(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 477: Sức mạnh tuyệt đối
Liệu kế ly gián gây bất đồng giữa các nhóm quân phản loạn có hiệu quả hay không thì phải tấn công thăm dò mới rõ thực hư. Nếu kế đó hiệu nghiệm, các cánh quân đang vây bọc sẽ chuyển sang tổng tấn công. Yết Kiêu gửi quân lệnh đến Phạm Ngũ Lão, Đặng Công Chất, Triệu Văn Khoát, Lý Thái Dương, Lưu Cơ và Đinh Điền bên cánh tả, cùng Lý Kế Nguyên, Trương Ma Nị, Lan Ngư phủ… bên cánh hữu: khi có pháo lệnh phải đánh mạnh, đánh nhanh, dồn hỏa lực áp chế các trận địa pháo đá của đối phương, yểm trợ bộ binh xung phong. Mục tiêu ưu tiên là các doanh cắm kỳ hiệu lạ do Tĩnh Mịch Thiền sư, Dương Sàn… chỉ huy. Với những doanh trại bất kể lớn nhỏ vốn là quân Sơn Tây cũ, thì kết hợp tấn công và kêu gọi đầu hàng; nếu chống cự thì đánh tan chứ không truy đuổi.
Nhận được lệnh, các tướng sĩ Thiên Đức với sự phối hợp của quân bản bộ Phùng Hiền bắt đầu đánh thăm dò. Tiểu đoàn Kim Động và Thiên Đức chia làm hai mũi, tận dụng tầm xa của thần công, cấp tập rót đạn vào khoảng giữa trại của Tĩnh Mịch Thiền sư trong một khắc đồng hồ. Hàng chục lều trại bốc cháy dữ dội dưới ánh nắng sớm.
Sau nhiều lần nghị bàn, tả hữu dưới trướng Đông Chinh vương nhận định rằng Cự thạch pháo thua thiệt mọi mặt so với thần khí của đối phương, nên không thể dùng nó mà phải chuyển sang dùng số đông áp đảo để phá vây. Đồng thời, điều chuyển toàn bộ pháo đá từ cánh hữu sang cánh tả, bởi địa hình phức tạp ven bờ sông sẽ phát huy tối đa khả năng của những viên đạn đá. Bởi vậy, sau khi hứng chịu hàng loạt đạn thần công, Tĩnh Mịch Thiền sư khoác cà sa, thúc quân gõ trống dồn dập, đích thân dẫn quân xông ra khỏi trại. Hơn ba nghìn quân kỵ bộ ào ạt như thác lũ, tràn qua khoảng đất bằng phẳng, nhắm thẳng hướng quân Kim Động, quyết tử một phen. Dương Sàn cũng đồng thời dẫn hơn hai nghìn binh mã xuất trại, nhắm bóng cờ Tiểu đoàn Thiên Đức mà xông tới. Trần Bá Tiên, Dương Sàn và Tĩnh Mịch Thiền sư đều hiểu rằng, nếu không phá vây ở hướng Đông, chỉ trong nửa tháng nữa đại quân sẽ tan rã, và số phận của bọn họ chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Phán đoán đối phương vừa bắn xong cần thời gian chuẩn bị, ông sư hổ mang cùng Dương Sàn quyết định thử một phen.
Đỗ Duy Trung thống lĩnh một nghìn binh sĩ xuất phát từ trung quân hỗ trợ cho Tĩnh Mịch Thiền sư. Quân tấn công đều hô vang chung một chữ “Sát”, tiếng hô vang dội cả một góc trời, khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Quân sĩ Phùng doanh trợ chiến có mặt trong hai tiểu đoàn bộ binh Thiên Đức trông thấy binh mã đông, cờ xí rợp trời, bụi bay mù mịt thì kinh sợ, có ý tháo lui, nhưng nhìn quanh thấy binh sĩ Thiên Đức đều sẵn sàng giao chiến, tuyệt nhiên không lộ vẻ hoảng hốt nên... chưa vội chạy. Thứ nữa, nhiều binh sĩ cũng muốn nán lại tận mắt xem các loại thần khí của Thiên Đức mà họ chưa được phép chạm vào.
Mỗi tiểu đo��n chỉ kéo đến 5 khẩu thần công và 5 hỏa pháo, nhưng đối với các chàng trai vốn ăn, luyện tập và chinh chiến, lại là nòng cốt của quân đội Thiên Đức thì năm trăm tay súng, 5 thần công và 5 hỏa pháo đối đầu với ba hoặc bốn nghìn địch quân đang tràn lên, dường như không phải là vấn đề lớn.
Trong chiến trận, sự tự tin và lòng tin vô cùng quan trọng. Có rất nhiều tráng niên 4 huyện thuộc phủ Thiên Đức tòng quân, dù là tự nguyện hay nghĩa vụ, nhưng để trở thành binh sĩ trong các tiểu đoàn có truyền thống như Thiên Đức, Long Ngô Động, Súng trường, Tam Vạn hay Luy Lâu, cần phải đạt yêu cầu về chiều cao. Tiếp đó là quá trình học tập, vượt qua các bài kiểm tra tư tưởng tại các trung tâm huấn luyện. Binh sĩ trong 5 tiểu đoàn luôn được trang bị những loại vũ khí mới nhất như áo giáp dã chiến, đoản đao, súng hỏa mai, lựu đạn. Đao kiếm, áo giáp do xưởng quân khí đúc ra đều vượt trội về độ tinh xảo, độ cứng so với các sứ quân khác, mang lại lợi thế khi cận chiến, góp phần tạo ra sự tự tin cho từng binh sĩ trong quân. Các tráng niên sẽ chỉ rút lui khi có lệnh và không bỏ lại đồng đội. Nếu có tử trận, cha mẹ già, vợ hoặc con đều được chính phủ chu cấp đầy đủ.
Còn lòng tin ư?
Trong gần nửa tháng ở Sơn Tây, mỗi binh sĩ Thiên Đức cứ cách hai ngày lại được ăn một quả trứng gà vào bữa sáng. Đây là quy định đối với các đội quân chủ lực. Theo như Vạn Thắng vương dạy, việc ăn trứng gà không chỉ giúp bổ sung dinh dưỡng cho binh sĩ mà còn góp phần phát triển nghề chăn nuôi gia cầm trong vùng. Binh sĩ Sơn Tây lấy làm lạ, nhưng quả thực khi so sánh khẩu phần ăn của binh sĩ hai bên, thấy rõ sự chênh lệch về lượng và chất. Một bên mục tiêu là ăn no, bên còn lại thì phải ăn ngon. Vô hình trung, điều này khiến binh sĩ Thiên Đức tự hào vì Vạn Thắng vương quả thực chăm lo chu đáo cho họ.
Sơn Tây vương và Phùng Hiền mấy lần thể hiện thiện chí muốn cung cấp lợn, gà, cá cho quân sĩ Thiên Đức nhưng Thiên Bình đều đứng ra cảm tạ và không nhận, chỉ ghi sổ nợ, hẹn trao đổi bằng nông sản hoặc vật nuôi khác sau khi dẹp xong loạn. Binh sĩ Thiên Đức đều được ăn thịt lợn, cá và gà theo quy định. Trong đó, thịt lợn được ăn thường xuyên vì quân tự nuôi, phần thừa mới bán ra ngoài.
Lòng tin đôi khi đến từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt, hoặc những điều mà ai ai cũng cho là hiển nhiên cho đến khi có thước đo.
Các khẩu thần công hạ nòng bắn thẳng, mỗi quả đạn lại kéo theo vài quả lựu đạn. Bắn được ba loạt, địch quân chỉ còn cách chừng năm chục trượng. Bắn đến loạt thứ tư, khi địch quân còn cách hai mươi trượng, năm khẩu hỏa pháo mới bắt đầu khai hỏa. Mỗi hỏa pháo có bốn cần bắn, mỗi cần phóng ra 5 quả lựu đạn được quấn lại với nhau. Lựu đạn phát nổ, đánh ngã vài ba chục người.
Nhưng như vậy vẫn chưa tính là kinh hoàng.
Khi còn cách mười trượng, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn quả lựu đạn do các binh sĩ nhất loạt ném ra lập tức chặn đứng đối phương, đánh ngã người và ngựa như đốn chuối.
Đó là sự khốc liệt của chiến tranh!
Hỏa mai khai hỏa một loạt, bắn trượt rất khó, và tiếp đó, một loạt lựu đạn lại được ném ra. Cùng với âm thanh chát chúa của thần công và h��a pháo liên tục rót đạn, thì ngay cả thần Chết cũng phải khiếp sợ! Binh sĩ Phùng doanh cũng sợ đến nhũn cả hai chân, có kẻ đứng như hóa đá.
Bấy giờ Lưu Cơ và Đinh Điền mới vung đao thét xung phong. Binh sĩ nấp sau các sọt đất nhất tề nhảy vọt qua, lao vào trận bằng vũ khí lạnh.
Hỏa pháo vẫn cứ bắn vọt lên cao, còn thần công xoay nòng bắn dạt sang hai cánh, yểm trợ bộ binh tấn công vỗ mặt địch quân.
- Còn đứng đực ra đó làm gì? - Phạm Ngũ Lão thét vào tai bộ tướng Sơn Tây: "Đến lúc các ông xung trận, xông lên!"
Mấy trăm binh sĩ Phùng doanh bấy giờ mới bừng tỉnh, nhào chạy theo kỳ hiệu Phùng quân, nhập trận trợ chiến.
Một phần ba quân số bị loại khỏi vòng chiến trên quãng đường chưa đầy trăm trượng thực sự là cú sốc đối với vị sư hổ mang. Tác hại lớn hơn nữa chính là tinh thần chiến đấu của binh sĩ tan biến theo những âm thanh như sấm nổ giữa trời quang.
Quân giẫm đạp lên nhau mà chạy.
Đinh Điền nhắm thẳng vào Tĩnh Mịch Thiền sư ngay từ đầu, nên cứ theo bóng cờ soái mà chạy phăm phăm, cây thương trong tay qu��t ngã nhiều đối thủ chắn lối. Biết bị nhắm đến, Tĩnh Mịch Thiền sư quay ngựa tháo chạy ngược về doanh. Đinh Điền và Lưu Cơ không truy theo, để việc đó cho mấy khẩu thần công. Hai chàng phất cờ dẫn binh ngoặt sang cánh hữu, hòng chặn đường rút về doanh của Dương Sàn. Quân Phùng bấy giờ rất hăng, bởi họ thấy chỉ với mấy trăm người mà đã đánh bại đội quân đông gấp mấy lần trong chớp mắt. Bây giờ, họ cứ theo bóng cờ mà chạy băng băng, như thể sợ chậm chân sẽ để người khác giành mất công trạng vậy.
Doanh trại của Tĩnh Mịch Thiền sư vốn tạm bợ, nay đang cháy phừng phừng mà chẳng ai dập lửa. Ai nấy đều lo tìm đường tháo thân. Ông sư hổ mang chạy một mạch về trung quân, lúc này quân số chỉ còn mấy trăm người. Cuộc giao tranh "lấy thịt đè người" chỉ mất chừng một khắc đồng hồ, nhưng đã mang lại hậu quả khôn lường cho toan tính của những Trần Bá Tiên hay Ngô Tất Sắc. Và lần đầu tiên trong đời, Tĩnh Mịch Thiền sư sợ hãi đến tột độ và nhận ra võ công tu luyện gần ba mươi năm dường như chẳng có cân lượng. Đứng trước sức mạnh tuyệt đối của thần khí, võ công thượng thừa chẳng thể thi triển. Nhìn những binh sĩ chạy theo, kẻ nào kẻ nấy mặt tái xanh, chẳng rõ do sợ hãi hay mệt mỏi.
Đỗ Duy Trung chưa kịp nhập trận đã vội quay về. Nhớ lại những âm thanh đêm nọ trên cánh đồng Cam Giá, bất giác hắn khẽ rùng mình.
Tất cả nội dung trên đều thuộc bản quyền của truyen.free, nơi câu chuyện được dệt nên từ sự cẩn trọng.