(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 505: Hang Mã Tế
Bách tính Sơn Tây, cũng như bách tính Thiên Đức, đa phần đều theo tín ngưỡng đạo Phật, bởi vậy khắp vùng có nhiều đình chùa, miếu mạo. Chương xuất tiền bạc, trực tiếp giao cho các thôn xóm để thuê nhân công tu bổ chùa chiền. Lý Nhân Nghĩa chịu trách nhiệm đôn đốc công việc này. Ông khéo léo gợi ý các cụ cao niên trong làng huy động con cháu khơi thông cống rãnh, đào hào đắp đất làm đường sá, giúp việc đi lại giữa các làng trở nên thuận tiện hơn. Chăm lo đời sống tinh thần cho các cụ ông, cụ bà là cách đơn giản nhất để lấy được lòng dân, Chương tin vào điều này và thực tế đã chứng minh anh đúng. Các cụ ca ngợi phò mã của tiên vương là người thương dân. Nông dân khắp vùng cũng vui mừng vì làm ra bao nhiêu thì được hưởng bấy nhiêu, còn trẻ con được đến trường mà chẳng tốn một đồng nào. Thuế khóa được miễn, đình chùa được tu bổ, đường sá được xây mới, dân chúng được dạy một số nghề thủ công mới và giá muối thì rẻ như cho không, khiến tình hình Sơn Tây sau binh biến mau chóng yên bình trở lại.
Uyển Như dù mới cấn thai nhưng vẫn đến lộ Hắc Giang cùng Triệu Nhã Lâm tổ chức gặp gỡ lưu dân phương Bắc, chủ yếu là người Vân Nam. Với thân phận Ái phi, cộng thêm gốc gác giúp nàng thành thạo ngôn ngữ, hiểu biết nhiều tập tục và suy nghĩ của người phương Bắc, nên lưu dân có thiện cảm với nàng, đặc biệt là giới thương nhân. Dù sao đi nữa, khi biết Ái phi và Thị vệ trưởng kề cận Vạn Thắng vương đều là người phương Bắc hoặc có gốc gác phương Bắc, những lưu dân này đều cảm thấy họ có thể yên tâm sinh sống trên mảnh đất mới. Uyển Như mời riêng giới thương nhân đến gặp mặt và khuyên họ nên mạnh dạn đến Thiên Đức tìm cơ hội làm ăn. Nếu thiếu vốn, Ái phi sẽ cho vay với điều kiện duy nhất là phải tạo công ăn việc làm, trả lương xứng đáng cho người Vạn Xuân và tuân thủ luật lệ do Thiên Đức đặt ra. Sở dĩ Uyển Như tạo điều kiện như vậy là bởi theo chỉ thị của Chương, anh muốn giới thương nhân sẽ xuôi dần về phương Nam dọc theo bờ biển, nhằm chuẩn bị cho tương lai. Sau cuộc gặp này, hàng trăm thương nhân, tiểu thương từ lộ Hắc Giang đã đến thành Sơn Tây xin giấy xác nhận để đến Thiên Đức tìm cơ hội làm ăn buôn bán. Với những thương nhân vốn mỏng mà không muốn vay, Ty Thương nghiệp sẽ góp vốn nhưng không can thiệp vào công việc cụ thể. Thương nhân có tiền nhưng thiếu thuyền, Ty Thương nghiệp cho thuê hoặc bán thuyền với giá rẻ, và điều kiện vẫn là sử dụng lao động người Vạn Xuân trong vùng Thiên Đức kiểm soát. Với những điều kiện thông thoáng như vậy, chẳng lấy gì làm khó hiểu khi tầng lớp thương nhân, tiểu thương trong các vùng Thiên Đức kiểm soát tăng nhanh về số lượng. Thương nhân nào xuôi thuyền về phương Nam đến các vùng đất Thiên Đức chưa kiểm soát để buôn bán thậm chí còn được Chính phủ Vạn Xuân bí mật cấp thêm tiền vàng hoặc gạo củi. Đổi lại, sau mỗi chuyến đi họ sẽ gặp người của Trần Nhật Tôn để tường trình mọi điều tai nghe mắt thấy tại nơi đó.
Kiểm soát được Sơn Tây đồng nghĩa Chương có thêm mỏ vàng và cơ hội phát triển khai khoáng. Anh dùng vàng bạc đào được để đổi lấy tin tức, hàng hóa hoặc các giống cây trồng, vật nuôi từ các nơi khác đưa về Sơn Tây, với mong muốn rút ngắn thời gian phát triển kinh tế trong vùng. Ty Thương nghiệp hoặc các thương nhân sẽ thu mua nông sản, gia cầm của bách tính đem bán xuống phương Nam hoặc ngược lên phương Bắc. Trong đó, Hiến Doanh và Ninh Hải được xác định là hai thương cảng quan trọng.
Trong suốt thời gian Chương ở Sơn Tây, Thiên Bình và Duệ không được phép đến thăm, bởi theo quan điểm của Chương, ba người không thể ở cùng một nơi khi rời khỏi làng Vạn Xuân. Duệ nắm chính quyền, Thiên Bình quản lý chính trị còn Chương giữ quân sự. Khi rời bản doanh xuất chinh phải có ít nhất hai người ở lại, bởi vì Nhà nước đã hình thành, kẻ thù mỗi lúc một nhiều, khó lường được các mối nguy tiềm tàng.
Chương lo xa như vậy là có cơ sở, đặc biệt là khi anh đang ở Sơn Tây.
Giữa tháng sáu, Chương dự định đến dâng hương tại Bạch Vân am trên đỉnh Sài Sơn thuộc huyện Hát. Bạch Vân am là nơi Thiền sư Từ Minh Giác trụ trì. Theo lời Lý Thái sư, Thiền sư Từ Minh Giác vài chục năm trước từng theo Lý tiên vương dấy binh lập nước. Sau khi đại nghiệp thành công, Thiền sư xin về ở ẩn, tránh xa triều chính và lập ra Bạch Vân am. Chương từng nghe danh Thiền sư Từ Minh Giác trong những lần chuyện trò với Khuông Vạn Thái sư cũng như Thiền sư Sùng Phạm. Anh muốn gặp Thiền sư vì ngoài việc tu bổ đình chùa, thì lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của chư tăng là điều Chương đặc biệt chú trọng. Chương không phải Phật tử, anh chỉ là người có tín ngưỡng, nhưng giới tăng ni Vạn Xuân vốn học cao hiểu rộng, biết nhiều chuyện trên đời và bách tính trong vùng đều kính trọng họ. Nói cách khác, Vạn Thắng vương nhận được sự ủng hộ của các cao tăng sẽ gặp nhiều thuận lợi trong việc bình định vùng đất căn bản nhà Lý.
Vốn biết các vị đại sư không thích cảnh cờ gióng trống reo, tiền hô hậu ủng khi vương gia đến vãn cảnh, bản thân Chương cũng không muốn lễ nghi rườm rà. Thế nên Vi Thọ Kỳ đã đưa nhiều toán Thân Vệ quân đi tiền trạm trước đó vài ngày. Song song với đó, Phạm Thu Cúc cử các nữ binh Thần Vũ giả trang thôn nữ thu mua lúa gạo, vải vóc trên tuyến đường từ thành Sơn Tây đến huyện Hát. Chương bí mật rời hành cung Trường Xuân trong vai khách thương vào sáng sớm ngay khi cổng thành vừa mở. Trong đoàn có Trịnh Lam Khuê, Triệu Nhã Lâm cùng vài nữ thị vệ giả làm hầu gái, Nguyễn Địa Lô và một tiểu đội thiện xạ giả làm phu xe. Phạm Ngũ Lão, Vi Thọ Kỳ, Lý Nhân Nghĩa cũng có trong đoàn, cả thảy hơn ba mươi người và ngựa. Phùng Thanh Hòa đang đóng quân ở huyện Hát, quân Thiết kỵ Vũ Ninh đồn trú tại huyện Tích Lịch nhận mật lệnh cấm trại trong vòng bảy ngày.
Đoạn đường từ thành Sơn Tây đến núi Sài Sơn nằm trên địa phận huyện Hát, dài g���n bảy mươi dặm đường, đi qua địa phận huyện Sơn Lăng và huyện Tích Lịch. Đường sá nhìn chung chỉ phù hợp cho việc đi bộ nên xe ngựa kéo không đi nhanh được, mà Chương cũng chẳng vội. Anh thong dong cưỡi con ngựa Á Lôi mà Phùng Thanh Hòa tặng cho Phạm Ngũ Lão vì Phạm Ngũ Lão đã giúp Phùng Thanh Hòa trong cơn nguy khốn. Trên đường đi, đoàn khách thương họ Trịnh dừng chân ở một vài thôn làng thuộc huyện Tích Lịch hỏi thu mua gạo theo ám hiệu của Thần Vũ quân do Phạm Thu Cúc dẫn đường trước đó khoảng hai, ba dặm.
Chiều muộn, đoàn khách thương nghỉ trong một khách điếm tại thị tứ có hơn trăm mái tranh lụp xụp nằm ven sông Chu, một nhánh nhỏ của sông Hát. Sau bữa tối đạm bạc, thiếu gia họ Trịnh ngồi đọc sách một mình bên hai đĩa đèn dầu sáng trưng trong căn phòng. Mấy người hầu gái ngồi đan áo gần bên, mấy cô khác bắc ghế trên khoảng sân nhỏ trước cửa căn phòng sáng đèn thì thầm trò chuyện. Phạm Ngũ Lão và Vi Thọ Kỳ cùng các thân vệ khác chia nhau canh gác vòng ngoài và ở cả những căn phòng trên tầng.
Khoảng giữa giờ Tuất, Phạm Thu Cúc sai người mật báo với Chương rằng dân trong thị tứ phát hiện hai xác chết là nam giới ở hang Mã Tế, cách nơi Chương đang nghỉ chưa đầy một dặm. Đồng thời, nữ binh cũng bẩm báo đã mất liên lạc với hai trong số năm nữ binh Thần Vũ quân đang làm nhiệm vụ ở khu vực này. Phạm Thu Cúc đã tìm từ chiều nhưng vẫn bặt vô âm tín. Chương nghe xong liền gọi Lý Nhân Nghĩa, lúc này đang ngồi đọc sách bên cửa bếp, vào hỏi về hang Mã Tế.
Lý Nhân Nghĩa tâu: Mã Tế là một hang nhỏ nằm ở lưng chừng ngọn núi đá vôi cao trăm trượng ven sông Chu. Hang núi ấy vốn vô danh, dân quanh vùng gọi là hang Mã Tế sau khi một thổ hào họ Chu người địa phương hưởng ứng lời kêu gọi dấy binh của Lý tiên vương. Chu thổ hào đã dùng máu ngựa tế trời đất trước cửa hang nên bách tính mới gọi như vậy.
– Chu thổ hào nay ở đâu?
Lý Nhân Nghĩa thưa:
– Chu thổ hào năm xưa giờ ở kinh thành, họ Chu vẫn còn nhiều người sống trong vùng ạ.
Thân Vệ quân thấy nhiều nhà vẫn còn sáng đèn, nhiều người đốt đuốc kéo nhau về hướng hang Mã Tế thì thấy lạ nên cử người chạy đi nghe ngóng tình hình. Một lúc sau, quân chạy về bẩm báo hai người chết là tráng niên, có khả năng không phải người địa phương mà là những người mới đến tìm việc vài hôm trước.
Vi Thọ Kỳ giật mình, một mặt vội cử mấy người khác đi xem rõ sự tình có phải người của mình hay không, mặt khác bẩm rõ sự tình với Chương. Chương cúi đầu suy nghĩ một chốc rồi ra lệnh tất cả cùng đến nơi đó xem sao.
Bách tính đứng ngay dưới chân núi vì binh sĩ cản không cho lên. Lúc Chương đến thì hai thi thể vừa được phủ khăn khiêng xuống đặt dưới đất, binh lính yêu cầu mọi người nhận diện một lần nữa xem có quen biết hay không nhưng chẳng ai nhận ra hai người xấu số.
– Thưa thiếu gia! – Vi Thọ Kỳ cố giữ bình tĩnh, bước đến gần tâu trình. – Dạ… đúng là người của chúng ta ạ!
– Tại sao người của chúng ta nằm ở trên đó mà anh không biết?
– Thưa thiếu gia, lúc chiều tôi có gặp một trong hai người nằm đây cùng vài người khác. Dạ… mới cách đây chừng hơn một canh giờ thôi ạ.
Chương hít một hơi thật sâu, nén cơn giận, anh nói với Phạm Ngũ Lão:
– Xem xét kỹ càng đừng để anh em chết oan uổng.
Nói đoạn, Chương quay trở về khách điếm. Phạm Ngũ Lão ở lại cùng m���y Thân Vệ quân đứng lẫn trong đám người đang bàn tán xôn xao. Về được già nửa quãng đường, hai bên đường cây cỏ um tùm, Chương trông thấy ba người đàn ông vận y phục màu tối, đầu chít khăn, tay cầm đuốc rảo bước ngược chiều, điệu bộ có phần vội vã. Chợt như có linh tính, Chương bảo quân sĩ thử chặn đường ba người đó bắt chuyện. Một Thân Vệ quân bước nhanh, chếch sang bên trái nhưng còn chưa kịp lên tiếng bắt chuyện thì ba người lạ bỗng dừng chân rồi bất thình lình một kẻ rút thanh gươm giấu ở sau lưng chém thẳng vào chàng Thân Vệ. May thay, anh chàng này xoay người né kịp nhát kiếm hiểm ác nhưng mũi kiếm vẫn khiến anh bị thương.
Vi Thọ Kỳ phất tay một cái, các Thân Vệ tả hữu liền ào lên. Cùng lúc ấy, Vi Thọ Kỳ cảm thấy có thứ gì đó vừa sượt qua vành tai trái, ngoảnh lại vừa kịp thấy bóng Triệu Nhã Lâm nhảy lên đẩy ngã Chương xuống đất, mọi người kịp nghe một tiếng “keng” nho nhỏ. Sau phản ứng của Nhã Lâm, Trịnh Lam Khuê và nhóm nữ thị vệ lập tức xoay lưng, tạo thành vòng tròn che chắn, tay lăm lăm lưỡi lê sắc nhọn đảo mắt nhìn xung quanh.
Mới qua ngày rằm nên trăng rất sáng.
Có tiếng gió rít xé không khí, liên tiếp vài tiếng leng keng vang lên.
– Ám tiễn! – Trịnh Lam Khuê hét lớn.
Vi Thọ Kỳ không dám xông lên đánh với ba kẻ lạ mặt vì lo cho sự an toàn của Chương. Chương lồm cồm ngồi dậy bảo mọi người mau về khách điếm vì nơi này không tiện ở lâu. Triệu Nhã Lâm và nữ thị vệ không ai bị thương do bên trong có mặc giáp mỏng chống được ám tiễn.
Dưới ánh trăng, mấy chàng Thân Vệ quây lấy ba thích khách nhưng chưa hạ gục được. Vi Thọ Kỳ giải thích:
– Thân thủ của bọn chúng rất tốt ạ!
– Dường như bọn chúng đang đợi ta nên mới ra tay nhanh như vậy. Hành tung của chúng ta đã bị lộ!
Chương rút khẩu súng lục đeo bên hông ra, lên đạn “xoạch” một tiếng, gạt Vi Thọ Kỳ và Triệu Nhã Lâm ra, bước nhanh về nơi gần chục người đang giao tranh. Trăng sáng, Thân Vệ quân có buộc dải khăn trắng nơi cổ tay nên Chương dễ dàng phân biệt được. Thích khách phát hiện Chương đến, có lẽ thông qua dáng dấp của anh cao hơn mọi người nên chuyển mục tiêu sang Chương. Chương lạnh lùng giơ súng lên bóp cò, âm thanh khô khốc vừa dứt thì một thân người đổ gục ngay trước mặt anh. Chương hướng nòng súng vào kẻ chỉ cách anh một trượng và nổ súng không chớp mắt. Sau hai tiếng súng chát chúa, hai thích khách đi bán muối ngay tức khắc. Kẻ thứ ba có lẽ giật mình vì hai tiếng nổ liên tiếp nên lơ là, lập tức bị Thân Vệ quân đá văng thanh gươm và bắt sống.
– Y tự sát rồi, thưa công tử!
Vi Thọ Kỳ kiểm tra kẻ vừa bị bắt.
– Bọn này là thích khách được thuê, chúng không phải người Vạn Xuân đâu ạ.
Chương ra lệnh:
– Thân phận chúng là ai sẽ tính sau, việc cấp bách bây giờ là về khách điếm thu dọn đồ đạc, đổi chỗ ở ngay.
Mấy nữ thị vệ và Thân Vệ quân định lập tức hành động, Chương như sực nhớ ra điều gì liền dặn:
– Tắt hết đèn đuốc ở khách điếm trước khi đi, đừng để chủ quán hay biết. Ta sẽ đến chỗ ở dự phòng.
Vi Thọ Kỳ soi đuốc vào mặt từng thích khách, lần giở y phục hòng tìm ra vật gì đó hữu ích. Vừa lúc ấy, Phạm Ngũ Lão và nhóm của ông kéo nhau chạy đến vì nghe tiếng súng nổ, Phạm Ngũ Lão đoán có chuyện chẳng lành. Cả đám vội dập tắt đuốc, rời đi đến một ngôi nhà nhỏ mái tranh vách đất nằm rìa thị tứ, gần bờ sông do Phạm Thu Cúc thuê từ trước. Nữ binh đứng ngoài cổng bồn chồn chờ đợi do nghe tiếng nổ mà không thể bỏ vị trí. Thấy Chương đến, nữ binh báo cáo, Thu Cúc đang đi tìm nữ binh mất liên lạc. Khoảng một khắc sau, Phạm Thu Cúc và bốn nữ binh vẻ mặt hốt hoảng chạy về, trông thấy Chương bình an vô sự mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Nửa đêm hôm ấy khách điếm bị phóng hỏa, lửa cháy rực một góc trời. Chương đứng ở đầu hồi căn nhà tranh ven sông, ánh mắt đăm đăm nhìn ngọn lửa đằng xa, cố lục tìm trong ký ức xem chuyến đi của mình sơ hở ở đâu mà hành tung lại bị người ta biết được. Người muốn hạ sát anh rất nhiều, có lẽ đến vạn người mong ngóng điều ấy. Kẻ thù thì không nói làm gì, anh chỉ lo gián điệp nội gián mách tin.
Trịnh Lam Khuê đề nghị Chương hủy chuyến đi nhưng anh cương quyết tiếp tục hành trình với lý do người đứng đầu thiên hạ không thể từ bỏ một kế hoạch, dù nhỏ, chỉ vì một đám chuột nhắt. Muốn bắt được kẻ đứng sau, phải cho chúng có thêm cơ hội hành động. Tuy vậy, để Lam Khuê yên lòng, Chương đồng ý cho Phạm Ngũ Lão giả trang Trịnh thiếu gia, thương nhân thu mua ngũ cốc, vì Phạm Ngũ Lão có dáng vóc tương đương anh.
– Thưa Đại Vương! – Vi Thọ Kỳ khép nép đứng bên cạnh, thắc mắc hỏi. – Sao Đại Vương lại phát hiện ra ba kẻ đó là thích khách vậy ạ?
Chương nhìn Vi Thọ Kỳ, Phạm Ngũ Lão, Triệu Nhã Lâm và Lý Nhân Nghĩa một lượt. Đoạn anh bật cười:
– Do bọn chúng ăn mặc khác người nên ta lấy làm lạ đó thôi.
– Dạ bẩm… dạ bẩm… – Lý Nhân Nghĩa dè dặt hỏi. – Có phải do bọn chúng vận áo dày không ạ?
Chương gật đầu:
– Hôm nay trời oi, chúng ta mặc áo cộc tay mà ba kẻ đó mặc áo dài tay bên ngoài, cổ áo đóng kín nên ta sinh nghi. Hơn cả… vừa đi chúng vừa dáo dác nhìn ngó xung quanh, nếu chúng ta không chủ động đến hỏi có lẽ chúng sẽ dừng chân bên đường để nhận diện. Ta đang nghĩ đến một khả năng là bị lộ vì các nữ tùy tùng!
Nhã Lâm vội thanh minh:
– Chúng em rất cẩn trọng, tuyệt đối không để lộ hành tung đâu ạ.
Chương dịu giọng:
– Ầy! Đó là ta đang nghĩ đến các khả năng thôi mà. Mọi người xem đây là một bài học, cần chú ý quan sát những biểu hiện lạ của những người xung quanh, bao gồm cả y phục.
Đoạn anh chỉ về ngọn lửa đằng xa và nói thêm:
– Hoặc chúng ta bị theo dõi ngay từ lúc rời thành! Chúng phóng hỏa khách điếm, sáng hôm sau không tìm thấy thi thể chúng ta, nhất định chúng sẽ tỏa ra tìm kiếm khắp nơi. Các anh phải tìm cách bắt sống một tên, đừng để nó tự sát như ban nãy. Nó chết như thế dễ quá.
– Chúng có giấu một viên độc dược sẵn trong miệng. – Vi Thọ Kỳ lấy ra hai viên thuốc màu sẫm. – Bên ngoài phết mật ngọt, cắn mạnh viên thuốc vỡ ra và…
Chương nhìn hai viên thuốc, nhếch miệng cười nhạt:
– Hắn trúng kịch độc nên mất mạng rất nhanh. Phải bắt được vài tên rồi đem rắn độc cho mỗi tên một nhát cắn để chúng chết từ từ mới hả dạ.
– Phi tiêu này cũng tẩm độc. – Phạm Ngũ Lão lấy ra hai phi tiêu hình sáu cạnh sắc nhọn cẩn thận đặt lên bàn. – Hình dáng của chúng khác so với những loại tôi từng nhìn thấy.
Chương chăm chú nhìn một lúc lâu, hỏi Phạm Ngũ Lão và Phạm Thu Cúc về những thông tin mà hai người đã thu thập được.
Truyen.free xin gửi đến quý độc giả bản hiệu chỉnh này, một nỗ lực để câu chuyện đến gần hơn với trái tim người Việt.