Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 484: Giải quyết vấn đề

Lý Thái Dương bước đến gần người vừa bị túm tóc lôi giật ngược lên, dùng ngón tay cái lau đi những vết nhọ nồi dính trên mặt người lính, trong ánh mắt sợ hãi tột độ của anh ta.

– Lấy nước tới đây!

Thấy hành động lạ của Lý Thái Dương, Phạm Ngũ Lão liền chú ý. Một gàu nước giếng mát lạnh được đưa đến, hai binh sĩ tháo khăn trắng trên đầu, lau mặt và rửa sạch hai bàn tay của người tù binh bị nghi vấn. Những vết nhọ nồi không còn, để lộ ra nét mặt người đàn ông trung niên đang xám ngắt vì sợ hãi. Lý Thái Dương ngồi xuống, xem xét kỹ lòng bàn tay của kẻ bị tình nghi. Phạm Ngũ Lão ngồi cạnh bên, ánh mắt sắc lạnh, nheo lại chờ đợi điều gì đó. Phạm Ngũ Lão dường như lờ mờ đoán được vì sao Lý Thái Dương lại có hành động lạ khi bắt tù binh.

– Đông Chinh vương! Không ngờ tôi bắt được ông ở đây!

Lý Thái Dương gằn giọng. Thoáng chốc, ánh mắt người đàn ông trung niên khẽ biến đổi, nhưng dù đang sợ hãi, hắn vẫn vờ như không hiểu lời Lý Thái Dương vừa nói. Phạm Ngũ Lão nhoài người sang, túm lấy cổ áo tên binh sĩ ban nãy mình vừa đánh bại, rít lên:

– Nói! Lão này có phải Đông Chinh vương của chúng bay không?

Không ai thừa nhận. Tất cả đều một mực khẳng định họ là binh sĩ dưới quyền Ngô Tất Sắc. Đinh Điền đứng phía sau theo dõi từ đầu, cảm thấy nhận định của Lý Thái Dương là có cơ sở. Thật ra chỉ cần áp giải đám tù binh này về sẽ rõ mọi chuyện, nhưng tù binh đông hàng vạn, nhốn nháo khó phân biệt thực hư, lại tốn nhiều thời gian. Đinh Điền rút đoản đao của một binh sĩ đứng bên cạnh, bước phăm phăm đến cây cột to bằng cổ tay ngoài mái hiên, thét lớn một tiếng rồi vung đao phạt ngang. Đường đao sắc lẹm chia cây cột làm đôi, trong ánh mắt khiếp sợ của gia đình gia chủ. Đinh Điền hằm hè nhìn những người đang đứng dưới mái hiên:

– Hãy nhìn cho kỹ, các người mà nói dối nửa lời thì đầu khó giữ trên cổ! Mau nói cho bọn ta biết những kẻ này vì sao lại trốn trong vườn nhà các người mà không phải nhà khác? Nếu còn gian dối, bọn ta bắt hết cả làng, kiểu gì chẳng tra ra được, đến lúc ấy các người muốn sống cũng khó lòng!

Đinh Điền mặt vuông chữ điền, dáng người cao lớn, vạm vỡ, giọng ồm ồm như sấm động khiến ai nấy đều có phần kinh hãi. Anh sấn tới, túm cổ áo một trong hai người con trai của gia chủ, kề lưỡi đao sắc lẹm lên cổ chàng trai đang run lẩy bẩy. Đinh Điền chưa kịp hỏi thêm, ông già gia chủ quỳ sụp xuống, vái Đinh Điền như tế sao, cầu xin tha mạng cho con trai. Từ lời khai của ông già, Đinh Điền biết được người tráng niên mà anh đang đe dọa là một trong số những thân binh của Đông Chinh vương.

Đông Chinh vương bấy giờ biết thân phận bại lộ, chẳng thể giấu được nữa nên đứng dậy, sửa sang áo quần, nét mặt tỏ vẻ uy nghiêm, giọng kẻ cả:

– Đúng! Ta chính là Đông Chinh vương đây! Các người đừng có làm càn!

Trong số binh sĩ đi cùng bọn Phạm Ngũ Lão có cả cấm quân. Đông Chinh vương nghĩ, một khi nói ra thân phận, cấm quân biết sẽ không làm càn và bọn Phạm Ngũ Lão cũng vì thế mà dè chừng, kính nể.

Nhưng Đông Chinh vương có vẻ nhầm lẫn.

Phạm Ngũ Lão tặng Lý Long Thủy, vị hoàng tử tiền triều, một cú bạt tai trời giáng khiến ai nấy đều giật mình.

– Ngươi giặc này? Vì ngươi mà bao nhiêu người phải bỏ mạng vô nghĩa!

Đông Chinh vương nén giận mắng Phạm Ngũ Lão:

– Các ngươi là bầy tôi của Sơn Tây vương, chủ các ngươi còn không dám vô lễ với ta, các ngươi thật to gan lớn mật.

Phạm Ngũ Lão nhếch miệng cười nhạt, nói:

– Chúng ta đây không phải bầy tôi Sơn Tây vương, chúng ta là Thiên Đức quân!

– Kể cả có là như vậy! Đại Thắng Lý Hoàng hậu của các ngươi là hiền muội của ta. Các ngươi không được làm xằng bậy!

Phạm Ngũ Lão cười khinh bỉ, dí sát mặt Đông Chinh vương, lạnh giọng rít qua kẽ răng:

– Chúng ta đây chỉ nghe theo sắp xếp của một người thôi, Vạn Thắng vương! Thiên hạ này là của họ Mạc, ngươi là cái thá gì?!

Đông Chinh vương dường như không bị lấn át bởi giọng điệu có phần dọa nạt của Phạm Ngũ Lão, bèn nói lớn:

– Mau đưa ta về thành, ta muốn gặp Đại Thắng Lý Hoàng hậu!

Phạm Ngũ Lão cười ranh mãnh, ấn một ngón tay lên trán vị Hoàng tử tiền triều rồi hạ giọng:

– Ngươi sẽ được như ý!

Phạm Ngũ Lão hướng sự chú ý đến mấy tên thân binh đang quỳ mọp dưới đất, đao kề cổ chẳng dám ngẩng đầu nhìn ai. Phạm Ngũ Lão nói:

– Những kẻ thân binh này cũng xem như có khí chất, đến đường cùng vẫn không bán chủ. Các ngươi có hai lựa chọn: hoặc tiếp tục gia nhập bọn phản loạn chống lại Thiên Đức, hoặc theo chúng ta về thành Sơn Tây!

Phạm Ngũ Lão ra hiệu, những lưỡi đao liền được rút lại, trong ánh mắt khó hiểu của nhiều người. Phạm Ngũ Lão nhắc lại một lần nữa. Nghe xong, tất cả thân binh vẫn bán tín bán nghi, lưỡng lự đứng giữa sân nhà, chưa biết nên chọn thế nào để giữ toàn mạng. Xưa nay ngoài trận mạc nào có chuyện tốt đến thế, bị bắt mà dễ dàng được tha mạng thật khó tin.

– Xin… xin đại tướng cho bọn tiểu nhân được về thành chịu tội!

Một người chắp tay quỳ gối cất lời, những người còn lại nhìn nhau rồi cũng làm theo. Phạm Ngũ Lão thấy vậy thì nói cụt lủn:

– Các người sáng dạ hơn chủ!

Cả bọn lục tục rút đi, trong tiếng khóc lóc van nài của gia chủ. Lý Thái Dương thở dài, anh nói:

– Con trai ông bà còn giữ được mạng đã là phúc lớn. Hắn biết ăn năn hối cải xin về thành chịu tội, tội chết có thể tha, nhưng tội sống khó giữ. Ông bà muốn tìm con thì chờ yên ắng hãy về thành tìm.

Đoàn binh rời khỏi làng vừa lúc đằng xa thoáng thấy bóng cờ xí thoắt ẩn thoắt hiện. Bắt được Đông Chinh vương là thành công ngoài mong đợi, Phạm Ngũ Lão không muốn dây dưa thêm.

Đinh Điền cưỡi ngựa sánh vai Lý Thái Dương, thì thào:

– Cậu có nghe anh Lão nói lúc nãy không?

Lý Thái Dương nheo mắt cười, hỏi đầy ngụ ý:

– Anh muốn ám chỉ điều gì vậy?

Đinh Điền nhắc lại lời Phạm Ngũ Lão nói với đám thân binh, nghe xong Lý Thái Dương liền bảo:

– Chúng ta vượt quãng đường hai trăm dặm đến Sơn Tây làm gì cơ chứ? Hao binh tổn tướng chỉ để giúp đồng minh, kẻ từng một vài lần khoanh tay đứng nhìn Thiên Đức bị đánh hội đồng ư? Anh Điền thật ngây thơ quá.

Đinh Điền đưa tay gãi đầu cười mà rằng:

– Thú thật với cậu là… tôi thuộc hạng Thiên Lôi, chỉ đâu đánh đó, không dám tự nhận là người hiểu biết nhiều. Cậu xuất thân dòng dõi, chữ nghĩa hơn người, hẳn biết rõ hơn tôi chứ.

Lý Thái Dương tủm tỉm cười:

– Anh nói vậy thì em lại mách anh điều này, ban nãy anh Lão có nói một câu đầy thâm ý: “Các ngươi sáng dạ hơn chủ”.

Đinh Điền vỗ nhẹ lên trán mà rằng:

– Lời ấy thì có gì thâm ý? Bọn chúng chọn về thành chịu tội là khôn! Ban nãy chúng mà chọn cách còn lại thì ngay khi ra khỏi làng chính tôi sẽ tặng mỗi thằng một đao cho yên chuyện.

Lý Thái Dương gật đầu thừa nhận:

– Vậy nên anh Lão mới nói bọn họ sáng dạ.

– Thế thâm ý là gì?

Lý Thái Dương ngó trước sau rồi thì thầm:

– Sợ là Đông Chinh vương không về được thành Sơn Tây đâu!

Đinh Điền ngạc nhiên:

– Hử? Sao lại không?

Lý Thái Dương thủng thẳng đáp:

– Dòng tộc em không ai mất mạng khi Vạn Thắng vương làm chủ Siêu Loại là bởi có Trịnh Quý phi và sư phụ Lý An. Hai người ấy tuy không nửa lời cầu xin nhưng Vạn Thắng vương thông tuệ hơn người, cân nhắc nặng nhẹ, giữ mạng dòng tộc họ Lý ở ấp Cồi có lợi cho đại cuộc hơn là sát hại.

Đinh Điền gật đầu:

– Tôi có nghe chuyện ấy, mà liên quan gì đến chuyện cậu đang nói dở?

– Rất liên quan là đằng khác! Đông Chinh vương có giữ được mạng hay không phụ thuộc vào việc có lợi hay có hại cho đại cuộc.

Đinh Điền nhăn mặt:

– Cậu vòng vo quá!

Lý Thái Dương kiên nhẫn giải thích:

– Giữ mạng Đông Chinh vương sẽ chẳng có cái lợi nào, thậm chí còn để hậu họa ngày sau vì lòng dạ phản trắc. Vạn Thắng vương xưa nay dùng người đề cao lòng trung thực, ngay thẳng. Chỉ cần việc anh làm vì cái chung thì có sai cũng bị trách phạt nhẹ thôi, sai thì sửa mới là tiến bộ. Còn như có lòng phản trắc sẽ khó được dung thứ.

Đinh Điền dường như hiểu ra:

– Hồi tôi theo học ở trường, có lần Đại Vương đến dạy có nói rằng, chỉ huy quân sự chỉ quản lý được hành động, hành vi của binh sĩ, và điều này sẽ dễ dàng nếu chăm chỉ huấn luyện thông thạo. Người chỉ huy chính trị, nắm bắt tư tưởng, suy nghĩ của binh sĩ sẽ khó khăn hơn nhiều, bởi nào ai biết trong đầu họ nghĩ gì. Đúng không? Càng ngẫm càng thấy đúng!

Lý Thái Dương bổ sung:

– Dẫn giải Đông Chinh vương về thành sẽ lắm phiền phức! Sơn Tây vương liệu có phán tội chết cho người ruột thịt không? Thật khó biết! Nếu phán tội chết sẽ mang tiếng với thiên hạ, còn tha bổng lại khiến ba quân có kẻ không vừa lòng. Bởi thế trong quân lệnh chẳng thấy ai nhắc đến việc bắt sống Đông Chinh vương cả.

Đinh Điền vỗ mạnh vào vai Lý Thái Dương, mắt sáng rỡ:

– Đúng là tuổi trẻ tài cao! Nhưng Hoàng hậu còn đang ở thành, có khi Sơn Tây vương sẽ chuyển cục than hồng này cho Hoàng hậu cũng nên.

Lý Thái Dương tủm tỉm cười mà rằng:

– Lý Thái sư không phải người tầm thường, hẳn ngài ấy sẽ mách nước cho Sơn Tây vương làm như vậy.

Đinh Điền tỏ vẻ không bằng lòng:

– Như vậy Hoàng hậu sẽ mang tiếng xấu! Không thể để chuyện đó xảy ra được.

Lý Thái Dương vội nói:

– Vạn Thắng vương cũng chẳng phải người thường, ngài ắt đã trù liệu trước tình huống ấy. Anh hãy nhìn xem, Đông Chinh vương bị tách ra khỏi đám thân binh, anh Lão hẳn đã có dụng ý trừ khử kẻ phiền phức.

Đinh Điền nhìn về phía trước, băn khoăn:

– Ý cậu là Vạn Thắng vương đã dặn anh Lão?

Lý Thái Dương lắc đầu và kết luận:

– Anh Lão rất dũng mãnh, ít nói, tỏ vẻ xông xáo không ngại hiểm nguy nhưng không phải người nông nổi. Tướng sĩ xuất thân từ làng Vạn đều xuất chúng, anh Lão sẽ cân nhắc thiệt hơn để trừ hậu họa, rồi anh xem.

Đinh Điền đề nghị:

– Cậu giúp tôi ít nhất hai lần, tuy cậu ít tuổi nhưng thâm sâu, chúng ta nên kết nghĩa huynh đệ!

– Đồng đội phải tương trợ lẫn nhau, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ chung. – Lý Thái Dương nói. – Em trung thành với Vạn Thắng vương là bởi ngài ấy đối đãi tử tế với dòng tộc em, trọng dụng em đúng như những gì ngài từng nói khi đến ấp Cồi. Em rất vui khi chúng ta kết nghĩa nhưng theo em nghĩ chuyện này cần đề đạt với Vạn Thắng vương hoặc chí ít cũng phải anh Phạm Cự Lượng.

– Cậu lo ngại có kẻ nghĩ cậu kết bè đảng?

– Tốt nhất đừng để kẻ khác đàm tiếu. Thân phận của em có đôi chút khác biệt nên em phải cẩn trọng. Cha em cũng đã nhiều lần căn dặn như thế. Bậc đế vương suy nghĩ khác người thường, vậy mình cứ cẩn trọng để sau này đỡ phải bận lòng.

Lý Thái Dương và Đinh Điền nói chuyện phiếm thêm một lúc lâu nữa, mắt không rời những chiến mã dẫn đầu đoàn. Câu chuyện tạm ngưng lúc đoàn kỵ mã ngang qua vùng đồng ruộng trống trải với những thửa ruộng sắp đơm bông, bỗng có bóng người và ngựa tách khỏi đoàn, phi thẳng xuống cánh đồng chạy gấp. Đinh Điền định thúc ngựa đuổi theo, nhưng Lý Thái Dương vội ngăn lại, khẽ lắc đầu.

Trên cánh đồng, kẻ bỏ chạy dùng nỏ Liên Châu để sẵn bên hông ngựa, bắn trả hai kỵ binh truy đuổi.

Hai tiếng nỏ Liên Châu bật lên đanh gọn.

Con chiến mã chạy chậm dần rồi dừng hẳn, người cưỡi trên lưng nó đổ gục sang một bên.

Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free