Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 489: Liễu Môn Nhân mưu sĩ

Trần Văn Lộng chỉnh đốn binh mã, muốn ngay lập tức tấn công nhưng mưu sĩ Đương Chu và Liễu Môn Nhân một mực ngăn cản. Liễu Môn Nhân, người Vân Nam, trước đây từng là môn khách ở phủ Sứ tướng Lý Mẫn tại La thành, nay lại sát cánh cùng Trần Văn Lộng. Liễu Môn Nhân là người đã sáng tạo ra Phương trận và rất tự tin vào đó, bởi Vạn Xuân vốn là một xứ man di. Nhờ những hiểu biết mang theo từ quê hương, Liễu Môn Nhân được trọng vọng tại La thành. Vừa ra trận hôm nay, đối phương đã khắc chế được trận pháp của họ bằng những cách đơn giản không ngờ: dùng mỡ lợn đun sôi và giả nhịp trống trận, khiến cho quân sĩ, vốn mới quen với trận pháp, trở nên lúng túng.

Tận mắt chứng kiến uy lực của thần khí trứ danh, có thể đánh bay hàng chục quân sĩ cầm khiên đồng cùng một lúc, Liễu Môn Nhân không khỏi hoang mang, dù trước đó đã nghe danh quân đội Thiên Đức vô cùng mạnh mẽ.

"- Bỉ nhân còn có Quân đoàn trận pháp." Liễu Môn Nhân nhấn mạnh bằng giọng lơ lớ. "Nhưng vì thời gian gấp gáp, ba quân chưa thành thục nên không thể áp dụng vào thực chiến. Điều tiên quyết bây giờ là phải khắc chế được thần khí của bọn Thiên Đức."

Đương Chu liền nói:

"- Thứ đạn đó uy lực mạnh. Để lấy nhu chế cương, như Thiên Đức quân từng làm trước đây khi chống lại Vũ Ninh vương và Phan Văn Hầu, họ đã dùng ván gỗ, tre đan nhiều lớp, sau đó bện rơm, làm ẩm và trát bùn mới có thể giảm phần nào uy lực. Tuy nhiên…"

Đương Chu khệ nệ bê một cục sắt tròn lên rồi đặt xuống, phủi tay rồi nói:

"- Tại hạ cho rằng, làm như vậy chỉ có thể chống đỡ khi những quả đạn này rơi từ trên cao xuống. Còn nếu bắn thẳng… Sứ tướng đã tận mắt trông thấy thứ này đánh sập cổng thành, bởi thế cần tránh đối đầu trực diện."

Liễu Môn Nhân bèn hỏi:

"- Đương tiên sinh nói chí phải! Tại hạ còn một điều chưa rõ, ấy là thứ tạo ra tiếng nổ đanh gọn như sấm sét là gì và làm sao để khắc chế? Quân sĩ của ta bị thương bởi thứ đó rất nhiều, máu không ngừng tuôn chảy. Nếu không khắc chế được, e rằng tinh thần chiến đấu của ba quân sẽ hoang mang lắm."

"- Vẫn cứ là bện rơm rồi làm ẩm để che chắn bên ngoài tấm khiên." Đương Chu khẳng định. "Tại hạ đã kiểm tra các vết thương của binh sĩ, nhận thấy chủ yếu ở phần chân và mặt, những nơi không có giáp hoặc khiên che chắn."

Nói đoạn, Đương Chu lấy ra những mảnh kim loại nhỏ hình thoi, hình tam giác sắc nhọn đặt lên bàn, rồi nói thêm:

"- Quả sấm sét ấy văng ra những mảnh này. Binh sĩ dính phải, nếu nặng thì mất máu dẫn đến mất mạng, nhẹ thì bị thương, nhưng… tinh thần ho���ng loạn mới là điều đáng sợ!"

Liễu Môn Nhân xem xét kỹ các mảnh kim loại nhỏ bằng đầu ngón tay, với đủ hình thù, nhưng điểm chung là chúng đều được mài nhọn các cạnh. Tiếp đó, Liễu Môn Nhân cầm một thanh đoản đao do binh sĩ thu được nộp lên rồi tấm tắc khen:

"- Nhẹ, gọn, sắc bén! Tại hạ thực lấy làm kinh ngạc trước trình độ rèn đúc vũ khí của Thiên Đức. Binh khí do họ làm ra vượt trội về mọi mặt, thật khó tin. Ngày còn ở Vân Nam, tại hạ từng nghĩ Đại Vũ quân vô địch thiên hạ nhờ sở hữu binh khí và trận pháp vượt trội, nay mới được mở mang tầm mắt."

Trần Văn Lộng nãy giờ ngồi đăm chiêu, nghe hai mưu sĩ trao đổi mà vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó. Lộng vốn nghĩ Phùng Hiền trẻ người non dạ sẽ nóng máu xua quân, Bố Giáp cũng chẳng khác là mấy. Thế nhưng Phùng Hiền lại chọn phòng ngự, điều này hoàn toàn khác với tính cách của hai chiến tướng.

"- Hai vị tiên sinh đừng quên bọn Thiên Đức còn chưa nhập trận. Yết Kiêu đóng quân cách nơi này chưa đầy mười dặm đường, chẳng hiểu vì lý do gì lại án binh bất động."

Nghe Trần Văn Lộng bày tỏ nghi ngại, Đương Chu và Liễu Môn Nhân tạm dừng bàn luận. Liễu Môn Nhân nêu giả thuyết:

"- Vạn Thắng vương muốn dùng tinh binh Sơn Tây đánh với ta ắt có thâm ý, thưa Sứ tướng."

Trần Văn Lộng lập tức để ý, Liễu Môn Nhân nói thêm:

"- Vạn Thắng vương muốn nhanh chóng kiểm soát thành Sơn Tây và nhân cơ hội này điều cấm quân cùng Phùng gia quân lên tiền tuyến, cốt để tiêu hao bớt binh lực."

Đương Chu bổ sung:

"- Liễu tiên sinh nói phải đấy ạ. Vạn Thắng vương mưu mô xảo quyệt, chẳng khó để nhận ra thâm ý của hắn. Hắn dùng người Sơn Tây đánh người Sơn Tây, dẫu bên nào chiến thắng thì cũng hao binh tổn tướng, hắn vẫn có lợi. Sứ tướng nghĩ mà xem, nếu hắn thực lòng thu nạp Phùng gia quân, cớ sao không cấp thần khí cho họ, mà chỉ cho một nhúm quân tinh binh đi cùng sử dụng hỏa khí mạnh?"

"- Tuy vậy không thể khẳng định chắc chắn rằng chúng ta dự liệu đúng." Trần Văn Lộng chau mày suy ngẫm. "Ý của hai tiên sinh là Yết Kiêu đứng ngoài chờ cho hai bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi mới nhập trận ư?"

Đương Chu và Liễu Môn Nhân cùng gật đầu đồng tình với lời Trần Văn Lộng vừa nói. Trần Văn Lộng thở dài:

"- Nay mai Ngô Tất Sắc đưa binh đến trợ giúp, nếu Yết Kiêu có dây dưa tính toán gì cũng chẳng đáng lo. Chờ thêm dăm ba ngày nữa quân tiếp viện từ La thành sẽ đến. Chúng ta có vạn quân, Yết Kiêu và Phùng Hiền dồn sức đánh cũng khó mà thắng, khi nơi này lại chẳng có thành quách. Nếu chúng dồn binh về đây đánh với ta, thành Sơn Tây sẽ là miếng mồi ngon cho Ngô Tất Sắc và Lý Sứ tướng đại nhân. Vạn Thắng vương là linh hồn của Thiên Đức quân, lấy vạn mạng người đổi vẫn có lợi. Quân đó không có hắn, tự khắc sẽ tan rã vì các hổ tướng dưới quyền tranh giành."

Liễu Môn Nhân bèn thưa:

"- Như vậy chúng ta cần chỉnh đốn binh mã, quyết đánh một trận ra trò để Yết Kiêu phải nhập trận. Thật tiếc là kỵ binh của chúng ta quá mỏng, khó lòng cơ động."

Trần Văn Lộng gọi quân hầu vào truyền lệnh ba quân mau chóng chặt tre đan thành các tấm phên ba lớp, mỗi lớp lèn rơm bện chặt vào giữa. Đồng thời, ông ra lệnh trưng tập thêm quân sĩ người Vân Nam với mức thù lao hậu hĩnh. Chiều muộn hôm ấy, Trần Văn Lộng tỏ ra m��ng rỡ khi thám mã báo tin Ngô Tất Sắc điều gần hai nghìn thổ binh tiếp viện bằng đường thủy theo lối Hắc Giang, dự kiến chiều ngày hôm sau sẽ có mặt tại Đông Chinh vương phủ. Trần Văn Lộng đã biết quân Thiên Đức đóng giữ ở bản doanh cũ của Ngô Tất Sắc và cũng vừa biết tin quân Thiên Đức mới hạ trại ở làng kẻ Đối.

Sự thực, Trần Văn Lộng muốn Ngô Tất Sắc cho quân theo đường bộ để chặn đường lui của Phùng Hiền, hoặc chí ít là uy hiếp từ bên sườn. Tuy nhiên, Thiên Đức quân đóng ở Thượng Sơn khiến Ngô Tất Sắc không dám mạo hiểm đi đường bộ, đành phải chọn đường thủy. Vì vậy, ông không thể mang theo đại binh do hạn chế về phương tiện. Và vì đi theo đường thủy, quân tiếp ứng phải vòng vèo qua dãy núi Vua, còn gọi là Tán Tròn vì nhìn từ xa núi Vua tròn như cái tán. Cũng chính vì phải băng rừng, Ngô Tất Sắc đã chọn thổ binh và một số ít tinh binh.

Trong khi đó, Lê Phụng Hiểu mai phục mãi nhưng chưa thấy tin tức quân Ngô Tất Sắc. Phải đến khi Trịnh Tú sai thám mã cấp báo, Phụng Hiểu mới hay tin đối phương đã chọn lộ trình khác. Lê Phụng Hiểu chẳng thể nhớ đã bao lần vồ hụt con mồi, tự nhận thấy bản thân chưa có duyên, chưa lập được công lao tương xứng từ ngày nắm quân Thiết kỵ. Tập hợp tướng sĩ của D321 và D324 lại, Lê Phụng Hiểu lên dây cót tinh thần và cùng hạ quyết tâm không thể trở về tay trắng. Phùng Nguyên Hoàn và một số người khác cùng có chung nhận định: một khi Ngô Tất Sắc đưa quân theo đường thủy sẽ chọn một trong hai vị trí đổ quân là cây gạo nghìn năm hoặc bến đò Đồng Quan, bởi từ hai địa điểm này đường sá tương đối thuận tiện để di chuyển.

"- Binh mã của chúng ta dùng mai phục nên không thể chia thành hai cánh." Lê Phụng Hiểu nói. "Phải chọn ra một trong hai nơi. Theo các cậu, nghĩa là: nếu các cậu cầm quân thì sẽ chọn điểm nào để đổ quân? Phải suy tính thật kỹ kẻo công cốc hết cả đám."

Sau một hồi suy ngẫm, An Nhữ Hầu, chàng trai Đằng Châu hiện chỉ huy D321 Vũ Ninh, đưa ra ý kiến cá nhân. An Nhữ Hầu sẽ chọn đổ quân ở bến đò Đồng Quan vì hai lẽ: thứ nhất, bến đò thuận lợi để đổ binh nhanh chóng; thứ hai, đường từ Đồng Quan đến Đông Chinh vương phủ tuy có một đoạn khó đi, binh sĩ phải leo núi nhưng đoạn sau lại bằng phẳng, dễ đi.

Phùng Nguyên Hoàn đồng tình:

"- Cây gạo nghìn năm mặc dầu có chỗ đổ quân, lại dễ đi từ hồi lưu dân Vân Nam cư ngụ, nhưng quả thật đường sá gồ ghề, khó đi, cây cối rậm rạp và… có cả thú dữ."

"- Chúng ta vẫn chưa nắm rõ được binh lực của chúng!" Phụng Hiểu lại nói. "Theo hai cậu, đối phương có bao nhiêu quân?"

An Nhữ Hầu đáp:

"- Chừng ba nghìn!"

Phụng Hiểu chờ đợi câu trả lời của Nguyên Hoàn, anh chàng bặm môi suy nghĩ một hồi rồi chậm rãi nói:

"- Ngô tướng… à, Ngô tặc mới tự xưng Phong Châu mục, hồi kéo quân tháo chạy, thu nhặt tàn binh có được độ dăm nghìn. Sơn Vi đất rộng người thưa. Giả như Ngô tặc thu nạp được, thì trong khoảng thời gian ngắn, hắn không thể điều đi ba nghìn quân được đâu. Theo tôi đoán, Ngô tặc sẽ dụng đám thổ binh người thượng cho lần này, vì họ đi rừng giỏi. Hơn nữa, Ngô tặc không dại gì đưa quân bản bộ của mình đi xa như thế."

Lê Phụng Hiểu, An Nhữ Hầu và những người có mặt đều cho là Nguyên Hoàn nói có lý.

"- Tôi nghĩ Ngô tặc chỉ ph��i khoảng hai nghìn quân thôi." Nguyên Hoàn nói với giọng khá tự tin.

"- Nếu thổ binh là quân tiếp viện, bên cạnh khả năng đi rừng và vô cùng khỏe mạnh, thì yếu điểm của chúng nằm ở khâu tổ chức." Lê Phụng Hiểu nói. "Trong thời gian ngắn, thổ binh thu thập từ nhiều bản làng, tộc người khác nhau sẽ là điểm yếu chí mạng."

Lê Phụng Hiểu vuốt lại họa đồ cho phẳng phiu, dùng viên than nhỏ vẽ một đường thẳng từ bến đò Đồng Quan đến Đông Chinh vương phủ rồi ngước lên hỏi Nguyên Hoàn:

"- Cậu là thổ địa, hãy tính xem đặt phục binh ở chỗ nào có lợi. Ta tin ở cậu!"

Phùng Nguyên Hoàn cho gọi những binh sĩ của D324 là người bản địa hoặc thông thuộc vùng này đến hỏi chuyện. Có hai binh sĩ cùng cho biết gần làng Cẩm Lĩnh, ở chân núi Vua, cách Đông Chinh vương phủ hơn chục dặm đường, có một thung lũng nhỏ rất thuận lợi để tập trận hay đánh trận, dễ dàng giấu binh mã. Lê Phụng Hiểu ngồi xếp bằng, hai tay khoanh trước ngực, suy ngẫm rất lâu. Bộ hạ ngồi cạnh bên, người nọ nhìn người kia, giữ im lặng chờ đợi.

"- Phục binh trên cao đánh xuống là phải, nhưng từ chỗ chúng ta đến đó, việc đặt phục binh trên núi sẽ khó khăn. Dấu vết để lại e rằng không qua mặt được những kẻ đi rừng lão luyện."

Vừa nói, ánh mắt Lê Phụng Hiểu nhìn xa xăm:

"- Cái lợi nằm ở chỗ thung lũng này gần Đông Chinh vương phủ, đường sá thông thuận nên chúng sẽ mất cảnh giác. Ta có kỵ binh, phải tận dụng triệt để tính cơ động, càn lướt, đánh nhanh rút gọn, tránh sa đà."

Đoạn, Phụng Hiểu nói với An Nhữ Hầu và Phùng Nguyên Hoàn:

"- Hai cậu mỗi người dẫn theo một đại đội tiền trạm, bỏ nhạc ngựa, ngậm tăm mà đi."

An Nhữ Hầu cùng Phùng Nguyên Hoàn tức tốc lên đường. Lê Phụng Hiểu dẫn binh mã còn lại đi sau chừng hai dặm. Để tránh tai mắt quân tế tác, đoàn Lê Phụng Hiểu phải đi theo đường vòng. Bù lại, ngựa tung vó chạy băng băng trên những đoạn đất bằng.

Văn bản này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng trích dẫn nguồn khi sử dụng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free