Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 472: Tao ngộ chiến

Phùng Thanh Hòa dẫn quân bản bộ giao chiến với đám quân Dương Sàn có nhiệm vụ bảo vệ sườn phải cho Đông Chinh vương. Phùng Thanh Hòa cưỡi chiến mã vung trường côn tả xung hữu đột, binh lính theo ông cũng dũng mãnh không kém. Quân Dương Sàn đông đảo, liên tục đốc thúc quân xa luân chiến, khiến Phùng Thanh Hòa đánh mãi không thể tạo ra đột phá nào trên chiến trường, trong khi bóng chiều dần buông. Đại quân của Đông Chinh vương đã tràn vào thành. Nhận thấy tình thế nguy khốn, Phùng Thanh Hòa không sa vào quần chiến mà quyết định rút quân, vừa đánh vừa lui dần về hướng Tả môn để bảo vệ đường rút cho quân dân trong thành. Ông tính toán, một khi Sơn Tây vương rời thành, ông sẽ dẫn đội tiên phong tiến đánh Đặng Nguyên.

Tính toán là vậy nhưng mọi chuyện chẳng hề dễ dàng. Khi Hòa rút quân, Dương Sàn lập tức xua quân đeo bám, đánh lấn, hòng vây ông vào giữa để dễ bề tiêu diệt. Đông Chinh vương từng dặn dò, bắt được bộ tướng của Phùng Hiền là kế sách tốt nhất. Ông ta cho rằng quân sĩ Phùng gia vẫn phò trợ nhà Lý, nên khi ông cai quản Sơn Tây, các tướng sĩ họ Phùng tự khắc sẽ quy thuận. Tuy nhiên, Dương Sàn không hề có ý định tiếp nhận hàng binh, càng không muốn dung nạp những tướng lĩnh bấy lâu trung thành với vương nghiệp của Sơn Tây vương. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Chỉ có như vậy, những kẻ như Trần Bá Tiên, Dương Sàn, Tĩnh Mịch Thiền sư về sau mới có thể đứng vững như bàn thạch.

Phùng Thanh Hòa dù là mãnh tướng, binh sĩ dưới quyền cũng ra sức đánh trả quyết liệt. Tuy quân sĩ của ông hao tổn quá nửa, nhưng phe Dương Sàn dường như chẳng hề hấn gì đáng kể. Phùng Thanh Hòa bị trúng một mũi tên vào bắp tay phải. Quân sĩ vội xé vải băng bó, nhưng vì vận động cường độ cao liên tục, máu không ngừng rỉ ra ướt đẫm một bên áo, khiến ông dần đuối sức. Mắt có lúc hoa lên, song ông vẫn cố gắng gượng trụ lại.

Trời tối hẳn, Phùng Thanh Hòa bị vây ba mặt giữa cánh đồng trống ngoài thành. Tình thế nguy khốn không thể cầm cự thêm được nữa, Phùng Thanh Hòa thúc quân rút thật nhanh về phía sau trước khi bị quây kín. Thuộc hạ Dương Sàn không dễ dàng để Hòa thoát thân, chúng cố đuổi theo bắn tên. Hòa dính một mũi tên vào bắp chân, nhưng mặc kệ, cứ rạp mình trên lưng ngựa mà phi nước đại. Khi Hòa tưởng vận số mình đã tận, lúc kỵ binh của Dương Sàn chỉ còn cách vài thân ngựa, thì trước mặt xuất hiện bóng dáng một đội kỵ binh không đèn đuốc từ phía tả chạy ngược lại. Trời tối, Hòa nào biết đó là ai, cũng chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi.

Đội kỵ binh ấy chính là một nửa quân Kim Động từ cửa Đông tiến lên trợ chiến. Phạm Ngũ Lão, người đang dẫn đầu nhóm tiên phong, ra roi thúc ngựa và nhìn thấy bóng người, ngựa đang đuổi nhau mà chưa phân biệt được rõ ràng.

Phạm Ngũ Lão trông thấy bóng một chiến mã đang phi nước đại lướt ngang qua, cách ông độ mười trượng về phía tả. Trên lưng ngựa có một chiến tướng đang rạp mình, đằng sau là toán kỵ binh thét đuổi inh ỏi.

– Địch quân!

Phạm Ngũ Lão kéo nhẹ dây cương, tách khỏi đoàn kỵ binh. Đinh Điền, phó chỉ huy quân Kim Động, cũng phản ứng mau lẹ không kém Phạm Ngũ Lão. Đinh Điền chĩa thẳng mũi đao về phía trước, thét lớn: – Sát!

Quân Kim Động ngoặt trái theo chủ tướng, chỉ trong chớp mắt hai bên đã lẫn vào nhau. Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền chiếm thế thượng phong nhờ nắm bắt tình huống nhanh hơn. Quân Kim Động không kịp nổ súng, kẻ rút đoản đao bên hông, người giương nỏ Liên châu bắn tới tấp vào trận. Quân sĩ Kim Động quấn băng trắng trên đầu để phân biệt ta và địch, kẻ nào không quấn băng thì cứ mặc sức chém giết. Đám kỵ binh của Dương Sàn không phải đối thủ, ngay cả trang bị cũng không thể sánh bằng. Đội kỵ binh tháo chạy, Đinh Điền thúc ngựa đuổi sát. Mấy trăm binh sĩ quân Phùng bị chia nhỏ, vây khốn nhưng vẫn cố chống cự không chịu đầu hàng. Đinh Điền và Phạm Ngũ Lão chia quân thành hai đại đội, dùng hỏa mai bắn ở cự ly gần, sau đó phi ngựa thẳng vào bộ binh Dương Sàn. Quân Kim Động người bắn, người dùng nỏ yểm trợ lẫn nhau khi rời lưng ngựa, và luôn miệng thét gọi Phùng Thanh Hòa giữa đám loạn quân.

Quân sĩ của Hòa trông thấy chiến phục liền nhận ra là quân Thiên Đức, lại thấy quân Thiên Đức giúp giải vây, liền tụ lại một chỗ. Dương Sàn nghe tiếng hỏa mai nổ, biết quân Thiên Đức đã đến, có phần lo sợ, nhưng khi thấy quân số chỉ có một nhúm, hắn liền nổi sát ý. Dương Sàn tự tay đánh trống đốc thúc thuộc hạ và binh sĩ quay lại đánh, thậm chí chém luôn mấy kẻ bỏ chạy. Quân của Sàn quay lại, khoảng thời gian không dài nhưng đủ cho Phạm Ngũ Lão, Đinh Điền chia hơn hai trăm tay súng thành các tiểu đội yểm hộ lẫn nhau. Sàn thúc quân xông lên, có ý lấy mười đè một. Quân Kim Động dùng lựu đạn giải tán các đám đông, đẩy quân của Sàn lùi lại vài chục thước. Quân sĩ nao núng, Sàn chém thêm mấy kẻ bỏ chạy làm gương rồi xách kiếm dẫn binh xông lên, bất chấp hàng trăm quả lựu đạn ném ra ngăn cản. Quân của Sàn áp sát quân Kim Động và quân Phùng Thanh Hòa bằng chiến thuật xa luân chiến, và hứng chịu một loạt đạn ở cự ly gần. Hai bên vừa giáp trận, Dương Sàn chưa kịp đắc chí vì tưởng sắp đè bẹp đối phương thì phần còn lại của Tiểu đoàn Kim Động đã đến, kéo theo hàng trăm quân Sơn Tây từ trong thành. Tiểu đoàn trưởng Lưu Cơ dẫn quân nhập trận sau loạt hỏa mai cùng hàng trăm quả lựu đạn ném lên cao. Quân thủ thành đi theo Lưu Cơ đều quấn khăn trắng, lại vừa gặp Phùng Thanh Hòa thập tử nhất sinh nên muốn phục thù, hăng máu chiến đấu quên mình khiến địch quân kinh hãi.

Hỗn chiến nổ ra, các quả lựu đạn phát huy hiệu quả vượt trội so với hỏa mai. Ngoài việc gây thương vong, những tiếng nổ đanh gọn còn khiến tinh thần chiến đấu của đám quân Dương Sàn đã phần nào nao núng càng thêm hoảng loạn. Hầu như binh sĩ Kim Động nào cũng tung ra ít nhất một trong số năm quả lựu đạn bên người. Địa hình trống trải không có vật cản, chỉ sau chừng một khắc (một phần tư canh giờ), Dương Sàn rơi vào thế yếu, phải liên tục rút lui, binh sĩ bỏ chạy rất nhiều.

Trận đánh này không có tù binh, ch�� còn chém giết!

Dương Sàn cho nổi chiêng ra lệnh thu quân, nhưng điều đó lại trở thành tín hiệu vỡ trận. Quân sĩ vứt khí giới chạy tứ tán. Quân Kim Động dùng hỏa mai bắn, đuổi thêm chừng một dặm về hướng Đông Bắc mới dừng. Sau trận tao ngộ chiến này, Dương Sàn mất hơn năm trăm thủ hạ, số binh Đông Chinh vương giao cho hắn không rõ là đã chết hay trốn chạy. Dương Sàn là một tướng trận dày dạn kinh nghiệm, đoán chừng Đông Chinh vương sắp tận số nên đành tự cứu lấy thân mình trước. Hắn chạy mãi đến sáng mới dừng nghỉ chân, điểm lại thuộc hạ chỉ còn hơn trăm kẻ tâm phúc. Nghĩ bụng đi đâu cũng cần có binh mã, hắn bèn quyết định tìm đến chỗ Đặng Nguyên trú quân tạm nương náu để tìm kế sách.

Phạm Ngũ Lão và Đinh Điền xông pha trận tiền, thân mình đầy máu. Lưu Cơ cũng chẳng khác gì. Binh sĩ Kim Động có truyền thống đánh cận chiến từ lúc ở Nghi Dương, dù có hỏa mai, họ vẫn sẵn sàng bỏ sang một bên để dùng đao kiếm. Bởi vậy, Lưu Cơ và Đinh Điền, hai người võ công thiện nghệ, được điều về huấn luyện thêm cho binh sĩ. Dương Sàn tháo chạy, Phạm Ngũ Lão cùng đồng đội họp nhau lại, nhanh chóng kiểm đếm quân số, thấy vẫn còn hơn bốn trăm binh sĩ đủ sức chiến đấu, cộng thêm vài trăm quân Phùng Hiền giao toàn quyền, tổng cộng chưa đến một nghìn người. Lúc này, năm khẩu Hỏa pháo liên hoàn vừa kịp kéo đến, tăng cường hỏa lực đáng kể, nên Phạm Ngũ Lão, Lưu Cơ và Đinh Điền quyết định mau chóng tấn công Đông Chinh vương.

Thay vì tiến quân men theo tường thành như dự định trước đó, Phạm Ngũ Lão bèn bày kế cho đội quân đi theo đường vòng. Gần một canh giờ sau đó, năm khẩu Hỏa pháo liên hoàn bắt đầu bắn phá bên sườn phải hậu quân của đối phương. Hàng chục loạt đạn nổ vang trời khiến binh mã trong trại này rối loạn. Quân Kim Động nổ súng, gỡ rào cự mã ào ạt tràn vào trại. Đối phương chạy tháo chạy, một số bị bắt. Phạm Ngũ Lão, Lưu Cơ và Đinh Điền chỉ huy ba mũi thọc sâu vào trung quân của Đông Chinh vương. Đông Chinh vương biết bị đánh tập hậu, có phần nao núng, bèn sai Tĩnh Mịch Thiền sư đốc suất hơn một nghìn binh sĩ từ trung quân, kèm theo một số pháo đá cỡ nhỏ, đổ ra chống đỡ.

Kim Động quân tiến sâu chừng hơn một dặm từ vòng ngoài, đang trên đà thắng như chẻ tre, bỗng vấp phải sự kháng cự quyết liệt của đội quân mới xuất hiện. Đá ném tới rào rào cản lối tiến quân. Phạm Ngũ Lão nhìn quanh thấy lửa cháy khắp nơi, nhận ra mình đang ở chỗ sáng trong khi địch quân ẩn trong bóng tối, e rằng tiến sâu thêm sẽ bị chặn hậu, bèn hạ lệnh rút quân. Kim Động quân rút lui có trật tự, các khẩu súng hỏa mai bắn hú họa vào bóng tối để đối phó với những âm thanh hỗn độn như thể địch quân sắp ập đến. Trên đường lui, quân Kim Động phóng hỏa đốt sạch sẽ các kho tàng, lều trại, cỏ khô, đồng thời cướp được hơn hai chục chiến mã đang chạy tán loạn vì lửa.

Tĩnh Mịch Thiền sư được đà lấn tới, tập hợp một lực lượng hơn ba nghìn quân hỗn hợp cùng pháo đá đánh bật quân Kim Động khỏi trại quân vừa chiếm được trước đó. Kim Động quân buộc phải lùi hẳn ra xa trước sức ép của đối phương. Tĩnh Mịch Thiền sư muốn nhân cơ hội này đuổi cùng giết tận, nh��ng trận chiến ác liệt ở tiền quân khiến Đông Chinh vương không cho Tĩnh Mịch Thiền sư mạo hiểm, e rằng trúng kế "dụ rắn ra khỏi hang" của đối phương. Mãi đến nửa đêm, Đông Chinh vương và các tùy tướng mới hay tin Dương Sàn thất trận, không rõ tông tích. Đông Chinh vương lo lắng hơn bao giờ hết, sai thám mã truyền lệnh cho Đặng Nguyên mau chóng tiến quân đánh mặt Đông thành Sơn Tây, thay vì đón lõng địch.

Bên sườn trái đại bản doanh Đông Chinh vương là những mỏm đồi cao, mương máng, lau sậy um tùm, địa hình phức tạp, khiến chiến thuyền Thiên Đức không thể phát huy sức mạnh. Vì vậy, ông ta tạm yên lòng, dồn binh lực lên mặt trận phía trước để giúp bọn Ngô Tất Sắc.

Xích Giang bị phong tỏa, đường dây liên lạc với cánh quân Trần Văn Lộng bị cắt đứt. Bởi vậy, Lộng đã tháo chạy từ lúc tối mà Đông Chinh vương và đám tay chân của ông ta chưa hay biết. Tuy trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi mơ hồ, nhưng Đông Chinh vương không thể nói ra. Đám tay chân và môn khách trong vương phủ của Đông Chinh vương vẫn còn rất hăng hái, đám Ngô Tất Sắc cũng vậy. Điều này liên quan đến sự hiểu biết của họ về quân đội Thiên Đức.

Đông Chinh vương không có kinh nghiệm cầm đại quân, nên chỉ có thể trù liệu dựa trên tương quan lực lượng hai bên. Thiên Đức quân có viện binh gồm hơn trăm thuyền lớn nhỏ, ước chừng năm nghìn quân. Như vậy, tỷ lệ áp đảo mà Trần Bá Tiên mách cho Đông Chinh vương đã phá sản. Bằng chứng là tiền quân nhập thành bị đánh dội ngược trở ra lúc trời vừa tối. Trần Bá Tiên khuyên Đông Chinh vương nên hạ lệnh cho các quân giữ trận địa, chờ đến sáng nắm lại tình hình binh lực của các cánh quân rồi sẽ liệu tính sau. Đông Chinh vương bèn truyền lệnh ba quân giữ vững trận địa, không được phép rời vị trí, chờ lệnh mới.

Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free