Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 475: Tả vũ vệ thất trận

Trần Bá Tiên là gã cáo mượn oai hùm, hắn mưu sự đều vì bản thân chứ chẳng phò tá cho bất cứ ai!

Trở lại chuyện Dương Sàn hội quân với Đặng Nguyên. Đặng Nguyên biết thành Sơn Tây có viện binh Thiên Đức thì trong lòng dấy lên lo lắng. Năm xưa, từng tham chiến và lưu lại vùng đó mấy ngày, Đặng Nguyên nhận thấy quân Thiên Đức khi ấy tuy lực lượng chưa đông nhưng cực kỳ thiện chiến, đặc biệt còn được trang bị những thần khí uy lực, rất khó lòng đối địch. Thiên Đức nay đã khác xưa, kiểm soát phân nửa đồng bằng châu thổ, binh lực tất nhiên không thể xem thường.

Đặng Nguyên không nói ra nhưng trong lòng nhen nhóm suy nghĩ, nếu tình thế bất lợi, e rằng vó ngựa chỉ còn đường chạy về phương Nam. Dương Sàn đến hối thúc Đặng Nguyên mau chóng tấn công mặt Đông thành để phân tán binh lực của Phùng Hiền. Đặng Nguyên chần chừ dăm ba ngày rồi cũng đành nghe theo bởi tình hình đã thay đổi. Điểm binh xuất quân gần ba nghìn người, mục tiêu chính là trại quân của Nguyễn Văn Giáp. Hành quân được nửa đường, thám mã do Đặng Nguyên cử đi trước đó báo về tin đại quân bị vây bọc bên cánh tả, Phùng Hiền có ý định cắt đứt các nguồn nước. Dương Sàn và Đặng Nguyên tạm dừng thu thập thêm tin tức. Dương Sàn đề nghị Đặng Nguyên chuyển mục tiêu sang hướng Tây Bắc để đánh giải vây cho đại quân. Đặng Nguyên lập tức đồng ý vì nghĩ dẫu sao giao chiến với Nguyễn Văn Giáp cũng khó giành phần thắng. Hơn nữa, đội quân vây bọc, cắt nguồn nước tuy đông nhưng hầu hết là dân binh, mà người thống lĩnh có thể là Phùng Nguyên Hoàn, một tướng trẻ.

Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền và Lưu Cơ ẩn giấu binh mã, một phần cải trang thành quân Sơn Tây nên thám báo của Đặng Nguyên không tài nào dò la được. Theo nhận định chủ quan của Dương Sàn và Đặng Nguyên, quân Thiên Đức sẽ cho đại binh trú đóng trong thành. Đạo quân Dương - Đặng hành quân suốt đêm, gần sáng mới tạm nghỉ chờ tin tức từ tiền tuyến báo về.

Thám mã khẳng định các toán be bờ tát nước, mỗi toán hơn trăm người, đang khuân đất đá, tre nứa chắn các dòng suối từ phía Bắc đổ xuôi xuống mạn phía Nam từ mấy ngày trước. Tĩnh Mịch Thiền sư dẫn binh ra đuổi đánh thì đám dân binh be bờ ngăn dòng liền bỏ chạy, nhưng vẫn quấy nhiễu quanh quân Tĩnh Mịch, không cho họ đem nước về.

“Khởi binh vội vàng quá, chẳng tính đến đường nước,” Đặng Nguyên phàn nàn.

Dương Sàn không để tâm vì sự đã rồi, Dương Sàn liền bàn tính:

“Bây giờ tôi và đại nhân sẽ chia hai đường, bất ngờ đánh úp chúng. Tĩnh Mịch Thiền sư thấy cờ hiệu của ta sẽ lập tức tỏa quân ra phối hợp.”

Đặng Nguyên nghe theo, chia nhau nắm một nửa binh mã hiện có, âm thầm cùng tiến đánh. Trời tảng sáng, Đặng Nguyên và Dương Sàn đổ quân ra đánh. Những toán dân binh từng dưới cờ Trinh Phù quân, dựng hàng trăm lán tạm ven sườn đồi, gò cao. Vừa trông thấy bóng cờ Tả Uy Vệ từ đằng xa, chúng liền hò nhau cắm đầu tháo chạy như ong vỡ tổ. Một số nhóm định chạy về hướng Tây Nam, về thành, nhưng lại trông thấy quân Dương Sàn hò nhau chặn đường nên đành tháo chạy ngược trở lại.

“Đúng là một đám ô hợp! Thực không hiểu vì sao Tả Uy Vệ lại có thể thua dưới tay bọn chúng!”

Được đà, Đặng Nguyên cùng Dương Sàn cho quân tràn lên truy đuổi hòng bắt sống. Kỳ lạ thay, truy đuổi các toán dân binh này đến mấy sườn đồi thì chúng đột nhiên mất dạng. Dưới chân đồi, nông cụ phục vụ việc đào bới ngổn ngang. Đặng Nguyên liền sai quân men theo các con suối nhỏ phá hết bờ ngăn, mặt khác tung quân leo ngược lên đồi lùng bắt dân binh. Giành được chiến thắng chóng vánh, Đặng Nguyên thầm khinh rẻ Dương Sàn và Tĩnh Mịch Thiền sư, cho rằng họ chỉ là lũ giá áo túi cơm, chỉ giỏi bày trận trong trướng.

Dương Sàn dẫn binh đuổi một hồi, khi mất dấu mục tiêu bèn sinh nghi nên thận trọng thu quân. Sai thám mã tỏa ra dò la, đồng thời bắt liên lạc với Tĩnh Mịch Thiền sư. Quá Ngọ, thám mã báo về cho Dương Sàn và Đặng Nguyên rằng dân binh đã tháo chạy về hướng núi, ước chừng phải đến nghìn người, chẳng có hàng lối gì.

Khơi được dòng nước, bắt được liên lạc với Tĩnh Mịch Thiền sư trấn giữ cánh hữu đại quân, Đặng Nguyên và đám tướng sĩ lấy làm vui mừng. Tĩnh Mịch Thiền sư thở phào, cắt một nghìn quân tăng viện cho Dương Sàn, dặn Dương Sàn nhất định phải xuôi về phía Nam đánh quân Nguyễn Văn Giáp đang đóng cách đó chừng hai chục dặm. Dương Sàn trả lại binh mã bản bộ cho Đặng Nguyên. Đặng Nguyên tạm đóng quân dọc theo một con suối, dự định sáng hôm sau sẽ xuôi xuống phía Nam, phối hợp với Dương Sàn đánh Nguyễn Văn Giáp.

Đầu giờ Sửu, tiếng trống cầm canh vừa điểm một lúc, những binh sĩ cảnh giới ven bờ suối đồng loạt bị hạ mà không ai hay biết. Hàng trăm bóng đen trườn bò vào doanh trại, hạ gục thêm một số binh sĩ trong tĩnh lặng bằng những đòn hiểm thay vì những lưỡi dao sắc bén. Tiếng chó sủa nhấm nhẳng cùng đàn ngỗng kêu quàng quạc làm đánh động quân binh, liền gõ chiêng báo động. Trại quân bỗng chốc nhốn nháo đốt thêm đuốc. Những bóng người như từ dưới đất chui lên bất ngờ đánh ngã nhiều binh sĩ, tiếp đó là âm thanh đinh tai nhức óc nối tiếp nhau nổ rền vang xé toạc màn đêm yên tĩnh. Từ phía bờ suối, hàng trăm tay súng nhất loạt hô xung phong, vừa chạy vừa khai hỏa tới tấp.

Đặng Nguyên chạy ào ra khỏi trướng, đoán mình đã trúng kế của đối phương. Y sai quân khua chiêng trống lui quân nhưng trống trận đã bị nhắm đến từ đầu, chiêng trống khua loạn xạ, chẳng biết đường tiến thoái ra sao. Thậm chí tiếng tù và cũng rối loạn, chẳng thể phân biệt được tín hiệu nào với tín hiệu nào.

Số là Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền và Lưu Cơ đã chia quân thành các đại đội, đào hào ẩn nấp ở những vị trí hiểm trở phía bên kia các ngọn đồi mà quân thám mã chưa rà soát kỹ địa hình. Đinh Điền dẫn một đại đội bò vào cốt để loại bỏ quân hiệu. Với chiêng và tù và, Đinh Điền cùng binh sĩ chẳng khó để bắt chước các tín hiệu quy ước khi Phùng Hiền mách nước.

Việc bên trong đánh ra, bên ngoài đánh vào cùng lúc khiến ba quân dưới trướng Đặng Nguyên nhốn nh��o tìm đường thoát thân.

Đặng Nguyên nhận thấy tình thế ngày một xấu đi khi đối phương đã đột nhập vào trung quân, trong khi hiệu lệnh, mệnh lệnh không thể truyền được đến ba quân. Đến khi lựu đạn nổ cách trướng soái chừng hai mươi trượng, Đặng Nguyên chỉ còn cách lên ngựa dẫn quân hầu rút chạy. Quân sĩ trong trại thấy bóng cờ soái tướng di chuyển cũng chạy theo, chẳng còn lòng dạ nào mà cầm gươm chống đỡ. Nhờ vậy, Kim Động quân dễ dàng phá trại, bắt sống hơn ba trăm binh sĩ của đối phương ngay tại trận.

Đặng Nguyên thúc ngựa chạy ra khỏi doanh chưa đầy một dặm, bỗng thấy quân mã chạy trước mở đường bị tấn công bởi hàng chục tiếng nổ lớn. Nghĩ có phục binh, Đặng Nguyên vội ra roi dẫn tàn quân chạy dạt sang bên tả, có ý tìm đến trại Dương Sàn cách đó chừng hai dặm về phía chính Đông. Lưu Cơ, Phạm Ngũ Lão dẫn quân truy đuổi, nổ súng bắt thêm hơn hai trăm tàn quân. Phạm Ngũ Lão gặp Phạm Kính Ân giữa trận tiền, tay bắt mặt mừng, vui mừng khôn xiết.

Phạm Kính Ân bám theo Đặng Nguyên chưa từng lơ là, nhưng chưa tiện bề hành động mà chuyên tâm thu thập tình báo gửi về thành Sơn Tây. Thấy trong doanh có nhiều tiếng nổ nối tiếp nhau, y đoán quân Thiên Đức đã ra tay. Trong đêm tối, thấy đèn đuốc sáng rực, Phạm Kính Ân vội vã kéo quân ra theo lối cửa Nam của doanh trại, cắt đường chặn lối, dùng lựu đạn đẩy Đặng Nguyên chạy về hướng Đông. Giao tù binh lại cho quân Phùng doanh, quân Kim Động chia thành ba đại đội, đuổi theo Đặng Nguyên vì hướng ấy đã có âm thanh đì đùng theo gió vọng đến.

Tiểu đoàn bộ binh Thiên Đức dưới quyền chỉ huy của Lý Thái Dương, chàng trai vừa tròn tuổi đôi mươi, con trai Lý Tài, cháu nội Lý Lệnh công. Thay vì dùng lối tiềm nhập, nở hoa trong lòng địch, Lý Thái Dương lại dùng thân tre tự chế bắn lựu đạn vào doanh trại của Dương Sàn. Cùng lúc đó, binh sĩ Tiểu đoàn Thiên Đức tiếp cận ngoài bờ rào, thi nhau ném lựu đạn như mưa rào, gây kinh hoàng cho đối phương.

Lý Thái Dương là một sĩ quan trẻ, theo học trường quân sự từ năm 17 tuổi, từng tham gia một số trận đánh ở Lạng Giang, Vũ Ninh trong vai trò trợ lý tác chiến và mới được bổ nhiệm làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Thiên Đức. Lý Thái Dương rất xông xáo và tỏ ra là một chỉ huy thông minh, có triển vọng. Sở dĩ Lý Thái Dương quyết định dùng hỏa lực mạnh chế áp đối phương là bởi Dương Sàn và phần đông binh sĩ thuộc quyền không phải người Vạn Xuân. Giống như binh sĩ Tiểu đoàn Long Ngô Động, Luy Lâu hay Súng trường, quân sĩ trực thuộc Tiểu đoàn Thiên Đức đều là người Siêu Loại cũ, tuổi còn trẻ nên xông pha không phải bàn cãi. Việc Chương quyết định bổ nhiệm Lý Thái Dương vừa tròn hai mươi tuổi làm Tiểu đoàn trưởng một tiểu đoàn chủ lực là có dụng ý sâu xa ít người hiểu được. Tham mưu trưởng tạm thời của tiểu đoàn là cựu binh Đặng Công Chất và Tiểu đoàn phó là Triệu Văn Khoát. Nhiệm vụ của Chất và Khoát chính là dìu dắt, cố vấn cho các chỉ huy trẻ trưởng thành. Lý Thái Dương chỉ huy nhưng quyền quyết định sau cùng thuộc về Đặng Công Chất. Tất nhiên Đặng Công Chất đồng thuận với ý kiến của Lý Thái Dương.

Quân đông gấp ba, bốn lần và đã đề cao cảnh giác, nhưng trước hỏa lực mạnh, Dương Sàn liệu thế không địch nổi, đành phải rút về hướng Tĩnh Mịch Thiền sư trú quân. Lý Thái Dương truy đuổi một quãng, bắt được hơn trăm tù binh chậm chân. Đặng Nguyên lúc này vừa mới kéo tàn binh đến, còn chưa kịp bàn thảo, thì tàn quân đã một lần nữa tản mát hết lượt. Đặng Nguyên tính chạy theo Dương Sàn nhưng đội hình đã bị chia cắt, lại nghĩ chui đầu vào rọ chẳng phải là cách hay. Bởi thế, Đặng Nguyên dẫn theo bộ tướng tháo chạy về phương Nam.

Bấy giờ, theo hiệp đồng tác chiến và tin tình báo, Nguyễn Văn Giáp điều động binh mã nhích lên phía Bắc đón lõng, đề phòng tàn quân phản loạn chạy về Nam. Đặng Nguyên cùng bộ tướng đụng phải một đạo binh nhỏ chắn lối nên đánh tràn qua để mở đường thoát thân. Nguyễn Văn Giáp biết được liền dẫn hơn ba trăm kỵ binh tách khỏi trung quân quay vó ngựa đuổi theo, đến sáng thì bắt kịp. Nguyễn Văn Giáp chẳng nói chẳng rằng đốc thúc quân tràn vào đánh. Đặng Nguyên và các bộ tướng vừa chống đỡ vừa tìm đường thoát thân. Mấy trăm binh sĩ Tả Uy Vệ đã tháo chạy suốt đêm nên mệt mỏi, sức cùng lực kiệt. Lại thấy Nguyễn Văn Giáp trực tiếp bắt tướng chứ không lạm sát binh sĩ, họ liền bảo nhau vứt hết khí giới, không chống cự nữa.

Đặng Nguyên hết đường chạy, bị Nguyễn Văn Giáp quây kín. Giáp chỉ mặt Đặng Nguyên mắng rằng:

“Chủ tướng của ông tạo phản, lại dẫn binh La thành đến vây vương thượng. Ông ăn lộc vương thượng mà lại có lòng phản trắc, cúi đầu nghe theo sắp đặt của đám người thiên hạ. Nay thất trận lại muốn nương nhờ Trữ quân. Liệt tổ liệt tông nhà họ Đặng có đội mồ sống dậy cũng chẳng tha cho ông, huống hồ là ta! Mau giơ tay chịu trói, đừng để ta phải động thủ.”

Đặng Nguyên vứt kiếm quy hàng. Nguyễn Văn Giáp trói gô Đặng Nguyên và bộ tướng dẫn về thành Sơn Tây, đồng thời tuyên bố tha bổng cho quân sĩ Tả Uy Vệ nên không kẻ nào bị trói. Y còn thu dụng những người này dưới cờ Hữu quân.

Lý Thái Dương và Lưu Cơ dàn quân đối diện trại của Tĩnh Mịch Thiền sư để khiêu khích. Tĩnh Mịch Thiền sư và Dương Sàn cưỡi ngựa ra khỏi bản trại, muốn đánh tay đôi với các tướng Thiên Đức. Phạm Ngũ Lão muốn giao chiến với Tĩnh Mịch Thiền sư, chẳng ai ngăn cản. Lưu Cơ nhường cho Đinh Điền, một chàng trai trẻ tuổi có sức khỏe hơn người, lại thêm côn pháp chẳng thua kém ai, ra giao chiến với Dương Sàn. Bốn người quần nhau từ trên lưng ngựa lẫn dưới đất bằng. Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền chiếm ưu thế về sức trẻ, trong khi Tĩnh Mịch Thiền sư và Dương Sàn bù lại bằng sự từng trải. Sau gần nửa canh giờ không phân được thắng bại, hai bên đều lui quân.

Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng quên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free