không đòi hỏi bất cứ điều kiện nào. Theo lời khai của Vân Tòng Thâm, Mã lão gia tên thật là Trần Khiêm, bốn mươi sáu tuổi, có cha là người Bồ Sao, Tam Đái và mẹ họ Lý, gốc huyện Sơn Lăng, phủ Sơn Tây. Trần Khiêm chuyên nghề buôn ngựa, toàn bộ ngựa cho quân La thành đều do y mua từ các nơi. Ngoài ra, Trần Khiêm còn buôn bán trâu bò.

Chu đại quan nhân Chu Tứ, xuất thân từ Chu đại gia phủ tại kinh sư, là thân tín của Tô Trung Từ.

Liễu Môn Nhân, Chu Tam và Trần Khiêm cùng đến gặp Vân Tòng Thâm, đề nghị ám sát thương nhân họ Trịnh, tên Trịnh Thiên An, tại thị trấn bên sông Chu, gần núi Mã Tế. Đổi lại, Chu Tam cam kết Vân Tòng Thâm sẽ nhận được một vạn lạng bạc, ba nghìn nén vàng cùng chức võ quan trong triều đình.

Vốn là người ngang dọc giang hồ, Vân Tòng Thâm tuy sinh nghi khi thấy cái giá cho mạng của thương nhân họ Trịnh quá đắt, nhưng lợi ích quá lớn khiến y không thể chối từ. Chu Tam đã trả trước một nửa số tiền, và Vân Tòng Thâm huy động tất cả nguồn lực hiện có để thực hiện kế hoạch. Đến lúc đặt chân tới thị trấn Mã Tế và đụng chuyện, Vân Tòng Thâm mới vỡ lẽ kẻ mình nhắm đến có nhân thân không tầm thường, càng không ngờ đó lại là Vạn Thắng vương. Nếu biết trước, có cho cả vạn lạng vàng, y cũng nhất định không nhận.

Vân Tòng Thâm cho biết, trong lúc ngà ngà say, Trần Khiêm thổ lộ rằng y có người thân tín tại thành Sơn Tây, nhờ đó nắm rất rõ hành tung của thương nhân họ Trịnh. Tuy nhiên, cụ thể kẻ đó là ai thì Trần Khiêm không nói, và Vân Tòng Thâm cũng chẳng tiện hỏi thêm.

Có được thông tin từ Vân Tòng Thâm, Chương lập tức triệu Lý Nhân Nghĩa đến hành cung. Ngay sau đó, Lý Nhân Nghĩa gọi một văn quan thân tín đến trình diện. Cầm bản danh sách quan chức tại bốn huyện một lộ, đối chiếu với giấy phép đi lại và mua bán trong phủ Sơn Tây của bọn Phan Vỹ, Chương hạ lệnh Lý Thái Dương tức tốc dẫn đại đội khinh kỵ đến huyện Sơn Lăng bắt giữ Huyện phó Lý Kiến cùng các thân tín của y, đưa về thành Sơn Tây xét hỏi. Huyện phó Sơn Lăng Lý Kiến vốn là người thuộc nội tộc của Sơn Tây vương.

Song song với đó, Lê Phụng Hiểu, Vi Thọ Kỳ, Phùng Thanh Hòa dẫn trung đội Thân Vệ chia nhau b��t giữ nguyên Tả, Hữu Thị lang Binh bộ Sơn Tây (hai chức vụ cai quản vũ khí, đạn dược, xe ngựa); phó quan Khu mật sứ nắm việc cơ mật; phó quan Nội vụ phủ coi việc hành chính hậu cung Sơn Tây. Đồng thời, tiểu tướng canh giữ cửa Đông và các thuộc quyền của y cũng bị bắt giữ đồng loạt. Tất cả những người bị bắt đều mang họ Lý hoặc từng nhận ơn của họ Lý trước đây.

Người này bị bắt khai ra người khác, trước sau có đến hơn ba mươi quan văn, tiểu tướng tạm gọi là hoàng thân quốc thích, cùng hàng trăm người liên đới tại thành Sơn Tây và huyện Sơn Lăng bị bắt. Sơn Tây vương Lý Long Trát, nguyên Thái sư Lý Đạo Thành và nguyên Sứ tướng Phùng Hiền nhận tin mà tay chân rụng rời. Chương mời Lý Đạo Thành về thành Sơn Tây, cho ông xem các bản ghi lời khai, nhằm tránh lời dị nghị rằng Vạn Thắng vương muốn trừ bỏ tôn thất họ Lý.

Tổng hợp các bản ghi khẩu cung, có thể thấy đường dây nội gián đã tồn tại nhiều năm trước đó nhưng chưa bị phát giác. Trước khi Chương xuất thành đi Sài Sơn, Lý Nhân Nghĩa chuẩn bị giấy tờ giả mạo nhân thân và các loại giấy tờ liên quan. Đoàn dùng ngựa, nữ thị vệ dưới quyền Triệu Nhã Lâm vô tình làm lộ thông tin, khiến kẻ gian nắm được. Thông qua cách thức liên lạc bằng ngựa, tin tức được chuyển đến Trần Khiêm. Với mạng lưới gian tế đã thiết lập nhiều năm, trước cơ hội ngàn năm có một, Trần Khiêm đã bày binh bố trận để hãm hại Vạn Thắng vương cho bằng được.

Những cuộc bắt bớ dù diễn ra mau lẹ và tương đối êm thấm nhưng đã gây xáo trộn lớn trong hệ thống quan lại cũ phò tá Sơn Tây vương. Một vài văn nhân đại thần cựu triều xin lui về ở ẩn, số khác hoang mang lo cho số phận của bản thân có thể bị chụp mũ tội danh gian tế bất cứ lúc nào.

Chương nhận thấy nếu để tình trạng bất ổn kéo dài sẽ gây bất lợi. Vì vậy, anh quyết định hướng sự chú ý của mọi tầng lớp tại phủ Sơn Tây, đặc biệt là giới quan lại và tướng sĩ cũ, vào mục tiêu đánh chiếm Tam Đái ngay sau khi hoàn thành việc cày cấy, gieo hạt. Phùng Hiền tạm dừng việc học quân sự tại Thiên Đức, gấp rút về thành Sơn Tây để trực tiếp chỉ huy Sư đoàn Sơn Tây tham chiến.

Chương bố cáo thiên hạ, vạch tội Quảng Trí quân và Phan Văn Hầu, truy nã gian tế Trần Khiêm vì âm mưu thích sát Vạn Thắng vương. Y ra hạn cho Quảng Trí quân trong vòng năm ngày phải giao nộp Trần Khiêm để đổi lấy Phan Vỹ, trưởng tử của Sứ tướng Phan Văn Hầu.

Trần Khiêm đang ở La thành, Chương đoán chắc đến bảy phần là vậy. Liệu Trần Khiêm có đem thân về nộp mạng hay không? Chương nào biết! Anh chỉ cần một cái cớ danh chính ngôn thuận mà thôi. Hơn nữa, nếu Quảng Trí quân không giao người, Chương sẽ dẫn đại binh đánh sang, khi đó bách tính Tam Đái lầm than sẽ đổ lỗi cho Quảng Trí quân. Sau cùng, dẫu Chương biết Phan Văn Hầu một lòng trung thành với vương nghiệp họ Nguyễn ở đất Tam Đái, thì y vẫn buộc phải cân nhắc tính mạng của Phan Vỹ.

Tính đi tính lại, Chương chẳng thấy có bất kỳ thiệt hại nào, việc bắt được Phan Vỹ đúng là một thành công ngoài dự kiến.

Phan Văn Hầu gửi thư phúc đáp, nói rằng kẻ quân tử không dùng gia quyến để ép buộc người khác. Chương bảo Lý Nhân Nghĩa biên thư, viện cớ Phan Vỹ lúc bị bắt, với danh nghĩa thuộc hạ của Trần Khiêm, cùng bị bắt với thân binh nên không tính là gia quyến của Sứ tướng, mà Phan Vỹ là tù binh chiến tranh.

Nói một cách ngắn gọn, kẻ mạnh có thể đổi trắng thay đen, muốn nói sao mà chẳng đúng.

Sau mấy ngày thư từ qua lại, Quảng Trí quân chẳng thể giao người. Thế là Chương sai Lý Nhân Nghĩa viết một bài khích lệ tinh thần binh sĩ Sơn Tây thi đua lập công đầu.

Lực lượng quân đội Thiên Đức đóng quân tại phủ Sơn Tây gần một vạn quân gồm kỵ binh, bộ binh và thủy binh. Thêm Sư đoàn Sơn Tây, tổng quân số khoảng một vạn rưỡi.

Tiểu đoàn Long Ngô Động đến đóng ở huyện Hát, hỗ trợ Phùng Nguyên Hoàn phòng thủ mặt Tây Nam phủ Sơn Tây. Trung đoàn 1, Sư đoàn bộ binh Sơn Tây phối hợp với Trung đoàn thủy Yết Kiêu trấn giữ tại huyện Sơn Lăng; Tích Lịch phối hợp với quân địa phương phòng thủ mặt Đông và Đông Nam phủ Sơn Tây, đề phòng quân triều đình, Sứ quân Đỗ Động Giang hoặc các tù trưởng thượng du bên châu Đà Bắc thừa cơ tấn công.

Trung đoàn Sơn cước Chi Lăng di chuyển từ vị trí đang đóng quân, sẵn sàng chờ lệnh vượt Xích Giang. Nhiệm vụ của Trung đoàn Chi Lăng là uy hiếp Tam Đái, chia cắt hoàn toàn Tam Đái với vùng Sơn Vi của Ngô Tất Sắc. Trong khi đó, Lý Quang Minh và Trung đoàn Sơn cước số 3 đồn trú tại Thượng Sơn sẽ đảm bảo an ninh vùng phía bắc thành Sơn Tây, đề phòng Ngô Tất Sắc tràn xuống.

Lực lượng tấn công xuất phát từ phủ Sơn Tây đánh Tam Đái gồm Trung đoàn thủy Kình Ngư, có nhiệm vụ bảo vệ đường sông trong suốt chiến dịch, đảm bảo việc qua lại an toàn tuyệt đối giữa hai bờ bằng cầu phao khi chuyển quân, vận lương, thương binh, khí tài... Hai tiểu đoàn quân địa phương và dân binh huyện Sơn Tây nhận nhiệm vụ lập cầu phao.

Quân tiên phong chia thành hai mũi tiến song song gồm Tiểu đoàn Thiên Đức, Tiểu đoàn Kim Động phối hợp với Tiểu đoàn Thiết kỵ 321, 324 Vũ Ninh, tổng cộng khoảng 2000 quân, đều nằm dưới quyền chỉ huy thống nhất của Lê Phụng Hiểu.

Sư đoàn bộ binh Sơn Tây, gồm hai trung đoàn và một tiểu đoàn pháo hỗn hợp, dưới quyền chỉ huy của Phùng Hiền, tổng cộng khoảng 3700 người, đóng vai trò trung quân, sẽ vượt sông ngay sau khi các mũi tiên phong tạo được chỗ đứng chân.

Tiểu đoàn Tam Vạn, Đại đội XT1, Đại đội Thân Vệ cùng trung đội nữ thị vệ, với xấp xỉ 1000 quân, hộ tống Chương và Lam Khuê sang sông sau trung quân.

Lâm Uyển Như đảm trách phần hậu cần, Phạm Thu Cúc trực tiếp chỉ huy vận lương từ bờ hữu sang bờ tả ngạn Xích Giang.

Tổng cộng, Chương huy động gần một vạn quân và dân binh tấn công Tam Đái từ hướng Đông.

Bàn Phù Sếnh một lần nữa được giao nhiệm vụ chỉ huy quân Thánh Dực bảo vệ phía hạ lưu Xích Giang, đề phòng Nguyễn Ninh vương hoặc Trữ quân đưa binh lên trợ chiến.

Hướng Tây Nam đất Tam Đái, cánh quân do Nguyễn Lạc Thổ chỉ huy đang đóng ở Cánh đồng Chó Ngáp sẽ vượt sông Cánh, tạo thế gọng kìm cùng tấn công. Cánh quân của Lạc Thổ gồm Dương Vũ Thư, Phạm Chiêm và Cao Mộc Viễn, với binh lực gần sáu nghìn người và gần một trăm chiến thuyền các loại.

Cuối cùng, Trần Quang Diệu và Bùi Thị Xuân đóng chốt bằng tượng binh phía Tây đất Tam Đái, bảo vệ huyện Đồng Thông từ mấy tháng trước, đề phòng Phan Văn Hầu tiến sang.

Trước ngày đại binh xuất quân, Chương gửi thư chiêu hàng Quảng Trí quân thêm một lần, đảm bảo các quyền lợi của ông ta và tướng sĩ, nhưng không nhận được hồi đáp.

Yết Kiêu dùng thủy pháo dọn dẹp bãi đổ quân, mở đường cho Lê Phụng Hiểu dẫn quân tiên phong sang sông đúng lúc trời vừa sáng rõ. Quân Tam Đái chống cự yếu ớt, Lê Phụng Hiểu dễ dàng tiến sâu vài dặm, chọn ba vị trí để cảnh giới, chờ đại quân do Phùng Hiền chỉ huy vượt sông. Đến sẩm tối, toàn bộ người ngựa, xe pháo đã hoàn thành việc vượt sông an toàn. Trại dã chiến của trung quân đóng cách bờ sông năm dặm về hướng Tây. Từ đêm đến sáng, Phạm Thu Cúc đôn đốc dân binh chuyển lương thảo qua sông. Khi lương thảo được chuyển xong xuôi, dân binh rút hết về bờ hữu ngạn.

Tiểu đoàn Tam Vạn hộ tống Chương sang bờ tả ngạn Xích Giang khi gà gáy sáng. Đến cuối giờ Thìn, chỉ còn Trung đoàn thủy Kình Ngư điều động thuyền bè chạy ngược xuôi dọc theo bờ sông nhằm bảo vệ hai cầu phao.

Do địa hình không thuận lợi, cánh quân phía Đông do Chương đích thân thống lĩnh tiến chậm. Vào chiều muộn ngày thứ hai, đạo quân hạ trại cách điểm đổ quân khoảng ba mươi dặm, trên vùng đồi núi thấp, ven các con suối nhỏ.

Phan Văn Hầu có mối thù không đội trời chung với Chương và quân Thiên Đức. Việc y không dồn lực lượng mạnh chống cự khi đại quân vượt sông khiến Chương phải đề cao cảnh giác. Ngày thứ ba kể từ lúc xuất quân, cánh quân phía Đông tiến sâu gần năm mươi dặm, chỉ gặp các toán quân nhỏ của Tam Đái phục kích; chúng đụng trận là bỏ chạy, không đối đầu trực tiếp.

Gặp sông Phan, một chi lưu của sông Nguyệt Đức, cắt ngang đường tiến quân. Tại đây, Phan Văn Hầu bố trí hàng trăm thuyền lớn nhỏ, quyết ngăn đại quân vượt sông. Chương để lại Tiểu đoàn Thiên Đức canh chừng; thay vì vượt sông, anh dẫn đại quân tiến dọc theo sông Phan lên hướng Tây Bắc, nhắm đến phủ Tam Đái.

Phan Văn Hầu ra mặt chỉ huy quân phòng thủ bên kia sông Phan, nhưng lực lượng tinh nhuệ không đủ đông, nên y không thể cho quân giao chiến trực diện. Đại quân do Chương thống lĩnh tiến nhanh lên hướng Tây Bắc. Phan Văn Hầu cử một đạo quân hơn một nghìn người vượt sông Phan đánh tập hậu đại quân Thiên Đức, nhằm cắt đứt đường vận lương, nhưng không đạt được ý đồ do lương thảo đã đi trước cả trung quân. Đạo quân của Phan Văn Hầu đụng trận với Tiểu đoàn Thần Vũ và mau chóng rút lui qua sông để bảo toàn lực lượng.

Tiểu đoàn Thiên Đức tụt lại phía sau đại quân hơn ba mươi dặm, đóng chốt ở bờ sông. Họ chờ khi thuyền bè của đối phương ngược sông Phan không còn bám theo đại quân, và chỉ còn lại những chiến thuyền nhỏ, thì họ kết bè tre để vượt sông. Hai bên giao chiến hơn một canh giờ, hơn mười chiến thuyền nhỏ của Tam Đái buộc phải rút lên hướng thượng nguồn. Tiểu đoàn Thiên Đức đặt chân sang bờ hữu ngạn sông Phan, với thương vong hơn chục người. Lý Thái Dương chỉ huy tiểu đoàn thẳng hướng Bắc mà tiến.

Không đánh tập hậu được, Phan Văn Hầu quyết định chặn đầu đại quân Thiên Đức, ngăn chặn đại quân hợp sức với cánh quân của Nguyễn Lạc Thổ. Phan Văn Hầu đưa hai nghìn quân vượt sông sang Đồng Lỗ, một khu vực tương đối bằng phẳng ven bờ tả ngạn sông Phan. Tại đây, Phan Văn Hầu huy động hơn ba nghìn nam nhân từ mười ba tuổi trở lên để chặn đà tiến của Thiên Đức.

Lê Phụng Hiểu dẫn đầu đội hình tiên phong báo về trung quân rằng địch quân có năm nghìn người, một nửa là dân, xin lệnh tiến đánh. Chương trực tiếp đến tận nơi xem xét tình hình, anh không đành lòng dùng đại quân giao chiến với bách tính Tam Đái. Tuy vậy, Chương vẫn hạ lệnh Lê Phụng Hiểu dàn quân sẵn sàng tấn công, đưa tiểu đoàn pháo hỗn hợp Sơn Tây lên trước đội hình.

Chương bảo với Phùng Hiền:

- Bên ấy đông nhưng ô hợp, nếu muốn chúng ta đánh tràn qua là xong. Tuy nhiên, làm như vậy thì sau này vùng đất này lấy đâu ra người?

- Vương thượng, ngài có chủ kiến gì? Xin vương thượng cho chúng tôi biết.

Chương gọi các tướng lĩnh họp bàn và nói:

- Anh Hiền dẫn hai trung đoàn bộ binh sang sông. Phan Văn Hầu đưa quân sang bờ này, ta sẽ đưa quân sang bờ kia, cứ thế tiến thẳng đến phủ Tam Đái, dọc theo sông Phan.

Phùng Hiền nhận lệnh, chờ trời tối đưa quân trinh sát sang sông, ngày hôm sau tiến hành chuyển quân qua sông Phan bằng bè giữa ban ngày. Phan Văn Hầu cho thủy quân xuôi dòng ngăn chặn. Tiểu đoàn Tam Vạn và Long Ngô Động dùng thần công có trong đội hình bắn yểm trợ trong quá trình Phùng Hiền chuyển quân.

Lan Ngư chỉ huy tiểu đoàn pháo hỗn hợp bắn mấy loạt trước khi bắn vượt qua đội hình Tam Đái, nhằm mở đường giúp Lê Phụng Hiểu dẫn kỵ binh đột phá chính diện. Theo sau là các tiểu đoàn Tam Vạn, Long Ngô Động, Thần Vũ xộc thẳng vào trung quân của Phan Văn Hầu, giao chiến với bộ binh tinh nhuệ. Hơn ba nghìn quân mà Phan Văn Hầu mới trưng tập trong vùng mau chóng tan rã, mạnh ai nấy chạy chỉ sau vài loạt súng bắn thẳng.

Lực lượng hai bên giao tranh tương đương nhau, quân Tam Đái dưới quyền chỉ huy của Phan Văn Hầu chống trả quyết liệt. Chương tung luôn Thân Vệ quân và trung đội thị vệ vào trận hỗn chiến với mong muốn giải quyết nhanh chiến trường. Quân Tam Đái thừa ý chí nhưng thua thiệt hỏa lực, khí giới, lại không có đông Cự thạch pháo trợ chiến nên dần rơi vào thế yếu sau gần nửa canh giờ. Lê Phụng Hiểu chỉ với năm trăm quân Thiết kỵ tung hoành dọc ngang phá nát đội hình, khiến Phan Văn Hầu buộc phải rút quân xuống thuyền ngược dòng sông Phan về phủ Tam Đái sau khi thiệt hại gần một nửa binh lực tinh nhuệ.

Chương không truy kích tàn quân Tam Đái bại trận ở Đồng Lỗ. Thay vào đó, anh thúc hai cánh quân tiến nhanh, ngược sông Phan. Gặp phục binh lẻ tẻ, liền dùng hỏa lực mạnh đánh tan.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free và nghiêm cấm mọi hành vi sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free