Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 474: Lòng vả cũng như lòng sung

Cảnh đổ nát hoang tàn của phần phía Bắc thành Sơn Tây dần hiện rõ trong ánh bình minh. Nhà cửa phần cháy rụi, phần bị giật sập, một số căn chỉ còn bốn bức tường đất ám đen. Lẫn trong đống tro tàn là hàng trăm xác người bị cháy đen, chẳng thể phân biệt được nhân dạng. Thiên Bình tận mắt trông thấy cảnh này, nàng rơi lệ rồi quay về phủ Thái sư.

Binh mã bày trận đâu đó xong xuôi, Yết Kiêu và Phùng Hiền khoác chiến bào đứng trên lầu cao phóng tầm mắt xa xa, lâu lâu lại trao đổi vài câu. Cả hai thống nhất chiêu dụ quân phản loạn thay vì dùng biện pháp quân sự, bởi đánh tan một đội quân hai vạn người không phải là không thể nhưng sẽ vô ích. Đông Chinh vương không tiếp sứ giả, mà để Trần Bá Tiên ra mặt. Trần Bá Tiên đưa ra một loạt yêu sách, đầu tiên hắn muốn Sơn Tây vương thoái vị nhường ngôi. Đây là điều không thể.

- Cần phải ly gián bọn Trần Bá Tiên, Tĩnh Mịch Thiền sư và Dương Sàn. - Lý Thái sư xuất hiện. - Bọn du thủ du thực ấy chính là nguồn cơn của mọi chuyện.

Yết Kiêu và Phùng Hiền cùng vái chào Thái sư. Thái sư nói thêm:

- Sơn Tây có gần một vạn người từ phương Bắc xuống nương nhờ trong những năm qua, về cơ bản, họ thuần hậu. Những kẻ như Trần Bá Tiên chỉ là thiểu số mà thôi.

- Lý Thái sư! - Yết Kiêu hỏi. - Ngài sợ ta mạnh tay với bọn ngoại bang ấy thì lưu dân sẽ bất an ạ?

Lý Thái sư vịn tay lên lan can gỗ, hướng ánh nhìn về núi đồi trùng điệp xa tít tắp:

- Lão th��c có nghĩ vậy, nhưng… không mạnh tay e rằng về sau sẽ sinh chuyện. Lão đến không khuyên hai vị nên hay không nên làm gì, nhưng để ung nhọt chậm một ngày sẽ khiến cơ thể sinh bệnh, gây hại về sau.

Tựa cột, dõi theo bóng Thái sư khuất sau một ngã rẽ, Phùng Hiền nói với Yết Kiêu:

- Tâm huyết cả đời của lão Thái sư là giữ vững cơ nghiệp tiên vương. Sau hơn hai mươi năm nỗ lực vun đắp lại quay về như lúc ban đầu nên Thái sư rất phiền lòng.

- Thái sư đồng liêu với ông cụ thân sinh nhà tôi, một người văn, một người võ, nhưng chung một lòng. Khác với Thái sư, ông cụ nhà tôi bây giờ vui vầy với con cháu, ông thường làm ngựa cho chúng vui đùa. Để đất nước loạn ly chia năm xẻ bảy, bách tính lầm than như thế này, một phần trách nhiệm là do những người trẻ như anh và tôi.

Phùng Hiền kéo ghế ngồi xuống hỏi lại:

- Anh nói vậy tôi chưa hiểu hết ý, anh nói rõ hơn được chứ?

- Tôi với anh trạc tuổi nhau, Vạn Thắng vương hơn tôi một tuổi. Vạn Thắng vương khác anh với tôi ở chỗ ngài có suy nghĩ khác biệt, không theo lẽ thông thường. Nói đơn cử thế này, ông cụ nhà tôi với Thái sư trước sau một lòng với tiên vương. Trước khi gặp Vạn Thắng vương, ông cụ trung thành với tiên vương thì tôi cũng thế, như lẽ tự nhiên. Cố Sứ tướng sinh thời trung thành với Sơn Tây vương cũng như vương nghiệp nhà Lý. Anh tiếp nối truyền thống đó có phải không?

Phùng Hiền đáp:

- Tôi được dạy dỗ từ nhỏ như vậy, đối với trai họ Phùng, cầm kiếm phò tá quân vương là điều nên làm. Tôi hiểu anh muốn nói gì. Vạn Thắng vương lấy dân làm gốc, đặt quyền lợi bách tính lên trên lợi ích dòng tộc, quyền lực.

Yết Kiêu khẽ nhoẻn miệng cười:

- Hồi đầu đôi lúc tôi hồ nghi, nghĩ rằng Vạn Thắng vương nói vậy mà không phải vậy. Thế nhưng thời gian đã chứng minh tôi sai. Vạn Thắng vương quả thật không ham quyền lực, ngài ấy muốn trở về nơi ngài ấy đến nhưng… chưa tìm ra cách.

- Làm sao có thể lên trời được?

- Ngài ấy cũng là phàm nhân như chúng ta, nhưng tầm nhìn thì khác hẳn. Tôi có được ngày nay đều nhờ ngài ấy chỉ bảo. Anh nghĩ thế nào khi Sơn Tây vương muốn trao ấn tín cho Vạn Thắng vương rồi xưng thần?

Phùng Hiền đứng dậy, đến bên lan can nhìn xa xăm suy nghĩ một hồi lâu mới đáp:

- Nếu Sơn Tây vương không quy thuận Thiên Đức lúc này, Thiên Đức tất sẽ kéo đại quân đến.

- Tại sao anh lại nghĩ vậy?

Phùng Hiền quay lại nhìn Yết Kiêu, bật cười:

- Anh đừng tưởng tôi là hạng võ biền chứ.

- Tôi không hề có ý đó.

Phùng Hiền chỉ về hướng Tây mà rằng:

- Tam Đái đang thoi thóp bên kia sông, quân sĩ dù vét sạch cũng chẳng được nổi một vạn. Với sức mạnh tôi tận mắt chứng kiến, nội trong một ngày… đúng vậy, chỉ một ngày thôi, Thiên Đức sẽ san phẳng xứ ấy. Nếu Tam Đái đã thuộc về tay, thì… nếu là tôi, tôi sẽ đánh sang Sơn Tây. Nói không ngoa, có được Sơn Tây sẽ dễ dàng thâu tóm toàn bộ đất Vạn Xuân như trở bàn tay.

Yết Kiêu nheo mắt lại:

- Anh nắm trong tay ba quân Sơn Tây đấy!

Phùng Hiền ngửa đầu cười vang một hồi, đoạn anh bước đến vỗ vai Yết Kiêu:

- Tôi không có ý xúc phạm anh đâu. Kẻ khác không thấy nhưng tôi nhất định phải thấy. Tôi nắm ba quân Sơn Tây nhưng bốn bề đều có địch. Vạn Thắng vương có Sơn Tây thì làm sao có thể giống tôi. Sơn Nam Hạ thuộc về Thiên Đức, nếu thêm Sơn Tây nữa thì…

Phùng Hiền nhìn thẳng vào mắt Yết Kiêu, Yết Kiêu tủm tỉm cười, gật đầu nói:

- Vạn Thắng vương nói với tôi chỉ cần Phùng Hiền nghĩ thông thì Sơn Tây không cần phải lo nữa.

- Đó là lý do Vạn Thắng vương cho Đại Thắng Lý Hoàng hậu cùng đại quân đến? Gia tộc họ Phùng ba đời trung thành với cơ nghiệp nhà Lý. Hoàng hậu là người kế thừa cơ nghiệp theo di nguyện, tôi nào có được quyền lựa chọn.

Yết Kiêu thừa nhận:

- Thẳng thắn mà nói, tôi hy vọng sau này sẽ được cùng phe với anh, chứ làm đối thủ của anh thật chẳng lấy gì làm vui vẻ. Nếu anh có binh lực hùng hậu như tôi, tôi e rằng mình chẳng phải là đối thủ của anh.

Phùng Hiền bật cười:

- Tôi xin nhận lời khen từ một người con của đại tướng tiền triều, đồng thời là thống lĩnh thủy quân hùng mạnh của Thiên Đức.

Cứ như vậy, Yết Kiêu đã khéo léo dò được ý tứ của Sứ tướng Sơn Tây. Gia tộc họ Phùng có uy tín trong quân, nếu họ Phùng quy thuận, c��ng cuộc thu phục và kiểm soát Sơn Tây sẽ trở nên dễ dàng hơn gấp bội. Hai vị thống soái ngồi bàn bạc cho đến khi quân sĩ lên báo cáo tin quân tình do thám tử chuyển về. Ngay lập tức, Yết Kiêu điều động Tiểu đoàn Thiên Đức đến tiếp ứng cho cánh Phạm Ngũ Lão. Phùng Hiền cũng điều ba trăm quân bản bộ của Phùng Thanh Hòa đi cùng. Phùng Thanh Hòa bị thương vẫn còn mê man chưa tỉnh. Yết Kiêu muốn vây bọc hai mặt, cắt đứt đường liên lạc giữa Đông Chinh vương với vùng phía Đông. Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền và Lưu Cơ sẽ nhắm mục tiêu vào đường vận lương hoặc kho lương của đối phương. Quan trọng hơn, Phạm Ngũ Lão sẽ tìm mọi cách khống chế các nguồn nước.

Ở mặt Đông, Nguyễn Văn Giáp cho quân đóng ở trại từng thuộc quyền Nguyễn Khắc Tỵ, với ý chờ đợi Đặng Nguyên. Trong khi đó, Cao Lịch và Dương Cát Lợi chỉ huy thủy pháo liên tục ngược xuôi trên dòng sông đục ngầu phù sa. Bọn Lý Kế Nguyên án binh bất động, lẩn khuất dưới những tán cây, bụi cỏ ven suối, mương hoặc hào nước. Theo lệnh của Phùng Hiền, Phùng Nguyên Hòa dẫn theo hàng nghìn quân dân, hỗ trợ cánh Lý Kế Nguyên đắp bờ cao ngăn nước sông chảy vào.

Đầu tháng 5 trời nắng gắt, theo lời quan Khâm thiên giám, dự kiến trong vòng 7 đến 10 ngày tới sẽ không có mưa. Bởi thế Yết Kiêu và Phùng Hiền quyết định thực hiện kế sách thi gan với Ngô Tất Sắc và bè lũ. Mạn phía Bắc thành địa hình cao, quân đông mà b��� chặn nguồn nước từ hai phía tả hữu, ắt quân phản loạn sẽ phải lui về phía rừng xa xa để tìm nguồn nước. Sở dĩ bọn Yết Kiêu thực hiện kế sách này là bởi đối phương tập hợp binh mã gấp gáp, lương thảo đủ dùng trong dăm bữa nửa tháng nên chưa đáng ngại, nhưng thiếu nước nhất định sẽ khiến lòng quân dao động. Để kế sách thành công, chiều ngày hôm ấy, Phùng Hiền huy động toàn bộ binh sĩ từng thuộc Trinh Phù quân chia làm hai ngả, một nửa lên giúp Phạm Ngũ Lão, nửa còn lại giúp cánh Lý Kế Nguyên tát nước ngược ra sông suốt đêm.

Một kế sách đơn giản nhưng lại đem lại hiệu quả nhanh chóng!

Thần công sẽ phát huy tác dụng lớn hơn nếu đặt trên cao. Ngoài mấy khẩu thần công đặt hai bên mặt thành, sẵn sàng bắn xẻ tà yểm trợ nếu Ngô Tất Sắc mạo hiểm tấn công, Yết Kiêu muốn đưa thần công ra mặt chính diện, đặt lên cao, nhưng không có vị trí thuận lợi. Cách duy nhất là đắp ụ đất. Cấm quân được điều động để thực hiện việc này. Yết Kiêu muốn có ít nhất 5 ụ đất lớn, vì thế, trong thành Sơn Tây nhanh chóng xuất hiện 5 cái ao ngay cạnh những ụ đất. Dân trong thành gọi là ao Ngũ Pháo. Lần đầu tiên trong đời, các chàng cấm quân được tận mắt trông thấy thứ gọi là thần khí trấn thiên. Họ hăm hở đào đất, khiêng gạch ngói vỡ, xà gồ, tre… từ những căn nhà đổ nát. Chỉ sau hai ngày, công trình đã hoàn thành. Đổi lại, Yết Kiêu hứa sẽ cho họ tự tay khai hỏa, xem như một phần thưởng.

Hàng trăm căn nhà siêu vẹo trước họng súng thần công bị dỡ bỏ hàng loạt để tạo không gian quang đãng. Các bụi tre, hàng cau hay bờ rào cũng được dọn sạch. Nói chính xác, 5 ụ đất lớn tương đối thẳng hàng, mỗi ụ cách nhau gần trăm trượng, đã trở thành một bức tường thành phòng thủ vô cùng độc đáo. Kết hợp với thần công trên mặt tường thành cao đến 2 trượng, việc vượt qua khu vực này để tràn xuống trung tâm thành Sơn Tây, nơi có phủ đệ vương thượng, Thái sư… sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn với bất kỳ kẻ nào có ý định tấn công.

- Thời kỳ phòng thủ bằng tường gạch vồ, đá ong đã qua rồi. - Yết Kiêu nói. - Chúng ta đã làm xong tường phòng thủ bằng hỏa lực.

Anh chỉ về hướng Bắc và nói thêm:

- Từ các gò đất nhân tạo này đến nơi bố trí trận địa pháo đá của Ngô Tất Sắc, khoảng cách chưa đầy 2 dặm.

Phùng Hiền bổ sung:

- Chỉ khoảng hơn một dặm, không đáng kể.

Yết Kiêu cười và nói:

- Như vậy là trong tầm bắn, cuộc tra tấn tinh thần và thể xác sẽ sớm bắt đầu thôi.

- Bây giờ ư?

- Chờ đến tối mới vui.

Ở bên kia chiến tuyến, Ngô Tất Sắc bố trí rất nhiều trận địa pháo, xen kẽ đôi ba đội kỵ binh và xạ tiễn. Trong khi đó, bộ binh lui hẳn về sau, đóng tản mát thành từng cụm dăm bảy chục người. Yết Kiêu nắm được cách bố trí của đối phương không mấy khó khăn, bởi Ngô Tất Sắc cùng một số tướng lĩnh khác từng huấn luyện chung với Phùng Hiền, Nguyên Hoàn… Ngô Tất Sắc chưa tìm ra đối sách chống lại thần công, và Tĩnh Mịch Thiền sư cùng bè lũ lại càng không. Bởi vậy, cách duy nhất Ngô Tất Sắc nghĩ ra được là tăng cường thêm hàng trăm hệ thống pháo bắn đá đặt cố định.

Các xạ thủ pháo binh thuộc Trung đoàn Yết Kiêu chờ trời tối hẳn mới khai hỏa, đo tầm bằng đạn sắt kéo theo một mớ bùi nhùi. Sau vài lần bắn như vậy, vệt lửa trên bầu trời đêm giúp xạ thủ hiệu chỉnh được tầm bắn phù hợp. Như đã hứa, các xạ thủ cho cấm quân đắp ụ đất tự tay châm lửa khai hỏa. Các khẩu thần công không bắn theo loạt, thay vào đó bắn túc tắc cốt để tạo ra những tiếng nổ lớn khiến đối phương bất an. Tầm xa của những quả đạn sắt kèm lựu đạn nổ tuy không gây thương vong là bao, nhưng nỗi kinh sợ của các xạ thủ bắn đá ở trên gò cao bắt đầu lớn dần. Các khẩu pháo đá phải được che chắn cẩn thận hơn nhiều lần. Điều lạ là Yết Kiêu lại không cho binh sĩ rót đạn xuống khu vực trận địa ở dưới thấp của đối phương. Sự thật là sau hai đêm liền, quân sĩ Thiên Đức thi thoảng lại bắn đùng đùng khiến các pháo thủ ở các trận địa dưới thấp bên phía Ngô Tất Sắc lo đến mất ăn mất ngủ. Sợ quả đạn tròn rơi xuống đầu, họ nghe tiếng nổ là nhảy xuống hố đào sẵn che ván gỗ mà nấp.

Sang đến ngày tiếp theo, đại quân của Đông Chinh vương bắt đầu có dấu hiệu thiếu nước uống và nấu ăn, khi những con suối bắt đầu cạn nước giữa trời hè nắng gắt. Các toán quân được cử đi dò ngược theo nguồn nước đều bị phục kích, phải bỏ chạy tháo thân. Trần Bá Tiên đoán rằng Thiên Đức và quân thủ thành Sơn Tây đã chặn các nguồn nước từ hai phía tả hữu. Theo lời mách bảo, Đông Chinh vương sai binh sĩ đào giếng; mặt khác, ông cũng cử một số đội binh nhỏ tiến về phía núi để tìm nguồn nước khác.

Nhận thấy tình thế sẽ bất lợi nếu trú đóng lâu dài, Trần Bá Tiên, Tĩnh Mịch Thiền sư và đồng bọn bèn tham mưu cho Đông Chinh vương dẫn đại quân về hướng Đông, coi đó là lối thoát khả dĩ nhất. Nhiều toán binh được tung về hướng Đông để dò xét tình hình trên diện rộng. Các toán binh này đụng độ với cánh Phạm Ngũ Lão, bị dội ngược lại, khiến Trần Bá Tiên suy nghĩ rất lung. Để bày tỏ ý muốn đánh một trận sống mái với quân thủ thành, Đông Chinh vương bèn gọi Ngô Tất Sắc đến bàn bạc. Ngô Tất Sắc, sau mấy ngày bị dồn nén, cũng muốn đánh một trận sinh tử hòng phá vỡ cục diện đang dần có chiều hướng bất lợi, nhưng chưa biết phải làm sao.

Giá trị của bản thảo này đã được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free