Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 485: Hai vương tử họ Lý

Thân binh chạy đến ôm lấy xác Đông Chinh vương mà bật khóc. Phạm Ngũ Lão vội vàng nhảy xuống ngựa, hấp tấp đuổi theo một quãng rồi ra vẻ buồn rầu, trách mắng binh sĩ hồ đồ.

Tuy nhiên, mọi việc chỉ có thế.

Sau khi đưa xác Đông Chinh vương về thành, Phạm Ngũ Lão cùng Đinh Điền, Lý Thái Dương đã trình bày rõ đầu đuôi sự việc với Yết Kiêu và Phùng Hiền. Đồng thời, Phạm Ngũ Lão, với cấp bậc cao nhất, cũng đứng ra nhận tội tắc trách, cam chịu bị giáng mấy cấp, giữ chức Chính trị viên Tiểu đoàn Thiên Đức.

Hình phạt này đối với một võ tướng quả thực khá nặng nề. Đoán chừng Phạm Ngũ Lão đang buồn lòng, Đinh Điền và Lý Thái Dương mang rượu thịt đến an ủi thì đã thấy bọn Lý Kế Nguyên, Trương Ma Nị có mặt từ lúc nào. Khi cả bọn đang chén tạc chén thù, Phùng Hiền, Nguyễn Văn Giáp và Lý Nhân Nghĩa cũng mang rượu thịt đến "chia buồn". Trong cuộc rượu, chẳng ai nhắc đến chuyện Phạm Ngũ Lão bị trách phạt, dường như tất cả đều thầm đồng thuận với hành động của chàng. Thay vì chia buồn, Phùng Hiền và Nguyễn Văn Giáp lại liên tục nâng ly chúc mừng Phạm Ngũ Lão. Khi Lý Nhân Nghĩa khật khưỡng ra về, ông ôm chầm lấy Phạm Ngũ Lão và rỉ tai:

– Tướng quân đã trừ một họa lớn cho Sơn Tây, nhưng vì đại cuộc mà phải chịu thiệt thòi đôi chút, khiến ta vô cùng cảm phục.

Phùng Hiền, mặt đỏ gay như gà chọi, choàng vai bá cổ Phạm Ngũ Lão, tâm sự rằng:

– Yết Kiêu có được những chiến tướng như nhân huynh đây, khiến tại hạ đây thực sự ghen tị. Tại hạ nợ nhân huynh một ân tình. Sau này, nếu nhân huynh có việc cần Phùng Hiền tương trợ, chỉ cần lên tiếng một lời, Phùng Hiền này sẽ không tiếc tính mạng mà gắng sức!

Phạm Ngũ Lão vẫn phải tỏ ra u sầu, buồn bã vì lỗi lầm của bản thân khiến Đông Chinh vương mất mạng. Thiên Bình không đến động viên trực tiếp, nàng bí mật gửi một bình rượu quý mà Sơn Tây vương đã tặng cho nàng trước đó đến cho Phạm Ngũ Lão.

Mọi chuyện cứ thế mà êm thấm, chẳng còn ai nhắc đến nữa.

Kết thúc cuộc tấn công, Phùng Hiền và Yết Kiêu đã bắt giữ hơn bảy nghìn quân phản loạn tại trận tiền. Một số khác trốn về làng, được gia đình động viên, lại sợ quan quân tìm đến bắt sẽ bị trị tội nặng, chi bằng đầu thú sẽ được xem xét khoan hồng vì họ cũng chỉ là lính dõng mà thôi. Hàng nghìn người của cả hai bên thiệt mạng, số người bị thương cũng chẳng hề ít.

Tuy đại phá được quân tụ dưới cờ Đông Chinh vương, nhưng Ngô Tất Sắc, Tĩnh Mịch Thiền sư và Trần Bá Tiên đã trốn thoát về vùng núi Sơn Vi ẩn nấp, khiến cuộc chiến chưa thể xem là chấm dứt hoàn toàn. Mầm h���a vẫn còn đó và cần được sớm diệt trừ.

Bên cạnh đó, lợi dụng tình hình Sơn Tây đang có loạn, Lý Mẫn nào chịu ngồi yên một chỗ. Chẳng cần điều động đại quân từ kinh sư, Lý Mẫn vẫn thừa sức chiếm phần lớn vùng đất phía đông xứ Sơn Tây, bởi binh mã nơi này vốn ít ỏi, lại có Trần Văn Lộng đang điên cuồng đòi phục hận. Khi bọn Phùng Hiền vừa đánh bại quân phản loạn xong, cũng là lúc ba quân của Trần Văn Lộng vừa chiếm được Đông Chinh vương phủ. Phùng Hiền ưu tiên đẩy lùi quân của Trần Văn Lộng, giành lại đất đai trước, rồi mới tính đến việc diệt trừ Ngô Tất Sắc. Song, để tiến hành một cuộc chiến quy mô, Phùng Hiền cần một khoảng thời gian để chỉnh đốn binh mã vốn đã xộc xệch sau cuộc binh biến, đồng thời tập hợp lại nguồn lực đang bị phân tán nhiều.

Trước đây, Sơn Tây còn một đạo thủy quân chừng hơn nghìn binh sĩ cùng nhiều thuyền chiến, ngoài số quân dưới quyền Định thắng tướng Nguyễn Hoa Khê. Đạo quân này vốn đóng ở đầu nguồn Hát Giang, một con sông lớn ngăn cách kinh sư La Thành với Sơn Tây ở mạn phía nam. Đạo quân thủy này đã theo Trần Văn Lộng làm phản. Trần Văn Lộng rút chạy cùng tàn binh, hợp lại với đạo thủy quân này. Lý Mẫn tiếp tục hà hơi tiếp sức, Lộng lợi dụng việc tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu nên nhất thời đắc lợi. Nghe tin Đông Chinh vương đã mất, Trần Văn Lộng liền dựng cờ tự xưng Sứ tướng, lấy Đông Chinh vương phủ làm đại bản doanh để thu nhặt tàn quân, rồi sai người bắt liên lạc với Ngô Tất Sắc.

Thiên Bình trở về Thiên Đức, dẫn theo trưởng nam Lý Tiên Phong và thứ nam Lý Yên Sơn, đúng như lời đề nghị của Sơn Tây vương. Sơn Tây vương lo sợ sức khỏe mình yếu, nhỡ có ngày theo tiên tổ mà con cái vẫn còn nhỏ dại. Thiên Bình hiểu rằng Lý Thái sư và Lý Nhân Nghĩa đã bày ra cách này bởi họ tin tưởng nàng sẽ chăm lo cho hai người cháu một cách tử tế. Trong khi Lý Tiên Phong đã mang dáng dấp của một chàng trai trưởng thành, có thể lập gia thất, thì Lý Yên Sơn lại có phần gầy gò, tính tình nhút nhát, ít nói. Thiên Bình lớn lên trong thân phận con nuôi nhưng vẫn nhận đủ đầy tình yêu thương của những người xung quanh. Mặc dù giờ đây thân phận của nàng đã rõ ràng, nhưng ký ức tuổi thơ vẫn không hề phai nhạt. Nàng từng nhiều lần tự hỏi liệu bản thân mình có anh em ruột thịt hay không.

Lúc này, Thiên Bình nhìn hai người cháu ruột thịt đang ngồi ngay ngắn bên cạnh nhau, không dám nhìn thẳng vào nàng, bất giác cảm thấy vui trong lòng. Mai này, liệu con của nàng lớn lên sẽ có nét nào giống hai người cháu này không. Lý Tiên Phong mình cao năm thước, khiến Thiên Bình rất có thiện cảm, bởi đó vốn là tiêu chí đầu tiên nàng đặt ra khi chọn ý trung nhân mười năm về trước.

– Vạn Thắng vương hẳn sẽ rất vui khi gặp hai cháu. – Thiên Bình ngồi đối diện hai người cháu ruột, muốn nói chuyện với chúng một cách thân tình thay vì giữ lễ nghi. – Hai đứa không quen đi thuyền sao?

Lý Tiên Phong vịn vách thuyền định đứng dậy, nhưng Thiên Bình ra hiệu bảo cứ ngồi đó. Lý Tiên Phong và Lý Yên Sơn bị say sóng, mặt mày tái xanh, song vẫn cố tỏ ra bản thân mình đang ổn. Lý Yên Sơn dường như không thể chịu đựng thêm nữa, liền nghiêng người sang một bên mà nôn mật xanh mật vàng. Thiên Bình nhịn cười, lấy khăn lụa chồm tới lau miệng cho đứa cháu nhỏ, rồi nhẹ nhàng vỗ về:

– Hồi cô còn nhỏ, mỗi lần đặt chân lên thuyền là tái mặt vì sợ. Những lúc ấy, cô bám chặt vào gấu quần của mẹ, nhắm tịt mắt lại mà gào khóc. Các cháu từ lúc lọt lòng đến giờ đều quanh quẩn trong thành, mà Sơn Tây lại chẳng có mấy sông ngòi, thành ra bị say sóng cũng dễ hiểu thôi. Đừng cố nhịn, nhưng cũng đừng sợ, dần rồi sẽ quen.

Lý Yên Sơn yếu ớt phều phào:

– Tạ ơn Hoàng hậu đã chỉ dạy cho chúng con!

– Giờ chúng ta không còn ở trong thành nữa, đừng gọi cô như vậy. Hãy gọi cô là cô, như thế nghe chẳng gần gũi hơn sao?

– Tạ ơn cô ạ!

Thiên Bình xoa đầu đứa cháu nhỏ:

– Cảm ơn là được rồi, không cần phải nói tạ ơn. Cô đưa hai đứa về Thiên Đức để học hành tới nơi tới chốn, vậy nên phải cố gắng nhé.

Lý Tiên Phong nói tiếp:

– Cháu xin được học làm tướng quân! Cháu có xin phụ vương rồi, nhưng phụ vương nói chuyện ấy phải do chủ ý của Vạn Thắng vương quyết định.

Thiên Bình mỉm cười nói:

– Hai cháu không được nghĩ chuyến này đi là làm con tin. Sở dĩ phụ vương của hai cháu nói như vậy chỉ là khách sáo đó thôi. Chẳng cần nói, cô cũng hiểu một đứa muốn theo nghiệp võ, còn…

Thiên Bình lại xoa đầu Yên Sơn và nói thêm:

– Cháu thích sách vở có phải không nào? Học gì cũng được, nhưng phải nỗ lực không ngừng thì nhất định sẽ thành tài.

Lý Tiên Phong có chút ngập ngừng, nhưng rồi vẫn hỏi:

– Cháu có nghe trong quân nói Sơn Tây sẽ quy hàng Thiên Đức, phụ vương sẽ xưng thần. Dạ thưa cô, chuyện ấy có đúng không ạ?

Thiên Bình khẽ lắc đầu đáp:

– Chúng ta đều mang họ Lý, phụ vương của hai cháu lại là hoàng huynh của cô, sao có thể bắt quỳ gối xưng thần?

Lý Tiên Phong không hỏi thêm, nhưng Thiên Bình đoán biết đứa cháu đang nghĩ những gì, nên nàng nhẹ nhàng giải thích:

– Thiên Đức không có lệ quỳ gối. Sơn Tây quy thuận Thiên Đức là điều đúng đắn, nhưng sẽ chẳng có gì đổi thay đâu. Các cháu là cháu của cô, và như hai cháu đã biết đấy, cô là Hoàng hậu Thiên Đức. Cô tiếp nhận vương vị và trao cho Vạn Thắng vương, hai cháu có biết tại sao không?

Cả hai lắc đầu, Thiên Bình lại nói tiếp:

– Đến Thiên Đức, các cháu sẽ tự mình hiểu rõ. Cô chỉ có một lời khuyên rằng, với thân phận vương tử của Sơn Tây vương, các cháu phải luôn gương mẫu, tài giỏi hơn người khác, có như vậy mới có thể làm rạng danh dòng họ Lý. Đất nước này không chỉ có họ Lý, mà còn có họ Trần, Đặng, Nghiêm, Nguyễn… Nếu chúng ta không vượt trội hơn trăm họ, thì chẳng có lý gì họ lại theo chúng ta đâu.

Lý Tiên Phong lại hỏi tiếp:

– Thưa cô, cháu nghe thiên hạ đồn rằng Vạn Thắng vương vốn là người nhà trời, một mình địch ba trăm người cũng chẳng thấm vào đâu, chẳng hay có đúng vậy không?

Thiên Bình chỉ lên thái dương, hàm ý nói:

– Vạn Thắng vương tài trí hơn người, chỉ trong hơn tám năm mà đã xây dựng được đạo quân đông mấy vạn người, và… như cháu đã tận mắt nhìn thấy, tất cả thần khí Thiên Đức đều do Vạn Thắng vương sáng tạo ra. Với những thần khí ấy, thì làm chủ Vạn Xuân có gì khó? Tuy nhiên, Vạn Thắng vương lại muốn dùng tài trí để khuất phục đối thủ trước khi thần khí cất tiếng.

Những câu chuyện hấp dẫn khiến Lý Tiên Phong và Lý Yên Sơn quên đi cơn say sóng từ lúc nào không hay. Thiên Bình vẫn còn nhớ năm xưa, võ nghệ của nàng được xem như đệ tử của Bùi Thị Xuân, còn về chữ nghĩa, nàng sẽ chẳng bao giờ vượt qua được Duệ. Nàng hơn hai cô chị kết nghĩa ở vẻ đẹp! Mà như Chương từng thủ thỉ với nàng, sắc đẹp như bông hoa chẳng thể đẹp mãi, chỉ có tri thức mới khiến người ta nể phục. Chân lý ấy, Thiên Bình đã sớm biết và thấu hiểu. Gần đây, Thiên Bình dành nhiều thời gian để lắng nghe hơn, nghiền ngẫm nhiều hơn, và với tư chất thông minh sẵn có, nàng đã khiến Chương và Duệ yên tâm hẳn. Có lúc, ngẫm lại bản thân những năm trước đôi lúc hành động hồ đồ, Thiên Bình thẹn đến đỏ mặt.

Thuyền cập bến Luy Lâu rồi thẳng tiến về Vạn Xuân. Lý Tiên Phong dĩ nhiên đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác khi chứng kiến vùng đất trù phú, nhộn nhịp và vô cùng lạ lẫm. Dừng chân trước cổng lớn đề ba chữ “Hưng Quốc điện”, Lý Tiên Phong ngơ ngác hồi lâu. Trong suy nghĩ của cậu, nơi ngự của Vạn Thắng vương không nguy nga tráng lệ hơn Trường Xuân điện thì chí ít cũng phải ngang ngửa, chứ nào ngờ nơi này gần giống như một thái ấp.

Chương cùng mọi người đã đón Thiên Bình ở cổng. Sau khi Thiên Bình giới thiệu, Chương chìa tay ra ý muốn làm quen với hai người cháu của vợ, nhưng hai chàng thiếu niên họ Lý vẫn đứng ngây như phỗng. Chương chẳng ngại ngần, tiến gần hơn, lần lượt ôm lấy từng người, hỏi thăm một vài câu trước khi sánh vai cùng mấy bà vợ trở về nhà.

– Đó là Vạn Thắng vương phải không, huynh?

Lý Tiên Phong cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Ngô Thì Nhậm nghe vậy, cố nhịn cười, bước đến sát bên cạnh và nói nhỏ:

– Mừng hai công tử đã đến làng Vạn Xuân, và người vừa ôm hai công tử chính là Vạn Thắng vương bách chiến bách thắng.

Lý Tiên Phong thật thà nói:

– Nhìn… nhìn ngài ấy không giống một tướng quân cho lắm!

– Ngài ấy không phải chiến tướng theo nghĩa thông thường, mà là người quản các tướng và giúp một người bình thường trở thành chiến tướng. Vương tử… à không, tôi nên gọi là công tử. Như lời Hoàng hậu đã nói lúc ở trên thuyền, hai công tử phải nỗ lực hết mình để những người khác công nhận tài năng thực sự. Chỉ cần hai công tử thể hiện sự chăm chỉ, nghiêm túc, thì Đại Vương nhất định sẽ dìu dắt hai người.

Lý Yên Sơn chợt hỏi vặn:

– Ngô đại nhân! Thiên hạ đồn rằng Vạn Thắng vương không biết chữ, điều ấy có đúng không ạ? Cháu muốn đọc sách. Nếu như Vạn Thắng vương không biết chữ, sao có thể dạy được gì cho cháu đây?

Ngô Thì Nhậm chỉ lên tấm biển gỗ lớn đề mấy chữ rồi hỏi:

– Công tử có đọc được chữ đó không?

Lý Yên Sơn lắc đầu. Ngô Thì Nhậm bèn giải thích:

– Đó là chữ ông Bụt, còn gọi là chữ Vạn Xuân do Vạn Thắng vương sáng tạo ra. Ngài ấy biết những điều ít người biết, và… những điều mà mọi người ai cũng biết thì… có khi ngài ấy không nhất thiết phải học, bởi đã có văn quan đại thần để làm gì đây?

– Cháu có thể học chữ đó không?

– Ở đây, tất cả mọi người đều phải học, trẻ con lên bảy đã phải đến trường học chữ.

Điều đó có thể xem là một trong những điều mới lạ đối với hai vương tử họ Lý.

Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được chỉnh sửa cẩn trọng để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free