(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 482: “Tiểu đoàn ba trận thắng”
Sau khi bố trí đâu vào đó xong xuôi, Linh Thông Thuận chuẩn bị phát lệnh thì một quân sĩ vội vàng báo cáo: – Có một đội kỵ binh sắp sửa đi qua ạ! Linh Thông Thuận hỏi lại: – Khoảng bao nhiêu? – Báo cáo, chưa rõ số lượng, mới chỉ thấy cờ xí ở đằng xa. – Bám sát tình hình, báo cáo thường xuyên! Một lúc sau, Linh Thông Thuận đã nắm được đầy đủ thông tin và quyết định nằm phục, chờ đội kỵ binh chừng hơn trăm người đi qua vị trí mai phục đã chọn. Sau ba tiếng súng hỏa mai đồng loạt bắn chỉ thiên vang lên trong đêm tối, từ vị trí ẩn nấp gần con đường đất gồ ghề, hàng trăm mũi tên nhắm sẵn mục tiêu phóng ra như mưa. Đoàn người đang đi trong đêm, mịt mờ không thấy rõ đầu đuôi, bỗng giật mình bởi những âm thanh lạ. Tiếng hô xung phong vang dậy đất trời, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Quân mai phục nhất tề bật dậy, vừa xông lên vừa dùng nỏ Liên châu bắn xối xả cho đến khi hết tên trong ổ mới rút đoản đao sáng quắc ra. Đội kỵ binh không hề phòng bị, con đường lại hẹp, chỉ đủ một ngựa qua, lại bị tập kích bất ngờ ngang sườn ở cự ly gần nên chẳng kịp phản ứng. Một vài người thiệt mạng tại chỗ, nhiều người bị thương nặng nhẹ, và vài người may mắn thoát chết khi loạt tên bắn hụt, liền phi ngựa xuống cánh đồng lúa tháo chạy.
Đúng như hiệp đồng đã định, ba đội mai phục cùng đổ ra đánh bất ngờ, chiếm lợi thế ngay từ phút đầu nhập trận khi đối phương còn đang ngơ ngác. Phản ứng đầu tiên của hầu hết những người tải lương là quăng đòn gánh trên vai, vứt bỏ khí giới, bỏ chạy thục mạng tìm đường sống dưới ánh trăng khuya dát vàng lên vạn vật. Đoàn vận lương đã lọt qua vị trí phục kích trước đó thì hò nhau tháo chạy nhanh hơn, còn đoàn chưa tới kịp thì quay đầu tìm đường khác thay vì kéo đến trợ giúp. Binh sĩ TB31 bắn chỉ thiên uy hiếp nhiều loạt, thêm vài ba âm thanh đanh gọn vang lên, lập tức khuất phục số ít kẻ còn có ý định chống đối.
Cách đặt phục binh tại ba vị trí của Linh Thông Thuận tỏ ra cực kỳ hiệu quả. TB31 bắt giữ tại chỗ hơn năm trăm tù binh, gần một trăm con ngựa, vài chục trâu bò cùng nhiều lương thảo bị bỏ lại trên đường. Đặc biệt, TB31 và cấm quân không ai thiệt mạng. Tất cả những ngọn đuốc rơi trên vệ cỏ, bờ ruộng, lùm cây nhanh chóng bị dập tắt để không lộ quân số. Trong khoảng thời gian thu dọn chiến lợi phẩm, tiếng súng và âm thanh đặc trưng của lựu đạn vẫn vang lên khắp nơi, vừa để trấn áp những kẻ mới bị bắt, vừa xua đuổi những kẻ có ý định quay trở lại, đồng thời ngầm phô trương thanh thế.
Mọi sự diễn ra thuận lợi, Linh Thông Thuận đốc thúc quân sĩ mau chóng tiến hành các công việc theo kế hoạch đã định vì trời sắp sáng. Đúng lúc ấy, một binh sĩ chạy vội đến, giọng hoảng hốt: – Báo cáo, các rương mà bọn kỵ binh bỏ chạy để lại toàn vàng và bạc ạ! Linh Thông Thuận giật mình, vội vàng xem rõ thực hư. Dưới ánh đuốc đỏ lòm, mười lăm rương gỗ chứa đầy bạc nén, vàng thỏi, châu báu và vòng trang sức đủ loại. Linh Thông Thuận hoa mắt, bàn tay run rẩy cầm chiến lợi phẩm lên xem cho rõ. – Ba rương nhỏ đựng vàng thỏi, một rương trang sức, còn lại là bạc ạ! Đôi tai Linh Thông Thuận phút chốc như muốn ù đi. Từ thuở nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên Thuận nhìn thấy nhiều vàng bạc đến vậy. Phùng Nguyên Hoàn kiểm tra một lượt, yêu cầu binh sĩ đóng nắp rương lại rồi bước đến hỏi Linh Thông Thuận nên xử trí thế nào. Linh Thông Thuận như bừng tỉnh, vội nói: – Thứ này mang họa mất thôi! Huy động tù binh khiêng về điểm hẹn cùng với gạo trắng và thóc. Phùng Nguyên Hoàn hỏi thêm: – Còn rất nhiều khoai sắn và các loại hạt. – Mấy thứ đó đem được gì thì cứ đem. – Linh Thông Thuận dặn Phùng Nguyên Hoàn. – Riêng số châu báu này nhờ anh bảo vệ, nhất định phải đưa về thuyền. Mau mau! Linh Thông Thuận ở lại đoạn hậu cùng năm trăm quân trang bị mạnh. Phùng Nguyên Hoàn cùng đại bộ phận TB31 áp giải tù binh và chiến lợi phẩm về điểm hẹn. Tiếp đó, Phùng Nguyên Hoàn áp tải châu báu đến nơi chiến thuyền đang chờ sẵn.
Sở dĩ Linh Thông Thuận tỏ ra hấp tấp như vậy là bởi Thuận suy đoán, số châu báu vừa chiếm được, Đông Chinh vương sẽ dùng để chi trả lương bổng cho ba quân. Khi biết đã bị mất, Đông Chinh vương chắc chắn sẽ không thể ngồi yên. Thuận đã tiên liệu đúng. Mặt trời lên cao bằng ngọn sào, các toán trinh sát đồng loạt đưa tin về. Từ phía Nam có một đạo kỵ binh và bộ binh (kỵ bộ) ước chừng hơn nghìn quân đang tiến về khu vực bọn Thuận phục kích đêm qua. Phía Đông Bắc cũng có một đạo kỵ bộ hỗn tạp, với quân số không ít hơn một nghìn. – Như vậy, đạo quân từ hướng Đông Bắc kéo đến có cả thổ binh người Mường, người Dao và Sán Chay. – Linh Thông Thuận nhận định. – Còn đạo từ phía Nam ắt hẳn do Đông Chinh vương cử đến. Linh Thông Thuận yêu cầu các toán trinh sát bám theo di biến động của địch quân, đồng thời lui về điểm hẹn án binh bất động.
Đỗ Duy Trung dẫn đội kỵ bộ từ hướng Nam đến địa điểm bị phục kích thì trông thấy lương thảo vương vãi khắp nơi, hơn một trăm thi thể nằm la liệt bên vệ cỏ, máu đã khô. Đỗ Duy Trung lệnh binh sĩ tản ra tìm kiếm dấu vết phía bên phải con đường mòn và phát hiện nhiều dấu vết để lại, cho thấy quân mai phục không ít. Vốn đã vài lần khiếp vía vì những tiếng nổ bất ngờ, lại không nắm rõ được binh lực của đối thủ có bao nhiêu, Đỗ Duy Trung đành tạm dừng chân chờ thêm tiếp viện từ Sơn Vi đến. Quân đông, Đỗ Duy Trung chia thành hai đạo nhắm hướng Tây Bắc, dò theo dấu vết một cách cẩn trọng. Đi chừng mấy dặm, dấu vết bỗng trở nên lộn xộn ở một quãng rồi tách ra làm hai ngả. Thậm chí trên cỏ còn vương vãi chút gạo, đôi chỗ là những lát khoai sắn khô, điều này khiến Đỗ Duy Trung vô cùng phân vân. Trong thâm tâm, Trung không muốn thực hiện nhiệm vụ này nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Đỗ Duy Trung nhắm hướng chính Tây, đạo còn lại theo hướng Tây Bắc mà không hề biết rằng những dấu vết để lại trên cỏ cây hay những dấu chân dính bùn hằn trên thảm cỏ xanh đều do Linh Thông Thuận dặn binh sĩ cố tình để lại. Nếu dò theo dấu vết, hai đạo binh sẽ tiến đến gần bờ Xích Giang, sau đó… sẽ vòng lại gần điểm chia tách!
Linh Thông Thuận muốn đánh một trận ra trò, binh sĩ TB31 và cả Phùng Nguyên Hoàn cũng chung một ý chí. Tuy nhiên, một khi đã quyết đánh thì phải chắc thắng, bởi nơi này nằm ở hậu phương của Ngô Tất Sắc, đường lui chỉ có một lối duy nhất. Dù lực lượng chỉ có một nghìn năm trăm quân mà phải đối đầu với hơn hai nghìn quân địch, Linh Thông Thuận cũng chẳng hề ngán ngại, thậm chí còn tự tin nắm chắc phần thắng. Nhưng một chiến thắng mà tổn thất binh lính quá nhiều sẽ không được đánh giá cao, hơn nữa, trận đánh này thực tế không nhất thiết phải đánh. Cần phải biết rằng TB31 lấy quân từ các trung tâm huấn luyện, được xem là lực lượng dự bị của bốn huyện thuộc phủ Thiên Đức. Đại đoàn Thánh Dực khi tuyển chọn bổ sung bộ binh sẽ ưu tiên chọn từ TB31, nhưng chưa bao giờ chọn tất cả! Bởi vậy, lính hiện tại ở TB31 đều muốn thể hiện mình xứng đáng sung vào hàng quân chủ lực trong các tiểu đoàn trực thuộc Đại đoàn Thiên Đức, Đại đoàn Thánh Dực. Giờ đây, Đỗ Duy Trung đã trúng kế, chia quân thành hai ngả, Linh Thông Thuận sẽ dẫn binh dồn sức đánh tập hậu một trong hai đạo này.
Phùng Nguyên Hoàn đề nghị Linh Thông Thuận đánh Đỗ Duy Trung, nhưng Linh Thông Thuận lại nói: – Dụng binh tuyệt đối không được để tình cảm lấn át lí trí. Thầy Lý An đã dạy chúng tôi như vậy. Tôi biết anh Hoàn muốn đập tay Trung nhưng để chắc thắng thì chúng ta đánh đám còn lại, bởi đám ấy hỗn tạp trong khi tay Trung nắm toàn quân chính quy cả đấy. Chờ cho những binh sĩ sau cùng của toán Tây Bắc khuất dạng phía chân trời, bóng cờ xí chẳng còn trông thấy nữa thì Linh Thông Thuận mới hành động. Gần nửa canh giờ đuổi theo, Linh Thông Thuận trông rõ cờ xí của đối phương thấp thoáng bên sườn đồi trước mặt, liền hạ lệnh xông lên. Linh Thông Thuận dẫn đầu, bên cạnh có Phùng Nguyên Hoàn, theo sát phía sau là năm trăm tay súng rồi mới đến quân cung nỏ, đao kiếm. TB31 tràn lên, súng bắn, lựu đạn nổ vang. Hai bên giao chiến dưới sườn ngọn đồi không tên. Cuộc chiến diễn ra không quá ác liệt vì lực lượng cũng như hỏa lực của TB31 vượt trội. Chưa đầy một khắc đồng hồ lâm trận thì đối phương mạnh ai nấy chạy tháo thân, bỏ lại gần hai trăm quân thiệt mạng. TB31 bắt được hơn hai trăm tù binh, ba chục con ngựa, mấy chục người bị thương nặng nhẹ và hơn hai mươi binh sĩ thiệt mạng. Sau khi có được chiến thắng chóng vánh, lại nắm rõ được quân số của Đỗ Duy Trung, Linh Thông Thuận liền dẫn gần một nghìn quân tiến về hướng Nam, quyết đánh với Đỗ Duy Trung cho Phùng Nguyên Hoàn thỏa lòng. Số binh sĩ TB31 còn lại áp giải tù binh và đưa thương binh tử sĩ về nơi thuyền neo đậu.
Chiều muộn, Linh Thông Thuận phát súng lệnh, TB31 đang nằm phục trong khoảng rừng thưa thớt lập tức đổ xô ra đánh thẳng vào sườn đội quân của Đỗ Duy Trung đang vội vã quay về địa điểm xuất phát ban sáng. Trước đó, Đỗ Duy Trung đã nhận ra các dấu vết để lại có hình vòng cung quay trở lại nơi xuất phát, liền biết mình trúng kế. Sợ bị chặn lối về, Đỗ Duy Trung thúc quân đi mau trước khi trời tối. TB31 phủ đầu b��ng lựu đạn, tiếp sau đó là hỏa mai, mau chóng chia cắt đội hình của Đỗ Duy Trung thành hai phần. Đỗ Duy Trung tức tối quất ngựa quay lại, Phùng Nguyên Hoàn cưỡi ngựa chắn ngang buông lời mắng nhiếc trước khi hai tướng lăn xả vào đâm chém lẫn nhau. Trận đánh diễn ra tương đối ác liệt! Đỗ Duy Trung giao chiến với Phùng Nguyên Hoàn mãi không thắng được, mà quân sĩ thiệt mạng và bị thương quá nhiều vì lựu đạn. Càng đánh lâu càng bất lợi nên Đỗ Duy Trung đành rút lui. Phùng Nguyên Hoàn đuổi theo, Linh Thông Thuận cũng dẫn binh xông pha ngay đằng sau. Trời sập tối, Đỗ Duy Trung thoát được cùng phân nửa quân sĩ. Số còn lại thì mất mạng, bị thương hoặc tử trận. TB31 mất hơn một trăm binh sĩ trong trận này. Có được liên tiếp ba chiến thắng dựa vào mưu trí hơn là sức mạnh, nhưng Linh Thông Thuận chẳng dám chậm trễ. Anh vội đưa thương binh, tử sĩ, tù binh đến nơi thuyền chiến neo đậu và xuôi dòng về thành Sơn Tây khi trời đã sáng rõ. Đây là quyết định đúng của Linh Thông Thuận bởi ngay trong đêm, Đỗ Duy Trung cùng hàng nghìn thổ binh đã truy lùng cho bằng được TB31 hòng rửa hận. Mãi đến khi phát hiện được bến tạm neo thuyền, biết TB31 đã mất dạng, Đỗ Duy Trung đành ngậm hờn thu binh về Sơn Vi.
Do số vàng bạc chiến lợi phẩm mà TB31 thu được quá lớn, Phùng Hiền đã từ chối nhận. Sơn Tây vương lại bảo bạc vàng trong thành không thiếu nên Thiên Bình chẳng ngại mà đứng ra cảm tạ. Số châu báu sau đó được giao về ngân khố Thiên Đức. Nhờ chiến công đánh ba trận thắng liên tiếp, thu được chiến lợi phẩm giá trị khiến quân phản loạn Sơn Tây mất đi nguồn tài chính đáng kể và bắt giữ số lượng lớn tù binh, khi luận công ban thưởng, Vạn Thắng vương đã đổi phiên hiệu TB31 thành Tiểu đoàn bộ binh 31 trực thuộc Thánh Dực quân dưới quyền Linh Thông Thuận. Sĩ quan và binh sĩ Tiểu đoàn 31 nhận thưởng một tháng lương cùng ba mươi cân gạo trắng và một tuần phép. Bên cạnh đó, toàn bộ binh sĩ tiểu đoàn được trang bị súng hỏa mai mẫu mới nhất và kỳ hiệu thêu dòng chữ “Tiểu đoàn ba trận thắng” do Vạn Thắng vương ban tặng.
Từng câu chữ này là công sức của truyen.free.