Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 488: Phương trận, Lan Ngư phủ và mỡ lợn

Phùng Hiền chọn lối phòng thủ vì chưa nắm rõ cách Trần Văn Lộng sẽ điều binh khiển tướng. Theo Lý An nhận định, đây là một lựa chọn hết sức hợp lý. Sau một hồi quan sát, Lý An bèn gợi ý cho Phùng Hiền và Nguyễn Văn Giáp:

– Dù ta chưa biết Trần Văn Lộng dùng phép binh thế nào, nhưng ba quân dưới trướng của hắn tiến thoái theo nhịp trống, chiêng và màu sắc kỳ hiệu, hai vị thấy rõ chứ?

Cả hai cùng gật đầu. Đối với hai vị tướng đất Sơn Tây, chuyện này vốn chẳng có gì lạ. Bao năm nay, việc điều binh giao chiến đều tuân theo phép tắc đó, tuy cách sắp đặt có thể khác nhau nhưng suy cho cùng, đều phải dựa vào hiệu lệnh tù và, nhịp trống, nhịp chiêng, tinh kỳ… Đoán chừng hai người vẫn chưa thực sự hiểu rõ dụng ý của mình, Lý An nói thêm:

– Ta lúc trước cũng dùng trống chiêng làm hiệu lệnh, nhưng Thiên Đức quân khi đánh trận trước tiên dựa vào kế hoạch đã định, và khi giao chiến chỉ căn cứ vào bóng tinh kỳ để tiến hoặc thoái, chứ không dùng trống chiêng. Giữa nơi chiến trường ồn ào, sinh tử trong đường tơ kẽ tóc, chẳng phải lúc nào cũng nghe rõ tiếng trống hiệu.

Phùng Hiền và Bố Giáp đồng tình. Lý An dặn hai người chú ý lắng nghe và phân biệt một số nhịp trống thi thoảng lặp đi lặp lại, đồng thời đối chiếu với sự biến động trong các đạo quân của đối phương. Sau cùng, Lý An kết luận:

– Mưu sĩ bên cạnh Trần Văn Lộng là người có thực tài, nhưng phép luyện binh cần thời gian để ba quân nhuần nhuyễn. Chưa kể, khi xung trận còn phải phối hợp giữa kỵ binh, bộ binh, tượng binh và pháo binh nữa.

Phùng Hiền hiểu ra dụng ý của Lý An, anh hỏi:

– Ý thầy có phải là dùng kế “gậy ông đập lưng ông” không ạ?

– Nhất thời chúng ta chưa thể nắm rõ hết, nhưng việc ghi nhớ những nhịp trống lặp đi lặp lại của địch để bắt chước, gây rối loạn ba quân đối phương, là một thượng sách. Ta biết hai vị rất muốn bắt sống Trần Văn Lộng giữa trận tiền, nhưng ta nghĩ hai vị nên gạt bỏ ý định ấy đi.

Lý An chỉ vào những kỳ hiệu nhiều màu sắc trong ánh nắng sớm và căn dặn:

– Khi giáp trận, cần ưu tiên tiêu diệt quân cầm cờ hiệu có màu đơn sắc, chứ không nhắm vào soái kỳ. Quân địch một khi đã rối loạn, chúng ta tất sẽ thắng.

Phùng Hiền và Bố Giáp cùng chắp tay, cúi đầu cung kính đáp:

– Tạ ơn thầy đã chỉ dạy!

– Hãy dành thời gian đọc cho xong “Mạc gia diệu lý yếu lược” rồi bổ sung thêm kinh nghiệm trận mạc vào đó. Nhớ kỹ điều này.

Sau đó, Lý An quay sang nhắc nhở Lan Ngư phủ:

– Này cậu ngư phủ, trong tay cậu tổng cộng chỉ có ba chục khẩu pháo thôi đấy!

Lan Ngư phủ đứng nghiêm trang, giọng chắc nịch đáp:

– Xin thầy cứ yên lòng, tôi sẽ không để thầy thất vọng.

Lý An nhìn ba người với ba độ tuổi khác nhau, cười lớn rồi leo xuống. Phùng Hiền cho nổi ba hồi trống dồn, truyền lệnh cho ba quân chuẩn bị sẵn sàng. Lan Ngư phủ chọn ra hai trong số các kỳ hiệu đã được đặt sẵn từ lúc nào, anh dùng hai lá cờ hiệu nhỏ cùng màu để điều chỉnh hướng bắn và tầm xa của những khẩu thần công. Chỉ huy các khẩu đội sẽ dựa theo màu kỳ trong tay Lan Ngư phủ mà khai hỏa. Nếu chỉnh tầm bắn, kỳ hiệu bên tay trái người chỉ huy sẽ đổi màu. Trường hợp đổi hướng bắn, kỳ hiệu bên tay phải sẽ đổi màu kết hợp với một số động tác tay đơn giản khác. Còn nếu hai kỳ hiệu cùng giơ lên cao và khua liên tục, đó là tín hiệu yêu cầu thần công chuyển làn, ngưng bắn.

Quan sát đội hình địch quân đang chậm rãi bước đều, các binh sĩ thu hẹp khoảng cách giữa các hàng dọc rồi nhập thành một khối. Hàng quân đầu tiên giơ khiên đồng che chắn, các hàng phía sau che khiên lên đầu, và hai hàng dọc bên sườn đeo khiên nơi cánh tay. Những ngọn giáo dài trổ lên tua tủa chẳng khác nào một con nhím khổng lồ. Lan Ngư phủ ngạc nhiên thốt lên:

– Đội hình Phương trận!

Phùng Hiền đang chăm chú theo dõi, vội hỏi ngay:

– Cậu biết sao về đội hình này?

Lan Ngư phủ cười một cách khó tả:

– Đây là một trong những bài học sơ đẳng dành cho sĩ quan cấp đại đội khi theo học Trường Quân sự Vạn Xuân. Đội hình này thích hợp để chống lại kỵ binh và pháo đá khi tác chiến trên địa hình bằng phẳng. Các anh xem, từ ba đạo quân lớn, họ đã chuyển đổi thành hàng chục đạo quân nhỏ có hình khối. Trông như thế kia thì… xem nào… 144 quân mỗi đội, tổng cộng có… 15 đội, vị chi là… 2.160 quân chứ không phải ba nghìn!

Phùng Hiền quay sang nhìn Bố Giáp, cả hai người ngạc nhiên đến không nói nên lời. Phùng Hiền bèn hỏi:

– Có cách nào phá được đội hình này không?

Lan Ngư phủ đáp:

– Nhược điểm của đội hình Phương trận là di chuyển chậm chạp, khó xoay trở. Nếu có tượng binh thì dễ phá nhất, còn không thì phải dùng hỏa công.

Phùng Hiền nghe vậy, định ra lệnh cho quân lính dùng hỏa tiễn quấn bùi nhùi, nhưng Lan Ngư phủ đã ngăn lại kịp thời, anh nói:

– Cách đó vô dụng vì địch dùng khiên đồng.

– Vậy phải dùng cách nào?

Lan Ngư phủ đáp:

– Chúng ta sẽ dùng dầu sôi!

– Hả? – Phùng Hiền tròn mắt hỏi lại.

– Anh có thể giúp tôi trì hoãn chừng một khắc đồng hồ không? Chừng đó thời gian đủ để đun sôi số mỡ lợn dùng cho ba trăm quả đạn.

Phùng Hiền ngoái nhìn về phía trận tiền, Bố Giáp đứng bên liền đề nghị:

– Để tôi ra nói chuyện phải trái với tên giặc ấy!

Bố Giáp nhanh chóng tụt xuống, nhảy phóc lên ngựa phi thẳng ra khỏi bản trận. Chỉ có một quân hầu cầm cờ cưỡi ngựa chạy theo ông.

Trong lúc Bố Giáp uốn ba tấc lưỡi để nói chuyện phải trái với Trần Văn Lộng, ngỏ ý dừng cuộc chiến và sau đó phân định ranh giới, thì Lan Ngư phủ đã hối thúc ba quân bỏ mỡ lợn ra đun sôi. Lan Ngư phủ chưa từng nghĩ đến trường hợp phải dùng Cự thạch pháo, nên đã không chuẩn bị sẵn loại đạn đặc chế này. Cạnh các niêu đất đựng dầu sôi, Lan Ngư phủ ra lệnh di chuyển Cự thạch pháo đặt hướng chính diện, đồng thời đốt nóng các niêu đất đựng dầu lạc, sẵn sàng khai hỏa.

Bố Giáp cưỡi ngựa trở về bản trận, bỏ lại sau lưng những lời nhiếc móc của ba quân dưới quyền Trần Văn Lộng. Đối với Trần Văn Lộng, hành động vừa r���i của Bố Giáp thể hiện rằng Phùng Hiền và đồng bọn đã lo sợ trước khí thế của hắn. Hắn thực sự muốn đánh sòng phẳng với Phùng Hiền, bởi trong mắt Trần Văn Lộng, Phùng Hiền chỉ là một thằng trẻ ranh ngồi ghế Sứ tướng nhờ thanh thế nhà họ Phùng mà thôi.

Tiếng trống trận lại nổi lên. Trần Văn Lộng thúc quân tiến lên, đội hình trông rất bài bản. Về phía này, Phùng Hiền truyền lệnh ba quân giữ im lặng theo lời Lý An và Yết Kiêu vẫn thường nhắc nhở trước đó. Thiên Đức quân từ trước đến nay đều giữ tĩnh lặng, ghi nhớ các mệnh lệnh cần thực hiện và chỉ hò reo xung trận khi soái kỳ được phất lên.

Lan Ngư phủ không chút hồi hộp, trong khi Phùng Hiền và Bố Giáp lại có chút nôn nao. Họ chưa từng chứng kiến cách bày trận như vậy và muốn tận mắt xem Lan Ngư phủ hóa giải thế nào. Cả Phùng Hiền và Bố Giáp đều thán phục trước chàng trai trẻ đang đứng gần bên. Chàng trai này trạc tuổi Phùng Nguyên Hoàn nhưng có phần đĩnh đạc hơn, khi giáp trận không chút nao núng mà trái lại, vô cùng tự tin và điềm tĩnh. Phùng Hiền nhận ra trình độ của tướng sĩ dưới quyền mình thực khó mà sánh với tướng sĩ Thiên Đức mà anh từng tiếp xúc. Mấy năm trước anh đến Thiên Đức tương trợ, giờ đây đội quân nhỏ nhoi ấy đã trưởng thành vượt bậc, thật khó tin nhưng cũng phải tin.

Đội hình Phương trận gồm 15 khối vuông xếp hai hàng so le tiến đến gần hơn. Một loạt tiễn bắn đo tầm rơi xuống trước bản trận khoảng 10 trượng. Những mũi tiễn này được bắn ra từ những cây cung trận tương đối lớn, với tầm bắn xa trung bình 50 trượng. Đội hình cung thủ của Trần Văn Lộng được bố trí phía sau đội hình Phương trận.

– Khoảng cách còn 30 trượng!

Lan Ngư phủ nói đủ cho Phùng Hiền và Bố Giáp cùng nghe.

– Hai mươi trượng!

Lan Ngư phủ đổi kỳ hiệu sang màu khác, giơ thẳng lên trời. Ba quân im phăng phắc, cùng hướng mắt nhìn về tháp canh trên cao chờ đợi.

Lan Ngư phủ dõng dạc ra lệnh:

– Hướng chính diện, bắn 5 loạt dầu nóng, sẵn sàng!

Kỳ hiệu phất một cái thật mạnh. Gần như ngay lập tức, 15 Cự thạch pháo nhất loạt bắn những niêu đất bịt miệng giấy dó, bên trong đựng dầu sôi, bay vút lên cao thu hút vạn ánh nhìn.

Phía đối diện, Cự thạch pháo vội vã bắn trả, các quả đạn rơi cách bản trại hơn mười trượng. Binh sĩ Sơn Tây đã được dặn trước, nên cứ ba người thành một nhóm đưa khiên gỗ bọc sắt do Vạn Thắng vương trang bị lên che chắn. Vì Trần Văn Lộng sử dụng vũ khí lạnh và pháo đá để tấn công, toàn bộ binh sĩ Sư đoàn Sơn Tây được trang bị mũ sắt, kiếm, đao hoặc thương do Thiên Đức sản xuất. Về chất lượng thì không cần bàn cãi, bởi các loại vũ khí này đều có điểm chung là sắc bén, nhẹ và rất cứng cáp. Đối với binh sĩ Sơn Tây, điều này khiến họ vô cùng phấn khởi.

Hàng chục niêu đất rơi xuống những tấm khiên đồng của hai "con nhím" ở hướng chính diện, gây ra những tổn thương nhất định. Lan Ngư phủ hiệu chỉnh cho Cự thạch pháo bắn thêm ba loạt, giải tán luôn 2 trong số 15 "con nhím", trước khi chuyển hướng dội cấp tập toàn bộ số niêu đất đựng dầu vừa chuẩn bị vào những "con nhím" còn lại, gây bỏng cho hàng trăm binh sĩ của đối phương.

Trần Văn Lộng phản pháo, đ�� bay đến như mưa rào, nhưng chỉ gây thương vong nhẹ cho vài chục binh sĩ Sơn Tây.

Lan Ngư phủ dùng hỏa pháo bắn đạn nổ chặn quân hai bên cánh đang có ý định tràn lên, trong khi toàn bộ thần công đều tập trung rót đạn vào hướng chính diện, khoét sâu vào đội hình của đối phương. Những quả đạn sắt có sức công phá mạnh, kéo theo đôi ba quả nổ, thực sự là cơn ác mộng đối với Trần Văn Lộng.

Biết đối thủ không có nhiều thần khí, một mặt Trần Văn Lộng đốc thúc các đội hình Phương trận tiếp tục tiến lên áp sát quân Sơn Tây. Mặt khác, hắn điều hậu quân hỗ trợ cho hai bên cánh tràn lên, phải đối mặt với Cự thạch pháo lúc này đã đổi sang dùng đạn nổ.

Phùng Hiền điều quân tả hữu ra chống lại. Hai bên cận chiến, nhưng Cự thạch pháo và hỏa pháo liên tục rót đạn vào phía sau lưng đội hình tấn công. Song song với đó, Phùng Hiền cho quân nổi trống nhái theo một số nhịp, khiến đội hình Phương trận lúng túng, buộc Trần Văn Lộng phải đánh chiêng lui binh về điểm xuất phát, chịu tổn thất hơn một nghìn tinh binh chỉ trong chưa đầy n���a canh giờ.

Phùng Hiền không thừa cơ cho quân tràn lên vì các khẩu Cự thạch pháo của Trần Văn Lộng. Thay vào đó, anh cho đội hình lùi về sau một trăm trượng, kiểm đếm lại quân số và đưa hơn ba trăm binh sĩ bị thương về tuyến sau.

Phùng Hiền và Bố Giáp mất hơn một trăm binh sĩ. Đối với hai người, tổn thất này thực sự khó mà tin được.

Nội dung văn bản này được cấp phép độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free