(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 483: Đuổi và bắt
Tại thành Sơn Tây, Yết Kiêu truyền lệnh đến các khẩu đội bố trí trên năm ụ đất và tường thành nhất loạt khai hỏa lúc nửa đêm, nhắm vào các mục tiêu đã định sẵn từ trước. Đồng thời, Tiểu đoàn Kim Động và Thiên Đức từ sườn trái, cùng Tiểu đoàn Tam Vạn và thủy quân Kình Ngư cũng nổ súng tấn công các trại vòng ngoài. Để phối hợp với Yết Kiêu, Phùng Hiền dốc toàn bộ lực lượng hiện có vào trận chiến, bao gồm cấm quân, Phùng quân và những nông phu thuộc Trinh Phù quân.
Ngô Tất Sắc kiên quyết chống trả bằng pháo đá và hỏa tiễn, cố gắng ngăn chặn liên quân của Yết Kiêu và Phùng Hiền đang chia thành nhiều đội hình tiếp cận trận địa pháo quanh cổng thành phía Bắc. Dưới sự yểm trợ của thần công, cùng với hỏa pháo liên hoàn trong đội hình tấn công, Trung đoàn thủy của Yết Kiêu đã đánh bật đối phương ra ngoài cổng thành sau nửa canh giờ giao chiến. Cấm quân trong thành, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Nguyễn Văn Giáp, xông ra khỏi thành cận chiến với quân Ngô Tất Sắc, trong khi các tay súng thuộc Trung đoàn thủy Yết Kiêu dùng hỏa mai và lựu đạn hỗ trợ cực kỳ hiệu quả.
Hai trận địa pháo đá trên dãy gò cao không thể rót đạn xuống hàng nghìn người đang dùng đao kiếm tử chiến trên diện tích vài nghìn mét vuông bên ngoài cổng thành. Ngô Tất Sắc tiếp tục đổ quân vào trận kịch chiến đang hồi ác liệt. Mùi khói súng, lửa cháy, tiếng kêu gào, trống trận và tử khí... hòa lẫn vào âm thanh đùng đoàng không ngớt. Tất cả quyện lại, tạo thành một bầu không khí hỗn tạp, nặng nề và chết chóc.
Lý Thái Dương và Lưu Cơ tập trung thần công và hỏa pháo bắn phá dữ dội ở hướng Đông, khiến lửa cháy khắp nơi. Ở phía đối diện, Tiểu đoàn Tam Vạn, phối hợp cùng quân thủy đánh bộ và cấm quân, cũng tấn công mạnh ở hướng Tây. Lợi dụng gió lớn, Tiểu đoàn Tam Vạn dùng hỏa công, sau hơn nửa canh giờ đã thọc sâu được hai dặm, với mục tiêu bắt liên lạc với đội quân ở hướng Đông.
Tĩnh Mịch Thiền sư được giao nhiệm vụ chống đỡ ở hướng Đông. Tình hình ngày càng nguy khốn, nhận thấy không thể chống cự nổi, ông ta đã dẫn theo đám thuộc hạ thân tín bỏ chạy, mặc kệ quan quân còn lại. Ngô Tất Sắc đốc thúc quân ở mặt Nam, quyết không chịu thua thiệt, truyền lệnh cho hai trận địa pháo đá bắn trùm xuống dưới hòng chặn đà tiến của Yết Kiêu và Phùng Hiền. Đạn đá, đạn chông, đạn cháy... trút xuống như mưa, gây thương vong lớn cho cả hai bên đang giao chiến. Hạ sách của Ngô Tất Sắc chưa kịp phát huy hiệu quả đã phải nhận lấy hậu quả. Binh sĩ phản loạn vứt gươm giáo tìm đường thoát thân, quân tan vỡ!
Phùng Hiền đích thân cầm dùi đánh trống thúc quân xông lên, bất chấp thương vong. Bấy giờ, Yết Kiêu mới điều động một số thần công từ các ụ cao đến gần khu vực cổng thành, bắn đạn nổ chậm vọt lên không trung để yểm trợ. Đội cấm quân tiên phong, sau khi chịu thiệt hại nặng nề, cũng đã lên được đầu con dốc, nhưng đá vẫn không ngừng rơi xuống. Trong đêm, con đường từ cổng thành dẫn lên gò cao trông chẳng khác gì hỏa ngục. Đạn rơi, lửa cháy, xác người chất chồng.
Trung đoàn thủy Yết Kiêu, sau khi lên được đầu con dốc với một số tổn thất, liền tản sang hai bên, nhắm vào điểm xuất phát của những viên đá sát nhân vẫn không ngừng bắn phá. Mất đi địa lợi, bộ binh tháo chạy tán loạn, hai trận địa pháo dày đặc của Ngô Tất Sắc mau chóng trở thành những khúc gỗ vô tri. Xạ thủ giẫm đạp lên nhau tìm đường thoát khi quân của Yết Kiêu tiếp cận đủ gần và tung ra những quả lựu đạn. Mất đi hỏa lực mạnh, kỵ binh và bộ binh dưới quyền Ngô Tất Sắc không phải là đối thủ của cấm quân dù số lượng ít hơn hẳn, bởi họ hầu như chẳng có cơ hội cận chiến. Hỏa pháo Thiên Đức đã được khiêng lên cao, di chuyển lẫn trong quân và bắn tứ phía dọn đường.
Phùng Hiền khoác chiến bào có mặt ở trận tiền, mặt sạm đen vì khói súng nhưng khí thế đang lên cao, ông đốc thúc quân đánh thẳng vào trung tâm thay vì truy kích tàn binh. Với sự yểm trợ của hàng nghìn tay súng vừa đi vừa bắn, Phùng Hiền không gặp mấy khó khăn. Ngô Tất Sắc dẫn kỵ binh xông đến, muốn giao chiến với Phùng Hiền nhưng đạn bay vèo vèo, kỵ binh chưa kịp giáp trận đã tử vong một số. Ngô Tất Sắc thất kinh, ghì cương rồi dẫn binh tháo chạy. Phùng Hiền trông thấy kỳ soái liền hô cấm quân đuổi theo.
Ngô Tất Sắc chạy được một quãng, thấy trước mặt lửa cháy phừng phừng và tiếng súng đì đùng không ngớt, bộ binh ở đó đang chạy loạn hết cả. Tiếng nổ mỗi lúc một gần, trong khi đằng sau cấm quân đang đuổi đến, Ngô Tất Sắc chẳng còn thời gian nghĩ đến giao chiến, vội dẫn kỵ binh bỏ chạy, không biết Đông Chinh Vương đã kịp rút hay chưa.
Đông Chinh Vương ở trung quân, vận y phục quân sĩ, nhảy lên ngựa chạy về hướng Bắc ngay khi các doanh trại mặt Đông có dấu hiệu vỡ, chỉ kịp dẫn theo vài thân vệ. Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền cầm gươm xông vào trướng. Biết Đông Chinh Vương đã trốn trong đám tàn quân, họ bèn túm lấy các tù binh tra hỏi. Mãi sau, một quân hầu sợ hãi mới khai ra hướng Đông Chinh Vương đã chạy. Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền tức tốc dẫn hai trăm binh sĩ dùng ngựa truy đuổi gấp.
Lý Thái Dương đến nơi, biết Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền đã truy đuổi Đông Chinh Vương được một lúc, lại nghe nói Ngũ Lão chỉ dẫn hai trăm binh mã thì lấy làm lo lắng nhưng chưa biết nên xử trí ra sao. Lý Thái Dương vào trướng ngó quanh một lượt, thấy y phục màu vàng thêu tinh xảo bị vứt ở một góc thì lấy làm lạ. Linh tính mách bảo, Lý Thái Dương nhặt y phục lên, quay trở ra kề đao vào cổ quân hầu của Đông Chinh Vương tra khảo. Nhờ đó, anh biết được Đông Chinh Vương đã giả trang thành binh sĩ. Đặng Công Chất và Triệu Văn Khoát nghe được liền bảo Lý Thái Dương giao lại nơi này cho bọn họ và dẫn theo hai đại đội bộ binh đuổi theo.
Yết Kiêu gặp bọn Đặng Công Chất không lâu sau đó, hay tin Đông Chinh Vương đã kịp chạy thoát mà Ngô Tất Sắc cũng chưa bị bắt thì lấy làm thất vọng. Biết Phạm Ngũ Lão đang truy đuổi, Yết Kiêu bèn hạ lệnh Trung đoàn Yết Kiêu nhanh chóng đi về hướng ấy, mấy trăm cấm quân cùng Nguyễn Văn Giáp hăng hái dẫn đầu.
Tiểu đoàn Tam Vạn và quân Kình Ngư kéo quân đến sau cùng, lúc này trời đã gần sáng rõ. Mặc dù đã trải qua hơn hai canh giờ kịch chiến nhưng sĩ khí vẫn đang cao, chẳng ai tỏ ra mệt mỏi.
Lý Kế Nguyên và Trương Ma Nị đề xuất dẫn Tiểu đoàn Tam Vạn cấp tốc trợ chiến, Yết Kiêu đồng ý. Phùng Hiền lại cử thêm vài trăm cấm quân cùng đi.
Như vậy, Đông Chinh Vương tháo chạy trước tiên. Ban đầu chỉ có vài quân thân vệ, sau đó ở hậu quân có thêm một số chạy theo. Phạm Ngũ Lão đi sau, tiếp đó là Ngô Tất Sắc rồi đến Lý Thái Dương và quân Yết Kiêu. Trên đường truy kích, Phạm Ngũ Lão túm các quân sĩ chạy loạn để tra hỏi nên đuổi rất sát.
Trong khi đó, Ngô Tất Sắc dẫn kỵ binh chạy về hướng Sơn Vi. Chưa được bao xa thì ông gặp quân tải lương hớt hải báo rằng có phục binh Thiên Đức cướp lương. Ngô Tất Sắc đổi hướng, dẫn kỵ binh và một số bộ binh ngoặt sang hướng Đông Bắc, chạy vòng về Sơn Vi.
Đỗ Duy Trung dẫn binh tháo chạy sau Ngô Tất Sắc một quãng. Biết phía trước có phục binh nhưng lại cũng biết Đông Chinh Vương cử một toán kỵ binh của Trung áp tải một phần châu báu, nên Trung đã không suy nghĩ nhiều mà dẫn quân bản bộ, hợp với một số tàn binh tiến lên và chạm trán với Linh Thông Thuận.
Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền giao chiến với mấy trăm quân của Tĩnh Mịch Thiền sư đang chặn hậu gần một ngôi làng nhỏ. Tĩnh Mịch Thiền sư thấy đối phương có ít người, thay vì chạy trốn, lại quay giáo chống trả, khiến hai chiến tướng phải vất vả. Đen đủi thay, chạy được một quãng thì họ đụng phải kỵ binh của Ngô Tất Sắc. Trong thế lưỡng đầu thọ địch, hai chiến tướng thúc ngựa dẫn quân đánh tràn qua để chạy về phương Nam. Ngô Tất Sắc không muốn vuột mất con mồi, bèn đuổi theo rất sát. Đương lúc Phạm Ngũ Lão nguy khốn, may sao Lý Thái Dương dẫn binh đến cứu viện kịp thời. Tĩnh Mịch Thiền sư và Ngô Tất Sắc có phần nao núng, nhưng thấy viện binh chỉ có vài trăm người mà binh sĩ, thuộc hạ của mình lúc này chẳng cần đếm cũng còn hơn hai nghìn, thì lại tự tin lắm, quyết sống mái một phen.
Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền và Lý Thái Dương ban đầu dàn quân ven đường, nhưng nhận thấy bốn phía trống trải bèn lui về một gò cao phía sau chờ thêm tiếp viện. Cả ba đều hiểu rằng Yết Kiêu nhất định sẽ đưa quân đến.
Ngô Tất Sắc cho quân vây quanh gò, bắn tiễn như mưa rào và dùng hỏa công quyết thiêu chết đối phương. Phạm Ngũ Lão quyết định mở đường máu thay vì chờ chết cháy. Ba quân tướng sĩ quỳ gối quay về hướng Tây Nam bái vọng rồi buộc chặt tấm khăn trắng lên đầu.
Phạm Ngũ Lão gặp may thêm một lần nữa!
Tiểu đoàn Tam Vạn trông thấy quân binh Sơn Tây vây gò lớn phóng hỏa liền không nghĩ ngợi nhiều, cùng nhau tràn lên trong tiếng súng nổ đì đùng không ngớt. Ngô Tất Sắc tuy không cam tâm nhưng đành hạ lệnh thu quân. Phạm Ngũ Lão được đà, cùng ba quân tràn ào xuống gò, bất chấp lửa bén vào quần áo truy đuổi.
Hai bên lại đuổi nhau, tiếng hò reo, tiếng ngựa hí đan xen với âm thanh đùng đoàng không ngớt. Lúc này chẳng còn thế trận nào, mạnh ai nấy chạy tháo thân. Ngô Tất Sắc có kỵ binh nên dễ dàng thoát chạy, còn thuộc hạ của Tĩnh Mịch Thiền sư chậm chân b��� bắt rất nhiều.
Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền và Lý Thái Dương vừa thoát chết, chuyển bại thành thắng nên muốn truy cùng đuổi tận. Với hơn hai trăm chiến mã trong tay, ba người chọn ra những người xung phong rồi nhanh chóng lên đường. Đuổi thêm được một quãng khá xa nhưng do không thông thuộc đường sá, Ngô Tất Sắc lại chia quân tản ra chạy mấy hướng, chẳng biết đường nào nên Phạm Ngũ Lão đành phải từ bỏ ý định.
Dừng chân ven ngôi làng nhỏ có phần tiêu điều, Lý Thái Dương dẫn theo vài binh sĩ vào làng xin nước uống. Dân làng trốn hết vào trong nhà, cửa đóng then cài. Lý Thái Dương mặc kệ, đẩy cổng tre một ngôi nhà gần đầu làng rồi thẳng đến giếng múc nước uống. Anh cùng binh sĩ dội nước qua người rồi khiêng một vại nước đem ra đầu làng cho bọn Phạm Ngũ Lão uống. Trên đường trở ra, Lý Thái Dương phát hiện có mấy con ngựa buộc trong vườn chuối mà lúc nãy khi đi vào anh không hề trông thấy. Dừng chân, Lý Thái Dương vạch mấy cành râm bụt nhìn kỹ và chẳng khó để anh chàng nhận ra đó là những con chiến mã.
Lý Thái Dương đảo mắt nhìn khắp vườn nhưng cây cối um tùm rất khó quan sát. Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại ở một cây bưởi thấp lè tè và giật mình khi phát hiện mình đang bị nhắm đến. Lý Thái Dương vội hụp người xuống, mũi tiễn trượt qua đỉnh đầu. Anh chàng họ Lý thoát chết trong gang tấc.
Nằm ngửa trên con đường làng, Lý Thái Dương móc luôn quả lựu đạn tre đeo bên hông, nhanh chóng châm lửa rồi quăng vào bên trong vườn. Tiếng nổ vang lên, Phạm Ngũ Lão xộc vào rất nhanh. Ngay khi biết sự tình, bọn Phạm Ngũ Lão nhất tề đạp đổ bờ rào, xông vào khu vườn rậm rạp. Một vài tiếng súng chỉ thiên nổ vang nhằm thị uy.
Chưa đầy một khắc đồng hồ, tám binh sĩ Sơn Tây bị đánh gục bằng những nắm đấm. Họ không chịu hàng mà còn muốn tỉ thí. Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền giành hết phần, quân sĩ không tham gia. Túm được tám người này, Phạm Ngũ Lão áp giải vào giữa sân của ngôi nhà mái tranh vách đất, có lẽ là nơi ở của chủ nhân khu vườn này. Cửa ngôi nhà vẫn đóng kín dù binh sĩ đã gọi mấy lần. Phải đến khi một cấm quân dẫn đường cho bọn Phạm Ngũ Lão vào trong bếp lấy thanh củi quấn bùi nhùi định phóng hỏa thì cánh cửa chính bằng gỗ bạc màu mới hé mở.
Hai ông bà già tuổi ngoài năm mươi, hai người con trai và một người phụ nữ cùng ba đứa trẻ lần lượt run rẩy bước ra. Cấm quân đến quát hỏi vài câu khiến gia đình này sợ rúm ró, lắp bắp khai rằng không hề biết trong vườn có ngựa. Đinh Điền và Lý Thái Dương vào kiểm tra căn nhà một lượt thì không thấy gì lạ. Tuy nhiên, trước khi trở ra, Lý Thái Dương phát hiện có một số hạt thóc vương vãi bên ngoài bồ đựng thóc ở góc nhà. Thái Dương tiến lại gần, nhẹ nhàng nhấc nắp đậy lên thì thấy mái tóc đen nhánh của một người trốn bên trong. Lý Thái Dương giật mình, nhảy về phía sau, rút đoản đao thét lớn:
- Mau bước ra không ta đâm cho một nhát bây giờ!
Đinh Điền chạy ào tới, dùng sức túm lấy kẻ trốn trong bồ thóc kéo lên. Đinh Điền lôi kẻ này ra ngoài, đạp hắn ngã xuống sân trong khi Lý Thái Dương kiểm tra kỹ bồ thóc mà không phát hiện gì thêm. Bước ra cửa, anh chàng nhìn nhân dạng kẻ mới bị bắt, thấy hắn vận trang phục binh l��nh và nét mặt đang tái xanh vì sợ. Điều khiến Lý Thái Dương chú ý là người vừa bị bắt này già dặn hơn những người còn lại.
Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều được bảo hộ chặt chẽ bởi truyen.free, kính mong độc giả tìm đọc tại nguồn.