(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 506: Thích khách câm
Hai chàng Thân Vệ đã thiệt mạng, trúng kịch độc từ vết thương chí mạng bởi ám tiễn. Phạm Ngũ Lão tận mắt kiểm tra vết thương, và theo lời kể của quan binh cùng người trực tiếp phát hiện sự việc, một Thân Vệ nằm sấp với vết thương chí mạng ở bả vai. Người còn lại nằm ngửa, bị thương ở ngực trái. Hai thi thể nằm cách nhau khoảng ba trượng, gần cửa hang Mã Tế.
Vi Thọ Kỳ cho biết, do hang Mã Tế cách thị tứ không xa, lại nằm ven sông Chu, có tầm nhìn bao quát toàn bộ thị tứ và vùng phụ cận, nên Thân Vệ quân đã lên đó tạm trú để canh gác vòng ngoài trong khi Chương ở khách điếm.
Chương nói, giọng xúc động: - Hai cậu ấy vì ta mà uổng mạng, phải đưa về thành Sơn Tây an táng trọng thể.
Vi Thọ Kỳ ấp úng: - Một trong hai cậu ấy mới… mới lấy vợ hồi đầu năm ạ.
Chương nhìn Vi Thọ Kỳ hồi lâu rồi gục đầu, nén tiếng thở dài buồn bã nói với Trịnh Lam Khuê: - Hãy để ý đến gia quyến của hai cậu đó giúp anh.
Không gian trong căn nhà nhỏ trở nên tĩnh lặng hơn bởi Phạm Thu Cúc vẫn chưa tìm được hai nữ binh Thần Vũ.
- Công tác chuẩn bị gặp vấn đề! - Chương đứng dậy đi đi lại lại. - Mọi người cần rà soát kỹ càng tất cả các khâu. Hành tung của ta bị lộ khiến Thân Vệ quân và Thần Vũ quân bị lộ thân phận. Cúc mau chóng cho người liên lạc với tất cả các toán Thần Vũ, dặn dò chị em cẩn trọng, tạm ngưng các hành động không cần thiết. Còn anh Kỳ, anh phải thay đổi ngay mọi sắp xếp trước đó; nếu cần thiết, hãy trộn Thần Vũ với Thân Vệ để bảo vệ lẫn nhau.
Vừa lúc ấy, hai Thân Vệ lôi về một tên thích khách; họ bắt được hắn khi đang chuẩn bị phóng hỏa chuồng ngựa. Chương đến trước mặt tên thích khách, nhìn cặp mắt xếch của hắn rồi quay trở lại chỗ ngồi.
- Trong miệng hắn không ngậm độc dược nhưng... hắn lại không có lưỡi ạ!
Chương chau mày, khẽ động khóe miệng như định nói gì đó rồi lại thôi. Vi Thọ Kỳ xông đến định bạt tai tên thích khách nhưng Chương đã ngăn lại, anh yêu cầu những nữ nhân có mặt tạm lánh.
- Tuy ngươi câm nhưng ngươi có thể nghe hoặc viết! - Chương lạnh giọng. - Ngươi có gan hành thích ta, hẳn đã sẵn sàng đón nhận cái chết rồi phải không?
Chương ngồi xổm nhìn chằm chằm như thể muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện.
- Cởi hết quần áo nó ra!
Mệnh lệnh lập tức được thi hành, tên thích khách mình trần như nhộng bị đặt nằm ngửa trên ghế băng. Chương dằn giọng: - Bình sinh ta vốn không thích các trò tra tấn nhưng có vẻ như các ngươi đã đánh giá thấp ta! Nhìn cặp mắt của ngươi, trăm phần trăm không phải Kinh tộc. Dù ngươi thuộc tộc nào, hôm nay ta cũng sẽ cho ngươi biết thế nào là kinh sợ khi dám vuốt râu hùm.
Chương lấy một cái khăn thấm ướt sũng, sai quân đặt lên mặt tên thích khách rồi từ từ dùng nước giếng dội lên, khiến tên thích khách sặc nước, vùng vẫy trong vô vọng. Biện pháp trấn nước tuy nhìn có vẻ giản đơn nhưng cảm giác mà nó mang lại thì chẳng đơn giản chút nào.
- Quân du hí ngôn! Ngươi câm nhưng nghe được chứ? Nếu hiểu lời ta nói thì gật đầu, nhược bằng không thì ngay cả cái chết ngươi cũng khó mà có được.
Tên thích khách vẫn câm như hến. Vi Thọ Kỳ tiếp tục trấn nước trong khi Chương thản nhiên ngồi uống trà, theo dõi.
- Ngươi biết chữ không?
Thích khách lắc đầu, Chương cười nhạt: - Vậy là ngươi hiểu lời ta nói, ngươi không điếc!
Sau gần nửa canh giờ tra khảo vẫn không moi được bất kỳ thông tin nào, Chương nói với Vi Thọ Kỳ: - Trói nó lại ném xuống sông.
Vi Thọ Kỳ trói chặt tên thích khách, cùng quân Thân Vệ khiêng hắn ra sông Chu quẳng xuống rồi trở lại báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ. Lam Khuê và Nhã Lâm đứng cạnh nhau, lấm lét nhìn Chương rồi lại nhìn nhau, khẽ lắc đầu. Họ chưa từng thấy Chương lạnh lùng đến vậy, cứ nghĩ anh chỉ dọa tên thích khách hòng khai thác mà thôi.
- Chỉ có ba nhóm người có thể đứng sau những kẻ này! - Chương nhận định. - Một là La Thành, hai là những kẻ âm thầm chống đối ta ở Sơn Tây, và cuối cùng là nhóm Vân Nam quốc, Quý Châu quốc đang ngụ ở lộ Hắc Giang.
Chương chỉ vào y phục và vũ khí của tên thích khách đang đặt trên mặt bàn, nói tiếp: - Trình độ rèn đúc vũ khí của chúng khá tốt, những vũ khí có chất lượng như thế này, các sứ quân chưa thể làm ra được. Y phục hắn mặc làm từ loại vải đắt tiền, không phải loại bách tính thường dùng, và như các anh đã thấy, ngực trái của hắn có một hình xăm rất đẹp. Hãy ghi nhớ hình dạng hình xăm ấy.
Triệu Nhã Lâm đoán định: - Có thể là bên La Thành ạ!
Chương nhìn Nhã Lâm nhoẻn miệng cười hiền từ, nhớ lại lúc tối nàng đã dùng thân mình che chắn cho anh trong lúc nguy cấp.
- Nếu thực sự do La Thành ph��i đến thì chẳng có gì đáng lo lắng, nhưng ta cho rằng không phải, bởi thị tứ này nằm sâu trong nội địa Sơn Tây. Hai cậu Thân Vệ thiệt mạng trên cửa hang Mã Tế, hai nữ binh mất tích, khách điếm vừa bị phóng hỏa và chuồng ngựa cũng bị nhắm đến. Mọi người không thấy có điều gì lạ sao?
Lý Nhân Nghĩa liền thưa: - Chuồng ngựa của chúng ta không gần khách điếm mà cách một quãng chừng trăm thước, lại được thuê riêng biệt lúc mới đến, chứ không phải thuê sẵn. Phải chăng Đại Vương cho rằng thích khách đã nắm rõ hành tung của chúng ta và… là người bản địa?
Chương khẽ gật đầu và nói: - Trong số bọn chúng phải có ít nhất một người rành rẽ nơi này mới có thể chỉ điểm được. Suy luận rộng ra, có thể thấy lưu dân Vân Nam hay Quý Châu quốc chẳng có lợi lộc gì nếu ta mất mạng. Họ làm vậy thì sẽ được gì? Chưa kể Uyển Như cùng Nhã Lâm mới úy lạo ở vùng đó mấy hôm trước. Kẻ nào có lợi nhất nếu ta mất mạng, kẻ đó chính là chủ mưu.
Chương lấy một tờ giấy, vừa viết vừa giảng giải: - Chúng ta chia thành ba nhóm rời thành vào đầu giờ Mão. Trên đường, có tạm dừng chân ở ba điểm: ở đây, ở đây và ở đây!
Anh gõ nhẹ đầu bút lông lên mặt giấy và tiếp tục:
- Cuối giờ Thân ta đến thị tứ thuê khách điếm, anh Kỳ vẫn gặp Thân Vệ mà không thấy có động tĩnh gì lạ. Khoảng giữa giờ Tuất thì người dân ở đây phát hiện có thây người trên hang Mã Tế. Cuối giờ Tý khách điếm cháy, và giữa giờ Sửu thì túm được kẻ vừa chết đuối dưới sông. Ta liệt kê thời gian như vậy có đúng không?
Mọi người đều chăm chú lắng nghe và cùng gật đầu. Chương nhấn mạnh: - Nữ binh mất tích trước khi chúng ta đến, phải đặt giả thuyết hai cô ấy bị tra tấn nên đã buộc phải cung khai những gì các cô ấy biết. Tuy thông tin mà các nữ binh Thần Vũ nắm được tương đối hạn chế, nhưng kẻ gian đã dựa vào thân phận của các cô ấy mà đoán ra sự xuất hiện của ta.
Phạm Thu Cúc liền thưa: - Các em tham gia tiền trạm đều đáng tin, nhất định các em ấy sẽ không cung khai bất kỳ thông tin nào gây nguy hại cho Đại Vương, em xin lấy tính mạng mình ra đảm bảo ạ.
Chương trấn an Thu Cúc: - Đó chỉ là giả thuyết chứ ta không hề nghi ngờ người của mình. Nếu như các em ấy có khai cũng chẳng sao, vì lỗi của ta là hành động theo thói quen định sẵn, thành ra kẻ gian mới phán đoán được.
Chương đặt bút lông xuống bàn, gật gù: - E rằng bọn chúng rải người đón lõng nên nhân lực không đủ. Câu hỏi đặt ra là tại sao ba kẻ chúng ta chạm mặt lại vội vã đi từ trong thị tứ ra hướng hang Mã Tế? Có phải là tiếp viện không? Nếu chúng thực sự rõ hành tung của ta thì đặt mai phục hai bên đường sẽ thành công cao hơn. Ái phi và ba thị vệ che chắn bên tả, theo hướng di chuyển của chúng ta, đồng loạt trúng ám tiễn trong khi bên hữu không có ai bị thương. Như vậy, tạm kết luận chúng có khoảng năm gã mai phục bên đường nhưng chưa rõ thực hư đoàn chúng ta có phải là thương nhân hay không. Bởi thế, chúng chỉ ra tay khi đồng bọn bị tấn công. Với cách Thân Vệ quân chống trả, chúng đã xác định được thân phận thực sự của chúng ta.
Lý Nhân Nghĩa đăm chiêu suy nghĩ một hồi mới hỏi: - Đại Vương nghi ngờ có nội gián ạ? Như lời Đại Vương vừa nói, tôi nghĩ rằng… có kẻ hai lòng ở thành Sơn Tây.
- Tạm thời xác định như vậy, việc cần kíp bây giờ chính là Thân Vệ quân phải tản ra ẩn nấp quanh căn nhà này để quan sát động tĩnh. Chúng ta chưa sang sông, cũng không quay trở về, nên bọn chúng nhất định sẽ cử người dò la ngay khi trời sáng.
Chương hỏi Nhã Lâm: - Ông Hiểu cách đây bao xa?
Nhã Lâm đáp: - Dạ không đến hai mươi dặm ạ!
- Anh Kỳ báo cho Lê Phụng Hiểu, ta muốn kiểm soát chặt khu vực xung quanh thị tứ này để tát nước bắt cá.
Vi Thọ Kỳ hỏi: - Có cần Lê Phụng Hiểu đến đây không ạ?
Chương ngó quanh rồi bảo: - Chúng ta có hơn ba mươi người, triệu tập thêm được hơn chục nữ binh và Thân Vệ trong thị tứ, với trong rương đầy súng ống, lựu đạn, đủ sức chống lại cả trăm tên thích khách liều mạng, cần gì phải làm náo động bách tính như vậy?
Vi Thọ Kỳ lập tức cử hai quân Thân Vệ chuyển lệnh đến Lê Phụng Hiểu, xuất phát cách nhau một khắc.
Còn lại ba người trong căn nhà nhỏ khi tiếng gà gáy sáng đâu đó vọng tới, Trịnh Lam Khuê mới thỏ thẻ hỏi: - Anh nghi ngờ ai?
- Đó là điều kẻ chủ mưu muốn! - Chương trả lời. - Hắn muốn ta nghi ngờ những người xung quanh, và ta không được phép làm như vậy.
- Em vẫn nghĩ anh nên về thành, an nguy của anh là an nguy của ba quân Thiên Đức. Anh không thể mạo hiểm tính mạng chỉ để tìm ra kẻ đứng sau là ai.
Chương vỗ về Trịnh Lam Khuê: - Anh hi��u điều ấy và chính vì thế anh phải tìm cho ra kẻ thủ ác.
Chương nheo mắt nhìn Nhã Lâm, ra hiệu cho nàng ngồi xuống bên cạnh rồi nói: - Ta cũng vận giáp bên trong, sao em phải làm vậy chứ?
- Em chết không tiếc nhưng nếu Đại Vương có chuyện gì thì Hoàng hậu và các phi tần sẽ đổ tội lên đầu em.
Chương cười rồi hỏi: - Ồ! Vậy là sợ Hoàng hậu hạch tội chứ gì?
- Em lo cho an nguy của ngài.
- Khuê này! - Chương quay ra nói với Lam Khuê. - Em nên có lời với Thiên Bình.
- Thiên hạ và mỹ nhân đều là của anh, anh muốn là sẽ được, sao lại bảo em nói với Thiên Bình?
- Đó là sự tôn trọng anh dành cho mỹ nhân của mình! Chị em bảo ban nhau thì trong ấm ngoài mới êm được chứ.
Trịnh Lam Khuê hờn dỗi: - Đúng là anh cả! Anh muốn thiên hạ biết chuyện bà cả đi lấy vợ bé cho chồng chứ gì? Làm vậy để có tiếng thơm cho Thiên Bình đúng không?
- Mỹ nhân của anh đều thông minh hơn người, em tưởng à! Thôi, tranh thủ ngả lưng một chút để xem những con khỉ sẽ làm gì trong ngày hôm nay.
Triệu Nhã Lâm hỏi: - Trưa nay Đại Vương có lên hang Mã Tế như d��� định không ạ?
- Đi chứ! Ta muốn xem hang đó có gì.
Chương trả lời, đặt lưng xuống giường rồi chìm vào giấc ngủ. Lam Khuê và Nhã Lâm trải nệm rơm chắn ngang cửa ra vào, cố gắng chợp mắt để chốc nữa đổi gác.
Truyen.free hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả bản dịch đã được biên tập kỹ lưỡng này.