(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 507: Núi Mã Tế
Mặt trời đứng bóng, Chương trong bộ y phục nâu sờn, đầu buộc khăn rìu, cùng Lam Khuê, Nhã Lâm, Vi Thọ Kỳ, Lý Nhân Nghĩa và hai quân Thân Vệ rời khỏi căn nhà lá tuềnh toàng. Bảy người họ chia thành hai nhóm, cách nhau chừng mươi trượng. Để việc cải trang thêm phần giống thật, Trịnh Lam Khuê dùng than củi quệt lên hai gò má, mu bàn tay Chương, bởi da anh trắng trẻo như thư sinh. Điểm đầu tiên Chương đến là ngôi khách điếm nay chỉ còn lại đống tro tàn.
Từ xa Chương đã nghe tiếng khóc nỉ non, ai oán. Đến nơi, anh hòa vào dòng người dân thị tứ đang giúp gia chủ dọn dẹp đống hoang tàn. Vợ chồng chủ khách điếm cùng hai người con và một gia nô đang than khóc. Toàn bộ gia sản của họ đã tan thành mây khói, chưa kể một đầy tớ gái đã thiệt mạng trong đám cháy. Quan binh huyện chưa đến, chỉ có ba dân binh đang khiêng nạn nhân ra khỏi đám cháy. Chương nghe mọi người xì xào rằng cô đầy tớ gái thiệt mạng vì ngủ say. Thi thể cháy đen đặt trên tấm chiếu mới, hương khói nghi ngút. Lát sau, một cỗ áo quan bằng gỗ mộc được bốn tráng niên trong thị tứ khiêng đến đặt cạnh đó. Thi thể người xấu số chưa thể nhập quan vì sự việc đã được báo lên quan binh, cần có người của quan phủ đến xác nhận, thực hiện khám nghiệm tử thi rồi mới được chôn cất. Nếu làm trái lệ đã được Sơn Tây Vương đặt ra từ trước, sẽ bị luận tội trượng.
Quan phủ cử một ông thầy lang cắp tráp, đi cùng hai người lính đến. Bách tính xúm xít vây quanh xem thầy lang làm phép khám nghiệm, nhưng Chương thất vọng khi thấy ông ta chỉ xem xét qua loa. Chương thì thào với Vi Thọ Kỳ. Vi Thọ Kỳ tròn xoe mắt, liên tục gật đầu, rồi lấy mấy đồng bạc từ trong người ra, bỏ vào chiếc nón mê đặt cạnh người xấu số. Lam Khuê, Nhã Lâm đứng lẫn trong đám đông cũng chen lên bỏ vào nón mấy đồng, nhiều người khác thấy vậy cũng làm theo. Thị tứ nằm ven sông, có bến đò nhiều người qua lại nên việc người lạ bày tỏ lòng thương cảm với người đã mất chẳng ai lấy làm lạ.
Vi Thọ Kỳ đứng cạnh ông thầy lang, lưng hơi khom, hai bàn tay đan trước bụng. Anh thì thào mấy lời. Ông thầy lang liền đến cạnh thi thể nạn nhân đã cháy rụi không còn hình thù, cúi xuống cạy miệng xem xét cẩn thận.
Chương cùng mọi người tách khỏi đám đông, rời thị tứ. Lúc này, Vi Thọ Kỳ mới thưa chuyện:
- Ông ấy đã xem và bảo rằng bên trong miệng và cổ họng của nạn nhân không ngậm thứ gì, đặc biệt là không có tro bụi trong khoang miệng ạ.
Chương khẽ gật đầu, cúi người bước nhanh, một tay luồn xuống bụng nơi giắt khẩu súng lục. Khi ngang qua quãng đường tối qua bị phục kích, Vi Thọ Kỳ lẩn vào đám lau sậy. Chương, Lam Khuê và Nhã Lâm đội nón, cắm cúi đi thêm một đoạn nữa rồi mới ngồi tránh nắng dưới một gốc cây, chờ đợi. Nhóm của Lý Nhân Nghĩa có ba người vượt qua chỗ Chương ngồi, chọn một gốc cây khác nghỉ chân.
Vi Thọ Kỳ bẩm báo:
- Cây cỏ ở chỗ đó bị giẫm đạp tứ tung, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, bọn phục kích có khoảng năm tên. Dấu chân và hướng cỏ đổ cho thấy chúng đi về phía bờ sông ạ.
- Ngôi nhà mà người dân phát hiện đám cháy trên hang Mã Tế nằm ở đâu?
Vi Thọ Kỳ vơ lấy một cái que, vạch xuống đất cho Chương dễ hình dung. Anh tường thuật lại mọi chuyện thêm một lần nữa. Theo lời anh kể, tối qua, người dân sống trong mấy ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Mã Tế phát hiện lửa cháy ở lưng chừng núi. Lo sợ lửa lan rộng vì thời tiết cuối hè hanh khô, họ kéo nhau đi dập lửa và tìm thấy hai thi thể Thân Vệ quân bên ngoài cửa hang.
Đường lên hang Mã Tế không mấy khó khăn. Trong khi Chương leo núi, Lý Nhân Nghĩa giả làm người của quan phủ, đến hỏi thăm tình hình ở mấy ngôi nhà dưới chân núi.
- Ban nãy anh bảo xem miệng người chết để làm gì vậy?
Lam Khuê lúc này mới tò mò hỏi. Chương đáp ngắn gọn:
- Cô gái ấy đã chết trước khi khách điếm bị phóng hỏa. Nơi cô ấy chết là căn phòng nhỏ ở đầu hồi phía Tây khách điếm, thi thể co quắp nhưng vẫn nằm trên giường, điều đó khiến anh sinh nghi. Căn phòng đó có thể là nơi kẻ gian phóng hỏa đầu tiên, và trong đám đông theo dõi sự việc, ắt hẳn có thích khách trà trộn. Chúng ta không mất mạng, tàu ngựa không bị thiệt hại, chắc chắn chúng sẽ tỏa người đi tìm chúng ta trong thị tứ.
- Làm sao anh biết cô gái bị giết trước khi bị cháy chứ?
Chương dừng chân, thở mạnh vài hơi, rồi chỉ vào mũi, giảng giải ngắn gọn cho Lam Khuê và Nhã Lâm:
- Cứ cho là cô ấy bị đánh thuốc mê, nhưng lửa cháy sẽ sinh khói. Khách điếm lại có nhiều vật dụng dễ bắt lửa như mái tranh, vách gỗ… Dù chúng phóng hỏa kiểu gì đi nữa, cô gái hôn mê vẫn sẽ hít phải khói bụi. Đó là nhận định ban đầu của anh. Để chắc chắn, c���n phải mổ thi thể kiểm tra, nhưng anh nghĩ không cần thiết, vì kẻ thủ ác nhắm đến chúng ta, cô gái chỉ là nạn nhân bất đắc dĩ mà thôi.
Vi Thọ Kỳ bổ sung:
- Tôi đã nhìn kỹ, phần lưng cô ấy chưa bị cháy và cơ thể không có vết thương do đâm chém. Có khả năng cô gái bị kẻ xấu bóp cổ đến chết. Đại Vương của chúng ta thật tài tình, ngài ấy có thể suy đoán ra mọi thứ. Theo ngài ấy một ngày còn hơn một năm trời ngang dọc.
Lam Khuê không giấu nổi vẻ đắc chí, nàng lại hỏi Chương:
- Cớ sao anh cứ nhất định đòi lên hang?
- Để tìm câu trả lời, và… cũng là để Ngũ Lão rảnh tay xử trí bọn đần độn.
Triệu Nhã Lâm thì thào với Lam Khuê:
- Ban nãy em đã nói với Quý phi rồi, Đại Vương dự liệu trưa hoặc chiều nay sẽ có biến cố xảy ra ở căn nhà chúng ta đang nghỉ tạm.
Mặc kệ hai nữ nhân thì thào to nhỏ, Chương dấn bước, nối gót Vi Thọ Kỳ. Đến gần cửa hang, anh vịn tay vào một tảng đá dưới tán cây, thở phì phò. Đường từ chân núi lên hang Mã Tế chừng bảy mươi trượng, nhưng như đã nói, thể lực của Chương còn kém xa hai mỹ nhân theo chân, dù ngày nào anh cũng tập thể dục mỗi sáng.
Chương xem xét kỹ càng những vạt cỏ cháy đen và tán lá sum suê ám khói lửa đã ngả màu. Trước cửa hang Mã Tế có một khoảng đất bằng phẳng rộng chừng bảy chục mét vuông. Đứng từ vị trí này, có thể quan sát được mọi động tĩnh dưới thị tứ và bến đò. Như vậy, việc Thân Vệ quân cử người đến vị trí này cảnh giới là rất hợp lý. Trên sông Chu, phía bên tả, đang có ba con đò nhỏ từ huyện Hát sang sông.
Chương quan sát từng ngóc ngách bên ngoài cửa hang, trong khi Vi Thọ Kỳ đốt đuốc lần mò vào sâu bên trong xem xét.
- Hang này rất sâu, có ngách thông lên đỉnh núi ạ. - Vi Thọ Kỳ, đầu tóc mặt mũi đầy bụi bẩn như từ âm phủ mới lên, quay trở ra bẩm báo. - Càng đi sâu vào bên trong, hang càng hẹp. Bẩm, tôi có phát hiện một bếp than và một số đồ đạc bị bỏ lại.
- Ở đâu?
- Từ cửa hang vào sâu độ bảy, tám trượng thôi ạ.
Cửa hang Mã Tế rộng chừng sáu trượng, cao cỡ một trượng, với cỏ cây dây leo phủ kín. Chương theo chân Vi Thọ Kỳ. Vào sâu trong hang, không khí mát mẻ trái ngược hoàn toàn với bên ngoài. Dưới ánh đuốc bập bùng, Chương thấy mấy viên đá nhỏ kê thành bếp, hai niêu đất nằm chỏng chơ, rau rừng nấu dở vương vãi bên cạnh, cùng nhiều thanh củi cháy dở và một bó củi nhỏ. Sát bên vách đá còn mấy đống tro hình chữ nhật, nhìn qua là biết đó là dấu tích của nệm rơm bị đốt.
Chương phán đoán:
- Có thể những người ở trong hang này đang chuẩn bị bữa tối thì Thân Vệ quân bất ngờ xuất hiện. Anh Kỳ! Anh soi kỹ chỗ này… thấy chưa?
Gần cửa hang có vài dấu máu đã khô, dính trên đá. Chương cầm đuốc dí sát vách hang xem xét thật kỹ. Anh phát hiện những vệt màu nâu đen li ti vương trên một bên vách, cách cửa hang chừng một trượng. Sau một hồi kiếm tìm dấu vết kỹ càng, Chương trở ra ngoài, đứng như pho tượng, phóng tầm mắt ngắm dòng sông và xóm làng xa xa, trước khi bảo mọi người xuống núi. Lý Nhân Nghĩa đứng chờ sẵn ven con đường mòn, ông không thu thêm được thông tin nào hữu ích từ những người dân định cư ở chân núi.
Chương nheo mắt nhìn bầu trời trong veo, áng chừng mới đầu giờ Thân, bèn quyết định:
- Lần theo dấu chân ra hướng bờ sông, mọi người cẩn thận một chút.
Vi Thọ Kỳ lại dẫn lối. Nhã Lâm và hai chàng Thân Vệ đoạn hậu, Chương đi trước, Lam Khuê theo sát. Bảy người mất hút trong đám cỏ cây um tùm mọc cao ngang đầu người. Cách con đường đất vài mươi trượng, Chương cùng nhóm mình phát hiện một gò nổi, đủ cho mấy người ngồi. Nơi này cỏ cây đổ rạp, giữa gò có một cây không quá lớn, tán lá chìa bốn hướng vô cùng lý tưởng để nghỉ chân. Dưới gốc cây vương vãi nhiều mảnh vỏ khoai lang và sắn nướng. Vi Thọ Kỳ trèo lên cây và cho biết có thể dễ dàng trông thấy bất kỳ ai qua lại trên con đường đất. Tìm kiếm thêm một lúc, Vi Thọ Kỳ lần theo dấu vết, dẫn mọi người đi đến bờ sông Chu. Tại đây, Chương nhận thấy dấu vết thích khách để lại rõ ràng hơn: bùn vương vãi, lau sậy đổ rạp từng mảng, như thể nơi này đã dùng để giấu thuyền. Gần mép nước có nhiều dấu chân còn in hằn.
Vi Thọ Kỳ trèo lên một cái cây gần đó, phóng tầm mắt quan sát xung quanh. Một lát sau, anh báo rằng phía thượng lưu có hai con thuyền đánh cá chậm rãi xuôi theo dòng. Ngoài chèo phu, mỗi thuyền chở theo ba người, đều là nam nhân. Chương bảo Thọ Kỳ tiếp tục theo dõi, còn bản thân anh ngồi tựa vào một gốc cây khác, bứt lá cỏ, trầm ngâm suy tư. Chẳng ai biết anh đang mưu tính điều gì tiếp theo. Lam Khuê lẳng lặng ngồi xuống cạnh bên, rót nước vối vào bát sứ đưa cho Chương uống.
Gió từ mặt sông thổi hắt vào khiến lau sậy lay động liên hồi. Ngồi chán, Chương lại nằm vắt chân chữ ngũ đong đưa một hồi. Rồi bất chợt, anh nhổm dậy nói với Lam Khuê:
- Chúng ta đã có Bộ Công an nhưng chưa có Cục Pháp y. Sắp tới, anh phải thành lập cục ấy mới được. Cần phải có những người nghiên cứu rành rẽ y thuật, võ thuật trong Cục Pháp y để phát hiện những manh mối cần thiết. Cái ông thầy lang buổi trưa đến làm phép xét nghiệm gì mà chỉ đứng ngó lấy lệ, thật nực cười.
Mọi người thấy Chương nói, liền thu hẹp khoảng cách để lắng nghe. Chương nói tiếp:
- Nãy giờ anh xâu chuỗi mọi việc từ những gì đã nhìn thấy, thì tình huống hai cậu Thân Vệ mất mạng có thể là như sau…
Như Chương suy luận, thích khách có nhiều toán. Kẻ cầm đầu chọn hang Mã Tế hòng dễ bề quan sát động tĩnh trong thị tứ, nhờ đó biết được đoàn thương khách từ xa. Chương không loại trừ khả năng đám thích khách là một toán cướp do tàn binh dưới trướng Trần Văn Lộng tụ tập lại với nhau. Hai chàng Thân Vệ nhận thấy hang Mã Tế có vị trí tốt nên chọn làm đài quan sát. Lúc lên tới nơi, họ phát hiện một toán người đã ở sẵn từ trước, đang thổi cơm trong hang. Hai chàng Thân Vệ tìm cách dò la, nhưng đối phương nhận ra chân tướng nên đã chủ động tấn công trước.
- Những vệt máu dưới nền hang đá có dạng hình tròn, lớn nhỏ không đều nhau, khả năng lớn là do máu nhỏ ra từ vết thương. - Chương giải thích. - Những vệt nâu đen li ti trên vách đá là máu khô. Tính từ ngoài cửa hang, những giọt li ti đó nằm ở vách bên tả, cao ngang đầu người.
Chương vẫy một Thân Vệ lại gần, bảo anh ta đứng thẳng. Anh dùng tay trái quệt một đường ngang ngực chàng trai rồi nói tiếp:
- Phần lớn mọi người đều thuận tay trái. Nếu mũi lê quét ngang phần ngực người đối diện, thì những vệt máu trên vách hẳn là do Thân Vệ quân làm đối thủ bị thương. Vệt máu nhỏ dưới nền hang ra đến cửa là hết, trong khi hai Thân Vệ quân của chúng ta nằm cách cửa hang đến năm trượng và ở hai hướng khác nhau. Phạm Ngũ Lão có nói trên người tử sĩ chỉ có một vết thương duy nhất do trúng độc từ vũ khí của đối thủ. Tại sao hai người ấy không vận giáp mỏng? Anh Kỳ phải tìm hiểu cho rõ, và tội này ta sẽ tính lên đầu anh.
Chương dừng lại lấy hơi, rồi nói thêm, giọng hơi trầm xuống:
- Cỏ cây nơi ấy cháy hết cả, cộng thêm bách tính dưới núi chạy lên dập lửa nên hiện trường đã bị xáo trộn. Đường lên xuống núi chỉ có một, vậy thích khách bị thương xuống dưới bằng cách nào?
Chương ngước nhìn Vi Thọ Kỳ đang ở trên cây, và hỏi:
- Anh Kỳ là cao thủ, anh có thuật khinh công. Vậy anh có thể nhảy từ trên núi xuống hoặc đạp lên cây cỏ mà chạy được không?
Vi Thọ Kỳ nhăn mặt đáp:
- Đại Vương đừng giễu thuộc hạ! Thực ra, thuộc hạ có thuật khinh công nhưng nó chỉ giúp thuộc hạ nhảy cao hoặc chạy nhanh hơn trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi. Nếu thuộc hạ đạp cỏ mà đi được, thì cần gì phải leo trèo khổ cực.
Chương lại ngả lưng xuống cỏ, đôi mắt lim dim:
- Như vậy có hai khả năng. Một là bọn chúng phóng hỏa bên trong hang nhằm xóa dấu vết, tiếp đó phóng hỏa nơi hai Thân Vệ đang nằm rồi xuống núi thật mau. Với thân thủ của bọn họ, việc xuống núi vô cùng dễ dàng và mau chóng, nhưng nếu một hoặc hai người trong bọn chúng bị thương, thì mọi chuyện sẽ khác. Đường xuống núi không có vệt máu nào nên ta tính đến khả năng thứ hai: chúng nấp trong hang, chờ mọi người lên dập lửa rồi lẫn vào đám đông, ung dung xuống núi. Khi ấy trời đã tối, khó mà nhận ra ai là ai.
Mọi người chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ Chương nói, ai nấy mắt tròn xoe như hai hòn bi ve.
- Vậy kẻ bị thương, nếu có, đang ở đâu? Trong thị tứ có thầy lang, hãy tìm ông ta hỏi thử. Kẻ cầm đầu chắc chắn còn ở trong thị tứ, hắn có thể bị thương nặng nên mệnh lệnh rời rạc.
- Làm sao anh có thể chắc chắn điều đó?
Chương hé mở một mắt nhìn Lam Khuê, mỉm cười:
- Đó là anh suy luận logic! Thực hư cần phải kiểm tra. Với những người có thân thủ như anh Kỳ hay mấy cậu đây, hẳn phân biệt được vết thương do lưỡi lê tạo ra, hay do đao, kiếm chứ? Tuy anh không biết võ thuật hay dùng binh khí, nhưng anh chắc chắn một điều rằng mỗi binh khí sẽ tạo ra miệng vết thương khác nhau.
Mọi người đồng tình với nhận định của Chương. Trong bảy người, chỉ có Chương và Lý Nhân Nghĩa là mù tịt về cách dùng binh khí. Lam Khuê quỳ gối sát bên chỗ Chương nằm, hỏi thêm:
- Còn nơi lau sậy um tùm này thì sao? Hẳn anh có dự mưu gì nên mới kéo mọi người đến đây rồi nằm chèo queo như vậy chứ?
Chương lại nhổm người ngồi dậy, nói với mọi người:
- Ban nãy đứng trên cao, ta thấy nơi này rất thích hợp để đổ quân từ bên kia sông, vì kín đáo, xung quanh chẳng có người, dễ cất giấu thuyền bè, vũ khí và ẩn náu. Từ đây vào thị tứ chưa đầy hai dặm. Kẻ đang muốn hại chúng ta là đám cướp vô tình có mặt ở đây, hay một toán được chuẩn bị kỹ càng? Ta nghiêng về giả thuyết thứ hai, vì bọn này hành động tương đối bài bản chứ không phải một đám ô hợp.
Vi Thọ Kỳ nói vọng từ trên cây xuống:
- Thưa Đại Vương, một con thuyền nhỏ cập bờ, con thuyền còn lại xuôi dòng ạ.
- Vào bến?
- Dạ không! Cách chỗ chúng ta khoảng bảy, tám chục trượng thôi ạ.
Chương nhếch miệng cười nhạt, cặp lông mày khẽ động đậy.
- Để thuộc hạ túm chúng tra khảo!
Chương vội giơ tay ngăn Vi Thọ Kỳ, anh nói:
- Anh theo dấu bọn chúng xem mưu đồ của chúng là gì, đừng manh động.
Vi Thọ Kỳ lập tức biến mất sau đám lau sậy xanh rì. Chương nói với một Thân Vệ:
- Cậu đi theo hướng đó, quan sát động tĩnh. Có gì lạ thì báo lại, ta ở đây chờ.
Người lính lưỡng lự. Chương vỗ vai anh ta và bảo:
- Đừng lo cho an nguy của ta. Trừ phi chúng kéo đến cả trăm kẻ cùng lúc, may ra ta mới phải lo. Đi đi!
Còn lại người Thân Vệ cuối cùng, Chương ra lệnh:
- Cậu mau theo lối cũ về thị tứ, tiếp ứng cho anh Kỳ nếu họ về đó. Trường hợp đợi không thấy ai, thì về nhà báo mọi chuyện với anh Lão. Đi ngay!
Còn lại bốn người, Lý Nhân Nghĩa không giấu nổi vẻ lo lắng. Chương hiểu suy nghĩ của Nhân Nghĩa, bèn bảo:
- Ông lo cho an nguy của ta, ta hiểu! Nhưng bộ dạng của chúng ta khác nào nông phu chạy loạn. Kể như có chạm mặt vài thích khách, thì ta sẽ tiễn chúng về chầu tiên tổ ngay khi chúng còn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Lý Nhân Nghĩa vâng dạ, nhìn sang hai nữ nhân đứng gần Chương, tuyệt không thấy họ có vẻ bồn chồn, nên trong lòng cũng có phần vững dạ hơn.
Chương tự tin, bởi bên trong bó rơm mà Nhã Lâm đang ôm khư khư kia, cất giấu tuyệt học võ thuật đích thực.
Mọi nỗ lực biên tập cho tác phẩm này, từ ngữ cảnh đến cấu trúc, đều là công sức của truyen.free.