Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 504: Liêu Nhất Khổng đầu Thiên Đức

Việc Sơn Tây rơi vào tay Thiên Đức đã đẩy các sứ quân La Thành và Tây Phù Liệt vào thế ba mặt giáp công, buộc họ phải liên kết lại. Sứ quân Đỗ Động Giang, vốn trước nay vẫn ngồi yên xem hổ đấu vì Thiên Đức còn xa, nay thấy Thiên Đức đã kiểm soát Sơn Tây, coi như mối họa đã kề sát nách, cũng đành kết liên minh với La Thành. Liên minh này tuy lỏng lẻo nhưng dù sao vẫn hơn là đơn độc.

Tô Trung Từ cũng sai sứ đến gặp Ngô Thiên Sách ở Trường Châu, Đoàn Nhật Khanh ở Bình Kiều, cùng ba sứ quân Quách Bốc, Đinh Sơn, Hà Tuấn đang cát cứ tại châu Đà Bắc bên bờ hữu ngạn Hắc Giang. Ông ta đề nghị kết giao và đều nhận được sự đồng ý, bởi lẽ quân Thiên Đức lớn mạnh đang gây nguy hiểm cho tất cả bọn họ. Thêm vào đó, việc Thiên Đức khống chế thượng nguồn Hắc Giang, Hát Giang, Tích Lịch Giang và một phần Xích Giang đã gây ra nhiều khó khăn cho việc giao thương giữa miền thượng du và đồng bằng châu thổ. Muối trở nên khan hiếm, giá tăng gần gấp ba lần so với trước khi Sơn Nam Hạ và Đằng Châu bị mất. Việc chuyên chở cũng khó khăn hơn rất nhiều khi nhiều tuyến đường thủy huyết mạch bị phong tỏa. Đặc biệt, ba sứ quân cát cứ ở châu Đà Bắc rất cần muối. Để đổi lấy, họ phải chi trả nhiều lâm sản quý, thổ cẩm, da động vật, ngũ cốc, lá thuốc… hơn, vì Thiên Đức không nhận bạc vàng.

Ngô Tất Sắc, Phong Châu mục với binh lực yếu nhất và chỗ đứng chưa vững, đã tích cực giao hảo với các sứ quân ở Đà Bắc và Quảng Trí quân ở Tam Đái, hòng củng cố vây cánh. Tuy nhiên, con đường thông thương giữa Ngô Tất Sắc và Quảng Trí quân ngày càng trở nên khó khăn hơn, khi họ phải di chuyển qua những tuyến đường bộ hiểm trở. Quảng Trí quân hiện tại đang ở thế yếu nhất, khi ba mặt bị vây kín, chỉ còn vùng đồi núi hiểm trở phía sau với dân cư thưa thớt làm điểm tựa. Cách duy nhất họ có thể làm là tìm đường thông thương và kết giao với tộc Nùng định cư ở vùng núi phía Bắc, vùng Vân Nam quốc, hoặc tộc Bố Thổ sống ở đất Quế, vốn chưa thần phục Đại Vũ.

Song song với việc kiểm soát và chiêu an bách tính Sơn Tây, Chương cũng đồng thời cử nhiều toán binh mã nhỏ dò đường, cắt đứt liên lạc giữa Quảng Trí quân và Ngô Tất Sắc, đồng thời khai thác quặng sắt, đồng, chì và vàng. Hàng chục doanh trại nhỏ được dựng tạm dưới tán rừng rậm rạp, nhằm bảo vệ hoạt động khai thác quặng. Dù vài lần Chương gửi thư dụ hàng Quảng Trí quân nhưng không nhận được hồi âm, anh không lấy làm lạ, cũng chẳng bận lòng. Bởi lẽ, đất Tam Đái bây giờ đã như món đồ trong túi, chỉ cần an dân Sơn Tây xong xuôi là có thể quét một trận dứt điểm. Chương xem Phan Văn Hầu là đối thủ truyền kiếp mà mình cần tự tay tiêu diệt. Tuy nhiên, trước khi loại bỏ đối thủ, Chương cứ nhẩn nha như muốn tra tấn tinh thần họ Phan.

Chương dành nhiều thời gian ở cung Trường Xuân để tìm hiểu đất đai và con người Sơn Tây, sắp đặt bộ máy tổ chức, lắng nghe nhiều ý kiến đề đạt, nhằm giúp Sơn Tây mau chóng chuyển mình. Lam Khuê và Uyển Như cùng ở lại thành lo việc. Uyển Như vẫn chăm chú vào việc buôn bán, còn Lam Khuê ngày ba bữa tự tay chăm lo cơm nước. Cả hai nàng lần lượt cấn thai trong khoảng thời gian này. Trong khi đó, Triệu Nhã Lâm dù chung chăn gối thường xuyên vẫn chưa dính bầu, và nhiệm vụ chính của cô nàng vẫn là đảm bảo an ninh thường nhật.

Chương dặn dò Lam Khuê và Nhã Lâm dành thời gian tuyển mộ nữ nhân Sơn Tây tuổi dưới 16 vào Thần Vũ quân để đào tạo cả văn lẫn võ. Lý An thì ở Trường Xuân cung cùng Chương, phụ trách sắp xếp và xây dựng Trường Quân sự Sơn Tây, cùng với Trương Lôi, Triệu Văn Khoát, Đặng Công Chất. Lý Thái sư tạm rời xa chính sự, về Nhất Vạn nghỉ ngơi, vui thú điền viên cùng cố nhân Phạm Tu.

Nhắc lại chuyện trước đó, Liêu Nhất Khổng khi trốn sang đất Sơn Tây đã ẩn náu mấy ngày liền ven một ngôi làng nhỏ, trong bộ dạng rách rưới của kẻ khất thực. Đối với một nhân sĩ bụng đầy chữ như Liêu Nhất Khổng, hành động này quả là một khổ nhục kế, vừa khổ vừa nhục. Thế nhưng, sau mấy năm một thân một mình phiêu bạt đất khách, Liêu Nhất Khổng đã buông bỏ liêm sỉ và tự ái của bản thân tự lúc nào không hay. Chờ tình hình yên ắng hơn một chút, Liêu Nhất Khổng chống gậy đến cổng doanh trại mà cha con họ Cao bỏ lại, nay tạm thời do Phùng Thanh Hòa tiếp quản. Lúc ấy, tướng sĩ vẫn đang bận rộn thu dọn lương thảo, quân trang, đồ đạc ngổn ngang. Xin xỏ mãi không được, chờ đợi ròng rã hai ngày trời, Liêu Nhất Khổng mới gặp được Phùng Thanh Hòa từ trong quân doanh cưỡi ngựa đi ra. Nhất Khổng liền quỳ mọp chặn đường chiến mã, tự khai là mưu sĩ kinh sư trốn sang đây. Phùng Thanh Hòa nhìn bộ dạng lấm lem bẩn thỉu của Liêu Nhất Khổng với ánh mắt hồ nghi. Tuy nhiên, đôi bàn tay dù đầy bùn đất nhưng các ngón thon gọn, mu bàn tay không hề gân guốc, cùng cặp mắt hơi xếch của ông ta đã khiến Phùng Thanh Hòa phải xuống ngựa xem cho kỹ càng.

– Ông tự nhận là mưu sĩ kinh sư, vậy cớ sao lại phiêu bạt đến nơi này và vì sao bộ dạng lại thành ra thế này?

– Bỉ nhân họ Liêu, tên Nhất Khổng. Cao lão tướng quân Cao Quang Chương có biết bỉ nhân.

Phùng Thanh Hòa nhoẻn miệng cười, cúi xuống đỡ Liêu Nhất Khổng đứng dậy, ân cần hỏi:

– Liêu tiên sinh hà cớ gì trốn khỏi nơi phồn hoa mà đến nơi chiến địa đầy mùi máu tanh thế này?

Liêu Nhất Khổng đứng thẳng người đáp:

– Bỉ nhân thấy rằng ở La Thành không có tiền đồ, mặc dù Tô Thái úy và Lý Sứ tướng đối đãi với bỉ nhân vô cùng trọng thị. Bỉ nhân không phải người Vạn Xuân mà là kẻ vong quốc đến nương nhờ đất này. Đằng nào cũng là phận tôi tớ, nếu có cơ hội, bỉ nhân vẫn nên chọn nơi có tiền đồ, bởi chỉ có như thế mới thỏa lòng mong ước.

Phùng Thanh Hòa lấy làm ngạc nhiên trước những lời thẳng như ruột ngựa của Liêu Nhất Khổng.

– Thưa Phùng tướng quân, bỉ nhân bỏ tối ra sáng là muốn được một lần diện kiến Vạn Thắng vương, vì nghe nói ngài ấy là bậc minh quân sẽ trị vì thiên hạ trong nay mai. Bỉ nhân không dám nhận bản thân là kẻ tài cao chí lớn, nhưng nếu Vạn Thắng vương thu dụng bỉ nhân, b��� nhân nhất định sẽ gắng hết sức mình.

Phùng Thanh Hòa gãi đầu nhăn mặt nghe Liêu Nhất Khổng trình bày. Một lúc sau, Hòa hỏi:

– Chiến sự mới yên, tình hình còn lộn xộn, cớ sao Liêu tiên sinh không đi thẳng tới thành xin gặp Vạn Thắng vương mà lại chặn đường tại hạ? Vạn Thắng vương trọng hiền tài, tại hạ chỉ là một tiểu tướng, thật khó có thể giúp gì cho tiên sinh.

– Chẳng dám giấu tướng quân, bỉ nhân cũng biết chút ít thông tin về ngài khi còn ở kinh thành, may mắn được gặp ngài tại đây. Bỉ nhân nhờ ngài nói giúp lên trên một lời, vô cùng đội ơn ngài. Còn như… dạ thưa, bỉ nhân quả thật có thể đến thành trong bộ dạng này, nhưng hậu quả sẽ khôn lường, có thể liên lụy nhiều người ạ.

Phùng Thanh Hòa ngạc nhiên hỏi, Liêu Nhất Khổng đáp:

– Nếu bỉ nhân đến tận cổng thành xin yết kiến thì cả ngàn người sẽ hay chuyện, e rằng sẽ liên lụy đến những người từng có mối thâm tình với bỉ nhân còn đang ở kinh thành. Thứ nữa, bậc minh quân như Vạn Thắng vương chẳng phải người thường. Một việc nhỏ thôi nhưng ngài ấy sẽ nhìn ra nhiều hệ lụy lớn hơn, và đặt câu hỏi về cách bỉ nhân tìm đến cửa.

– Ý tiên sinh muốn nói là bọn ta có thể bị trách phạt vì để tiên sinh lọt qua sao?

Liêu Nhất Khổng vòng tay cúi đầu thay cho câu trả lời. Phùng Thanh Hòa mím môi thở dài, ngầm thừa nhận lời Liêu Nhất Khổng nói có lý.

– Tại hạ không dám hứa hẹn gì, tiên sinh cứ ở tạm trong trại chờ ít hôm để tại hạ bẩm báo sự việc lên trên.

– Đội ơn Phùng tướng quân đã hiểu cho, bỉ nhân xin được chờ ở ngoài doanh, vì nơi quân cơ không tiện cho dân thường ra vào. Chưa kể, lai lịch bỉ nhân còn chưa rõ ràng, phòng người ngay chẳng thể phòng kẻ gian.

Thanh Hòa lại cho là đúng. Trong lòng ông lấy làm vui vì người đứng trước mặt rõ ràng là kẻ có tầm nhìn xa và cẩn trọng. Thanh Hòa bèn sai quân dựng tạm một cái lều tre ngoài cổng doanh cho Liêu Nhất Khổng, đồng thời báo cáo sự việc về thành Sơn Tây.

Chương nghe xong bản báo cáo thì phá lên cười, nói với tả hữu:

– Ông ta không đơn giản, lại rất thẳng thắn với mục đích chuyến đi! Như vậy, ta đỡ mất công thăm dò. Cho ông ta đến, ta muốn gặp mặt.

Lý Nhân Nghĩa đứng ra thưa:

– Đại Vương cần phải cẩn trọng, vì đó có thể là gian kế hòng tiếp cận người để giở trò.

Chương gật gù: – Cứ cho là vậy đi, để xem ông ta giở trò gì. Theo như lời Cao Chương nhận xét thì Liêu Nhất Khổng này là kẻ ham rượu ngon, và thi thoảng lại đưa ra được vài kế sách thú vị. Cũng không loại trừ khả năng ông ta đông mưu nhưng lại bôi nhọ ta. Có phải không, Cao Chương?

Cao Quang Chương đứng dậy vòng tay thưa rằng: – Mạt tướng có nghe Liêu Nhất Khổng này từng góp ý trong việc cải tạo, nâng cấp các loại pháo đá ạ. Gần đây, Thái úy đang cho chế tạo một loại tiễn lớn bắn liên hoàn, tầm xa đến vài mươi trượng. Khả năng người này có đóng góp vào đó ạ.

Chương hỏi: – Ông ta có thâm thù đại hận với Đại Vũ đế, điều này chắc chắn chứ?

Cao Quang Chương chậm rãi đáp: – Đó là lời ông ta tự nói ạ! Mạt tướng từng một lần nghe Từ Quý Châu, đồng hương của ông ta, kể rằng cha mẹ, vợ con, anh em Liêu Nhất Khổng đều bị quân Đại Vũ sát hại hết một lượt. Khi binh mã Vân Nam đầu hàng Đại Vũ, ông ta và nhiều người khác trong quân không ph���c nên đã bỏ trốn xuống Vạn Xuân. Vạn Xuân ta là vùng đất lý tưởng cho kẻ sĩ phương Bắc nương náu, và kinh thành lại càng lý tưởng cho việc ấy.

– Được! Vậy nhờ Cao tướng quân tiếp đãi ông ta ngay khi đến thành, ta sẽ gặp sau. Chỉ cần ông ta có tài và thực lòng giúp bách tính Vạn Xuân, tất nhiên ta sẽ trọng dụng.

Liêu Nhất Khổng về đến thành, Cao Quang Chương tiếp đãi rất thân tình, như thể những bằng hữu lâu ngày gặp lại. Sau những lời thăm hỏi xã giao và vài chén rượu nồng, hai người bắt đầu trò chuyện về những gì đã nhìn, đã trải qua bên dòng Tích Lịch, bởi đó là chuyện họ vừa mới trải qua cách đây ít lâu. Liêu Nhất Khổng bảo Cao Quang Chương rằng mình đã tìm thấy phúc trong họa, và nhờ Cao Quang Chương thay mặt tạ ơn Vạn Thắng vương đã thu dụng.

Cao Quang Chương dẫn Liêu Nhất Khổng đi gặp Yết Kiêu. Yết Kiêu niềm nở tiếp đón ông trong bản doanh, và luôn miệng hỏi thăm nơi ăn chốn ở của Liêu Nhất Khổng có được thoải mái hay không. Tiếp đó, Yết Kiêu đưa Liêu Nhất Khổng đến gặp Lý An, Trương Lôi, cùng một số người khác. Mọi người đều tiếp đón Liêu Nhất Khổng rất trọng thị, vì biết ông ta là một mưu sĩ tài ba. Ở thành Sơn Tây được hơn một tuần, Liêu Nhất Khổng nhận được chỉ thị của Vạn Thắng vương, điều ông ta đến làm việc cùng Nguyễn Trung Ngạn tại Sở Giáo dục Sơn Tây vừa mới thành lập. Lúc ấy, công việc còn bề bộn. Nhất Khổng thấy Trung Ngạn tuổi mới ngoài đôi mươi, nhanh nhẹn, hoạt bát, luôn tay luôn chân với công việc. Lại còn thấy Trung Ngạn ăn vận chẳng khác gì thường dân, và lúc ăn cũng ngồi chung với mọi người, nên lấy làm ngạc nhiên lắm. Làm quen được vài hôm, Trung Ngạn giao cho Liêu Nhất Khổng nhiệm vụ lập danh sách và tuyển dụng các thầy đồ dạy chữ trong bốn huyện, một lộ, bởi Liêu Nhất Khổng rất rành rẽ chữ nghĩa phương Bắc.

Liêu Nhất Khổng và chín người khác bắt tay vào công việc mà không hỏi thêm gì. Tuy chưa được gặp Vạn Thắng vương nhưng đã được giao công việc hiện tại, Liêu Nhất Khổng thừa hiểu bản thân phải làm tốt để có được sự ghi nhận và đánh giá từ những người xung quanh. Dù sao, ông cũng là người mới đến, cần thời gian thử thách. Bên cạnh đó, trong thời gian ngắn quan sát cách làm việc của những người đến từ Thiên Đức, Liêu Nhất Khổng nhận thấy họ có điểm chung là nhanh nhẹn, hay hỏi, và cố gắng hoàn thành công việc sớm nhất có thể. Làm việc thì sẽ có sai sót, người mới càng sai nhiều và hỏi nhiều. Thế nhưng, Nguyễn Trung Ngạn, như Liêu Nhất Khổng trông thấy, cùng những thuộc hạ đều kiên trì giải thích, cầm tay chỉ việc chứ không hề quan cách, quát nạt hay kẻ cả. Đó có thể là mệnh lệnh từ trên, hoặc cũng có thể là thói quen làm việc tại Thiên Đức từ xưa đến nay.

– “Quân như vậy Chủ tướng thế nào? Quan như thế Vương ra làm sao?”

Mang theo những suy nghĩ ấy trong lòng, Liêu Nhất Khổng dành nhiều thời gian hỏi chuyện những người được Nguyễn Trung Ngạn cử theo giúp sức. Đó là cách ông học hỏi và làm quen với một chế độ mới, mà ông dần nhận ra sự khác biệt hoàn toàn so với cung cách làm việc từng trải qua trước đây.

Nhóm của Liêu Nhất Khổng mời các thầy đồ ở huyện Sơn Lăng với mức lương hàng tháng là 150 đồng, cùng 10 cân gạo trắng, 2 cân muối và 2 xấp vải mỗi năm. Mỗi năm, việc xét tăng lương một lần không quá 20 đồng. Về thưởng, cuối mỗi năm sẽ thưởng 150 đồng. Nếu đào tạo được năm học trò giỏi trở lên, sẽ thưởng thêm 30 đồng cho mỗi trò. Các thầy đồ ở huyện Sơn Lăng đều tham gia dạy chữ, bởi lẽ họ không có lựa chọn nào khác. Thứ nhất, tiền công hậu hĩnh. Thứ hai, họ được dạy tại các trường thuộc huyện Sơn Lăng, nếu ở lại trường sẽ có nơi ở và được ăn một bữa. Và sau cùng, lý do chính là bởi trước đó Vạn Thắng vương đã ban bố lệnh cấm thầy đồ dạy học tại nhà, ai vi phạm sẽ bị sung làm phu tạp dịch trong quân.

Liêu Nhất Khổng thấy mức đãi ngộ khá hậu hĩnh. Thông qua những người cùng làm, Liêu Nhất Khổng biết Vạn Thắng vương rất chú trọng đến giáo dục, và lấy làm ngạc nhiên khi thấy trẻ con lên mười ở phủ Thiên Đức hiện tại đều đọc thông viết thạo chữ Vạn Xuân.

Quân sĩ Sư đoàn Sơn Tây và quân địa phương bắt đầu dựng trường lớp. Cứ vài làng nhỏ sẽ có một trường, làng nào có nhiều thiếu niên dưới mười lăm tuổi thì sẽ làm trường riêng. Liêu Nhất Khổng bị cuốn hút vào công việc mới lạ này. Vốn là người từng trải, lại học rộng biết nhiều, chẳng khó để Liêu Nhất Khổng hiểu ra chân lý – dù hãy còn mơ hồ – rằng việc mở mang dân trí sẽ giúp đất nước trở nên cường thịnh trong nay mai. Tuy vậy, để làm được điều ấy cần có thời gian, lòng kiên trì, sự xuyên suốt và sự đồng lòng nhất trí từ trên xuống dưới.

Nội dung được chuyển ngữ này do truyen.free độc quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free