(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 47: Ai cũng chiến thắng
Các cặp đôi sẽ thi đấu, người thắng sẽ bước tiếp vào vòng trong, mỗi vòng thi xong sẽ có hai khắc để nghỉ ngơi.
So với ngày đầu làm quen với bãi tập, hôm nay các chàng trai đã thuần thục hơn hẳn, không còn mắc phải bất cứ sai sót nào trong quá trình thi đấu.
Chương rất hài lòng.
Tiếng hò reo vang vọng mỗi khi các tráng niên sải bước hay thoăn thoắt đu dây. Mỗi cặp thi mất khoảng hai phút để hoàn thành, và sau một canh giờ, chỉ còn lại năm mươi người hân hoan, số còn lại ngồi thẫn thờ. Thế nhưng, Chương đã có dụng ý riêng.
Tận dụng khoảng thời gian nghỉ giải lao, Chương nói với tất cả các chàng trai thuộc Thiên Gia Bảo Hựu đang có mặt:
-Các anh từ làng Vạn đã cất công đến đây, cũng nên thử sức. Ta cần mười người. Các anh có thể tự chọn đối thủ trong số năm mươi người vừa hoàn thành vòng thi. Ai thắng sẽ nhận được một tiền.
Năm mươi gương mặt đang buồn bã bỗng trở nên tươi tỉnh hẳn, mọi người đứng bật dậy cùng lúc. Đám đông bắt đầu xôn xao, ai nấy đều muốn thử sức, nên Chương đành nhờ Bình và Duệ đứng ra chọn giúp. Chứng kiến cảnh này, Triệu Quang Phục quay sang nói với Phạm Tu:
-Thật là biết cách vỗ về lòng người, kẻ vừa bại trận sẽ lại có cơ hội chiến thắng. Một người mới đôi mươi liệu có thể nghĩ ra cách này sao?
-Ông đã nhìn ra rồi hả?
-Trò vặt vãnh nhưng quả thật sáng dạ, biết cách vận dụng đúng lúc ắt sẽ phát huy tác dụng lớn.
-Cốt yếu chính là ở điểm đó, dùng đúng thời điểm. Ông xem, giờ đây hàng trăm người đang bị cuốn theo trò của nó rồi, đây chẳng phải là tiền hô hậu ủng sao?
-Hừ! Chẳng cần ta phải khích lệ thì lão Thượng cũng đã muốn ăn thua đủ với lũ trẻ rồi. Đến ngay cả lão ấy cũng bị cuốn vào thì đúng là chúng ta có thể đặt niềm tin vào tương lai.
-Để ta bảo Duệ chọn lão ấy thi đấu xem sao.
-Không cần đâu, Duệ đủ tinh ý để biết nên chọn ai nhằm khơi dậy sĩ khí của mọi người.
Quả thật, Đoàn Thượng đúng là bậc cha chú trong Thiên Gia Bảo Hựu. Ông vừa giơ tay vừa đẩy đám con cháu sang một bên, kiên quyết đòi tham gia. Ai nấy đều hiểu rõ ông không phải vì một đồng tiền thưởng.
-Chú à, chú không thắng được các anh ấy đâu.
Duệ nói. Đoàn Thượng vỗ ngực:
-Ta đánh trận khi chúng bây còn bú tí mẹ, đừng có tưởng ta già.
-Cháu biết chú vẫn còn khỏe hơn rất nhiều tráng niên, nhưng thi cử không thể lấy vai vế ra mà tính được.
-Ta mà thèm ư?
-Các anh đây đều từng được chú dạy dỗ, chú khác gì cha của họ, vậy sao họ dám thắng chú được?
-Chúng bây nghe đây, thi cử thì phải cho đàng hoàng. – Đoàn Thượng dõng dạc nói. – Các cụ đã dạy, con hơn cha là nhà có phúc, nếu chúng bây không thắng được chẳng phải uổng phí công sức ta dạy dỗ võ nghệ sao?
Nghe Đoàn Thượng nói như vậy, cả Phạm Tu và Triệu Quang Phục đều không nhịn được cười, bởi ông đã hoàn toàn mắc mưu của Duệ. Đoàn Thượng chọn một chàng trai mà có lẽ ông tin rằng mình thừa sức đánh bại, vì ông từng dạy chúng võ nghệ từ thuở vỡ lòng nên nắm khá rõ thực lực của từng đứa.
-Lão này quả không vừa đâu, lão ấy chọn cái đứa có vẻ kém nhất kia kìa. – Triệu Quang Phục nhận xét.
-Đây không phải đấu võ, để xem. – Phạm Tu cố nhịn cười.
Cặp của Đoàn Thượng sẽ thi đấu đầu tiên, cả hai đã sẵn sàng chờ hiệu lệnh phất cờ. Chương bước đến bên cạnh, vỗ vai chàng trai kia nói:
-Anh nên gắng sức trổ hết tài nghệ của mình, đó chính là cách tốt nhất để cho thấy sự kỳ vọng của chú Thượng là đúng đắn, rằng chú ấy đã dạy được một người trò giỏi. Nếu anh để thua, há chẳng phải là vứt bỏ hết công sức chú ấy đã truyền thụ sao?
Chàng trai nghe vậy liền thấy chí lý, gật đầu cương quyết. Những người đứng xung quanh nghe được cũng gật gù đồng tình. Còn Phạm Tu, dẫu không biết Chương đã nói gì, nhưng ông quay sang bảo Triệu Quang Phục:
-Đấy, ta đoán lần này nó không phải khích tướng mà là đang trấn an tinh thần để cậu trai kia vững tâm. Lúc trước ông có từng làm như vậy với binh sĩ của mình không?
-Thằng bé này quả thực rất khá, một lời nói ra đúng lúc có uy lực đáng sợ.
Đoàn Thượng thể hiện sức khỏe phi thường, ông vượt qua năm bức tường một cách dễ dàng giữa tiếng hò reo vang dội. Ông đu dây rồi tụt xuống thoăn thoắt, chạy băng băng trên những cọc xoan, rồi nhảy phốc lên nắm dây thừng, đu mình qua bãi cát bằng cả hai tay. Ông bỏ xa chàng trai đối thủ tới gần một phần tư quãng đường thi.
Đoàn Thượng, với võ nghệ mấy chục năm rèn luyện, quả nhiên khiến lớp hậu bối phải thán phục. Ông chạy luồn lách cực nhanh qua những cọc tre, nhưng lại chung số phận với nhiều người trước đó: đâm sầm mặt vào cây cột gần cuối cùng, bị dội ngược lại. Ông xây xẩm mặt mày thì ít mà cảm giác xấu hổ thì nhiều. Đoàn Thượng tự cho rằng đây là do ông quá tự tin và muốn mau chóng giành chiến thắng nên mới gặp phải tình huống đó.
Chàng trai đối thủ đã gần như bắt kịp, nên Đoàn Thượng vội vàng tiếp tục phần thi dễ dàng tiếp theo, một lần nữa bỏ xa đối thủ một quãng. Thế nhưng, rắc rối thật sự ập đến với Đoàn Thượng khi ông phải chui qua đoạn rào thấp khá dài.
Chương đã thay thế lá cây bằng gai mây, người thi phải cởi trần nên bất cứ vết xây xát nào do gai cũng sẽ lộ rõ ngay lập tức. Đoàn Thượng bị gai mây châm vào mông cũng đành cố nhịn mà bò. Nhưng khi lóp ngóp chui ra, ông đã thấy đối thủ đang chuẩn bị vượt bức tường cao. Ông liền vận dụng sở học bao năm để cố gắng bắt kịp. Qua được bức tường cao, chạy vài bước là đến bức tường kế tiếp cao bằng đầu người, vốn không làm khó được Đoàn Thượng. Thế nhưng, ông mau chóng nhận ra rằng đôi chân mình đã có phần không còn nghe lời khi chuẩn bị vượt bức tường tiếp theo.
Ông thua đối thủ chỉ hơn một sải tay, giữa tiếng reo hò vang dậy khắp nơi. Kẻ thắng được tất cả, nhưng người thua cũng chẳng mất đi mọi thứ. Chương cùng hai cô gái bước đến bên Đoàn Thượng, Chương liền nói:
-Cháu không ngờ chú lần đầu thử sức mà đã khiến đám trai tráng ở đây phải lác mắt kinh ngạc. Đúng là danh bất hư truyền, thầy giỏi ắt dạy được trò hay.
Đoàn Thượng thở hồng hộc nhìn Chương rồi bảo:
-Tiểu tử! Ngươi khá lắm, ta nhất định sẽ tính sổ với ngươi.
-Thắng không kiêu, bại không nản mà chú. Chú chỉ cần làm quen với địa hình này, nhất định sẽ đánh bại hết đám con cháu.
Đoàn Thượng cố giữ vẻ mặt tươi tỉnh nhưng vẫn thất thểu trở lại chỗ Phạm Tu. Thiên Bình có ý định giúp đỡ nhưng ông gạt ra, cô nàng liền nín cười hòa vào đám đông.
-Ồ lão Thượng, mông ông có dính gai mây không? Hai bả vai ông đầy vết cào thế kia?
Triệu Quang Phục ân cần hỏi thăm, Đoàn Thượng mím môi gượng cười.
-Nhục nhã ê chề, không để đâu cho hết. Rõ ràng là ta đã bị bỏ xa một quãng. Chắc ta già thật rồi.
Phạm Tu ôn tồn:
-Ông chưa đến bốn mươi thì già cái gì mà già! Mấu chốt là ở chỗ bài thi này có tính tổng hợp cao, chứ không phải cứ nhanh và khỏe là xong. Cần phải có mẹo. Lúc ông bò qua chỗ hàng gai mây kia là ta đã thấy không ổn rồi, trong khi thằng bé nó chui qua rất nhanh, nó trườn đi mà những cụm gai mây không chút động đậy. Ông đã chịu thua phục chưa?
-Tôi không còn lời nào để biện minh nữa rồi. – Đoàn Thượng thở dài thườn thượt. – Tôi mệt muốn đứt cả hơi, hai bắp chân cứ muốn nhũn ra, khi nãy còn đột nhiên cảm thấy thiếu lực trầm trọng lúc vượt tường.
-Không phải ông yếu đi đâu. – Triệu Quang Phục nói. – Ông vận động nhanh và liên tục trong một quãng đường ngắn lại đa dạng địa hình, thêm vào đó là áp lực thời gian nên sức lực bị tiêu hao rất nhanh. Ông làm được như vậy đã là giỏi lắm rồi, chứ ta mà thi e rằng…
-Thế này thì đám trai làng của chúng ta sao có thể thắng nổi? Nhất định phải bảo thằng Chương về làng dạy dỗ mới được. Cần phải đưa bài thi này vào huấn luyện quân đội.
-Chưa hết đâu ông ạ. – Phạm Tu tiếp lời. – Duệ bảo đây mới chỉ là phần đầu, thằng Chương còn đang thuê đám trẻ con đi nhặt đá về, đồng thời thuê người đan sọt để đựng, chả biết nó định làm gì nữa.
-Thằng bé này đúng là lắm trò thật, nhưng tôi phải thừa nhận nó có tài. Dù không muốn thì cũng đành phải nghe theo nó. Giờ tôi mới ngẫm ra, nó làm những điều này là để giúp binh sĩ làm quen với nhiều loại địa hình khác nhau. Chỗ gai mây kia hẳn là dùng để tập luyện đi thám thính, còn chỗ đu đưa kia chắc chắn là mô phỏng việc di chuyển trên mặt nước. Những phần còn lại như vượt tường trên đồng bằng, chạy xuyên qua rừng cây rậm rạp, rồi đu dây qua sông ngòi, tất cả đều có mục đích riêng.
Cả Phạm Tu và Triệu Quang Phục đều gật gù cho là phải.
Đúng như dự liệu, trong mười cặp thi đấu, chỉ duy nhất Phạm Hữu Thế về đích trước nhờ bứt phá ở phần thi đu dây chông chênh. Tuy nhiên, hai bả vai anh cũng đầy những vết xước khi chui qua hàng gai mây, nên anh đành bị xử thua. Tám người còn lại bị bỏ xa đến ngót nửa vòng, vài người thậm chí còn không đủ sức vượt tường để về đích.
Những người bại trận không hề buồn bã hay nhăn nhó, mà chỉ ngơ ngác không tài nào lý giải được tại sao sức lực lại suy kiệt nhanh đến vậy, nhất là đôi bắp chân chẳng còn chịu nghe lời.
Đến buổi trưa, chỉ còn lại mười hai người, trong đó có đủ bốn chàng chỉ huy. Sau khi nghỉ trưa và dùng bữa, cuộc thi tiếp tục. Sáu người trụ lại cuối cùng, đáng tiếc không có Nghiêm Phúc Lý và Cao Lịch. Trong ba người còn lại sau cùng, Lý Kế Nguyên đã bị loại. Cuối cùng, chỉ còn Phạm Cự Lượng cùng hai tráng niên khác là Dương Cát Lợi và Trần Thái Bộc. Hai tráng niên này sau đó được chọn làm trung đội phó của Trung đội Nhị và Tam.
Khỏi phải nói Phạm Cự Lượng đã vui mừng đến mức nào, bởi anh chàng đã xuất sắc thể hiện được tài năng của mình trước mặt người con gái anh yêu mến và cả toàn thể binh sĩ. Tuy nhiên, người hài lòng hơn cả có lẽ lại chính là Chương.
Chương đã cho dựng một chiếc bục bằng tre để tuyên dương người chiến thắng. Đích thân Tả Đô đốc Phạm Tu cùng hai phó tướng Triệu Quang Phục và Đoàn Thượng đã bước lên trao phần thưởng, đồng thời tuyên bố mở tiệc ăn mừng vào buổi tối ngay tại sân tập. Phạm Tu nhận thấy rằng, cuộc thi tiêu hao sức lực này, ai tham gia cũng đều là người chiến thắng.
Bản biên tập này được hoàn thiện bởi truyen.free, với mong muốn lan tỏa những câu chuyện hay đến cộng đồng đọc giả.