Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 487: Bày binh bố trận

Phùng Hiền được giao chỉ huy Sư đoàn Sơn Tây, một cách gọi và cơ cấu tổ chức còn khá lạ lẫm với chính anh và các binh sĩ. Bản thân Phùng Hiền chưa thực sự hiểu rõ về cấp bậc Thiếu tá mà mình mới được nhận. Nguyễn Văn Giáp mang hàm Đại úy. Yết Kiêu đã phải tốn khá nhiều thời gian để giải thích cho cả hai, bởi Phùng Hiền mang hàm Thiếu tá, trong khi cấp dưới của anh là Bố Giáp lại mang hàm Đại úy – một điều dễ gây bối rối.

Sư đoàn Bộ binh Sơn Tây gồm ba trung đoàn được đánh số 1, 2, 3 và một tiểu đoàn pháo binh trực thuộc. Lan Ngư phủ tạm thời chỉ huy Tiểu đoàn Pháo binh Sơn Tây cho đến khi có người thay thế. Tiểu đoàn được trang bị mười lăm thần công, mười lăm hỏa pháo và mười lăm Cự thạch pháo.

Nhiệm vụ Vạn Thắng Vương giao cho Sư đoàn Sơn Tây là thu hút sự chú ý của Trần Văn Lộng, hơn là trực tiếp giao chiến. Sáng tinh mơ một ngày hạ tuần tháng Năm oi ả, Phùng Hiền chỉ huy binh mã, gióng trống khua chiêng, xuất thành thẳng tiến về phía Đông Chinh Vương phủ. Phùng Hiền hạ trại cách Đông Chinh Vương phủ ba dặm, đặt sở chỉ huy tại Tản Lĩnh, một ngôi làng nhỏ bốn bề là cánh đồng trơ gốc rạ. Chiều muộn, khi binh sĩ đang bắc bếp thổi cơm, các quân sĩ do Phùng Hiền cử đi gặp Trần Văn Lộng đã trở về cùng thư phúc đáp. Trần Văn Lộng không chịu hàng mà hẹn một trận sống mái với quân nhà họ Phùng tại cánh đồng Gò Sống. Đọc thư xong, Phùng Hiền khẽ cười nhạt. Nguyễn Văn Giáp đứng cạnh bên, lặng im không nói, ánh mắt dán chặt vào họa đồ chi tiết do họa sư mới vẽ còn chưa ráo mực.

- Báo cáo, địa hình cánh đồng trống trải thế này, nếu dàn binh bày trận thì chỉ tổ làm mồi cho pháo.

Nghe Lan Ngư phủ nói vậy, Nguyễn Văn Giáp gật gù rồi nêu ý kiến:

- Chúng hẳn đã có chuẩn bị từ trước nên mới tự tin như vậy. Chắc chắn trong tay Trần Văn Lộng phải có vài trăm Cự thạch pháo, và Gò Sống thực sự là địa hình lý tưởng để dàn quân bày trận.

- Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là thu hút sự chú ý của Trần Văn Lộng thôi mà. - Phùng Hiền vừa đi quanh chiếc bàn tre, vừa ngẩng đầu nhìn mái tranh nói. - Vậy cứ hẹn hắn sáng mai quyết chiến một phen, được không nhỉ? Vạn Thắng Vương đã ban cho chúng ta một cái tên mới, tôi muốn có một trận ra trò.

- Thưa anh Hiền! - Lan Ngư phủ hiểu rõ tâm tư của Phùng Hiền. - Thắng trận không nhất thiết phải phân tài cao thấp với Trần Văn Lộng, điều quan trọng là chúng ta cần tuân thủ kế hoạch đã thống nhất ạ.

Phùng Hiền cười, nhưng nét mặt lại thoáng buồn rầu:

- Tôi hiểu chứ! Nói vậy thôi mà. Tôi chỉ không hiểu tại sao tên giặc này lại hẹn sớm ngày kia mà không phải ngày mai nhỉ? Chắc hẳn hắn biết chúng ta có thần khí chứ?

- Tôi nghĩ hắn muốn hẹn sớm ngày kia là vì cần thêm thời gian chuẩn bị, hoặc lợi dụng đêm tối để đánh úp chúng ta.

Nguyễn Văn Giáp khoanh tròn vị trí đóng quân rồi nói thêm:

- Hoặc là hắn hẹn Ngô Tất Sắc kéo binh từ Sơn Vi đến đánh tập hậu chúng ta. Từ Sơn Vi đến đây, dù nhanh cũng phải mất hơn một ngày đêm.

Phùng Hiền nhíu mày:

- Tôi thực sự không hiểu tại sao hắn có thể lên được chức Tả tướng. Thôi được, vậy cứ theo ý hắn xem sao, nhưng nhất định không thể để hắn trốn thoát. Tên mưu sĩ Đương Chu chuột nhắt ấy, không biết có đang ở trong Đông Chinh Vương phủ hay không nữa, thằng đó cần phải diệt trừ vì miệng lưỡi của gã đã khiến nhiều người mất mạng.

Phùng Hiền cùng các thuộc cấp ráo riết chuẩn bị cho trận chiến, đồng thời căn dặn tướng sĩ đề cao cảnh giác, phòng trường hợp Trần Văn Lộng bất ngờ đổ quân tập kích hai bên sườn.

Trời vừa tối, các tiểu đoàn bộ binh Thiên Đức âm thầm, lần lượt rời khỏi nơi đóng quân tạm thời để đến các địa điểm mới. Trong trại, đèn đuốc vẫn sáng rực, quân canh tuần phòng nghiêm ngặt như thể quân đội vẫn đang ở bên trong doanh trại.

Các tiểu đoàn như Thiên Đức, Tam Vạn, Long Ngô Động, Kim Động được phân tán thành các đại đội độc lập, mỗi đại đội gồm một trăm năm mươi tay súng, tức tốc hành quân về hướng Tây Nam. Trước khi trời sáng rõ, các đại đội này ẩn nấp trên những gò đống lớn có nhiều cây cối um tùm. Cùng thời điểm này, Tiểu đoàn Thiết kỵ 321 chủ lực cùng D324 kỵ binh, được tuyển chọn từ binh sĩ Sơn Tây do Phùng Nguyên Hoàn chỉ huy, với tổng cộng một ngàn quân, cũng bí mật rời thành đến địa điểm định trước ở hướng Tây Bắc để mai phục. Nhiệm vụ của cánh quân này là ngăn chặn Ngô Tất Sắc điều quân tiếp viện cho Trần Văn Lộng từ Sơn Vi.

Sáng sớm hôm sau, hai tiểu đoàn trực thuộc Trung đoàn Thủy quân Yết Kiêu chậm rãi xuất thành, đóng vai trò hậu bị, hạ trại cách làng Tản Lĩnh sáu dặm về hướng Đông Nam.

Trung đoàn Sơn cước số 1 của Trịnh Tú và Trung đoàn Sơn cước số 3 của Lý Quang Minh sử dụng thuyền ngược dòng Xích Giang chừng hai mươi dặm thì đổ quân lên bờ hữu ngạn. Hai trung đoàn đổ quân rất chậm, một phần vì địa hình không thuận lợi, nhưng lý do chính cho sự dềnh dàng là họ phải làm theo mệnh lệnh đã được giao. Trịnh Tú dẫn đội hình đi trước, còn Lý Quang Minh tụt lại phía sau khoảng ba dặm. Do trong đội hình có cả thần công và hỏa pháo, nên mãi đến chiều tối, hai trung đoàn thuộc Thần Dực quân mới di chuyển được gần hai mươi dặm tính từ bến đổ bộ. Họ tạm dừng chân tại giáp Thượng Sơn, một vùng bán sơn địa với nửa địa hình là đồi thấp, nửa còn lại là vùng trũng nằm ven thượng nguồn Tích Lịch Giang. Trước khi trời sáng, toàn bộ hai trung đoàn đã vượt sông an toàn và hạ trại xong xuôi.

Giáp Thượng Sơn có năm thôn: Thượng Sơn, Kẻ San, Tả Thủy, Đồng Yên và Đồng Bảng, nằm trên các quả đồi thấp nối tiếp nhau và cách nhau khoảng hai dặm. Với địa hình như vậy, Thượng Sơn từng là đại bản doanh của Ngô Tất Sắc trước khi chiến loạn xảy ra. Bao bọc quanh làng Thượng Sơn là những đồng ruộng chiêm trũng sau vụ gặt, ao chuôm, ngòi lạch, những bụi tre gai to và dày đặc, cùng hệ thống tường lũy bao quanh, có chỗ dày hơn một trượng, cao gần một trượng. Trong làng Thượng Sơn, nhà cửa được xây dựng kiên cố trên nền đất cứng, với tường bao quanh bằng đá ong, g���ch nung, tạo nên những đường, ngõ, xóm hiểm hóc.

Lý Quang Minh chốt giữ tại Thượng Sơn, vừa làm hậu cứ vừa kiểm soát Tích Lịch Giang, trong khi Trịnh Tú cùng Trung đoàn Sơn cước số 1 tiếp tục hành quân đến làng Kẻ Đối, cách Thượng Sơn hai mươi dặm về phía Bắc. Kẻ Đối nằm bên bờ hữu ngạn sông Xích Giang, gần ngã ba sông hợp lưu giữa Xích Giang và Hắc Giang (sông Đen). Theo kế hoạch, Tiểu đoàn 1 trực thuộc Trung đoàn Thủy quân Yết Kiêu sẽ được điều lên phối thuộc với Trịnh Tú một khi có lệnh vượt sông tiến sang đất Sơn Vi. Như vậy, tại thành Sơn Tây, chỉ còn Tiểu đoàn Thần Vũ và Trung đoàn Thủy quân Kình Ngư trấn thủ mặt phía Tây thành.

Ngoài các đại đội độc lập và quân Thiết kỵ bí mật ẩn nấp, giấu tung tích, có thể nói việc điều động binh mã đều diễn ra vào ban ngày, ai ai cũng có thể trông thấy. Các sứ quân như Trần Văn Lộng, Ngô Tất Sắc hay Lý Mẫn mặc nhiên nghĩ các tiểu đoàn bộ binh Kim Động, Tam Vạn, Thiên Đức hay Long Ngô Động vẫn còn ở trong trại quân, bảo vệ ba mặt thành. Sở dĩ có chuyện đó là bởi Chương đã ban lệnh giới nghiêm từ giữa giờ Dậu ngày hôm trước đến đầu giờ Mão ngày hôm sau.

Phùng Hiền và Nguyễn Văn Giáp thực sự lấy làm lạ với cách điều binh của Chương. Bởi lẽ, thay vì tập trung lực lượng mạnh, dùng lợi thế quân sĩ và hỏa khí để giành chiến thắng áp đảo, anh lại chia quân thành những lực lượng nhỏ phân tán. Chương cho biết, nếu tập trung lực lượng đánh Trần Văn Lộng, mà Lộng thua chạy, thì Ngô Tất Sắc, Phan Văn Hầu hay Lý Mẫn nhất định sẽ lợi dụng thời cơ quấy phá những nơi còn lại, khiến cuộc chiến dai dẳng chưa biết bao giờ mới đến hồi kết. Vì thế, Chương điều động binh mã giữa thanh thiên bạch nhật để các sứ quân dè chừng, khó đoán thực hư, khiến hư thành thực, thực có thể thành hư bất cứ lúc nào, và anh yêu cầu tất cả mọi người nghiêm túc thi hành triệt để mệnh lệnh.

Phùng Hiền và Nguyễn Văn Giáp thực sự ngạc nhiên khi Trần Văn Lộng quả thật không có bất kỳ động tĩnh nào cho đến gần thời điểm giao hẹn. Đầu trống canh Năm, quân báo rằng Trần Văn Lộng đã xuất quân từ đại bản doanh, bày binh bố trận tại khu vực Gò Sống. Không rõ quân số bao nhiêu, nhưng nếu dựa vào kỳ hiệu thì ước tính chừng tám đạo kỵ bộ, tuy nhiên vẫn chưa thấy Cự thạch pháo.

- Hắn định làm gì nhỉ? - Phùng Hiền thắc mắc. - Hắn không thể không dùng đến pháo đá để trợ chiến. Nếu tiền quân không có, ắt hẳn hắn đã đặt ở trung quân hoặc hậu quân.

- Lộng có vẻ rất tự tin! - Bố Giáp nhận định. - Bên cạnh hắn nhất định có mưu sĩ mách nước. Lộng thực sự muốn phân cao thấp với chúng ta, chẳng lẽ hắn muốn chứng minh giá trị của bản thân với những kẻ đứng sau?

Lý An mới đến theo sắp xếp của Chương, ông nhanh chóng nắm bắt tình hình nhưng vẫn chưa đưa ra bất kỳ ý kiến tham mưu nào.

Trời tờ mờ sáng, tiếng trống trận khoan thai vang vọng, bóng tinh kỳ phấp phới bay trong gió, rợp cả một góc trời. Lý An trèo lên vọng gác theo dõi Trần Văn Lộng bày binh bố trận quy củ, rồi gật gù tấm tắc khen:

- Anh Giáp nói đúng đấy, bên cạnh Trần Văn Lộng thực sự có cao nhân giúp sức.

Phùng Hiền và Bố Giáp cũng phải thừa nhận điều đó. Lan Ngư phủ đứng đằng sau Lý An, bấy giờ mới lên tiếng:

- Chỉ sau một thời gian ngắn mà ông ta huy động được lực lượng đông đảo và bài bản như vậy, cũng thật đáng nể lắm ạ. Mỗi đạo binh cách nhau năm mươi trượng, mỗi binh sĩ lại đứng cách nhau hai sải tay như thể bình bàn cờ, có lẽ nhằm giảm thương vong khi đối mặt với thần công của ta ạ.

Lý An chỉ về ba đạo tiền quân rồi nói:

- Hãy để ý mà xem, ba đạo quân ấy dùng khiên bọc đồng cỡ lớn và giáo dài. Nếu mắt tôi chưa kèm nhèm, thì mỗi binh sĩ đều giắt bên hông một thanh đoản đao. Chúng ta không có kỵ binh, Trần Văn Lộng chắc chắn biết điều đó, vậy mà lại đưa trọng binh lên trước là có ý gì?

Lan Ngư phủ hỏi nhưng rồi như tự trả lời:

- Chống lại pháo của ta chăng ạ?

Lý An đồng tình, nhưng ông lại chỉ trỏ sang hai bên cánh rồi nói:

- Hai đạo ở cánh thì lẫn lộn kỵ binh và bộ binh trang bị nhẹ. Phải chăng vì gấp gáp nên họ không kịp chuẩn bị lực lượng khinh kỵ? Có điều… họ đặt như vậy có dụng ý gì?

Phùng Hiền đáp:

- Đề phòng bị tấn công vào sườn, thưa thầy. Tướng sĩ Sơn Tây đều thuộc nằm lòng rằng quân Thiên Đức thường dùng lực lượng cơ động đánh thọc sườn, nên có thể lý giải theo cách đó.

Lý An gật đầu, mỉm cười nói:

- Quả thật một trong những đặc trưng của Thiên Đức quân là như vậy, nhưng hôm nay chúng ta không có kỵ binh, chẳng có hỏa mai, nên tấn công vào hai cánh chia cắt đội hình của hắn là điều khó. Từ đây trông ra không thấy quân pháo, có ai thấy không?

Lan Ngư phủ đáp:

- Dạ thưa thầy, với đội hình thế này, nhất định Trần Văn Lộng sẽ đặt ở trung quân.

- Vậy đối sách của chúng ta sẽ như thế nào, anh Hiền?

Phùng Hiền chắp tay cung kính thưa:

- Học trò lần đầu dụng binh theo cách mới nên còn bỡ ngỡ, thật chẳng dám giấu thầy điều gì.

Lý An bật cười, vỗ vai Phùng Hiền và nói:

- Ta nghe Vạn Thắng Vương đánh giá anh và ông Giáp rất cao. Ta đến đây để tham mưu, còn việc định liệu ra sao đều do anh Hiền quyết định cả. Bởi thế, ta muốn biết anh sẽ làm gì để đối phó với tên họ Trần này. Binh pháp thiên biến vạn hóa, người dụng binh giỏi cần ứng biến tốt.

Sau hơn nửa tháng tiếp thu những kiến thức quân sự mới lẫn cũ từ lão tướng Lý An, Phùng Hiền lấy làm vui mừng và kính trọng ông vô cùng. Anh cũng muốn thể hiện bản thân là một người có năng lực thực sự, chứ chẳng phải chỉ kế thừa chức Sứ tướng do người cha đã khuất chỉ định.

Bạn đọc đang thưởng thức tác phẩm này do truyen.free dày công chuyển ngữ và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free