(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 508: Hắc y nhân
Chương không phải chờ lâu, độ một khắc sau, lính Thân Vệ quay lại bẩm báo: Vi Thọ Kỳ đã theo dõi ba người lạ mặt vừa từ thuyền lên, họ đã thay sang y phục đen và đi về hướng thị tứ.
– Một trong ba người đó là nữ nhân giả nam trang, một người khác thì là phu kéo thuyền. Gã đã kéo thuyền lên cạn, giấu vào đám lau sậy ạ.
Chương nhanh chóng suy nghĩ, rồi nói với Nhã Lâm và Lam Khuê:
– Hai em cùng đi với cậu ta, bắt kẻ đó về đây!
Nhã Lâm đặt bó rơm xuống cạnh Chương, đoạn rút lưỡi lê sắc lẹm ra sẵn sàng. Trong khi đó, Lam Khuê vẫn cầm trường côn đen bóng trong tay, dùng làm đòn gánh từ đầu. Ba người rẽ vào đám lau sậy, rồi biến mất, chỉ còn lại Chương và Lý Nhân Nghĩa.
Lý Nhân Nghĩa vốn nghe Trịnh Quý phi cũng có thân thủ, nhưng từ ngày gặp ở thành Sơn Tây, ông chỉ thấy Quý phi lo cơm nước, chăm sóc giấc ngủ cho Vạn Thắng vương, nên có phần e ngại khi thấy nàng phải ra trận. Chương nói:
– Ông đừng bận tâm. Trịnh Quý phi trông yểu điệu thục nữ vậy thôi, chứ côn quyền của nàng ấy không phải dạng vừa đâu. Tối qua có động tĩnh, nàng ấy vẫn bình thản như không. Nàng ấy biết ta thích kiểu nữ nhân dịu dàng nên mới tỏ ra thục nữ, ông đừng nhầm lẫn.
Lý Nhân Nghĩa quỳ gối bên cạnh Chương, thưa rằng:
– Bẩm Đại Vương, hạ quan biết Hoàng hậu và các phi tần bên cạnh ngài đều là những nữ nhân hào kiệt, nhưng… quả thực khó mà tưởng tượng được ạ.
– Vậy thì đừng tưởng tượng làm gì. Trần đời này lắm sự lạ khó hiểu, và ông cũng đừng cố gắng thấu hiểu đàn bà. Chỉ cần yêu thương và nuông chiều họ vô điều kiện là được. Còn lại, ông muốn làm trời làm đất họ cũng sẽ thuận theo thôi.
Im lặng một lát, Lý Nhân Nghĩa lại hỏi:
– Dường như Đại Vương đang bận tâm về cái chết của hai người lính?
Chương tựa lưng vào gốc cây, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi nói:
– Hai đã là số nhiều rồi! Họ vì ta mà mất mạng không rõ nguyên do. Qua chuyện này, ta nhận thấy cần phải thay đổi vài điều. Cổ nhân có dạy: vua coi bề tôi như chân tay, bề tôi coi vua như tim ruột; vua coi bề tôi như chó ngựa, bề tôi coi vua như kẻ qua đường; và… vua coi bề tôi như cỏ dại, bề tôi coi vua như giặc cướp. Dẫu ta không tự coi bản thân là vua, chỉ là kẻ ngang qua Vạn Xuân rồi mắc kẹt lại nơi này, nhưng tính mạng mỗi người vô cùng đáng quý. Ta nói vậy, ông có thắc mắc vì sao đêm qua ta lại hạ lệnh giết kẻ lạ mặt đó không?
Lý Nhân Nghĩa đáp:
– Kẻ đó đáng chết ạ!
Chương khẽ lắc đầu, cười buồn đáp:
– Cũng có thể! Đã nói tính mạng mỗi người là trân quý, thì ai chẳng có quyền được sống. Trước đây ta thường nương tay với kẻ đối địch, nhưng thời nào thế nấy. Phàm những kẻ ngu trung thì tốt nhất không nên giữ lại. Nay chúng có thể vì giữ mạng mà thuận theo, mai có thể dẫn giặc về nhà báo thù, và thực tế… chúng sẽ là những kẻ hăng hái nhất. Ta thấy rằng bản thân phải trở nên sắt đá hơn, thẳng tay trừ khử một số kẻ để bảo vệ những người mà chúng có thể sát hại.
Chương ngừng một lát, khẽ thở dài:
– Cô gái trong khách điếm ấy nào có tội tình gì? Bởi vậy, kẻ nào mà sự tồn tại của hắn gây nguy hiểm cho người khác, mà không thể cải tạo được, thì nên trừ khử.
– Hạ quan từng hầu rượu Lý An đại nhân, đại nhân từng trích lời Đại Vương: “Nhân đạo với kẻ thù là tự sát!” Hạ quan rất tâm đắc với câu này. Có điều… Đại Vương nhân từ cũng là phúc lớn của muôn dân.
Chương nhoẻn miệng cười, nói:
– Cũng phải, ta nói nhiều quá có khi quên mất. Ta có thể ác với kẻ thù, nhưng khoan hòa với bách tính.
Có tiếng loạt xoạt. Chương hướng ánh nhìn về phía đó, chẳng bao lâu đã thấy Nhã Lâm và Thân Vệ quân xốc nách lôi theo một người vận y phục đen, đang cố giãy giụa hòng thoát thân. Lam Khuê tay cầm trường côn, mở đường. Nhã Lâm thả kẻ bị bắt nằm sấp trước mặt Chương. Lính Thân Vệ giữ chặt hai tay, đầu gối ghì vào lưng kẻ đó.
Triệu Nhã Lâm thưa:
– Kẻ này cũng bị cắt lưỡi rồi ạ!
Chương nhíu mày, bảo Lý Nhân Nghĩa giúp lột áo kẻ đó. Quả nhiên, trên ngực trái của hắn có hình xăm hoa văn.
Chương lạnh lùng bảo mọi người:
– Lấy dây trói chặt nó lại rồi thả xuống sông. Thằng này không có lưỡi thì chẳng cung khai được gì đâu.
Nhã Lâm trói chặt tay chân hắc y nhân bằng vài sợi vải lụa.
– Ta cho mày một cơ hội cuối cùng. Ta biết mày hiểu lời ta nói. Nếu biết chữ, hãy gật đầu!
Nhưng hắn lại lắc đầu. Chương thở dài:
– Mày sống cũng chẳng để làm gì, đào hố chôn mày lại tốn công.
Nhã Lâm và Lam Khuê lánh mặt đi. Lý Nhân Nghĩa và chàng Thân Vệ loay hoay thêm một lúc, lột hết quần áo của hắc y nhân theo lệnh Chương, rồi khiêng hắn thả lăn xuống sông. Xong xuôi, Chương đến chỗ hắc y nhân giấu thuyền để xem xét đồ đạc mà hắn mang theo. Vũ khí cá nhân của kẻ xấu số, ngoài thanh đao, còn có ám tiễn. Lính Thân Vệ bỏ tay nải thu được ra cho Chương xem. Bên trong có mấy bình gốm nhỏ khác màu, được bịt chặt miệng. Nhã Lâm nói, rất có khả năng đó là thuốc độc và thuốc giải độc. Chương lấy hai nén bạc và vài đồng lẻ đưa cho lính Thân Vệ:
– Nhớ chia cho anh em, đủ một bữa ăn chứ hả?
Lam Khuê ngồi cạnh, phì cười:
– Anh làm thế khác nào kẻ cướp đâu chứ?
– Nó ở trên đất Sơn Tây, đất này là của chúng ta mà.
Không tìm thêm được vật gì hữu ích giúp Chương đoán định lai lịch hắc y nhân, nên anh bảo người lính Thân Vệ vận y phục đen ở lại mật phục, còn anh và mọi người trở về thị tứ.
– Mấy lọ này, cái nào là thuốc độc vậy em?
Triệu Nhã Lâm không biết, chẳng ai biết. Bỗng Chương nảy ra một ý định rợn người, anh thản nhiên nói:
– Vậy thì đi bắt ba kẻ kia rồi thử mấy thứ này trên người chúng là xong. Anh không tin bọn chúng đều câm và mù chữ đâu. Nói về khoản tra khảo, thì Phạm Bỉnh Di cần phải gọi anh là thầy.
Nhã Lâm ôm bó rơm, Lam Khuê cầm trường côn làm gậy chống. Trong khi đó, Chương bước đi thất thểu, một tay luôn để sẵn trong cạp quần như thể đau bụng. Còn Lý Nhân Nghĩa thì cầm bầu rượu đựng nước lã, giả làm kẻ say, cùng trở về thị tứ theo lối cũ.
Chương tạt vào một quán rượu trong thị trấn, gọi rượu và lạc, cùng nhâm nhi từng chút một với Lý Nhân Nghĩa. Thôn nữ Nhã Lâm và Lam Khuê ngồi đối diện, cách Chương một khoảng. Chừng gần một nén hương sau, Chương trông thấy chàng lính Thân Vệ anh cử đi trước đó đang dáo dác tìm mình. Chương rời quán. Bọn Lý Nhân Nghĩa lần lượt theo sau, đến một chỗ vắng mới tụ lại. Biết được ba kẻ lạ mặt vừa từ thuyền lên đang ngồi trong một tửu quán, dường như để chờ thêm người. Đồng thời, Chương hay tin bọn Phạm Ngũ Lão đã bắt được ba kẻ khả nghi đang dò la gần bờ sông. Lạ thay, những kẻ đó cũng chẳng thể nói được.
– Như vậy chúng đang đưa thêm người đến để vây bắt ta đây mà! Điểm hẹn của chúng rất có thể là tửu quán hoặc khách điếm, nhưng trong thị tứ còn bao nhiêu khách điếm?
Triệu Nhã Lâm lập tức cung cấp thông tin:
– Ngoài chỗ bị cháy, thì còn ba khách điếm khác, nhưng chúng nhỏ hơn ạ. Ba khách điếm ấy đều nằm ở lối xuống bến.
Lính Thân Vệ lại chạy đi. Một lúc sau trở lại, hơi thở gấp gáp:
– Báo cáo, một trong ba kẻ đó đã ra khỏi tửu quán, hắn đang đi quanh thị tứ.
– Nếu nó tách lẻ ra thì bắt ngay!
Luồn lách qua hai dãy nhà, chàng lính Thân Vệ chỉ cho Chương một hắc y nhân đang thong dong trên con đường lớn, thi thoảng kẻ đó dừng chân bên một gánh hàng rong. Dù chỉ nhìn từ phía sau, Chương vẫn xác định kẻ đó là nữ nhân giả nam trang.
– Dáng người mảnh khảnh, bước đi thanh thoát, và bờ vai kẻ đó không rộng. Muốn biết thực sự là nam hay nữ, cứ bắt về tra khảo đã.
Nhã Lâm, Lam Khuê và chàng lính Thân Vệ nhận lệnh hành động. Ba người lần lượt tiếp cận mục tiêu. Quả nhiên, sau một hồi nhìn dọc ngó ngang, kẻ đó dạo bước đến khách điếm nằm ở lối xuống bến, thuê hai phòng nghỉ tạm qua đêm.
– Ả này biết nói! – Chương thì thào với Lý Nhân Nghĩa. – Bắt được ả này thì sẽ ra hết mọi chuyện.
Nhã Lâm và Lam Khuê theo vào thuê một phòng. Chàng lính Thân Vệ, với bộ dạng nhếch nhác, ngồi gục đầu tựa lưng vào bức tường vách gỗ bên ngoài khách điếm chờ đợi. Chương không phải chờ lâu. Chưa đầy nửa khắc trôi qua, đã thấy Lam Khuê từ trong khách điếm bước ra ngoài làm hiệu. Người lính Thân Vệ đứng dậy, vào thuê thêm một phòng nghỉ, rồi chạy lại báo cho Chương. Chương và Lý Nhân Nghĩa ung dung vào khách điếm, đặt cơm, rồi theo chân chàng lính Thân Vệ vào gian phòng đã thuê. Bên trong, Nhã Lâm và Lam Khuê đã chờ sẵn. Mục tiêu bị khống chế quỳ dưới nền đất nện nhẵn thín, miệng bị nhét giẻ, tóc tai rũ rượi. Quả nhiên là nữ nhân, dù mái tóc đã cắt ngắn ngang vai.
Chương định ngồi xuống ghế, nhưng cái ghế ọp ẹp khiến anh suýt ngã, nên đành bỏ ý định ấy. Bước đến trước mặt hắc y nữ nhân, Chương cúi người, nâng cằm cô ta lên nhìn cho rõ, rồi cười nhạt:
– Xem ra ngươi cũng có chút nhan sắc. Ta hy vọng ngươi vẫn còn lưỡi để nói điều ta muốn nghe. Đừng sợ, ta không cưỡng đoạt ngươi đâu, so với hai mỹ nhân này thì ngươi vẫn còn kém một bậc.
Đoạn anh đứng lên, bảo Nhã Lâm và Lam Khuê:
– Canh giữ ả cẩn thận, chờ ta bắt nốt hai tên kia rồi tra khảo một lần.
Khi trở ra gần đến cửa, Chương dừng chân, nói với Lam Khuê:
– Đừng có hủy hoại dung nhan của ả ta!
Ra khỏi khách điếm, Lý Nhân Nghĩa thắc mắc. Chương liền nói nhận định của mình:
– Ả này mặt hoa da phấn, nhìn có khí chất, thân phận hẳn không tầm thường.
– Đại Vương dặn không được hủy dung nhan của ả, có phải ngài lo Quý phi sẽ…
Chương cười, nói:
– Quý phi không làm bậy, ta lo cô Lâm nhân cơ hội mà xuống tay thôi.
– Đại Vương muốn thu nạp cô ả?
Chương lắc đầu:
– Những người như ả trong Thần Vũ quân nào có thiếu. Mỹ nhân mất mạng cũng phải đẹp. Có điều… ả này ta thấy còn non, ánh mắt chưa có sát khí. Còn vì sao ả đến đây, thì chờ khi bắt được hết lượt rồi tra khảo cũng chẳng muộn.
Hai kẻ ngồi trong tửu quán uống hết một bầu rượu, đến nửa bầu thứ hai thì gục đầu xuống bàn, chìm vào giấc ngủ. Cả hai đã bị Vi Thọ Kỳ đánh thuốc mê. Thọ Kỳ và chàng lính Thân Vệ trước đó đã lân la gọi rượu ở bàn bên cạnh, chờ đến lúc trời sẩm tối mới thanh toán tiền rồi dìu hai kẻ đang mê man thẳng một mạch lên hang Mã Tế. Nhã Lâm và Lam Khuê chẳng mấy khó khăn khi áp giải cô ả đã bị bắt trước đó đến điểm hẹn. Trong lúc chờ hai kẻ bị đánh thuốc tỉnh giấc, bọn Chương lấy lương khô ra ăn, ngồi hóng gió và ngắm nhìn quang cảnh dưới ánh trăng khuya.
Ba hắc y nhân bị trói tay chân, dựa lưng vào vách đá. Hai ngọn đuốc cắm hai bên soi tỏ khuôn mặt ba người. Nữ nhân tuổi đôi mươi ngồi ở giữa. Một nam nhân tuổi ngoài ba mươi trên mặt có một vết sẹo lớn, còn kẻ kia thì trẻ hơn, gây ấn tượng với cặp mắt xếch và cái mũi tẹt. Hai nam nhân bị lột áo, để lộ hình xăm hoa văn nơi ngực trái. Nhã Lâm đã kiểm tra cô gái và xác nhận ả có một hình xăm. Trong hai hắc y nhân, người trẻ hơn bị câm dù lưỡi không hề bị cắt.
Chương ngồi trên một phiến đá nhỏ, lần lượt nhìn kỹ gương mặt từng người, chẳng để tâm đến ánh mắt hằn học của bọn chúng. Anh đặt mấy lọ gốm nhiều màu sắc trước mặt cả ba, bắt đầu cuộc tra khảo.
– Những thứ này do ta thu thập được từ đồng đảng của các ngươi. – Chương nói. – Ta có lòng nhân nên cho các ngươi một cơ hội. Nếu cung khai mọi điều ta cần, thì các ngươi sẽ được sống. Nhược bằng không, cái chết sẽ đến ngay thôi.
Hắc y nhân mặt sẹo gằn giọng hỏi Chương:
– Ngươi là ai?
Chương cười khinh khỉnh đáp:
– Vạn Thắng vương, hoặc Mạc tặc theo cách gọi của các ngươi! Sao cũng được.
Hắc y nhân tròn xoe mắt, nhìn Chương trân trân, có lẽ do bộ dạng của anh lúc này chẳng khác kẻ hành khất là bao.
Đoạn văn này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.