(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 473: Lạt mềm buộc chặt
Nhờ có thần công, hỏa pháo và hàng nghìn lính súng trong thành yểm trợ, Phùng Hiền tạm thời đẩy lui quân tấn công về khu vực tường thành phía Bắc. Đà thắng thế khiến tinh thần quân sĩ hăng hái; trong khi đó, đối phương phần nào nao núng, bỏ chạy khỏi nhiều vị trí đã chiếm được trước đó. Phùng Hiền quyết định tổng phản công. Tuy nhiên, Yết Kiêu khuyên Phùng Hiền hãy chờ đợi trời sáng. Nghe lời, Phùng Hiền liền xốc lại đội hình, dùng các pháo đá chưa bị thiệt hại để bắn cầm chừng, đề phòng đối phương thừa cơ tiếp cận. Sở dĩ Yết Kiêu không vội phản công là vì khu vực phía Bắc thành Sơn Tây có nhiều nhà cửa, kho tàng tương đối dày đặc, dẫn đến tầm nhìn hạn chế. Nếu giao chiến trong bóng tối, khó phát huy uy lực của súng, thần công cũng như lựu đạn. Hơn nữa, Yết Kiêu chưa nắm rõ thực địa chiến trường, chỉ thông qua mô tả của Phùng Hiền, nên cần thêm chút thời gian. Quan trọng hơn cả, Yết Kiêu lo ngại các khẩu pháo đá đặt trên dãy gò cao án ngữ bên ngoài thành. Hai trận địa với hàng trăm pháo đá các loại, chưa kể cung nỏ nhắm sẵn vào tường thành, nếu tấn công vội vàng sẽ dẫn đến thương vong lớn. Tấn công từ địa hình thấp ngược lên cao xưa nay chưa bao giờ là điều dễ dàng với các tướng cầm quân. Ưu tiên của Yết Kiêu là hạn chế và sau đó loại bỏ hoàn toàn sự yểm trợ của pháo đá trước khi phản công. Sự cẩn trọng của Yết Kiêu là có cơ sở.
Trung đoàn thủy Kình Ngư phối hợp với Tiểu đoàn bộ binh Tam Vạn men theo hộ thành hào, đụng độ với một toán kỵ binh của đối phương. Toán kỵ binh này không giao chiến mà lui về sau nhập vào một đạo bộ binh. Đội hình tấn công của quân Thiên Đức thận trọng tiến quân. Lý Kế Nguyên nghi ngờ đối phương muốn dụ quân Thiên Đức lại gần nên buộc phải dàn quân, lập trận địa trên những cánh đồng lúa và những gò đống um tùm cây cối như ốc đảo. Dựa theo họa đồ, Lý Kế Nguyên và Trương Ma Nị nhận thấy phía trước mặt địa hình thoai thoải, nhiều cây cối, rất thuận lợi để đặt phục binh. Chưa kể các khẩu pháo đá dưới quyền Ngô Tất Sắc đặt ở những đâu; nếu nóng vội và ỷ vào uy lực của súng pháo, e rằng ba quân sẽ rơi vào cận chiến với địch quân có số lượng áp đảo, trong khi thần công ngoài sông lại chẳng thể yểm trợ.
Lan Ngư hội họp với đội pháo binh. Lợi dụng đêm tối, cùng với số binh sĩ trấn thành trong đội hình, họ chia thành các nhóm nhỏ, vượt lên phía trước đội hình chính để thám thính kỹ càng. Cả đêm hôm ấy, Lý Kế Nguyên, Trương Ma Nị và binh sĩ Thiên Đức vẫn sung sức, im hơi lặng tiếng. Mãi đến quãng canh Năm, khi nhận được tin tình báo mới, đại quân mới được chia thành các đại đội độc lập, lấy pháo binh làm trung tâm, bố trí đội hình rẻ quạt chiếm lĩnh một số vị trí thuận lợi, ém quân chờ trời sáng.
Nói về Thiên Bình, sau khi vào thành, nàng thẳng tiến đến nơi Sơn Tây vương và quần thần đang tạm trú. Thiên Bình không khỏi nao lòng khi nhìn cảnh bách tính trong thành ngồi la liệt khắp nơi, chen lẫn trong không gian nhốn nháo là tiếng trẻ thơ khóc ré lên từng chặp. Thiên Bình đứng trong khoảng tối, tựa lưng vào một bức tường, chờ quân sĩ của Phùng Nguyên Hoàn đến báo tin. Lý Thái sư và Lý Nhân Nghĩa cùng một số văn quan thân tín tất tả chạy đến tham kiến Hoàng hậu Thiên Đức. Người phấn khích nhất có lẽ là Lý Thái sư, ông nóng lòng muốn diện kiến Công chúa tiền triều. Trong hoàn cảnh chiến trận, quan phục chẳng kịp chỉnh tề, mũ cũng chưa kịp đội lên đầu, Lý Thái sư quỳ gối hành lễ theo phép cũ, tả hữu đi theo ông cũng phủ phục.
Thiên Bình vội đến đỡ Lý Thái sư đứng dậy, cảm nhận ông lão đầu tóc bạc phơ đang run rẩy. Vốn là người có cá tính mạnh mẽ, song lúc này Thiên Bình chẳng biết phải nói gì, xưng hô ra sao cho phải. Lý Thái sư đứng dậy, dường như ông quá xúc động mà bật khóc:
– Tiên vương hiển linh đưa đường chỉ lối, cuối cùng có ngày lão thần được gặp Công chúa. Xin người thứ lỗi cho lão thần, lão thần xin được phép gọi người là Công chúa, thưa Đại Thắng Lý Hoàng hậu. Bấy lâu nay, lão thần ngày đêm mong ngóng được diện kiến người, thật chẳng dám nghĩ cơ hội lại đến trong hoàn cảnh như thế này. Đội ơn Công chúa đã dẫn đại binh đến cứu viện trong lúc nguy ngập.
Nói rồi Lý Thái sư lại quỳ sụp mà lạy, tả hữu làm theo khiến Thiên Bình bối rối.
– Ông mau đứng dậy, đứng dậy đi. Tất cả các vị không được quỳ như vậy, mau đứng lên đi.
Một lần nữa Thiên Bình đỡ Lý Thái sư đứng dậy, vị Thái sư già luôn miệng tạ ơn nàng. Đôi bàn tay nhăn nheo của ông lão gần bảy mươi nhưng vẫn còn rắn chắc, cầm chặt lấy cổ tay Thiên Bình, sụt sùi mãi không thôi. Thiên Bình vốn nghĩ, khi gặp mặt, Lý Thái sư sẽ là một ông lão mười phần quắc thước, uy nghi lẫm liệt như lời Phạm Tu đã kể trước khi nàng lên đường. Cảnh tượng này bất giác khiến Thiên Bình có chút bùi ngùi. Thiên Bình nhiều lần nghe Phạm Tu và bà Dung kể về những vị văn quan đại thần lẫn võ tướng tiền triều trung thành với Lý Nam Vương. Phạm Tu là một ví dụ điển hình. Ngoài Phạm Tu, Thiên Bình nghe nói Tô Trung Từ cũng là một người gan góc. Nay gặp được lão thần trung thành với đế nghiệp nhà Lý khóc như cha gặp lại con, Thiên Bình không khỏi sinh ra hảo cảm.
Lý Nhân Nghĩa, người từng gặp Thiên Bình nhiều lần trong những năm qua, giờ phút này cũng đứng lặng yên lau nước mắt.
Mãi lâu sau, Thiên Bình mới nhỏ giọng mà nói:
– Vạn Thắng vương chưa thể đến nên phái ta cùng đại quân đi trước. Đường sá tuy chẳng tính là quá xa nhưng việc chuẩn bị cũng mất ít ngày, thành ra cứu viện có phần chậm trễ. Thái sư và các vị bỏ quá cho.
Lý Thái sư vội nói:
– Vạn Thắng vương cho binh đến giúp đã là tốt, Công chúa lại chẳng quản đường xa, thân chinh đến, thì thành Sơn Tây đã được cứu rồi. Vương thượng biết Công chúa đến vui mừng lắm, xin người hãy theo thần.
Thiên Bình theo chân Lý Thái sư và Lý Nhân Nghĩa. Sơn Tây vương không ở trong cung hay phủ đệ mà tạm tá túc trong phủ Thái sư. Cấm quân trùng điệp, người nào người nấy tay đao tay đuốc cảnh giới nghiêm ngặt quanh bốn bức tường bao bên ngoài phủ đệ. Sơn Tây vương cùng một số cận thần và gia quyến chờ sẵn ngoài cổng lớn.
Tâm tình Thiên Bình vô cùng phức tạp khi chuẩn bị hội ngộ với những người ruột thịt mà suốt 26 năm qua nàng chưa từng biết mặt. Chương khuyên Thiên Bình rằng lúc gặp lại người thân, hãy buông bỏ tất cả những chuyện xưa cũ hay những điều nàng từng nghe kể. Quân vương hay thường dân đều là con người nhưng cách thể hiện tình cảm có nhiều khác biệt. Trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy, niềm vui trùng phùng sẽ khó lòng kéo dài, bởi lẽ có quá nhiều điều chi phối.
– Thân phận của em là Hoàng hậu Thiên Đức. Với bách tính Sơn Tây nói chung và giới tinh hoa Sơn Tây nói riêng, thân phận hiện tại của em mang nhiều giá trị. Bề ngoài, họ buộc phải vị nể bởi em đã giúp họ lúc nguy khốn, nhưng lòng người nông sâu khó dò. Em là nữ nhân, thiệt thòi đôi khi lại trở thành lợi thế, phải tận dụng triệt để. Trước trăm con mắt phải để họ thấy em đặt tình thân lên trên hết. Thái sư xuất thân văn nhân, tuổi đã cao khó bề khống chế đại cuộc. Văn có Lý Nhân Nghĩa, võ có Bố Giáp, nay lại thêm nhà họ Phùng thì chẳng còn lo gì, nhưng đừng ỷ vào đó mà làm càn. Vũ khí của chúng ta tuy uy lực tuyệt đối nhưng cổ nhân có câu “lạt mềm buộc chặt”, em phải nhớ cho kỹ. Sơn Tây có hoàn toàn quy thuận hay không phần lớn phụ thuộc vào thái độ của em. Ngàn đời nay, giữ nước yên bình do võ tướng, trị nước thịnh thế do văn nhân.
Bên tai Thiên Bình văng vẳng lời thủ thỉ của chồng, rằng đây là vấn đề chính trị, một lời nói, một cử chỉ của Thiên Bình sẽ ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng nghìn người cũng không ngoa. Thiên Bình trông rõ Sơn Tây vương vận hoàng bào màu vàng thêu hình rồng phượng dưới ánh đuốc, một người đàn ông tuổi tứ tuần dáng dấp có phần tiều tụy, gương mặt xanh xao hốc hác nhưng vẫn phảng phất bóng dáng quân vương. Thiên Bình hít một hơi thật sâu, nàng rảo bước nhanh, vượt qua Lý Thái sư đang đứng trước mặt. Chẳng biết Thiên Bình xúc động đến nhường nào, điều này chỉ có nàng mới hiểu rõ. Nàng chạy lại khi khoảng cách đã đủ gần, đôi mắt ướt đẫm cất giọng:
– Vương huynh! Vương huynh!
Rồi nhào đến ôm chầm lấy Sơn Tây vương đang còn bối rối. Thiên Bình thút thít giống như đứa em gái nhỏ gặp lại người anh ruột sau bao ngày xa cách. Nàng không nói gì khác, chỉ luôn miệng lặp đi lặp lại:
– Vương huynh ơi, Vương huynh ơi!
Giọng Thiên Bình nửa trách móc, nửa hờn dỗi:
– Cớ sao bây giờ muội mới được gặp Vương huynh, trời ơi!
Sơn Tây vương bối rối, nhất thời chưa biết phải làm gì, đôi cánh tay buông thõng thừa thãi, bất giác hai hàng lệ cũng tuôn rơi. Lý Nhân Nghĩa bấy giờ tiến đến gần, giọng bùi ngùi nói:
– Bẩm thánh thượng, mỗi lần hạ thần đi sứ Thiên Đức, Đại Thắng Lý Hoàng hậu đều gọi hạ thần đến gặp riêng để hỏi thăm thánh thượng.
– Dạ bẩm, Đại Thắng Lý Hoàng hậu một tay Tả Đô đốc và Phạm Quý phi nuôi nấng theo di mệnh tiên đế, mãi đến lúc trưởng thành mới biết thân phận. Đại Thắng Lý Hoàng hậu sống trong dân gian nên tính tình thuần hậu, trọng tình cảm gia đình. Nay gặp được thánh thượng, nàng chẳng thể kìm lòng. Hạ quan cũng lấy làm mừng lắm ạ.
Lý Thái sư bước đến, vòng tay cúi đầu thưa:
– Lão thần xin chúc mừng vương thượng đã gặp lại Công chúa. Bẩm vương thượng, lão thần vừa gặp Công chúa đã không thể cầm được nước mắt, như thể gặp lại tiên vương. Công chúa thiệt thòi từ tấm bé, nữ nhi dẫu có là nữ tướng thống lĩnh vạn quân thì cũng vẫn là liễu yếu đào tơ. Hai lần Sơn Tây thành nguy khốn, Công chúa đều có mặt giải vây. Tiên vương trên trời trông thấy cảnh này hẳn cũng lấy làm vui mừng.
Sơn Tây vương nghe cận thần mỗi người một câu, chẳng biết mắt mình đã nhòa lệ tự bao giờ. Vương vỗ nhẹ lên lưng Thiên Bình như thể an ủi cô em gái bé nhỏ, ngậm ngùi nói:
– Được rồi, được rồi! Em về quê cha đất tổ là được rồi.
Cứ thế hai anh em, kẻ là vương một cõi, người là hậu một phương, cứ ôm nhau khóc mãi không thôi trước mặt văn võ bá quan, trong tiếng thần công vang đùng đùng vọng lại từ xa.
Thiên Bình vào nghị sảnh phủ Thái sư cùng Sơn Tây vương, nữ thị vệ đứng cả bên ngoài cửa. Trong nghị sảnh đèn đuốc sáng choang, Sơn Tây vương ngồi giữa, Thiên Bình ngồi bên tả, ghế kê sát nhau. Đôi mắt cả hai cùng hoe đỏ nhưng nét mặt đều lộ vẻ rạng rỡ. Văn quan đại thần và vương thất chia thành hai bên tả hữu mà ngồi. Ai nấy đều tranh thủ nhìn ngắm dung nhan trưởng Công chúa Lý Thiên Bình, có người nghĩ nàng giống Phạm Quý phi lúc trẻ, người khác lại thì thào nàng giống tiên vương.
Thiên Bình hành lễ với nhị vị vương hậu, sau đó Sơn Tây vương lần lượt gọi vương tử, vương nữ ra chào.
– Lý Ngọc Trân xin ra mắt cô cô.
– Lý Ngọc Phượng xin ra mắt cô cô.
Hai vương nữ của Sơn Tây vương tuổi đôi mươi đã thành thân. Trưởng nữ Lý Ngọc Trân là chính thất của Phùng Hiền, trong khi thứ nữ Lý Ngọc Phượng là chính thất của Phùng Nguyên Hoàn. Ba vương nữ khác vẫn còn nhỏ, một trong số đó thậm chí còn ẵm ngửa. Thiên Bình hỏi thăm lần lượt từng đứa cháu một và cảm thấy rất vui mừng.
– Vương tử Lý Tiên Phong tuổi mới mười bảy, hiện là quân sĩ thuộc quyền Phùng Sứ tướng. Vương tử Lý Yên Sơn năm nay vừa mười lăm, do chiến cuộc nên có xin ta được làm quân hầu cận cho Hữu tướng Nguyễn Văn Giáp. – Sơn Tây vương nói. – Để ta cho gọi chúng về.
Thiên Bình vội nói:
– Các cháu còn trẻ tuổi mà đã xông pha như vậy thật đáng quý. Vương huynh cứ để chúng lo việc quân, muội còn ở đây, gặp chúng sau này cũng chẳng muộn. Nhờ ơn tiên vương mà huynh muội chúng ta trùng phùng, nhưng thấy huynh gầy mòn thế này…
Đoạn nàng sụt sùi:
– Dạo cuối năm muội nghe Viên ngoại lang đại nhân nói mà lòng đau như cắt. Muội có nhờ một vị cao nhân thông thiên địa xem giúp muội về sức khỏe của huynh.
Thiên Bình truyền lệnh ra ngoài, nữ binh đem vào mấy chục thang thuốc đã được gói bọc cẩn thận dâng lên. Thiên Bình nói:
– Muội biết Sơn Tây trù phú, của ngon vật lạ chẳng thiếu thứ gì, nên muội đã chuẩn bị sẵn hai mươi thang thuốc quý do Thần y Tuệ Tĩnh tự tay bốc từ cây cỏ phương Nam. Thần y Tuệ Tĩnh từng cải tử hoàn sinh cho Thần phi Thiên Đức, dân vùng Tế Giang đều nghe danh ông ấy. Thưa vương huynh, Vạn Thắng vương đã cho người đi mời thần y, chờ tình hình lắng dịu, Thần y Tuệ Tĩnh sẽ đến thành Sơn Tây chẩn bệnh bốc thuốc cho huynh. Muội tin rằng vương huynh sẽ khỏe mạnh và trường thọ.
Lý Thái sư đứng dậy thưa rằng:
– Lão thần có từng nghe Đại sư Nguyễn Minh Không nhắc đến danh y Tuệ Tĩnh ở đất Tế Giang xưa. Nếu mời được ông ấy đến chẩn bệnh bốc thuốc, vương thượng sẽ mau khỏe.
Sơn Tây vương lấy làm mừng:
– Muội nhớ gửi lời cảm tạ của ta đến Vạn Thắng vương, ta nhận tấm lòng ấy.
Sau một hồi lời hay ý đẹp, Sơn Tây vương nhìn tả hữu, cảm thấy đây là lúc thích hợp bèn nói ra ý định giao đất Sơn Tây cho Vạn Thắng vương, bản thân sẽ về làm thường dân. Các cận thần có mặt xì xào bàn tán. Thiên Bình liền đứng lên thưa rằng:
– Thưa vương huynh, chuyện hệ trọng bây giờ là phải đẩy lui phản tặc. Vạn Thắng vương lệnh cho muội đưa quân đến giúp vương huynh là bởi giao tình xưa nay, chứ không hề có ý thâu tóm đất này.
Nàng quay ra nói với mọi người:
– Từ khi ra đời, biết được vạn vật trên đời này cũng là lúc muội biết bản thân mình mồ côi, coi những người cùng cảnh ngộ như anh chị em một nhà. Phận nữ nhi như ta nào có mộng xưng vương, tiên vương truyền ngôi thì ta cũng hoàn toàn tự nguyện nhường lại cho chồng. Thưa các đại nhân, Thiên Bình lần này được đến thành Sơn Tây, trước là được gặp vương huynh sau bao năm xa cách, sau là mong muốn thắp nén hương với gia tiên tiền tổ, chứ không có ý nào khác. Quân sĩ Thiên Đức sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ rút quân, xin các ngài chớ lo.
Văn quan đại thần lặng im, Sơn Tây vương bèn nói:
– Ý ta đã quyết như vậy, quân vô hí ngôn! Ta bất tài mà ngồi trên ngôi cao thì muôn dân sẽ khổ. Các ngươi đâu! Đem ấn tín ra đây!
Thiên Bình hoảng hốt, vội quỳ xuống tâu:
– Xin vương thượng hãy khoan! Muội vừa được gặp huynh, còn chưa kịp thắp nén hương thành kính báo tin với gia tiên tiền tổ, mà đã nhận ấn tín thì người trong thiên hạ sẽ lắm kẻ gièm pha, lắm người không phục. Muội là Hoàng hậu Thiên Đức, không có quyền tiếp nhận việc ấy. Tấm lòng của vương thượng đáng lưu danh muôn thuở nhưng người duy nhất có quyền quyết định đại sự ở Thiên Đức là Vạn Thắng vương.
– Vậy… vậy ta phải đến Thiên Đức?
– Xin vương thượng chớ hiểu nhầm! Vạn Thắng vương sẽ đích thân đến tham kiến vương thượng với thân phận Phò mã. Đến lúc ấy vương thượng có điều gì muốn nói, anh em trong nhà bàn với nhau sẽ tiện hơn.
Lý Thái sư và Lý Nhân Nghĩa cùng tiến lên, Lý Thái sư thưa:
– Lời của Công chúa thật hợp tình hợp lý thưa vương thượng. Vạn Thắng vương đứng đầu Thiên Đức thân chinh đến tham kiến vương thượng chính là thể hiện lòng chân thành. Vương thượng muốn kết liên minh hoặc giao Sơn Tây cho Thiên Đức, quân vương ngồi với quân vương là lẽ phải.
Lý Nhân Nghĩa cũng nói:
– Vạn Thắng vương tuổi trẻ mà hiểu đạo lý ở đời, tôn kính thê huynh, không thừa nước đục thả câu, xứng đáng là bậc quân vương trong thiên hạ. Theo hạ thần được biết, Vạn Thắng vương vô cùng trọng dụng cựu thần nhà Lý, thực tế đã chứng minh điều này. Tả Đô đốc Phạm Tu và các con của ông ấy đều nắm giữ chức vụ trọng yếu trong quân. Trước đây, Tả Đô đốc phải dùng nhiều kế sách thì Vạn Thắng vương mới chịu lên ngôi vương. Ngay như quân thị vệ, hệt như cấm quân của ta, cũng đều dưới quyền Đại Thắng Lý Hoàng hậu. Hạ thần thiết nghĩ, làm tôi của quân vương như thế cũng chẳng tính là thiệt thòi. Hơn nữa, tiên vương ban di chiếu truyền ngôi cho Công chúa, Công chúa lại nhường cho Vạn Thắng vương. Bẩm thánh thượng, tự cổ chí kim, ngôi cửu ngũ chí tôn vốn bao người tranh đoạt. Thánh thượng không màng, Vạn Thắng vương không màng, ấy chính là phúc của bách tính.
Nhận được sự khích lệ thông qua ánh mắt của Sơn Tây vương và Thái sư, Lý Nhân Nghĩa giở tài ăn nói, phân tích lợi hại, đề cao quyết định trao ấn tín của Sơn Tây vương là vì đại cuộc chung.
– Trao ấn tín là đại sự liên quan đến cơ nghiệp nhà Lý, vận mệnh của bách tính. – Thiên Bình lên tiếng. – Ta không đủ tư cách luận bàn, nhưng ta có thể đảm bảo rằng các ngài ở đây, những người một lòng với vương huynh của ta, sẽ là rường cột của Vạn Xuân. Ta nói Vạn Xuân chứ không phải Thiên Đức hay Sơn Tây. Ta xác nhận lời Viên ngoại lang đại nhân nói là đúng: chúng ta đã phải làm nhiều cách để Vạn Thắng vương chịu làm vương một cõi. Các ngài đều là những người học cao hiểu rộng, hãy thử nghĩ xem tài năng và sở học các ngài đang có nên đem phò vua giúp nước hay chỉ lo cho bản thân mình? Thưa các ngài, Thiên Bình ta tuổi còn trẻ, chưa trải đủ sự đời nhưng hiểu một lý lẽ rằng Vạn Xuân này nếu không có nhà Lý thì cũng sẽ có một dòng họ khác đứng lên lo cho bách tính. Ông trời chọn tiên vương, ấy là ý trời. Các ngài đây trung thành với vương huynh của ta. Chồng của ta một lòng tôn kính vương huynh và cũng phần nào đó vì yêu thương ta mà đứng ra lo đại sự. Chuyện Sơn Tây với Thiên Đức ngày sau ra sao đều sẽ do các ngài giúp sức. Thân là Hoàng hậu Thiên Đức, ta không có ý nhòm ngó đất Sơn Tây.
Văn quan trong nghị sảnh dần xuôi tai vì Sơn Tây vương một mực muốn trao ấn tín. Điều khiến họ còn băn khoăn trăn trở có lẽ là vị trí, số phận của bản thân và dòng tộc một mai khi xứ này thuộc về Thiên Đức.
Như lời Chương nói với Thiên Bình, lúc chiến loạn thì ý định của các chiến tướng có trọng lượng hơn hẳn văn quan.
Phiên bản văn học này được truyen.free giữ bản quyền và trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.