Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 476: Dân vận và ly gián

Mười binh sĩ đi lấy nước, chỉ một hai người trở về, chẳng rõ họ đào ngũ hay bị địch bắt. Tình hình này khiến Đông Chinh vương thêm phần lo lắng, đốc thúc bọn Ngô Tất Sắc, Dương Sàn, Tĩnh Mịch Thiền sư mau chóng tìm cách đối phó. Ngoài nước uống, lương thực cũng là điều cần lưu tâm khi kho lương ngày một vơi mà không có quân tiếp viện. Dẫu đã tăng cường quân kỷ, tuyên bố kẻ nào đào thoát bị bắt sẽ chém đầu tại chỗ, nhưng cứ sau mỗi đêm, sáng hôm sau điểm quân lại thiếu mất một số binh sĩ đáng kể.

Trong khi đó, theo kế của Đặng Công Chất, quân của Phùng Hiền được cử đến hỗ trợ, cưỡi chiến mã đến gần doanh trại của Tĩnh Mịch Thiền sư, rả rả từ sáng đến khuya thông báo: tất cả binh sĩ Sơn Tây trót dại theo Đông Chinh vương tạo phản đều được miễn tội, kêu gọi binh sĩ trong doanh mau tìm đường trở về làng. Ai bắt được binh sĩ ngoại bang giao nộp sẽ được thưởng một thạch lúa và miễn luôn quân dịch cho gia quyến.

Thiên Bình ở trong thành không ngơi tay, nàng có danh sách ba quân các doanh trại của Sơn Tây, liền mời Phùng Hiền đến gặp. Sau đó, Phùng Hiền sai quân đến những làng mạc gần thành khuyên cha mẹ, anh em, vợ con những binh sĩ trong quân phản loạn tìm cách trốn về. Đồng thời dán cáo thị cho biết Sơn Tây vương không truy cứu chuyện cũ, chỉ bắt những kẻ đầu têu chịu tội. Chẳng khó đoán khi sau đó, làng này mách làng kia, hàng nghìn người đủ già trẻ lớn bé bồng bế nhau đến thành Sơn Tây, kêu gọi chồng con mau hạ giáo quy hàng.

Ngoài thành Sơn Tây, hàng trăm người cũng kéo đến chỗ bọn Phạm Ngũ Lão đóng quân mà gọi con cháu về nhà. Tĩnh Mịch Thiền sư điên máu, cho quân xông ra đuổi nhưng quân Thiên Đức dễ dàng dùng súng pháo chặn lại. Gia quyến binh sĩ có quân Thiên Đức bảo vệ, lại biết thống lĩnh trại quân là một gã sư hổ mang từ nơi khác thì thi nhau buông lời mạt sát Tĩnh Mịch Thiền sư.

Phùng Hiền hỏi Yết Kiêu:

- Anh nghĩ cách này sẽ hiệu nghiệm chứ?

Yết Kiêu tự tin đáp: - Chúng tôi chưa từng thất bại khi thực hiện kế sách này. Bên cạnh mục đích khiến lòng quân dao động thì mưu kế của Đại Thắng Lý Hoàng hậu sẽ khiến những tướng sĩ không có gốc gác Sơn Tây trong quân Đông Chinh vương khó mà ăn ngon ngủ yên.

- Anh ám chỉ nội bộ bên ấy làm loạn?

- Loạn giữa quân Sơn Tây theo Đông Chinh vương và đám thuộc hạ của Tĩnh Mịch Thiền sư hay Dương Sàn. Như tù binh khai báo, đám ấy chẳng đến ba nghìn người.

- Trong quân ấy có cả những thổ binh, khuất phục họ không dễ đâu.

- Vạn Thắng vương từng khuất phục thổ binh vùng Lạng Giang, Chi Lăng. - Yết Kiêu nói. - Phạm Ngũ Lão từng tham gia chiến d���ch đó nên cậu ta thừa biết bản thân cần phải làm thế nào cho đúng. Tôi thực sự muốn tách quân Sơn Tây, quân thổ binh miền thượng và đám lâu la phương Bắc ra. Bản chất bọn chúng vì lợi mà tụ họp, thì cũng vì lợi mà tan đàn xẻ nghé cả thôi.

Phùng Hiền lấy làm tâm đắc hỏi thêm:

- Mấy ngày qua tôi để ý thấy tướng Thiên Đức... ừm, nói sao nhỉ... à phải rồi! Các anh có cái nhìn và lối suy nghĩ tương đồng với nhau. Lạ hơn nữa là, tướng thì trẻ măng mà phó tướng lại già dặn. Có phải Vạn Thắng vương muốn có nhiều chiến tướng nên sắp đặt như vậy?

Yết Kiêu liền giảng giải: - Anh nói đúng nhưng chưa đủ. Đúng là Vạn Thắng vương muốn có nhiều chiến tướng. Người nắm đội Kim Động hay Thiên Đức đều là tướng, theo cách gọi của anh. Họ mới đôi mươi và… nhân thân của họ thì… Phùng Sứ tướng, anh có biết không? Cái cậu trẻ măng nắm đội Thiên Đức là cháu nội của Lý Lệnh công, còn hai cậu kia từ châu Đại Hoàng đầu quân. Cách chọn tướng của Thiên Đức không đặt nặng võ nghệ, và muốn trở thành tướng thì phải học liên tục. Tất cả chúng tôi đều học chung ở một nơi gọi là trường quân sự nên nền tảng sẽ giống nhau.

Phùng Hiền nghe vậy liền nói: - Sơn Tây có Giảng Võ đường huấn luyện tướng sĩ, hẳn nó giống như trường quân sự bên Thiên Đức phải không?

- Theo mô hình ở kinh sư phải không? Giảng Võ đường dạy về võ, về cung nỏ, hành binh… còn trường quân sự Thiên Đức ngoài những thứ ấy thì dạy chính trị, tư tưởng, lý luận.

Phùng Hiền ngạc nhiên hỏi: - Chính trị, lý luận là gì?

- Quân sĩ do dân đẻ ra, phải lấy dân làm gốc, vũ khí chỉ là công cụ. Đánh bại ý chí của đối phương mà không cần dùng vũ khí mới là ưu tiên hàng đầu. Anh có thể hiểu nôm na như vậy.

Phùng Hiền trầm ngâm suy nghĩ một hồi lại thắc mắc: - Nói vậy Thiên Đức đặt dân lên đầu ư? Bấy lâu nay thiên hạ thuộc về vua, bách tính là con dân của vua, chỗ này hình như hơi khác…

- Vạn Thắng vương nhờ một bà lão vớt trên sông, ban đầu vì bách tính huyện Thiên Đức mà dựng cờ, sau lại vì bách tính Siêu Loại mà xuất binh. Người trong thiên hạ sẽ nói Vạn Thắng vương mị dân, thực tế đám văn sĩ Vạn Xuân vẫn rao giảng điều ấy. Vạn Thắng vương chẳng phản bác. Ngài chỉ biết rằng ở các vùng Thiên Đức đang kiểm soát, dân chúng có cuộc sống no đủ. Nếu ví ngôi cửu ngũ chí tôn là thuyền, bách tính nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, và Vạn Thắng vương đã dạy chúng tôi như thế. Sứ tướng ạ! Quan điểm về lòng dân, nhân tâm bách tính ở Sơn Tây và Thiên Đức khác nhau đấy.

- Trung quân ái quốc? Anh muốn đề cập đến việc này? Hôm qua tôi diện kiến Đại Thắng Lý Hoàng hậu, Người có nói lòng dân Sơn Tây không thuận theo vương thượng nên mới sinh cớ sự này, và Người cũng có giảng giải cho tôi.

- Anh thấy sao?

- Quả thực nền móng vương nghiệp Sơn Tây xây dựng dựa trên ân đức tiên vương để lại cùng với ủng hộ của một số dòng họ, Phùng gia là một thí dụ. Dòng họ nào cũng muốn có lợi cho mình, một khi người đứng đầu dòng họ hoặc quan quân có tầm ảnh hưởng sinh lòng khác, thì sẽ khó mà yên ổn. Thực chất, nói lòng dân Sơn Tây hướng về là chỉ việc các dòng họ lớn có theo hay không mà thôi. Thành bị vây khốn như thế này, nào thấy lòng dân hướng về đâu.

Yết Kiêu vỗ nhẹ lên vai Phùng Hiền: - Qua chính biến anh hiểu ra được như vậy thì đất Sơn Tây chẳng còn gì đáng lo nữa. Vạn Xuân chia năm xẻ bảy cũng vì nguyên nhân tương tự. Theo quan điểm của chúng tôi thì bách tính đặt lên hàng đầu, dòng tộc chỉ là một phần nhỏ trong số bách tính.

- Còn vị trí của Vạn Thắng vương?

- Tôi chưa dám nói các vùng khác vì thời gian chưa đủ dài, nhưng muốn đánh vào phủ Thiên Đức, trước hết anh phải diệt sạch dân Thiên Đức, bởi họ sẽ là những người đầu tiên cầm đòn gánh ra đánh anh. Họ bảo vệ Vạn Thắng vương vì Vạn Thắng vương chăm lo cho họ, điều tưởng chừng giản đơn ấy, mấy ai làm được đâu.

Phùng Hiền lại hỏi: - Vạn Thắng vương có thực sự là người trời không?

- Hình như anh từng hỏi tôi rồi. Vạn Thắng vương chưa từng nói ngài là con trời mà luôn tự nhận bách tính là cha mẹ của mình.

Phùng Hiền thở dài, buồn rầu mà nói:

- Nếu bách tính Sơn Tây thực sự có lòng thì Đông Chinh vương chẳng thể nào huy động được chừng ấy binh mã.

Yết Kiêu hạ giọng: - Dẹp bọn Đông Chinh vương và đám tay chân bằng hỏa khí thì chẳng khó. Anh cứ bình tâm. Tôi tin rằng ngày sau này dân Sơn Tây sẽ không còn như trước nữa.

Phùng Hiền đứng dậy đi đi lại lại một lúc rồi chợt đổi chủ đề: - Giả như Sơn Tây thuộc Thiên Đức thì Sơn Tây vương, tướng sĩ và các dòng tộc sẽ ra sao?

- Tôi không phải Vạn Thắng vương nên chẳng thể trả lời thay ngài ấy. Tuy vậy, dựa trên những gì tôi đã trải qua thì tôi nghĩ mọi thứ sẽ chẳng khác là mấy đâu. Sơn Tây vương vẫn là Sơn Tây vương nhưng vui thú điền viên; vương tử được đào tạo thành chiến tướng hay văn quan. Ai có sức thì cứ ra sức làm giàu; nhiều binh sĩ sẽ về làm nông dân. Còn anh, thưa Sứ tướng, tôi sẽ chẳng lấy làm lạ khi anh sẽ trấn thủ, nắm giữ binh quyền vùng này.

Phùng Hiền khẽ chau mày. Yết Kiêu thấy vậy cười mà rằng:

- Nhưng anh sẽ phải học một khóa học ba tháng trước khi đảm nhiệm chức vụ đó. Nếu anh không trấn thủ ở đây thì sẽ là một nơi nào đó tương tự.

Phùng Hiền khẽ nhún vai, thừa nhận khả năng ăn nói cũng như thuyết phục của Lý Hoàng hậu và Yết Kiêu.

Ngoài trận tiền, cụ thể là ngoài doanh trại của vị sư hổ mang, bách tính kéo đến ngày một đông, hết lời khuyên can, kêu gọi quân Sơn Tây buông khí giới trở về với vợ con. Nhiều bà cụ tuổi ngoài ngũ tuần cùng những người đàn bà tuổi mới bốn mươi cất giọng oanh vàng sỉ vả chán chê rồi gọi tên chồng con dù chẳng biết chồng con có trong doanh hay không. Tĩnh Mịch Thiền sư tức tối song chẳng thể làm gì được.

Quả thật những lời kêu gọi có tác dụng dù chưa nhiều. Một số binh sĩ trong doanh bắt đầu to nhỏ với nhau tỏ ý không thích những kẻ chung hàng ngũ nhưng khác tiếng nói. Và rằng Tả tướng đã bỏ trốn, Tả vũ vệ mất mạng, Tả uy vệ bị bắt thì tiền đồ khó mà sáng sủa được. Ngoài Ngô Tất Sắc có chút khả năng thì ba quân chẳng còn tướng nào đủ sức đối đầu với Bố Giáp và Phùng Sứ tướng nữa.

Lợi dụng ca trực gác, quân cảnh giới làm lơ rồi theo chân binh sĩ đào ngũ ra khỏi trại, khiêng theo ba thuộc hạ của Tĩnh Mịch Thiền sư bị đánh ngất. Gần trăm binh sĩ trốn theo cách ấy; quân trong doanh bắn tên ào ào, hò nhau truy bắt nhưng chỉ một số ít đuổi theo và không bao giờ quay trở lại. Bọn họ chỉ cần chạy qua cánh đồng rộng chừng một dặm, giao nộp vũ khí, khai báo những gì họ biết, sau đó về thành trình diện là xong. Điều này khiến Tĩnh Mịch Thiền sư sợ hãi hơn cả việc giao chiến, lập tức hạ lệnh nhổ trại, lùi về hạ trại sát với đại quân. Trong quá trình nhổ trại, bóng đêm lại nuốt mất hàng trăm người khác. Các tướng nghị bàn vào lúc gà gáy, Đông Chinh vương càng thêm lo khi chỉ trong chưa đầy một đêm đã có hơn nghìn binh sĩ đào thoát. Cá biệt có cả một đội quân hơn trăm người đốt đuốc đi tuần phòng, đuốc tắt rồi chẳng thấy tăm hơi. Đến sáng hôm sau, chính những quân sĩ ấy lại đứng trước trận tiền, cất lời chiêu dụ quân trong các doanh trại.

Việc dùng bách tính chiêu dụ quân phản loạn quay giáo được tiến hành gần như đồng thời ở cả ba mặt. Ngoài kết quả vài trăm binh sĩ trốn ra hàng thì cái được hơn cả chính là gây nghi kị trong quân, nhen nhóm mối bất hòa do mâu thuẫn lợi ích giữa các toán quân lớn nhỏ với nhau.

Đó mới thực là nguy hiểm.

Tất cả quyền lợi đối với phần văn bản đã được chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free