(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 523: Chùa làng Phú Câu
Nguyễn Thân mỗi khi đến xã Phú Câu đều ghé neo thuyền dưới bến. Ông chuyên mua bán trâu, nghé, bò, bê. Có những lần, người dân bán trâu trong lúc đang cày cấy, Nguyễn Thân không vội cho người dắt đi ngay mà hẹn đến lần sau quay lại mới bắt. Sau khi gom đủ trâu bò từ các làng xã, thuộc hạ của Nguyễn Thân sẽ đưa về phía sông Tích Lịch, nơi có thuyền lớn đợi sẵn. Đó là những điều ông lão Càn nắm được.
Mỗi chuyến đi thu mua trâu bò, Nguyễn Thân thường mang theo lợn giống hoặc lợn con để bán. Việc buôn bán của ông luôn đóng thuế đầy đủ nên quan binh chưa từng gây khó dễ. Nguyễn Thân ít khi lộ mặt, thường giao việc mua bán cho mấy thuộc hạ thân tín. Một chi tiết ông lão Càn kể khiến Chương đặc biệt lưu tâm, ấy là mỗi lần lên bờ, Nguyễn Thân đều chọn lúc bóng chiều chạng vạng. Ông lão Càn cũng cho biết thêm, khoảng giữa tháng trước, Nguyễn Thân có neo thuyền dưới bến một đêm, rồi hôm sau đi sớm, để lại thuộc hạ ở lại thêm hai ngày.
Từ những câu chuyện ông lão Càn kể, đến khi say bí tỉ chẳng còn biết trời đất trăng sao, Chương nhận định Nguyễn Thân đã cài cắm tay chân trong làng Phú Câu. Kẻ đó chắc chắn ở trong chùa làng dưới vỏ bọc nhà sư, bởi đó là nơi Nguyễn Thân thường tá túc. Chùa chiền là nơi lý tưởng cho gian tế đội lốt ẩn mình, nhưng nếu hành động không khôn khéo, bọn xấu có thể loan tin Vạn Thắng vương nhắm vào chùa chiền, bắt bớ chư tăng, khiến tình hình trị an địa phương càng thêm rối ren.
Chương cử Nhã Lâm lên chùa, cùng đi với con dâu ông lão Càn. Nhiệm vụ của Nhã Lâm là tìm hiểu lai lịch các sư sãi trong chùa làng. Khi trở về, Nhã Lâm bẩm báo, chùa làng Phú Câu đã có hơn trăm năm, khá đơn sơ. Trụ trì là sư ông tuổi ngoài lục tuần, quê huyện Sơn Lăng. Ba chú tiểu trên mười tuổi đều là cô nhi trong xã. Người khả nghi cần theo dõi chính là nhà sư trẻ có pháp danh Tuệ Năng.
– Sư Tuệ Năng ngoài ba mươi tuổi, nghe nói quê ở huyện Hát, cha mẹ mất sớm, được sư Trụ trì đem về chùa nuôi từ lúc lên mười. Dạ bẩm, có chuyện này em nghĩ Đại Vương hẳn sẽ rất quan tâm.
Chương nhướng mày chăm chú lắng nghe. Nhã Lâm liền nói:
– Sư Tuệ Năng cứ hai tháng một lần rời chùa đến Bạch Vân am, nghe nói để học bốc thuốc chữa bệnh. Mỗi chuyến đi về thường kéo dài khoảng một tuần. Đầu tháng này, sư Tuệ Năng dự kiến đến Bạch Vân Am nhưng đã hủy chuyến vì nghe tin trên ấy có động.
Chương ngồi bó gối, trầm ngâm nhìn dòng nước trôi lững lờ. Anh cất lời:
– Phùng Nguyên Hòa đang giúp Phạm Bỉnh Di bóc gỡ mạng lưới gian tế bên huyện Hát. Trong đó, một bộ phận gian tế khoác áo cà sa để thu thập tin tức, còn thương nhân thì làm nhiệm vụ đưa tin. Họ cố định gặp nhau mỗi tháng một lần, chọn ngày mùng 1 để giao hội. Ta không loại trừ khả năng bên La thành cũng tiến hành thu thập tin tình báo theo cách này.
Đoạn anh thở dài bày tỏ nỗi băn khoăn:
– Người dân từ ba mươi tuổi trở lên tin và nghe lời nhà chùa còn hơn cả các vương. Vương ở xa, thầy chùa thì trước mắt, chẳng trách được. Nếu nhà chùa ủng hộ ta, việc quản lý sẽ dễ dàng hơn, và ngược lại cũng vậy. Bên huyện Hát, dân chúng ở một vài làng đã phản ứng rất mạnh khi quân ta bắt bớ các nhà sư.
– Em có nghe Đại Vương nhắc chuyện ấy, nhưng bây giờ ngài tính sao với chùa Phú Câu?
Chương bứt mấy ngọn cỏ ném xuống sông, gió thổi bay lả tả. Anh đứng dậy và nói:
– Cử người theo sát sư Tuệ Năng. Nếu nhà sư thực sự là tay chân của Nguyễn Thân, lúc này hẳn sẽ nằm im thở khẽ, che giấu danh tính. Khi bắt được Nguyễn Thân rồi, bắt nhà sư cũng chưa muộn.
Nhã Lâm ngập ngừng hỏi:
– Như vậy, Đại Vương khẳng định Nguyễn Thân chính là Mã lão gia?
Chương gật đầu: – Ông Càn chẳng có lý do gì để khai man, cũng chẳng quan tâm đến phần thưởng. Chúng ta đã đi một vòng quanh xã, chọn chỗ này tá túc ắt hẳn có lý do cả. Tiếp theo, ta phải bảo ông Hiểu truy ngược theo lối đường sông, dò xét các bến thuyền mà Nguyễn Thân từng ghé vào. Ta tin rằng số người nhận ra hắn sẽ tăng lên. Tuy nhiên, việc dán cáo thị, lùng sục ráo riết cũng sẽ đánh động bọn gian tế. Tạm thời chúng sẽ án binh bất động, hoặc vài kẻ nhát gan sẽ tìm đường trốn thoát.
Sau bữa cơm trưa, bọn Chương từ biệt ông lão Càn, dự định dọc sông Câu về hướng Đông Bắc đến một bến nhỏ cách bến Phú Câu khoảng mười dặm. Rời nhà ông Càn, thong thả cưỡi ngựa ngắm cảnh làng mạc chưa được bao lâu thì Đinh Điền phát hiện ba con thuyền nối đuôi nhau ngược dòng sông Câu, trên thuyền có mấy sọt lợn. Chương xuống ngựa đứng trông, rồi quyết định quay trở lại nhà ông Càn.
Ba con thuyền cập bến Phú Câu. Cả trạo phu lẫn những người khác tổng cộng có ba mươi người. Hỏi thăm ông Càn dăm câu ba điều xong, người tráng niên tự xưng là Vương dẫn theo bốn thuộc hạ, khiêng bốn sọt lợn con vào làng.
Ông Càn nói mấy chiếc thuyền đó đều của Nguyễn Thân, ông có nhớ mặt một vài thuộc hạ. Quan Võ xuống bến lân la hỏi thăm, bày tỏ lo lắng đêm qua mới gặp cướp. Một lúc sau, Quan Võ trở lại bẩm báo rằng dưới thuyền đều là tráng niên, không phát hiện người nào tuổi trung niên giống bức họa.
Chương suy nghĩ một hồi, rồi gọi Đinh Điền lại và bảo: – Lực lượng Thiết kị D321 đóng cách đây chưa đầy hai mươi dặm, cậu mau đến đó lấy một đại đội binh mã. Chúng ta phải bắt những người này.
Đinh Điền thưa: – Bẩm Đại Vương, chỉ cần ngài ra lệnh thì thuộc hạ sẽ khuất phục đám tôm tép này, cần gì phải gọi quân Thiết kị.
– Ta không muốn lộ mặt. Hơn nữa, còn cần người truy bắt những kẻ khác nữa. Bọn chúng không phải chỉ có chừng này đâu.
Dứt lời, Chương đưa hổ phù cùng chiến mã Nê Thông cho Đinh Điền. Đinh Điền ra roi nhắm hướng Tây Bắc, chẳng mấy chốc đã mất hút. Nhã Lâm cùng con dâu ông Càn vào làng theo dõi mọi di biến động của mấy người lạ.
Ông Càn thấy hành động của bọn Chương khác lạ, đoán là sắp có biến nhưng chẳng biết cụ thể là gì. Ông đoán bọn Chương là quan binh vì cách giao thiệp và cử chỉ đều khác hẳn thương lái. Lạ hơn nữa, ông chủ Thanh lại răm rắp nghe lời người anh rể.
Nhã Lâm báo c��o: thanh niên tên Vương sau khi vào làng trình giấy tờ, đã ở ngoài cổng đình rêu rao bán lợn. Anh ta còn bán thiếu cho dân làng, điều này không lấy gì làm lạ. Bán lợn xong, cả năm người lang thang trong làng, sắm sửa lễ mọn vào chùa dâng hương.
Chương bảo ông Càn dẫn bọn Chương lên chùa vãn cảnh. Ông Càn nhìn bọn Chương một lượt, ánh mắt thập phần khó hiểu nhưng vẫn làm theo mà không hỏi lại. Lúc này, ông Càn đã chắc mười phần bọn Chương là quan quân giả trang đi bắt người.
Dâng hương ở chùa làng xong, Phùng Thanh Hòa được sư trụ trì tiếp chuyện. Chương vãn cảnh chùa, gặp mấy chú tiểu đang quét sân, liền ngỏ ý muốn gặp sư Tuệ Năng. Mấy chú tiểu nói sư Tuệ Năng đang tiếp khách ở gian nhà nhỏ phía sau chùa. Chương nháy mắt ra hiệu, Vi Thọ Kỳ liền bảo mấy chú tiểu dẫn lối. Ông Càn đi theo, trán lấm tấm mồ hôi. Nửa đời phiêu bạt gặp đủ hạng người, trực giác mách bảo ông sắp có chuyện vạ đến thân. Thấy ông cụ sợ hãi, lừng khừng có ý muốn lui, Chương nói nhỏ:
– Ông chẳng việc gì phải sợ, chúng ta đến vãn cảnh chùa mà thôi.
Lời của Chương chẳng khiến ông lão yên tâm chút nào.
Căn nhà nhỏ lợp ngói phía sau chùa vô cùng yên tĩnh. Vi Thọ Kỳ đẩy cánh cửa gỗ khép hờ, bước vào bên trong. Trên mặt bàn tre có sáu chén nước trà hãy còn ấm nhưng không có bóng người. Ngôi nhà không có phòng riêng. Nguyễn Địa Lô đi một vòng quanh nhà xem xét, chẳng mấy chốc quay lại dẫn bọn Chương đến đống rơm cao chót vót ở đầu hồi căn bếp nhỏ.
Nhã Lâm chạy vào nhà lấy ghế ra cho Chương ngồi. Anh khoanh tay, bắt chân chữ ngũ bình thản chờ đợi, trong khi Vi Thọ Kỳ cẩn thận kiểm tra quanh đống rơm thêm một lần và xác nhận dưới đống rơm có một căn hầm, còn đống rơm này thì rỗng ruột bên trong.
Theo lệnh của Chương, Nhã Lâm chạy lên gian tam bảo mời sư trụ trì và Phùng Thanh Hòa đến chứng kiến. Trong khi đó, Nguyễn Địa Lô đã cầm sẵn mồi lửa. Khi trông thấy bóng sư trụ trì, anh mới châm lửa đốt đống rơm.
Sư trụ trì đến nơi chẳng hiểu chuyện gì, vội vã giục mọi người mau dập lửa. Nhưng cũng vừa lúc ấy, đống rơm lớn dịch chuyển sang một bên chừng hai thước, trước con mắt ngạc nhiên của nhiều người. Một miệng hố hình vuông lộ ra. Sư Tuệ Năng vọt lên trước tiên, thảng thốt nhìn xung quanh. Tráng niên tên Vương và các thuộc hạ leo lên ngay sau đó, nét mặt người nào người nấy hoảng hốt chẳng kém sư Tuệ Năng.
Tráng niên Vương phản ứng nhanh hơn cả. Anh ta rút phi đao giắt bên thắt lưng, nhắm thẳng mục tiêu là sư trụ trì phóng ra. Phùng Thanh Hòa đứng cạnh bên, kịp thời đẩy ngã trụ trì thoát chết trong tấc gang.
Sư Tuệ Năng sau phút giây thảng thốt, liền múa quyền xông đến tấn công Chương vì anh ở gần lại bình thản ngồi trên ghế tre. Vi Thọ Kỳ nhảy ra ngăn cản, khiến sư Tuệ Năng không đạt được ý đồ. Quan Võ đứng cạnh Chương cũng tấn công Vương tráng niên, không cho anh ta rút phi đao. Triệu Nhã Lâm, Nguyễn Địa Lô, Phùng Thanh Hòa tay không nhập trận, đánh với bốn thuộc hạ của Vương tráng niên, trong đó có hai kẻ dùng kiếm.
Chương bình thản rời khỏi ghế, bước đến đỡ sư trụ trì đứng dậy. Nhà sư không giấu nổi vẻ thảng thốt khi trông thấy mọi chuyện diễn ra trước mắt. Ông Càn run lập cập, ông muốn bỏ chạy song dường như đôi chân chẳng nghe lời.
Trụ trì chùa làng chắp tay niệm Phật, giọng ông không giữ được bình tĩnh: – A di đà Phật! A di đà Phật! Thiện tai, thiện tai! Các thí chủ xin hãy dừng tay.
Lời nhỏ nhẹ của vị sư già bị âm thanh của quyền cước át đi. Chương đứng đó, chắp tay sau lưng, điềm nhiên nhìn trận hỗn chiến trong vườn chùa.
Nhà sư quay ra nói với Chương: – Mô Phật! Thí chủ, bần tăng không hiểu cớ sự. Những người kia là thuộc hạ của thí chủ phải không? Xin hãy nói họ dừng tay, ở đây có hiểu lầm gì chăng?
Chương cười mà rằng: – Mô Phật! Sư Tuệ Năng tiếp tay cho gian tế, thầy chờ một chốc nữa sẽ biết cả thôi.
Vi Thọ Kỳ hạ được sư Tuệ Năng, trong khi Quan Võ bị Vương tráng niên đánh cho túi bụi. Vi Thọ Kỳ thét lớn một tiếng, nhảy vào trợ chiến cho Quan Võ. Quan Võ, với mặt mày bầm tím, nhảy ra khỏi vòng chiến, nhào đến khống chế sư Tuệ Năng đang nằm bẹp dưới sân vườn.
Thuộc hạ đi cùng Vương tráng niên bị bọn Phùng Thanh Hòa áp đảo, dù phe họ ít hơn một người. Nhã Lâm tung cước đạp đối thủ ngã nhào xuống dưới hầm.
Vi Thọ Kỳ cận chiến rất tốt, quyền cước, binh khí lẫn sức khỏe đều hơn người, nhưng bất phân thắng bại với Vương tráng niên. Khi thuộc hạ bị khuất phục, Vương tráng niên vừa đánh vừa lui, định thoát ra theo lối sau chùa. Phùng Thanh Hòa chạy đến giúp Thọ Kỳ một tay, nhờ vậy Thọ Kỳ chiếm thế thượng phong, bắt trói được Vương tráng niên.
Quan Võ trèo xuống hầm kiểm tra, đem lên vàng bạc, sổ sách giấy tờ, họa đồ, và không phát hiện binh khí cất giấu. Sư Tuệ Năng bị áp giải vào trong nhà xét hỏi, nhưng nhà sư ngậm hột thị, cúi gằm mặt không hé răng bất cứ điều gì. Vi Thọ Kỳ định dùng vũ lực nhưng Chương ra hiệu không được, vì có mặt sư trụ trì, ông Càn và mấy chú tiểu.
Trời sẩm tối, hai người từ ngoài bến vào làng tìm bọn Vương tráng niên. Vừa bước qua cổng chùa, họ đã bị bọn Vi Thọ Kỳ khống chế. Cuối giờ Dậu, Đinh Điền dẫn đại đội Thiết kị đến nơi, dễ dàng bắt giữ toàn bộ những người trên ba con thuyền đang neo đậu dưới bến.
Vương tráng niên chẳng cung khai bất cứ điều gì, nhưng thuộc hạ của anh ta thì không được cứng cỏi như vậy. Ngay trong đêm, Đinh Điền dẫn quân Thiết kị ập vào một ngôi chùa khác trong xã Phú Câu và cả xã bên cạnh, bắt giữ ba nhà sư trẻ. Từ lời khai của đám tay chân, Chương biết được Vương tráng niên tên thật là Phan Vỹ, trưởng tử của Phan Văn Hầu, Sứ tướng đất Tam Đái.
Giao lại sư Tuệ Năng và những người bị bắt cho quân Thiết kị xử trí. Ngay trong đêm, bọn Chương gấp rút trở về thành Sơn Tây, đem theo Phan Vỹ.
Quân Thiết kị và những người dân khác ở làng Phú Câu chỉ biết bọn Chương có hổ phù của thống lĩnh quân Thiết kị Lê Phụng Hiểu. Nội dung chuyển ngữ này được truyen.free bảo hộ, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.